tự mình đa tình

Tác giả: Tài xê dịch vô danh

Nguồn: AO3

Bạn đang xem: tự mình đa tình

Edit: Kriez

Thể loại: phái mạnh x phái mạnh, đoản, sư đồ gia dụng niên hạ, h văn.

___________

Thần thức của Yến Như Vân bị giắt kẹt nên vẫn luôn luôn say giấc, Tề Tiêu Lúc thì từ tốn cho tới chuồn vô chống, Lúc thì ngồi mặt mày chóng coi mồm chỗ bị thương của Yến Như Vân, kể từ chiều cùn cho tới tối buông, chợt nghe giờ gõ nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang cửa số, bộp chộp vàng đứng lên tiếp cận vị trí kia, vừa phải Open thì sở hữu một con cái hạc giấy tờ cất cánh vô.

Tề Tiêu tức thì bắt lấy con cái hạc giấy tờ rồi tạm dừng hoạt động tiếp cận mặt mày bàn, cởi Độ âm phù đi ra, tiếng nói của Liễu Trang tương tự giọt nước nhỏ lăn ra vô chống.

“… Tâm ma mãnh đó là tạp niệm vô vàn, là một trong thể… quấn riết vô nhau, thức bỏ người si.”

Tề Tiêu rợn lòng, bàn tay đang được gác bên trên bàn cũng siết chặt, nối tiếp nghe —

“… Khó khăn này nước ngoài lực ko thể giải được, còn nếu không, nhẹ nhàng thì ngu si, nặng nề thì chầu diêm vương, chỉ mất cách thức tuy vậy tu tiến thủ vô thức hải, kể từ từ tách ra…”

Trong lòng Tề Tiêu lắc nảy, ko chút nghĩ về ngợi đập bẹp Độ âm phù, hạn chế đứt thanh âm, ngây người ngồi ê, lại ảo óc dời tay nghe nốt nội dung còn sót lại.

Theo ý Liễu Trang, tâm ma mãnh này là dục niệm sinh đi ra trong tim Yến Như Vân, tuy nhiên phân thành ma mãnh thức hoặc thần thức, thì cũng là một trong thể với thần thức, trận pháp phía bên ngoài khó khăn nhưng mà cẩn trọng phân biệt, một Lúc thương tổn thần thức Yến Như Vân tiếp tục phát triển thành đại họa, chỉ mất tuy vậy tu, sử dụng thần thức tiến thủ vô thức hải hắn, tách ma mãnh thức bài trừ tâm ma mãnh, rồi mang đến nhị phần thần thức phối hợp trở thành một.

Song tu.

Cùng Yến Như Vân.

Nghĩ cho tới hình hình họa phái mạnh trai phủ lớp bụi vô trí lưu giữ, Tề Tiêu thốt nhiên bao phủ đôi mắt.

Ngoài giấy tờ nhiều năm, trừ tối lâu năm nhân tỉnh tưởng tượng mưa mây nằm trong Yến Như Vân, hắn trước đó chưa từng thân thiện cận domain authority thịt nằm trong ai.

Bước cho tới cạnh chóng, nhìn khuôn mặt tuấn lãng tuy nhiên song phần xanh rì của Yến Như Vân, trong tim ko ngoài nhức xót rất nhiều, siết tay, âm thầm hạ đưa ra quyết định — Người, hắn chắc chắn nên cứu giúp. Mượn tay người không giống một là ko tin tưởng, nhị là ko nỡ. Thần thức Yến Như Vân tách rời hắn ko bay ngoài can hệ, vốn liếng nên bởi hắn giải quyết và xử lý, vả lại… hắn và Yến Như Vân là lưỡng tình tương duyệt, về sau, cũng nên tiếp cận đoạn này.

Tề Tiêu gặm môi bên dưới, từng đợt giá buốt rẫy xông lên trên bề mặt, tâm tư tình cảm rối nùi tiếp cận chuồn tháo lui, chuồn 1/2 lại vòng về bên, trong tim tự động nhủ: Có gì nên xoắn, đó là Yến Như Vân!

Y cũng ko nghĩ về nữa, nhất chín nhì bù, nhặt cái hạc giấy tờ ném bên dưới khu đất lên, chịu đựng cơn xấu xa hổ nghe lại một nhị khẩu quyết tuy vậy tu của Liễu Trang, cũng tương khắc ghi trong tim pháp quyết và cách thức trừ ma mãnh, quay về mặt mày chóng, ngón tay chỉ vô mi tâm Yến Như Vân, tịch thu pháp trận.

Đương khi trói buộc mất tích, ma mãnh thức ko gì ngăn cản chui đi ra kể từ thần thức, rồi chợt 1 bàn tay kể từ bên dưới choãi đi ra, bắt chặt ngón tay Tề Tiêu đang được toan rút về.

Tề Tiêu cúi đầu nhìn, đối lập với 1 hai con mắt đen sì đỏ ối rãi lênh láng, giờ đây vẫn không hề thời cơ ăn năn hận.

Yến Như Vân chú ý nhìn Tề Tiêu, cười cợt nói: “Sư tôn, tất cả chúng ta lại bắt gặp nhau.” Hắn bắt ngón tay Tề Tiêu kéo xuống cho tới Lúc song môi ấy chạm vô đầu ngón tay Tề Tiêu, vươn lưỡi khẽ liếm.

Vai Tề Tiêu cứng đờ, vô thức rụt tay, đương nhiên Yến Như Vân sẽ không còn nhằm hắn toại nguyện, kình lực bên trên tay chấn động, kéo Tề Tiêu lên chóng, nụ thơm giá buốt phỏng bộp chộp vàng ập xuống.

“Chờ đã! Yến Như Vân, hóng –“

Đầu lưỡi Yến Như Vân khuấy hòn đảo vô mồm hắn, kéo dãn một sợi tơ bạc, áp trán bản thân lên trán Tề Tiêu, lặng nghe khá thở lại như như oan ức phàn nàn: “Sư tôn luôn luôn gạt tớ, nếu như tớ hóng thiệt sư tôn lại trốn tổn thất.”

Tề Tiêu vẫn sở hữu ý tứ tuy vậy tu nên cũng ko kềm nén phản xạ của tôi nữa, chỉ vừa phải xúc tiếp với Yến Như Vân toàn thân thiện vẫn giá buốt rẫy lên, hắn gạ dành riêng vuốt ve đai tai Yến Như Vân đang được ở cạnh bản thân, đỏ ối mặt: “Lần này sẽ không trốn nữa.” Nói đoạn, vì như thế nhằm tăng xứng đáng tin tưởng, khẽ nhếch cằm thơm phức lên bờ môi ấy, “Ta chỉ ham muốn đáp ứng chỗ bị thương của ngươi vẫn ổn định.”

Yến Như Vân ko ngờ Tề Tiêu tiếp tục dữ thế chủ động, song ngươi thu hẹp, sở hữu chút vừa phải mừng vừa phải lo phiền, lại đè Tề Tiêu thơm đắm đúi một chuyến, song môi giá buốt rực áp vô tai hắn, ngậm lấy đai tai sử dụng vị giác liếm láp, thấp giọng: “Sư tôn phát biểu coi, nên đáp ứng thế nào?”

Tề Tiêu hào hển vì như thế giá buốt, rụt cổ rời né, ngăn trở truy xua đuổi của Yến Như Vân, “Ta vẫn mang đến ngươi loại thuốc chữa bệnh cực tốt, tuy nhiên cũng ko thể chữa trị thương ngoài hẵn, ngươi xuống núi du ngoạn nhiều năm, sở hữu dung dịch hoặc này không?”

Môi Yến Như Vân dời xuống cổ Tề Tiêu, nghe vậy thì ngừng lại, “Hồi thiên sở hữu tính không?” (xoay fake khu đất trời)

“Dùng rồi thì ko tính.” Đôi đôi mắt Tề Tiêu bị nhiệt độ phỏng hun cho tới gợn nước.

Yến Như Vân như si như mê mệt nhìn Tề Tiêu, tay vuốt ve tóc mai hắn, thản nhiên phát biểu, “Ai nói… tớ sử dụng rồi?”

“…” tức thời Tề Tiêu ko phản xạ kịp, Yến Như Vân ko nghe được câu vấn đáp thuyết phục, nóng tính kéo toá vạt áo của hắn, tự nhiên tay bị bắt lấy, cau ngươi nhìn xuống người bên dưới thân thiện, nhìn thấy Tề Tiêu mày mặt hốt hoảng, ko ngoài chất vấn, “Sư tôn lại ham muốn trốn?”

Nhiệt khí bên trên người Tề Tiêu nhanh gọn rút cạn, thậm chí là rùng bản thân, lập cập giọng chất vấn, “Ngươi nói… ngươi trước đó chưa từng sử dụng Hồi thiên?”

Yến Như Vân thấy Tề Tiêu không tồn tại ý muốn trốn rời, hất nhẹ nhàng túi trữ vật mặt mày người, vô tay xuất hiện tại một viên dung dịch nồng red color, hắn fake viên dung dịch cho tới trước mặt mày Tề Tiêu, “Là viên này?” Lập tức ghét bỏ quăng quật, “Sư tôn sở hữu biết dung dịch này lấy kể từ đâu không? Là lão ê lấy từ 1 thương hiệu ma mãnh tu thương hiệu Mê Điệt.”

Viên dung dịch ngay sát tức thì trước đôi mắt, trong cổ họng Tề Tiêu cộm lên, bên dưới ánh nhìn kỳ quái ác của Yến Như Vân chầm chậm rãi chất vấn, “Vậy phụ thân năm trước… Sao ngươi… Sao lại…”

“Chuyện này cũng chẳng sở hữu gì, sư tôn ham muốn nghe thì tớ phát biểu cũng ko có gì.” Yến Như Vân rất rất mến Tề Tiêu ngoan ngoãn ngoãn thế này, một phía vừa phải động tay toá vạt áo của hắn thuận tiện ném bên dưới chóng, vừa phải phát biểu, “Sư tôn nỡ quăng lão bên trên hòn đảo Già Lam, phụ thân ngày sau lão bị ma mãnh tu Vô Thường cung bắt chuồn, xuyên vai nhốt lại, cứ cơ hội vài ba ngày lại rút tủy nhằm tinh ranh luyện ma mãnh khí, lão ko cam tâm bị tiêu diệt mặt dưới đại dương, thì sở hữu tớ.” Hắn nhếch môi cười cợt, “Là tớ luyện ma mãnh công mới mẻ chung hắn bay ngoài lòng đại dương.” Nói rồi, thân thiện thể cũng lùi xuống.

“Cũng ko nên ta…” Tề Tiêu nghẹn ngào, cũng chính vì thân thiện bên dưới được êm ấm bảo phủ.

Yến Như Vân lùi về sau, thay đổi lịch sự sử dụng tay vuốt ve sầu, “Trong phụ thân năm ê thời nay tớ cũng nghĩ về sư tôn thiệt tàn nhẫn, ngày tớ trốn được chắc chắn tiếp tục nhằm sư tôn trở thành người của tớ, nhằm sư tôn, không hề tâm lý vứt quăng quật tớ nữa.”

Xem thêm: nỗi nhớ khắc sâu

Tề Tiêu “ứm” một giờ bắt lấy ga chóng, hắn ko kịp nhức lòng vì như thế Yến Như Vân đã trở nên thích thú xa lạ chứa đựng, cũng may chút lý trí còn sót, cách quãng phát biểu, “Hồi… thiên…”

Yến Như Vân vô cùng quạu, vùng dậy nhặt viên dung dịch lăn lộn lốc mặt mày chóng, nhìn cũng ko nhìn cho vô mồm, viên dung dịch hóa trở thành hóa học lỏng giá rét trượt xuống yết hầu, vô mồm chỉ từ hương thơm thơm phức của dung dịch.

“Vậy được rồi chứ.”

Yến Như Vân cúi người kéo tiết khố Tề Tiêu, một đợt nữa ngậm hạ thể Tề Tiêu vô mồm, vị giác áp lên thân thiện trụ càng nuốt càng thâm thúy, nhấp nhô tăng lên giảm xuống, thực hiện thắt sống lưng Tề Tiêu lập cập rẫy, cơ bắp bên trên cặp người mẫu kéo căng, ngón tay lướt qua loa ga chóng, vặn vẹo, ko biết là ham muốn thâm thúy vô hoặc tháo lui đi ra.

Yến Như Vân bắt lấy một chân Tề Tiêu đẩy rộng lớn đi ra, một tay nâng lấy vòng eo hắn thổi lên ngăn lại thân thiện thể đang được lộn xộn, ko thể ko sử dụng đầu vị giác quấn lấy dương vật ấy.

Tề Tiêu trước đó chưa từng trải qua loa chuyện thế này, mới chỉ thời hạn một chén trà, bên trên trán bên trên mũi đều ngấm đẫm những giọt mồ hôi giá buốt rẫy, toàn thân thiện bừng nhiệt độ, rên rỉ, còn đâu nhưng mà lưu giữ cho tới chuyện tuy vậy tu, chỉ cảm nhận thấy căng cứng điểm hông thả lỏng, tinh ranh quan lại thất thủ, phun đi ra vô mồm Yến Như Vân.

Yến Như Vân xoa xoa loại tràn mặt mày môi, nở nụ cười cợt khẽ, chống một tay bên cạnh hông Tề Tiêu, một tay uy lực bắt cằm người ấy, dán môi lên, hương thơm thơm phức Hồi thiên theo đuổi vị giác Yến Như Vân trượt vô vào mồm Tề Tiêu, nước ngoài sam bên trên người cũng trở nên toá quá vai.

Đến Lúc ăn mặc quần áo bên trên người bị toá sạch sẽ ném chuồn Tề Tiêu mới mẻ hồi thần lưu giữ lại chuyện tuy vậy tu, vội vàng bao phủ giấu quanh ngượng ngùng ôm siết lấy cánh tay Yến Như Vân, nằm trong hắn trao nhau một nụ thơm rực lửa, nhỏ giọng gạ dành: “Ngươi và tớ đều là tu sĩ, vẫn muốn… vẫn ham muốn lên chóng, thì ko vày tuy vậy tu, tăng tu vi, được không?”

Lúc này Yến Như Vân vẫn hạ kết giời ngoài phòng tiếp khách, toá ăn mặc quần áo, nâng người ngồi lên đùi bản thân, fake tay thăm hỏi thám thính bôi dung dịch mỡ vô khung người Tề Tiêu, cảm biến xúc cảm của ngón tay, khá thở cũng trở thành vội vàng, hắn cười cợt xấu xí, “Không, tớ chỉ ham muốn sung sung sướng sướng bao nhiêu trận nằm trong sư tôn.”

“Ưm…” Tay Tề Tiêu đột siết chặt, chôn đầu mặt mày bẫy vai Yến Như Vân.

Yến Như Vân tạm dừng, quay đầu sang một bên nhìn Tề Tiêu bao phủ giấu quanh dục vọng ẩn giấu quanh đậm thâm thúy, bao nhiêu ngón tay khép lại triệu tập đé nghiến điểm vừa phải nãy, trái khoáy nhiên sẽ có được sự lập cập rẩy không ngừng nghỉ của Tề Tiêu, hóng Lúc bao nhiêu ngón tay đi ra vô đơn giản, hắn đè người xuống chóng, nâng dương vật hừng hực khí khái của tôi chậm rãi rãi đâm vô.

Đầu óc Tề Tiêu rối bời, pháp quyết gì ê của Liễu Trang bên dưới sự thăm hỏi thám thính tấn công tiếp tục của Yến Như Vân nát nhừ không hề một tí, phát triển thành từng chữ riêng lẻ, phiêu vô tâm trí rồi lại bị một trận cuồng phong quét tước sạch sẽ, chạm va cất cánh chuồn, ko phân được nguồn cơn.

“Sư tôn…”

Yến Như Vân gọi Tề Tiêu, đẩy cặp đùi người ấy lịch sự nhị mặt mày, không ngừng nghỉ đâm chọc vô phía bên trong người bên dưới thân thiện, dương vật một chuyến lại một chuyến kiên toan trái khoáy quyết rút đi ra đâm vô lối nhỏ giá buốt ướt át,ướt đẫm. Từng cú chạm va đem theo đuổi cảm hứng ê đần ngứa, chẳng bao nhiêu chốc lại bị xoi mòm mạnh rộng lớn, thích thú dọc từ xương cụt truyền cho tới toàn thân thiện, khi đầu Tề Tiêu còn hoàn toàn có thể kìm lại được, từ từ chỉ hoàn toàn có thể tùy ý rên rỉ bên dưới sự đâm rút ngày càng thời gian nhanh.

“Song…” Tề Tiêu vừa phải mới mẻ lên giờ đã trở nên Yến Như Vân ngăn lại, bế bổng hắn lên, nén chặt người ấy vô lòng tôi vừa trằn trọc thơm xuống, vừa phải ko chút lưu tình đâm lên, đâm cho tới Lúc Tề Tiêu lập cập rẩy teo rút không ngừng nghỉ, từng chuyến rút đi ra là một trong chuyến kích trừng trị hận ý Lúc bị vứt quăng quật bên trên hòn đảo hoang toàng, rồi lại sử dụng mức độ cắm thiệt mạnh vô, mặc dù vậy vào cụ thể từng chuyến hắn cảm hứng được người bên trên thân thiện bất lực xứng đáng thương ôm siết lấy bản thân, kính yêu cũng khó khăn thể trấn áp được, ham muốn nhằm người ấy ôm hắn thiệt chặt, thế là càng thực hiện càng mạnh.

Đáy đại dương tối tăm ko chút độ sáng, không gian tanh tưởi đậm xông vô lồng mũi, bẫy vai đau đớn kinh hoàng, cứ cơ hội vài ba ngày lại sở hữu người đâm thiết trùy lâu năm nhỏ đâm xuyên xương sinh sống rút tiên tủy đi ra, hắn đau tới bị tiêu diệt, từng chuyến nghĩ về cho tới Tề Tiêu ở đầu cuối chỉ đem Bách Lí Liên Giang chuồn nhưng mà vứt quăng quật hắn, hận ý dần dần nẩy rể nảy nầm trong tim, hắn ko cam tâm, ko cam tâm cứ vậy lặng lẽ yên tĩnh lìm bị tiêu diệt, hắn nên về bên Mê Vụ Sơn, nhằm người nỡ vứt quăng quật hắn nên trả giá chỉ giắt.

Phải tra tấn hắn thế này đây? Cũng đâm vai rút tiên tủy? Nhưng nghĩ về cho tới hắn dạy dỗ mang đến hắn [Mặc vân thần vũ], thông thường xuyên xuống phòng bếp nấu bếp mang đến hắn, luôn luôn trực tiếp trìu mến nhìn bản thân, hắn chợt cảm nhận thấy bản thân ko quăng quật được. Nếu hắn ko lựa chọn bản thân, vậy thì… thịt những kẻ không giống, nhằm hắn ko nên lựa lựa chọn nữa ngoài những việc ở cạnh bên hắn! Giam cố hắn, lắc lấy hắn, hận hắn, rồi cũng yêu thương hắn.

Mắt Yến Như Vân đỏ ối hoe, nhị tay vòng qua loa tay Tề Tiêu sử dụng mức độ đè hông hắn xuống, hạ thân thiện lại sử dụng lực đâm lên, giờ rên rỉ cách quãng, bám nị, ko ngăn được bay đi ra kể từ mồm Tề Tiêu: “Yến… a…. đừng…”

Vẫn ko đầy đủ.

Muốn toàn cỗ, hòa với bản thân.

Yến Như Vân đẩy người té xuống chóng, cù sống lưng hắn về phía hắn, nhị tay bắt thắt sống lưng Tề Tiêu, cắm vô đợt nữa, uy lực đâm chọc, khuỷu tay Tề Tiêu chuẩn bị ko bám được nữa, tiếp tục tụt xuống, lại được Yến Như Vân vững vàng vàng níu lại, dương vật vốn liếng vẫn mượt xuống lại thụ động tác tàn nhẫn của Yến Như Vân thực hiện dựng lên phun thêm 1 chuyến, vô đôi mắt hắn sương quáng gà giăng lối, mũi cũng chua nhuốt nhuốt, nước đôi mắt tâm sinh lý trượt dần dần, thích thú tột cùng tụ tập trong những khi ê thậm chí là thực hiện hắn còn khá chút kiêng dè hãi, kiêng dè rằng cứ thế bị tiêu diệt bên dưới thân thiện Yến Như Vân.

Y ko biết giờ rên rỉ của tôi còn đem theo đuổi nghẹn ngào, nhị tay Yến Như Vân bắt lấy eo hắn đùng một cái siết chặt, hắn khá hoảng loàn, sắc màu sắc tàn nhẫn vô đôi mắt rút chuồn, trong cả ma mãnh khí quấn xung quanh cũng chi tiêu nghiền vô giờ nấc nghẹn ngào này.

Yến Như Vân như vừa phải tỉnh lại vô cõi thần tiên, ý thức trống trải trống rỗng, tiếp là tiếng nói thân thuộc xa xăm kỳ lạ, một không khí giá buốt không khô ráo át nằm trong cảm hứng rất rất khoái ở hạ thể kéo hắn về thực bên trên, hắn ngạc nhiên cúi đầu, nhìn xuống dương vật huyệt đạo tương liên, cặp mông ấy tràn trề vết đỏ ối, lực chịu đựng vòng eo đang được ôm vô tay và vết thơm trải rộng lớn tấm sống lưng trần…

“A… Yến… Yến Như Vân…”

Hắn khó khăn tin tưởng nhưng mà kêu: “Sư tôn?!”

Rốt viên Tề Tiêu cũng đều có thời cơ thở dốc, nặng nhọc chống thân thiện gắng mức độ quay đầu sang một bên lịch sự nơi khác, khá nước vô đôi mắt ko tan, giọng điệu sở hữu chút ngắt ngứ: “Chậm một chút ít, van nài người.”

Một làn nước giá buốt đong lênh láng hốc đôi mắt Yến Như Vân, hắn không đủ can đảm động, kiêng dè rằng bản thân vẫn đang được vô mơ — nô giỡn tình yêu sư tôn, kìm hãm chưởng môn, phong công ty và sư đệ. Sư tôn… tiếp tục bỏ qua mang đến hắn sao?

Nước đôi mắt Yến Như Vân trượt lâu năm, thiếu hiểu biết nhiều sao trong tim Tề Tiêu nhức xót, hắn cố mức độ vươn tay, Yến Như Vân ngờ ngạc bắt chặt, tiếp sau đó hắn bị kéo xuống chóng, Tề Tiêu dịu dàng êm ả thơm phức lên môi hắn an ủi: “Đừng khóc, ngươi ham muốn thời gian nhanh thì cứ thời gian nhanh.”

Yến Như Vân nâng gáy hắn đáp lại nụ thơm ấy, nụ thơm dịu dàng êm ả dần dần trở thành cuồng nhiệt độ, những giọt nước đôi mắt ăn năn hận xen lộn tổn thất nhưng mà sở hữu lại không ngừng nghỉ rơi bên trên mặt mày Tề Tiêu, hạ thể bên dưới dựa vào từng nụ thơm lại chậm rãi rãi lắc động.

Từ nhẹ nhàng cho tới mạnh, kể từ chậm rãi rãi cho tới gấp rút, làn nước giá buốt trong tim Tề Tiêu quẩn xung quanh, tưởng chừng như ói nao tuy nhiên ở đầu cuối chỉ mất giờ rên rỉ tràn đi ra, nằm trong ê là một trong dòng sản phẩm nhiệt độ lưu giá buốt phỏng tràn vô khung người, nhị người kề nhau chặt khít, ko một kẻ hở.

Tề Tiêu thất thần tổn thất một khi, sau mới mẻ quan sát Yến Như Vân đang được đè bên trên người bản thân, không ngừng nghỉ vuốt ve thả từng nụ thơm lên trán lên môi và khắp cổ. Cánh tay tổn thất mức độ của hắn thổi lên, đem lên bờ vai Yến Như Vân, hổn hển nói: “Yến Như Vân, tuy vậy tu nằm trong tớ, được không?”

Yến Như Vân tạm dừng một chốc, chóp mũi kể từ từ vuốt ve khuôn mặt mày Tề Tiêu, cho tới Lúc chạm vô chóp mũi hắn mới mẻ tạm dừng, môi chạm môi thuận theo đuổi nói: “Nghe sư tôn không còn.”

Ánh trăng treo đầu cành, khách hàng vô khách hàng điếm sớm vẫn chìm vô mơ cảnh, chỉ từ một gian ngoan chống được kết giới như mùng nước bao phủ chắn từng tiếng động.

Một người phía trên bàn tròn xoe, chén trà bị hất rơi xuống khu đất, một người không giống đè xay nhị chân người bên trên bàn, đẩy động loại bừng lửa bên dưới thân thiện đi ra vô vào hậu huyệt người ê, vô mồm cách quãng phát âm pháp quyết, hồi lâu mới mẻ niệm đoạn một câu, lại đi ra mức độ đâm chọc người tái diễn câu hắn vừa phải niệm, dần dần dà linh khí tuôn đi ra ở điểm nhị người đang được liên kết.

Xem thêm: ba lần gặp gỡ

Tề Tiêu chuồn thâm thúy vô thức hải Yến Như Vân, đưa vào thần thức, tiến công xua đuổi từng sợi ma mãnh khí dây dính Yến Như Vân ra bên ngoài, cho tới Lúc ma mãnh khí và linh lực tách rời, thần thức nhị người bên cạnh nhau vây chặt ma mãnh khí đang làm việc trốn tứ bề, xua nó chảy vô linh mạch, ở đầu cuối tràn thoát khỏi mi tâm Yến Như Vân chi tiêu nghiền.

Thần thức Tề Tiêu cũng ko rời chuồn tức thì, nhưng mà là bị thần thức Yến Như Vân quấn lấy kéo lại, thích thú kể từ thâm thúy vô vong hồn khiến cho Tề Tiêu sướng cho tới lập cập rẩy, hí hửng mến tràn đi ra toàn thân thiện, khiến cho nhị chân hắn tổn thất lực ở phịch bên trên bàn, ở đầu cuối ý thức cũng mất tích, chìm vô mê mệt bên dưới thế công uy lực khó khăn thể ngăn ngừa.

— HẾT —

Tác giả

Bình luận