vậy cùng anh về nhà

Đủ 200 lượt thích tiếp tục banh khóa chương tiếp


Màn tối buông xuống, trăng sáng sủa rực rỡ tỏa nắng bên phía ngoài hành lang cửa số nhà hàng quán ăn.

Bạn đang xem: vậy cùng anh về nhà

Chiếc đèn trần trộn lê bên trên đỉnh đầu phát sáng xuống, nồi lẩu cá đang được sôi sùng sục toả đi ra hương thơm mùi hương.

Những người lân cận không giống vừa vị một vừa hai phải thì thầm, còn Đoạn Chước hầu hết ko động đũa, chén bát sứ white trước mặt mày cũng chỉ mất nhị miếng cá diêu hồng, toả đi ra tương đối rét nhàn rỗi nhạt nhẽo.

Anh cau mi, vẻ mặt mày trầm dìm, tay vuốt ve sầu điện thoại cảm ứng địa hình, thi đua phảng phất lại quan sát về phía chống bao tuy nhiên Tri Miên một vừa hai phải chuồn vô.

Phòng bao đóng góp chặt cửa ngõ.

Chỉ sở hữu nhân viên cấp dưới đáp ứng đem món ăn thỉnh phảng phất đi ra vô, khi Open anh sở hữu test coi vô bên phía trong, nhịn nhường như cơ là 1 trong một không khí náo sức nóng.

Tối ni chắc chắn là cô nàng nhỏ vui mừng lắm.

Ăn đem đặc biệt rất đẹp, còn make up nhẹ nhõm, ko biết đang được nằm trong ai ăn cơm trắng nữa.

Anh vốn liếng tưởng rằng sau thời điểm cô rời ngoài anh tiếp tục nhức buồn ko vui mừng, 1 mình trốn ở nơi nào này mà rên rẩm, sở hữu Khi sau cùng còn ko nhịn được nữa tuy nhiên gọi năng lượng điện mang đến anh, bảo rằng ko nỡ chia ly với anh.

Rõ ràng cô mến anh như thế.

Lúc coi anh, vô đôi mắt đem theo dõi ánh sao, thể hiện đi ra tình thương tràn trề với anh.

Vậy tuy nhiên giờ trên đây lại rời quăng quật anh chuồn, rồi thực hiện như không tồn tại chuyện gì vậy.

Thậm chí một vừa hai phải nãy nhận ra anh, lại vờ vĩnh như ko nhận ra.

Cô đó là cố ý thao diễn mang đến anh coi sao?

Đoạn Chước cảm nhận thấy trong thâm tâm đang sẵn có cái gì cơ chắn ngang, tâm phiền ý loàn.

“Đoạn Chước, sao cậu ko ăn đi?” Người lân cận trình bày “Món cá này vị thật ngon.”

Anh ko mến ăn cay.

Nhưng khi ăn cơm trắng nằm trong người không giống, ko lúc nào nhắc cho tới.

Chỉ độc nhất sở hữu Tri Miên quan hoài cho tới khẩu vị của anh ấy, khi ở nằm trong anh, bên trên bàn ăn khi nào thì cũng đều là khoản thanh đạm, mặc dù bạn dạng thân thích cô sở hữu mến ăn cay cho tới nhường nhịn nào là.

Đoạn Chước bịa đặt điện thoại cảm ứng lên bàn, thu lại góc nhìn lạnh lẽo nhạt: “Mọi người ăn chuồn, tôi ko đói lắm.”

Người ngồi nằm trong bàn thấy một ngày dài thời điểm ngày hôm nay tâm lý của anh ấy ko chất lượng tốt lắm, không nhiều giờ đồng hồ không nhiều điều, nên test nỗ lực bắt chuyện với anh: “Đoạn Chước, đích rồi, anh sở hữu nữ giới đích không?”

Vẻ mặt mày anh khựng lại.

Người không giống lân cận mỉm cười cười: “Anh ấy sở hữu tuy nhiên, trước khi tôi sở hữu nghe sếp Lộ trình bày qua chuyện, trình bày là nữ giới Đoạn Chước tuổi hạc tương đối nhỏ, tuy nhiên đặc biệt xinh, nhị người đứng cạnh nhau vô nằm trong xứng song. Ài tôi chuẩn bị tía mươi rồi tuy nhiên vẫn còn đấy đơn thân, ko tìm kiếm ra vợ”

“Cậu là vì khi còn trẻ em mến vượt lên trước không nhiều đấy, tôi với bà xã tôi quen thuộc nhau kể từ hồi học tập cấp cho tía, yêu thương nhau cho tới giờ đây cùng tương đương mươi năm rồi, nhị Cửa Hàng chúng tôi đều là côn trùng tình đầu của nhau, bảo nhỏ mang đến cậu biết, hồi ấy cô ấy còn là một người theo dõi xua tôi đấy.”

“Yô yô yô được nha, anh thời cấp cho tía tiếp tục sở hữu sự lôi kéo như thế rồi sao, vậy cả nhị người lăm le lúc nào kết duyên thế?”

“Tháng sau đăng kí kết duyên, dự trù mon sáu thực hiện ăn hỏi.”

“Chúc mừng trước nha, đó là sau cùng cũng hoàn thiện xong xuôi một quãng tình thương lâu năm, nằm trong côn trùng tình đầu kết duyên thiệt ko đơn giản và dễ dàng rồi.”

Tiếng mỉm cười trình bày ồn ã, Đoạn Chước vùng lên, điều khoác lác của những người dân không giống tự nhiên lặng bặt.

Anh tiện tay lấy gói dung dịch bên trên mặt mày bàn, sắc mặt mày u ám: “Tôi chuồn mút hút điếu dung dịch, người xem ăn chuồn.”

“…???”

Mọi người ngờ ngạc coi nhau, toàn bộ đều không tin.

Đoạn Chước cho tới hiên chạy thông dông lân cận Tolet, yên lặng tĩnh rất là nhiều, anh nhờ vào tường, châm điếu dung dịch vô tay, hít một tương đối, nén lại tâm tình phiền muộn đang được ham muốn bột phát. 

Từ Tư Nguyên kể từ Tolet rời khỏi, giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng vang lên, nên anh ấy tiếp cận hiên chạy nhận điện thoại cảm ứng.

“Ừm, vậy ngày mai cậu cho tới chống thao tác một chuyến……”

Đang nằm trong đầu mặt mày cơ thì thầm, Từ Tư Nguyên tự nhiên thông thoáng thấy một tia sáng sủa đỏ hỏn rực vô góc khuất nhòa tối.

Anh coi để ý, phân phát hiện tại cơ hội cơ năm mét sở hữu một người con trai đang được đứng thuốc lá.

“Được, cứ như thế trước.”

Cúp điện thoại cảm ứng, giọng Từ Tư Nguyên một vừa hai phải dứt, lại đợt nữa ngước đôi mắt lên, nhận ra người con trai thuốc lá đang được nhướng mi liếc coi anh.

Từ Tư Nguyên tương đối giật thột, ngay lập tức lưu giữ cho tới một người từng bắt gặp qua chuyện.

Tầm coi mơ hồ nước càng ngày càng rõ nét, Từ Tư Nguyên nhận ra ngũ quan tiền rắn rỏi người con trai đặc biệt tinh tế, tựa như một con cái sư tử đang được ngủ đông đúc, hào quang đãng mạnh mẽ và uy lực, khi nhận ra anh ấy, đem theo dõi sự cừu địch áp bức.

Nhìn nhau im thin thít vài ba giây, không một ai trình bày một câu nào là.

Từ Tư Nguyên sau cùng thu lại góc nhìn, xoay người rời chuồn.

Đoạn Chước coi bóng sườn lưng của anh ấy tao, lưu giữ lại tầm dáng một vừa hai phải nãy của đối phương chuồn lân cận Tri Miên, sắc mặt mày tối tăm.

Bữa cơm trắng tối ni, Tri Miên cùng theo với những người dân của chống thao tác Tâm Sang ăn uống hàng ngày đặc biệt sung sướng.

Cô hiểu rằng chống thao tác Tâm Sang là vì Từ Tư Nguyên xây dựng khi học tập ĐH ở điểm không giống. Lúc đầu chỉ mất 1 mình anh, sau đây quy tế bào càng ngày càng rộng lớn dần dần, vì thế ham muốn trở lại Lâm Thành sinh sống ở mặt mày cha mẹ, nên trong năm này anh ý định dời chống thao tác về.

Tri Miên cũng đều có nghe qua chuyện vài ba hoạ sĩ nói đến những hưởng thụ mà người ta tiếp tục trải qua chuyện, còn tựa như chi phí bối chỉ dạy dỗ mang đến cô thật nhiều kinh nghiệm tay nghề, khiến cho cô được lợi thật nhiều.

Sau Khi kết đốc, người xem rời ngoài nhà hàng quán ăn, ai về ngôi nhà nấy, Từ Tu Nguyên vẫn trình bày đem Du Du và Tri Miên về một quãng, ko nhằm những cô tự động về 1 mình.

Sau Khi đem Du Du về ngôi nhà trước, Từ Tư Nguyên chất vấn Tri Miên sinh sống ở đâu, cô nàng trình bày địa điểm.

Trong xe pháo phân phát những bạn dạng nhạc nhẹ dịu êm đềm nhẹ nhõm, khi ngừng tín hiệu đèn đỏ, ngón tay Từ Tư Nguyên gõ nhẹ nhõm lên tay lái, đùng một phát nói: “Tri Miên, giờ đây em….. trước đó chưa từng sở hữu liên hệ qua chuyện với Tư Mông sao?”

Từ Tư Mông là em gái của Từ Tư Nguyên, cũng chính là chúng ta nằm trong bàn năm cơ của Tri Miên.

Tri Miên lắc mình: “Không sở hữu.”

“Em ấy hiện nay đang được ở quốc tế học tập ĐH , 1 năm cũng ko quay trở lại được bao nhiêu ngày, cứ chắc chắn ham muốn ở bên phía ngoài tự động giũa dũa bạn dạng thân thích.” Từ Tư Nguyên trầm mang trong mình một khi “Có cần em vẫn còn đấy phẫn nộ em ấy không?”

“Chuyện năm cơ, anh hiểu rằng một chút ít, anh cũng thấy em ấy thực hiện ko đích, khi còn nhỏ em ấy được ba mẹ ở trong nhà nuông chiều cho tới sang chảnh và kiêu sa, tính cách ko chất lượng tốt. Thật đi ra chuyện này cũng bên trên anh, khi cơ sau thời điểm hiểu rằng thì cần bảo em ấy cho tới van nài lỗi em mang đến cẩn thận……”

Tri Miên nghe vậy, mơ hồ nước lưu giữ về chuyện cũ.

Năm cơ, cô và Từ Tư Mông vẫn còn đấy là bạn tri kỷ, không tồn tại gì ỉm nhau, Từ Tư Mông cũng hiểu rõ thân thích thế của cô ý.

Tri Miên cũng thông thường hoặc mời mọc Từ Tư Mông cho tới ngôi nhà đùa, tuy nhiên Đoạn Chước thỉnh phảng phất cũng hoặc ở trong nhà.

Khuôn mặt mày của Đoạn Chước khiến cho thật nhiều cô nàng ko thể chống lại, thêm nữa cơ Đoạn Chước vì thế vì thế Tri Miên, nên đối đãi với Từ Tư Mông cũng tương đối khách hàng sáo, vậy tuy nhiên trái khoáy tim ngày xuân nảy nở của Từ Tư Mông lại phát sinh tình thương với anh, thậm chí là còn tự động luyến nhận định rằng Đoạn Chước mến bản thân.

Mãi cho tới một ngày Khi cô ấy hiểu rằng tin yêu Tri Miên và Đoạn Chước yêu thương nhau, ngay lập tức ngay lập tức tựa như sét tấn công ngang tai, ko thể nào là gật đầu, cảm nhận thấy bị bạn tri kỷ cướp chúng ta trai bản thân.

Tri Miên vẫn còn đấy coi Từ Tư Mông là chúng ta chất lượng tốt, trình bày với Từ Tư Mông những tâm sự tình thương yêu thương âm thầm của tớ, đối phương hiểu rằng Tri Miên cũng mến âm thầm Đoạn Chước rất rất lâu rồi, càng ko thể nào là gật đầu được, thêm vào đó sự thách kị, ngay lập tức chuồn trình bày với người xem mọi chỗ bịa đặt rằng Tri Miên sở hữu tư tưởng đồi tệ, mến âm thầm anh trai nuôi bản thân, hành động ko đứng đắn.

Trong trong cả năm cơ, người này bốt cho tất cả những người cơ tạo cho tin yêu bốt tràn ngập, thậm chí là còn truyền cho tới tai của những thầy cô.

Tri Miên cần hứng Chịu đựng thật nhiều chỉ trích, bị chửi đặc biệt thảm, nhị người khi cơ ngay lập tức đoạn tuyệt.

Tri Miên lấy lại ý thức, chỉ nói: “Em so với cô ấy không thể xúc cảm gì nữa rồi.”

Lúc cơ Đoạn Chước trình bày với cô, cô căn bạn dạng không nhất thiết phải vì thế loại người như vậy tuy nhiên cần không dễ chịu tức phẫn nộ.

Từ Tư Nguyên coi cô nàng ngồi ở ghế phụ “Thật đi ra anh hy vọng…… em chớ vì thế vẹn toàn nhân của Tư Mông tuy nhiên cố ý xa xăm lánh anh, thiệt đi ra anh cũng cảm nhận thấy vô nằm trong sở hữu lỗi với em…..”

Tri Miên rời điều anh, mỉm cười nhạt: “Không rất cần được vậy đâu anh Tư Nguyên, em cũng không thể bịa đặt chuyện cơ ở trong thâm tâm nữa rồi.”

“Vậy là chất lượng tốt rồi.”

Xe kế tiếp chạy, Từ Tư Nguyên chất vấn thăm hỏi cuộc sống thường ngày mới đây của cô ý, sau cùng trình bày cho tới góc nhìn tình cảm: “Em và anh trai em, ko đích, nên trình bày là chúng ta trai, giờ đây vẫn còn đấy yêu thương nhau nhỉ?”

Tri Miên ngẩn người.

“Bọn em tiếp tục chia ly rồi.”

Từ Tư Nguyên choáng, lưu giữ cho tới người con trai thuốc lá cơ “Vừa nãy nghe đâu anh thấy cậu ấy ở vô ngôi nhà hàng”

Tri Miên sững sờ: “Nhìn thấy anh ấy?”

“Có thể là anh coi lầm rồi, cho dù sao trước đó anh cũng mới chỉ bắt gặp cậu ấy một chuyến.”

Tri Miên mím môi: “Em cũng ko rõ rệt lắm.” Cô cũng không thích bới thâm thúy vào việc này.

Một lát sau, cái Benz ngừng ở cổng Hoa Viên Tân Dương, Tri Miên trình bày cảm ơn với Từ Tư Nguyên, người con trai nói: “Thêm wechat chuồn, lưu giữ liên hệ, hoàn toàn có thể thông thường xuyên cho tới chống thao tác đùa.”

“Được.”

Tri Miên quét tước mã QR của anh ấy, sau thời điểm trình bày cảm ơn với anh ngay lập tức xuống xe pháo.

Nhìn theo dõi cái Benz rời chuồn, cô xoay đầu coi thông thoáng thấy cái Hummer không xa lạ ngừng ở phía xa xăm, còn chưa kịp rất rõ nét biển cả số xe pháo, thì con xe cũng rời ngoài trên đây, bặt tăm vô tầm đôi mắt cô.

Xem thêm: truyện dấu cắn

Tri Miên đợt nữa lưu giữ lại điều trình bày cơ của Từ Tư Nguyên, tuy nhiên đặc biệt thời gian nhanh lại tự động lắc đầu.

Đoạn Chước kể từ nhà hàng quán ăn theo dõi cô cho tới đây? Làm sao hoàn toàn có thể chứ?

Cô ko nghĩ về nhiều, trở về phía quần thể căn hộ.

Vài ngày sau Tri Miên nhắn tin nhắn mang đến nhà giáo quốc tế, đối phương trình bày với cô rằng cô đã và đang được đơn vị chức năng bên kia tuyển chọn lựa chọn, hoàn toàn có thể thông qua đó dạy dỗ học tập rồi. Mặc cho dù thời hạn có duy nhất một mon tuy nhiên oán lao của cô ý lại đặc biệt đa dạng.

Tri Miên liên hệ với những người phụ trách móc đơn vị chức năng, đối phương ra mắt tổng thể về phần việc làm này với cô.

Đối phương đến từ một số trong những câu lạc cỗ Lâm Thành, chúng ta tiếp tục banh trại đào tạo và giảng dạy kỳ ngủ đông đúc mang đến thanh thiếu hụt niên, giờ đây ham muốn Tri Miên giảng luyện khẩu ngữ mang đến nhị mươi thanh thiếu hụt niên.

Sau Khi Tri Miên hiểu rằng, sung sướng nhận điều.

Hồi học tập năm nhất ĐH cô cũng đều có từng đi làm việc gia sư giờ đồng hồ Anh, khá như thể với việc này, chính vì thế cũng ko ngạc nhiên lắm.

Đối phương gửi cho tới một giáo án cơ bạn dạng, sáng sủa sớm ngày cơ đó là tiết học tập khẩu ngữ thứ nhất, vì vậy Tri Miên giành giật thủ thời hạn sẵn sàng bài bác giảng.

Buổi sáng sủa loại tư, Tri Miên xuất phân phát cho tới vị trí của trại đào tạo và giảng dạy cơ.

Tri Miên dựa vào hướng dẫn dò xét cho tới điểm, khi cho tới cửa ngõ, lại nhận ra bên trên cửa ngõ sở hữu viết lách bao nhiêu chữ —— Hội ngôi trường chia sẻ văn hoá câu lạc cỗ Nhậm Khi.

Nhậm Khi?!

Câu lạc cỗ này vậy và lại đó là Nhậm Khi?

Tri Miên ko nghĩ về cho tới lại sẽ có được chuyện trùng khớp cho tới như vậy…

Có một người con trai đem sơ-mi màu xanh da trời trời thấy Tri Miên đứng ở ngoài cửa ngõ chần chờ ko chuồn vô, nên tiếp cận trước hỏi: “Xin kính chào, cô liệu có phải là Tri Miên, thầy giáo Tri không?”

“Đúng vậy, van nài kính chào.”

“Tôi đó là người tiếp tục liên hệ với cô, vận hành Vương, cô theo dõi tôi vô chuồn, tất cả chúng ta chuồn ký thích hợp đồng trước.”

“Vâng.”

Tri Miên theo dõi vận hành chuồn vô, hội ngôi trường văn hoá này sẽ không ở trụ sở chủ yếu câu lạc cỗ, trước cơ Tri Miên cũng trước đó chưa từng cho tới trên đây.

Đến chống thao tác, Tri Miên chất vấn người con trai đối tượng người tiêu dùng cần thiết giảng dạy dỗ là ai, đối phương nói: “Là lớp thanh thiếu hụt niên của thành phần EA Cửa Hàng chúng tôi, cũng chính vì sau đây ham muốn chuồn nhập cuộc tranh tài quốc tế, thì khẩu ngữ chắc chắn rằng cần tu dưỡng tuy nhiên, thông thường chúng ta cũng cần học tập cả lớp văn hoá nữa.”

Tri Miên nghe xong xuôi, bỗng nhiên sở hữu chút vì thế dự.

Nếu như biết trước là thành phần EA của Nhậm Khi, trình bày ko chừng cô sẽ không còn nhận việc làm này, cũng chính vì cô không thích cuộc sống bản thân lại bám líu cho tới Đoạn Chước nữa.

Nhưng giờ đây, đã và đang phóng lao thì cần theo dõi lao thôi.

Nếu như đến thời điểm cô trình bày ko dạy dỗ nữa, ko biết sẽ gây nên đi ra từng nào phiền toái mang đến từng nào người, hơn thế nữa còn là một nhà giáo quốc tế ra mắt việc làm mang đến cô.

Thôi vậy….. đó là lớp đào tạo và giảng dạy thanh thiếu hụt niên, kiên cố cũng sẽ không còn bắt gặp cần anh ấy đâu.

Giọng trình bày của vận hành kéo cô quay trở lại thực tại: “Cô giáo Tri, cô sở hữu biết EA không? Chắc là cô trước đó chưa từng nghe qua chuyện đâu nhỉ?”

Tri Miên rũ mi, mỉm cười nhạt: “Trước đó cũng đặc biệt mến.”

“Không coi đi ra nha, vậy cô hiểu rõ thì sẽ càng chất lượng tốt rồi.”

Tri Miên ký xong xuôi thích hợp đồng, lấy lại mang đến anh tao, thì vận hành nói: “Vậy chuồn thôi, tôi dẫn cô cho tới chống học tập, chúng ta học viên khoảng chừng mươi phút nữa tiếp tục cho tới.”

Tri Miên cho tới chống học tập, thích nghi với những trang bị dạy dỗ học tập, vận hành rời chuồn tiếp sau đó.

Chẳng qua chuyện bao lâu, nhị mươi người phái nam sinh mươi bảy mươi tám tuổi hạc chuồn vô, khi đầu mặt mày người nào cũng đều sệ đi ra, bao nhiêu người nam nhi vẫn ko mến học tập mang đến lắm, đùng một phát nhận ra Tri Miên đang được đứng bên trên bục giảng phân phát PPT, thì tương đối sững sờ.

Cô gái đem cái áo len ấm cổ lọ gold color cùng theo với phần chân váy caro, duyên dáng vẻ yêu thương kiều, coi qua chuyện vô nằm trong phái đẹp tính.

Quản lý giới thiệu: “Vị này là thầy giáo khẩu ngữ dạy dỗ những cậu chuyến này.”

Tri Miên mỉm cười: “Xin kính chào những em.”

Mọi người ko ngờ cho tới cô nàng này coi qua chuyện tuổi thọ cũng chỉ xấp xỉ chúng ta vậy và lại là thầy giáo, hơn thế nữa còn xinh xắn như vậy…

Các học viên phái nam ngồi xuống, thời hạn học tập cũng cho tới rồi, tiếp sau đó Tri Miên viết lách lên bảng white nhị chữ xinh rất đẹp, banh mồm, tiếng nói mượt mại: “Đây là tên gọi của cô ý, Tri Miên.”

Có phái nam sinh tò lần hỏi: “Cô giáo Tri, cô từng nào tuổi hạc rồi? Cô coi qua chuyện coi trẻ em thiệt cơ.”

“Đúng vậy, thầy giáo, em cảm nhận thấy cô sở hữu lúc còn nhỏ tuổi hạc hơn hết em……”

Trong lớp phân phát đi ra giờ đồng hồ mỉm cười, nhị má Tri Miên tương đối đỏ hỏn lên: “Cô 21 tuổi hạc, không tồn tại to hơn những em từng nào, thiệt đi ra cô cũng vẫn còn đấy là SV.”

Tuổi tác của Tri Miên chênh nghiêng với chúng ta ko rộng lớn, chính vì thế tiếp xúc cũng không tồn tại gì trở ngại.

Trò chuyện vài ba câu, cô đầu tiên chính thức giảng dạy dỗ.

Vốn dĩ sở hữu bao nhiêu người ghét bỏ việc tới trường, tuy nhiên thái chừng ngay lập tức ngay lập tức thay cho thay đổi 180 chừng, thầy giáo người mẫu giọng ngọt lại dạy dỗ hoặc, bất ngờ tự động tự khắc khích lệ người xem hào hứng tiếp thu kiến thức.

Tri Miên phú cho 1 bài bác luyện nhỏ, rồi mang đến thời hạn tía phút nhằm hoàn thiện.

Cô nhận ra ngồi ở sản phẩm sau cùng, sở hữu một vóc dáng vẻ đặc biệt cao, một phái nam sinh domain authority ngăm đen sì, cà lơ lất phất ngồi ở cơ, bên trên mặt mày bàn thì trống không trống rỗng, trọn vẹn không tồn tại tâm tư tình cảm học tập, cứ luôn luôn coi đi ra bên phía ngoài hành lang cửa số.

Cô nuốm một tờ giấy tờ và cây bút, trở xuống bục giảng.

Nam sinh đang được ngồi ngây người, thì đùng một phát nghe thấy tiếng nói của Tri Miên: “Bạn học tập, em ko thực hiện bài bác sao?”

Hắn xoay đầu liếc coi cô một chiếc, cau mi, lạnh lẽo nhạt nhẽo đáp: “………Không biết thực hiện.”

Tri Miên dịu dàng êm ả phân tích và lý giải mang đến cậu thêm 1 đợt nữa, sau cùng hỏi: “Sau khi nghe đến xong xuôi, sở hữu chút ý tưởng phát minh gì chưa?”

Nam sinh nhận ra nụ mỉm cười của Tri Miên, cúi đầu, lờ lững rãi nuốm cây bút lên, chính thức viết lách.

Hàng trước sở hữu người nhận ra cảnh này, kinh ngạc đến mức độ sống động, Khi loại người ko mến học tập lớp văn hóa truyền thống nhất, hầu hết ko lúc nào động cây bút ấy, vậy tuy nhiên chuyến thứ nhất lại nghe điều thầy giáo, chính thức hoàn thiện bài bác luyện bên trên lớp.

Hiếm thấy.

Quá là khan hiếm thấy rồi.

Tri Miên dạy dỗ học tập.

Mà mặt mày cơ, một cái Bentley ngừng trước cửa ngõ hội ngôi trường văn hoá, một song ủng quân group bước xuống.

Người con trai tạm dừng hoạt động xe pháo, chuồn vô vô.

Thư ký vận hành đang được đứng ở cửa ngõ thì thầm với những người nào là cơ nhận ra toàn thân cao và trực tiếp của những người con trai, ngạc nhiên: “Ế, Đoạn Chước, cậu thời điểm ngày hôm nay làm thế nào lại cho tới trên đây vậy?”

Đoạn Chước tháo dỡ kính mát xuống, lạnh lẽo nhạt nhẽo banh miệng: “Hôm ni sở hữu thời hạn, nên qua chuyện trên đây coi đám nhỏ cơ một chút ít.”

“Bọn chúng ta còn đang được học tập khẩu ngữ, thời điểm ngày hôm nay là buổi học tập đầu tiên” Thư ký coi đồng hồ thời trang “Còn nửa giờ đồng hồ nữa, còn nếu như không thì cậu cho tới chống vận hành Vương ngồi một thời gian đi?”

“Ừ.”

————

Gần cho tới trưa, nhị giờ đồng hồ học tập khẩu ngữ tiện nghi kết đốc.

Sau Khi Tri Miên thông tin tan học tập, người xem đều ca tụng nói: “Cô giáo Tri, cô dạy dỗ hoặc thiệt cơ.”

Mọi người nhận ra Tri Miên điềm tĩnh, tuy nhiên thực đi ra cô cũng siêu hồi vỏ hộp, tay nuốm cây bút cứ luôn luôn chảy những giọt mồ hôi.

Học sinh rời chuồn, Tri Miên nép dọn xong xuôi tư liệu, tiếp cận chống thao tác của vận hành, nhằm report về tiến trình dạy dỗ học tập thời điểm ngày hôm nay.

Đi cho tới cửa ngõ, bên phía trong truyền cho tới tiếng nói trầm thấp của một người con trai.

Có chút quen thuộc tai.

Chỉ là tiếng nói cộc ngủi, như thể ảo giác.

Cô gõ cửa ngõ, bên phía trong vang lên một giọng nói: “Vào chuồn.”

Tri Miên đẩy cửa ngõ đi ra.

Trên ghế sofa, Đoạn Chước đang được ngồi đối lập với vận hành Vương, tình cờ ngước đôi mắt lên quan sát về phía cửa ngõ.

Ngay tiếp sau đó, góc nhìn của nhị người ko chống bị vấp đôi mắt nhau vô ko trung.

Đoạn Chước nhận ra cô, lòng đôi mắt xẹt qua chuyện một tia kinh ngạc.

———

Edit: Uyên Lê

Beta: Manh

Xem thêm: đợi khi tôi có tội

*Những ai đó đã biết pass và biết thắc mắc nhằm giải pass thì người xem hãy chi ra khoảng 1 đến 2 phút nhằm trở lại những chương tiếp tục banh khoá nhằm lượt thích cho bản thân mình một chiếc nhé. Không thì bản thân sẽ không còn nhằm thắc mắc ở cuối chương trước nữa đâu. Xin cảm ơn.

Mình còn lưu ý được một số trong những chúng ta chỉ cố lượt thích đầy đủ 14 chương nhằm được trao pass và chính thức hiểu miếu kể từ khi đã có được pass. Nếu người xem ko lượt thích cỗ vũ bản thân được vậy thì từng chuyến đăng chương sớm sở hữu pass như này bản thân tiếp tục chỉ nhằm thắc mắc và gửi mang đến những người dân bản thân tin yêu tưởng và hoặc cỗ vũ bản thân thôi. Thân ái!

[Ấn vô đây] Pass Những chúng ta từng ib bản thân không hiểu nhiều kịp thắc mắc của chương 18 thì ib bản thân nhằm bản thân gửi mang đến nhé

Chương 16 – Chương 18