tỉnh giấc tan mộng người bên gối

                                    
                                              

Hơn 11 giờ tối, Tần Duật trở về quê hương.

Anh nghĩ về giờ này Quách Phương tiếp tục ngủ rồi. Nhưng ko ngờ cô vẫn như ngày nào là thức White tối đợi anh quay trở lại.

Bạn đang xem: tỉnh giấc tan mộng người bên gối

Nhà bữa sáng đèn, cô ngồi trực tiếp sườn lưng trước bàn ăn thịnh biên soạn ko biết tiếp tục ngồi cơ bao lâu. Quách Phương nghe giờ đồng hồ động, xoay đầu coi qua loa huyền quan liêu nhận ra Tần Duật, khóe môi cô bất giác nở nụ mỉm cười.

"Anh về rồi sao?"

Quách Phương bước cho tới toan tháo dỡ áo khóa ngoài mang đến anh tuy nhiên Tần Duật ko kiêng khem dè ngăn chặn lại, tự động bản thân vắt áo khóa ngoài lên cây treo ăn mặc quần áo.

Nụ mỉm cười của cô ý sở hữu phần tổn thất tự động nhiên: "Làm sao vậy, thông thường em vẫn thay cho anh treo ăn mặc quần áo mà?"

"Quách Phương, thời điểm hiện tại tiếp tục không giống xưa rồi. Cô chớ thực hiện mang đến tôi thấy ngán ghét bỏ ngoài ra." Tần Duật nhíu mi bước qua loa người cô.

Quách Phương cúi đầu không nói, bàn tay siết chặt gấu váy nhằm kìm nén cơn run rẩy rẩy. Cô trước đó chưa từng dám mơ cho tới ngày Tần Duật yêu thương cô chỉ hy vọng tình thân phu nhân ck tía năm vừa qua rất có thể đả động cho tới anh, nhằm anh ưng ý nằm trong cô thiết kế một cái rét nhỏ bé nhỏ như nhiều người. Nhưng Lúc Nhan Tĩnh quay trở lại toàn bộ đều phát triển thành một không tên tuổi tròn trặn trĩnh.

Tần Duật so với cô vẫn luôn luôn là thái chừng ko đậm ko nhạt nhẽo hoặc quạu quọ hoặc dè bỉu tuy nhiên so với Nhan Tĩnh thì lại không giống một trời một vực. Anh dịu dàng êm ả, săn bắn sóc, đáp ứng nhu cầu toàn bộ đòi hỏi của cô ý ấy mặc dù rằng sở hữu vượt lên trước xứng đáng chuồn chăng nữa. Cô còn ghi nhớ năm lớp 12, Nhan Tĩnh phát biểu thèm bánh bao nhân đậu đỏ rực, còn là một bánh bao ở siêu thị cơ hội ngôi trường học tập năm đường phố. Ngày hôm cơ, Tần Duật sẵn sàng chuồn cả nửa ngày còn đứng xếp sản phẩm đợi mua sắm bánh bao mang đến Nhan Tĩnh. Thời điểm đem loại bánh bao quay trở lại nó vẫn còn đó rét hôi hổi, này là cũng chính vì trong cả dọc đàng Tần Duật đều coi loại bánh bao cơ như kho tàng nhưng mà ấp ở trong tim.

Sau này, Lúc Tần Duật kết duyên với cô anh phát biểu anh quí nhất là bánh bao nhân đậu đỏ rực. Nhưng cô biết, Tần Duật ko quí ăn những số tương quan cho tới đậu, chỉ vì như thế Nhan Tĩnh quí nên anh mới nhất quí. Mà Quách Phương mặc dù rõ rệt sờ sờ vẫn cắm đầu học tập thực hiện bánh bao nhân đậu đỏ rực, nhuần nhuyễn mà đến mức bè bạn đều răn dạy cô cởi tiệm.

Chẳng qua loa Tần Duật chỉ nếm qua loa một đợt rồi bảo cô chớ thực hiện nữa. Về sau cô phân phát hiện tại, Tần Duật từng đợt tan thực hiện đều mua sắm bánh bao nhân đậu đỏ rực ở siêu thị năm nào là, sở hữu đợt anh ngồi nhập xe pháo vừa miệng nước đôi mắt vừa phải chảy xuống ròng rã tung.

Khoảnh tự khắc cơ cô tiếp tục hiểu, đời này bạn dạng thân ái sở hữu vì như thế anh nhưng mà thay cho thay đổi rất nhiều cách thức bao nhiêu cũng ko thể thay cho thế địa điểm Nhan Tĩnh trong tim anh.

Tình yêu thương đó là ngu ngốc như thế. Cố chấp bao bọc lấy một người ko yêu thương bản thân tựa như bao bọc lấy một cây xương Long, càng ôm càng nhức, máu mê váy đìa tuy nhiên vì như thế nhằm ánh nhìn của những người ấy phía về tay một đợt nhưng mà vạn dẫn xuyên tâm cũng xứng đáng.
Tần Duật tắm hoàn thành bước đi ra lại thấy Quách Phương yên ổn tĩnh ngồi ở bàn ăn. Cô kế tiếp hạnh phúc lên tiếng: "Tần Duật, ăn cơm trắng thôi!"

Tần Duật căn vặn một câu ko liên quan: "Đơn ly hít cô đã ký kết chưa?"
Quách Phương gượng gạo cười: "Ăn cơm trắng hoàn thành rồi phát biểu được ko anh. Em đói quá!"

Tần Duật tiến bộ cho tới hất sụp mâm cơm trắng bên trên bàn, nước canh lanh tanh phun nhập chân cô, rộp rát khiến cho cô cong ngón chân lại.

Xem thêm: không phải em không yêu

Một bàn món ăn này cô tiếp tục hâm chuồn hâm lại tía đợt giờ đây thì chất lượng tốt rồi không cần thiết phải hâm nữa.

"Cô ham muốn giở trò gì thế Quách Phương? Cô luyến tiếc loại danh phu nhân của Tổng giám đốc Tần Duật này cho tới phân phát điên rồi à? Người tôi ham muốn lấy thực hiện phu nhân ko khi nào là cô, cô hiểu không?" Tần Duật thịnh nộ hét lên với cô. Thái dương anh nổi tràn gân xanh rớt, phân minh là vô nằm trong bất mãn với trò dây dính này của Quách Phương.

Quách Phương cúi xuống, cẩn trọng tụ lại bao nhiêu miếng vỡ vào một trong những địa điểm, tựa như chẳng xuôi tai bao nhiêu câu nói. phẫn nộ cơ, tỉnh bơ đáp: "Đơn ly hít em tiếp tục kí rồi. Nhưng em sở hữu một điều kiện!"

"Điều khiếu nại gì?" Tần Duật nhăn mi căn vặn lại.

Quách Phương ko ngửng đầu, cứ như thế trả lời: "Cùng em phát triển thành một song phu nhân ck trúng nghĩa trong khoảng bảy ngày." Đợi sau thời điểm xúc cảm trong tim bình lắng lại, chắc chắn rằng rằng nước đôi mắt ko rơi cô mới nhất ngửng đầu coi anh, hai con mắt nhân tình câu lắc động lòng người: "Chỉ bảy ngày thôi, ko khó khăn chứ anh Duật?"
Tần Duật trầm dìm coi cô, trong tim ham muốn cự tuyệt. Nhưng suy chuồn nghĩ về lại, anh sở hữu chút tò mò mẫm với bao nhiêu trò níu kéo của Quách Phương nên vẫn đồng ý với đòi hỏi của cô: "Được thôi."

"Cảm ơn anh!" Quách Phương tiếp cận lavabo địa điểm gian dối nhà bếp cọ tay, vừa phải cọ vừa phải nói: "À, bám theo ý đồng đội tiếp tục đập phá bầu rồi. Sau này kết duyên nằm trong Nhan Tĩnh cũng ko cần thiết lo sợ em dắt con cái mò mẫm anh phụ trách." Thái chừng của cô ý ko đậm ko nhạt nhẽo tựa như phát biểu trời ngày hôm nay đặc biệt rất đẹp, anh ko cần đưa theo dù.

Tần Duật khinh thường thông thường, khoé môi cong lên tràn giễu cợt: "Cô cũng thiệt sự đặc biệt thức thời." Anh còn tưởng Quách Phương tiếp tục sinh sống bị tiêu diệt níu lại đứa bé nhỏ này. Hóa đi ra cô cũng ko yêu thương anh nhiều như anh tưởng. Từ nhỏ chẳng cần cô tiếp tục sinh sống túng kém cỏi rồi hoặc sao? Thế nên, ngay lập tức từ trên đầu cô yêu thương anh cũng chỉ vì như thế anh là đại thiếu thốn gia ngôi nhà chúng ta Tần nhưng mà thôi. Người phụ nữ giới này rõ nét là hỏng danh hám lợi. Dã tâm cũng rất lớn.

Số phận thiệt vượt lên trước chọc tức, đúng ra danh phận đái thư ngôi nhà chúng ta Ngô quyền thế cần nên thuộc sở hữu người đàn bà chất lượng tốt như Nhan Tĩnh. Nếu ko vì như thế Quách Phương, Nhan Tĩnh vì như thế sao không đủ can đảm đương đầu với phụ vương u nuôi cùng theo với áp lực đè nén kể từ ông nội anh nhưng mà chi ra nước ngoài?

Nếu ko vì như thế sự xuất hiện của Quách Phương, anh cũng đâu rất cần phải kể từ quăng quật tình thương yêu nhằm chôn chân nhập cuộc hôn nhân gia đình gượng gạo nghiền này?

Tần Duật vô nằm trong đương nhiên nhưng mà sụp không còn trách cứ nhiệm lên đầu cô.

"Anh lên buồng ngủ trước chuồn, em vệ sinh một thời gian rồi lên sau."

Xem thêm: tìm lại em

Nghe vậy, Tần Duật cũng ko thèm nhiều câu nói. với cô, thản nhiên về buồng ngủ. Đợi bóng hình Tần Duật khuất sau lan can, Quách Phương ngay tắp lự chạy vội vã vào trong nhà dọn dẹp, ôm bể cầu ọe thốc ọe dỡ. Cả ngày này cô ko nên ăn gì loại ọe đi ra chỉ mất nước chua.

Cơn buồn ọe ngăn ngay lập tức ngực nằm trong đợt đau bên dưới bụng quặn thắt khiến cho cô mệt nhọc lả người, giống như rất có thể tổn thất mạng bất kể khi nào là.

Quách Phương nhờ vào bể cầu, thở hào hển. Không được, mặc dù thế nào là cô cũng cần gắng gượng gạo chút khá tàn. Cô tiếp tục hứa với Cao Viễn Thành tuần sau tiếp tục vào viện chữa trị. Không thể nuốt câu nói. với cậu ấy.