độc chiếm tình yêu

Truyện nằm trong tác giả:

  • Đánh Mất Em

  • Giam Em Cả Đời

  • Cưỡng Yêu

  • Buông Tha

  • Độc Chiếm Tình Yêu

  • Xem tăng...

"Thiếu gia, thiếu thốn phu nhân đang được quăng quật trốn rồi, tuy nhiên công ty chúng tôi đang được cho những người đi tìm kiếm, cực kỳ nhanh chóng tiếp tục trả cô ấy về thôi."

Bạn đang xem: độc chiếm tình yêu

"Không cần thiết, coi cô ấy chạy được bao xa xôi."

Người nam nhi đang được khoác bên trên bản thân cỗ phục trang quý phái khuôn mặt không phải rung rinh động, tiếng nói lãnh đạm trầm ổn định, ngón tay gõ trở thành từng nhịp bên trên trở thành ghế.

Đối với hành vi ngu xuẩn này của cô ấy, anh đang được vượt lên trước quen thuộc rồi. Thiên la địa võng anh bày, cô ૮ɦếƭ ko được, cũng bay ko nổi.

"Nhưng... cô ấy triển khai nhập rừng cấm."

"Bất kì ai ai cũng ko được xua theo đuổi. Nếu ko, tao ɢɨết kẻ cơ."

Tại phía Nam cánh rừng.

Cô gái nhỏ chạy thục mạng về phía đằng trước, một chiếc ngoảnh đầu nom lại cũng không đủ can đảm. Chiếc váy Trắng bị rách rưới tan nát nhừ, từng giọt ngày tiết bên trên khung hình rơi xuống bởi sợi đâm, ngấm đẫm nhập phần vải vóc khiến cho cái váy đột nhiên chốc trở thành đỏ au thẫm.

Chạy trốn ngoài điểm cơ, cô đang được phạm cần đại tội, nếu như giờ đây ko thể bay ngoài anh, cô có duy nhất một kết viên.

Sống ko vày ૮ɦếƭ.

Đột nhiên, như mang 1 ai đó đã tác dụng nhập đầu cô, Phong Hàn Linh té xuống, thân thuộc thể ko chống nâng kịp cứ theo đuổi phần dốc nhưng mà lao xuống.

Tưởng chừng cô tiếp tục rơi xuống vực thẳm cơ, tuy nhiên suôn sẻ thay cho, một cái cây cổ thụ đâm chồi trước này đã ngăn được cô lại.

"Tôi đang được rằng với em rồi, điểm này sẽ không tương thích cho tới trái đất."

"Tại sao ? Tại sao... ko buông tha bổng cho tới tôi ?"

"Em là kẻ của tôi."

Xem thêm: em gái gian thần

Người nam nhi cơ bế Phong Hàn Linh lên, trả cô quay trở lại cái Ⱡồ₦g son nhưng mà tôi đã xây dựng.

...

Sau tía ngày mê man, Phong Hàn Linh tỉnh dậy. Người thứ nhất nhưng mà cô bắt gặp, đó là người cô không thích bắt gặp nhất, thương hiệu quỷ ác đang được nhốt cô ở phía trên trong cả một mon trời.

"Hận tôi sao ?"

Đôi mi thanh tú của Phong Hàn Linh nhíu lại, cô người sử dụng góc nhìn căm hờn nom người nam nhi trước đôi mắt. Tay cô vốn liếng lăm le động đậy, tuy nhiên đã trở nên thừng xích hội tụ lại.

Anh đang được xích cô lại rồi.

Anh rước cô trở thành sủng vật của anh ấy nhưng mà xích lại rồi.

"Kỳ Hạo Dương, cần thế này anh mới nhất tha bổng cho tới tôi ? "

"Khi này em yêu thương tôi, tôi tiếp tục thả em rời khỏi."

Anh mong muốn kính yêu cô, mến yêu cô còn ko kịp, sao rất có thể thương tổn cô được chứ ?

Nhưng cô đang được ăn ở với anh thế này ?

Anh chỉ rất có thể người sử dụng sử dụng phương pháp này để giữ lại cô lại. Mặc kệ cô nguyện ý hay là không, đời này cô đang được lăm le sẵn là của anh ấy rồi.

Xem thêm: chiến đao vương

"Nếu như tôi nhất quyết mong muốn cút ?"

Kỳ Hạo Dương Ϧóþ lấy cổ Phong Hàn Linh, anh gằn từng chữ cho tới cô nghe.

"Chỉ cần thiết em bước đi thoát khỏi tòa nhà này một bước, tôi ngay lập tức bẻ gãy chân em."