kỷ tu nhiễm

Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.net

- --

Bạn đang xem: kỷ tu nhiễm

Thời gian giảo thông thoáng một chiếc vẫn qua quýt.

Nàng theo đòi ông nước ngoài nhập phái mạnh rời khỏi bắc, anh đua triển nguyện vọng, không ngừng nghỉ không ngừng mở rộng phiên bản trang bị quyền năng Kỷ gia.

Mặc cho dù nhì người cùng nhau thì không nhiều tuy nhiên xa cách cơ hội thì vô kể, tuy nhiên cũng ngày càng thân thiết thiết cùng nhau rộng lớn.

Thiếu phái đẹp tuổi tác còn quá nhỏ, so với tình thân thơ ngây tuy nhiên u mải, tuy nhiên anh lại ko rét vội! Cuộc đời sót lại đặc biệt lâu năm, anh và nường còn tồn tại rất nhiều thời hạn. Anh cũng mạnh mẽ và tự tin, Tiểu Vô Ưu của tôi, sẽ không còn đơn giản xiêu lòng lòng vì như thế một người con trai không giống.

Nhưng tuy nhiên...

Mọi loại anh đều tính kỹ, tuy nhiên ko tính được ý trời.

"Kỷ Hoàng, thân thiết thể của ngài... hãi rằng..."

Lão fake ở kề bên Hải Đường, coi chằm chằm chàng trai, lông mày nhíu lại.

Sau Khi chàng trai hiểu rằng tình hình thân thiết thể của tôi, tr.uye.nful.l.ne.t cũng ko rằng tăng gì, phảng phất như không còn thảy những loại này, vẫn sớm Dự kiến trước kể từ lâu.

"Hic, thực sự tài hoa bạc phận tuy nhiên..." Sau một hồi, lão fake ăm ắp tiếc thương rung lắc đầu, nhẹ nhàng giọng thở lâu năm.

"Ừm, sáng tỏ." Chàng trai lặng yên rất mất thời gian, đau khổ sở cười cợt, xoay người tách cút.

Kiếm khách hàng với dò la, văn nhân với cây viết. Sau này, Kỷ Tu Nhiễm sẽ không còn còn tồn tại Nhiếp Vô Ưu.

Xem rời khỏi, ông trời cũng ko được chấp nhận, phía bên trong sau này của nường với anh.

"Kỷ Tu Nhiễm!"

Thấy chàng trai tách cút, Hải Đường nhanh gọn xua theo: "Anh chắc chắn cần nghỉ dưỡng cho tới khỏe mạnh..."

Nghe giờ, chàng trai giới hạn bước, góc nhìn rớt vào bên trên người Hải Đường: "Nhưng tôi, còn tồn tại thật nhiều chuyện cần thực hiện."

"Rất nhiều chuyện? Chẳng lẽ còn cần thiết rộng lớn đối với mạng của anh ấy à?" Hải Đường cuống quýt la lên.

"Như vậy, nằm ở vị trí bên trên nệm, trời cao sẽ không còn thu lấy mạng của tôi sao?" Kỷ Tu Nhiễm chỉ về phía khung trời.

"Tôi cút rằng cho tới Vô Ưu..." Rất thời gian nhanh, Hải Đường lấy điện thoại thông minh địa hình rời khỏi.

Nhưng tuy nhiên, Kỷ Tu Nhiễm rung lắc đầu một cái: "Không cần thiết."

"Kỷ Tu Nhiễm, anh với ý gì? Chuyện rộng lớn vì vậy, Vô Ưu không tồn tại quyền được biết sao?" Chân mi Hải Đường nhăn lại.

"Tăng tăng phiền óc." Kỷ Tu Nhiễm nhẹ nhàng giọng vấn đáp.

"Rốt cuộc anh với ý gì, anh ý định lường gạt Vô Ưu, tiếp sau đó đẩy Vô Ưu tách đi?" Hải Đường căn vặn.

Kỷ Tu Nhiễm lặng yên ko đáp.

"A, Kỷ Tu Nhiễm... Anh thiệt vĩ đại, anh suy nghĩ bản thân là ai? Anh thiệt sự coi bản thân như thể phái mạnh chủ yếu nhập truyện ngôn tình ngược rồi sao? Những chuyện vĩ đại tự động bản thân gánh vác, tiếp sau đó 1 mình cô độc trọn vẹn bặt tăm ngoài dòng sản phẩm trái đất này?" Hải Đường cả phẫn nộ rằng.

"Mỗi một người, đều sở hữu quyền lựa lựa chọn, ko tương quan cho tới vĩ đại." Chàng trai rằng kết thúc, cũng không xoay đầu lại, xoay người tách cút.

...

Trên hải hòn đảo, nhập kho sản phẩm cũ nát nhừ, chàng trai lờ lững rãi banh nhì đôi mắt rời khỏi, sắc mặt mày Trắng bệch. Anh thiệt tương tự vừa vặn mơ một niềm mơ ước, vẫn mơ thấy lần thứ nhất gặp mặt, vẫn mơ thấy khoảng chừng thời hạn niềm hạnh phúc cùng nhau, vẫn mơ thấy cả sự cô độc và vô vọng.

Xem thêm: vũ đông càn khôn phần 4

Rất thời gian nhanh, chàng trai khá với chút phí mức độ sửa thanh lịch lại áo sơ-mi Trắng bên trên người bản thân một phen, coi nhập ống kính, bên trên mặt mày lòi ra một nụ cười cợt ăm ắp êm ấm.

"Chúc em tân hít niềm hạnh phúc."

Lúc thủ thỉ, nhập đôi mắt của chàng trai, với từng tia chấn động! Anh cúi đầu xuống, không thích làm cho ống kính bắt được chút tâm tình nào là của tôi.

Hồi lâu sau, thời điểm hiện nay chàng trai mới nhất một đợt tiếp nhữa đương đầu với ống kính.

"Không hứa tái ngộ."

...

Bờ biển cả, chàng trai kiểm soát và điều chỉnh khung hình bản thân sang 1 kiểu tự do một chút ít. Anh còn ghi nhớ, thật nhiều năm trước đó, chủ yếu bản thân và cô nàng bại liệt, từng ngồi ở bờ biển cả vì vậy, ăn Bento tiện lợi, truyện trò về sau này.

Cảm thụ bão táp biển cả thổi phân phất, nhập đầu của chàng trai, lại đợt tiếp nhữa chính thức ghi nhớ lại những hình hình họa nhập cơn mơ.

Kỷ gia.

Mặt trời chói sáng bên trên cao.

Bé gái bao bọc lấy một chiếc nồi rộng lớn, mồ hồi vẫn sớm ướt át,ướt đẫm sũng từng toàn bộ cơ thể.

Chợt, cô bé nhỏ sử dụng nhánh cây hứng lấy chiếc miệng cái nồi Fe vĩ đại rộng lớn bại liệt, trộm vô số đồ ăn kể từ chống phòng bếp Kỷ gia thực hiện bùi nhùi dụ, nhét nhập phía bên dưới nồi.

Một lát sau, bịa đặt con mồi kết thúc, bé nhỏ gái trốn hâu phương đại thụ.

Trong tay cô bé nhỏ lưu giữ lấy một sợi chão. Cô bé nhỏ vốn liếng toan sử dụng cái nồi rộng lớn này bắt bao nhiêu con cái chim nhỏ hâu phương núi ở Kỷ gia, tuy nhiên nhưng mà đợi vẫn lâu, lại cũng ko thấy con cái chim nào là vướng bẫy.

Ngay chủ yếu thời gian cô bé nhỏ chính thức buồn ngủ, một đứa bé nhỏ trai rứa một cuốn sách nhập tay, tiếp cận trước dòng sản phẩm nồi rộng lớn, khá sững sờ, coi tư phía một chút ít, cũng ko thấy ai, chỉ thấy lòng nồi đang được bịa đặt một không nhiều đồ ăn.

Đây là đang khiến gì...?

Lúc này, cậu bé nhỏ khom người xuống, tò lần thò nguồn vào nhập, coi xuống phía dưới phía bên trong lòng nồi.

Cô bé nhỏ đang được buồn ngủ, cảm biến được sợi chão nhập tay với chút động tĩnh, theo đòi phiên bản năng cuống quýt vàng kéo một chiếc về phía bên trái.

Chỉ nghe một giờ "cạch" vang lên, nồi rộng lớn té xuống, cậu bé nhỏ còn ko bình phục lại niềm tin, nhập nháy đôi mắt đã trở nên nhốt phía bên trong cái nồi rộng lớn.

Bé gái khích động kể từ hâu phương đại thụ chạy rời khỏi, cho tới cạnh nồi rộng lớn, hưng phấn ko thôi tuy nhiên tung hô —— "Oa ha ha ha, bắt được, bắt được!"

"Người nào?"

Nghe được vào trong nồi lại sở hữu tiếng động truyền cho tới, nhường nhịn như cô bé nhỏ hãi không còn hồn: "Oa, chim trở nên tinh anh rồi, ngươi là yêu thương quái ác sao! Lại hoàn toàn có thể biết rằng chuyện!"

"Ngươi là ai?"

"A, ta? Ta gọi là Nhiếp Vô Ưu, ngươi thì sao?"

"..."

Nhiếp Vô Ưu...

Vô Ưu...

Xem thêm: hi hòa thanh linh

Lúc bại liệt, phiên phiến anh vô cùng sẽ không còn suy nghĩ cho tới, chủ yếu bản thân lại bị một chiếc bẫy vụng trộm về vì vậy vây khốn.

Một lượt vây khốn, đó là cả đời.

HẾT