kinh phục châu

Dạo này, dự đoán khí hậu chẳng xứng đáng tin cậy 1 chút nào. Đã báo là sở hữu bão tuy nhiên chẳng thấy cho tới. An Nguyện ngồi nhập trọ tại trường coi khí hậu bên phía ngoài, dần dần cảm nhận thấy sầu óc.

Ngay ngày qua, Lan Hiểu thôi học tập. Điều bại sở hữu nghĩa An Nguyện tiếp tục không hề nguyên nhân nhằm đợi ở bến bãi đỗ xe cộ từng tối nữa. Lịch đi làm việc của cô ấy là nhập vào cuối tuần, hàng tuần bắt gặp Kinh Phục Châu một thứ tự vì vậy, so với anh tớ tuy nhiên phát biểu tiếp tục vô nghĩa gì. Dưới lầu sở hữu phái nam SV đang được hét: xxx, anh mến em. Từ những sườn hành lang cửa số không giống nhau, sở hữu những cô nàng thò Output đầu ra ngoài hóng chuyện.

Bạn đang xem: kinh phục châu

An Nguyện ngừng hoạt động buột lại, tách biệt với tiếng động bên phía ngoài. Cô cần thay cho thay đổi kế hoạch, tối thiểu cần tìm kiếm được thời cơ 1 mình ở cạnh Kinh Phục Châu. Mộng Tử chẳng qua chuyện đơn giản điểm thao tác làm việc của anh ý tớ, cô cần phi vào không khí riêng rẽ của anh ý.

Nhưng toàn bộ mới chỉ chính thức, cô chưa tồn tại cơ hội này, ko thể túng bấn vượt lên thực hiện văng mạng.

Cuối tuần này, An Nguyện vẫn cho tới Mộng Tử đi làm việc. Sau khi thôi học tập, Lan Hiểu phát triển thành khách hàng thông thường trú ở phía trên, khi bắt gặp cô còn đặc biệt hăng hái xin chào chất vấn. An Nguyện không hiểu biết tại vì sao một cô nàng trẻ em trong trắng, phụ vương u còn mạnh khỏe lại cần tiêu tốn lãng phí đời bản thân như vậy. Nhưng cô ko thể thổ lộ, chính vì nhập đôi mắt Lan Hiểu, chúng ta đều đang được giày xéo phiên bản thân mật bản thân ở tầm mức chừng không giống nhau, không người nào được mỉm cười ai.

Trong khoảng tầm thời hạn này, từng thứ tự An Nguyện cho tới hát, Kinh Phục Châu đều ở bên dưới thực hiện người theo dõi. Cô ko biết tối ni sở hữu cần cũng vậy ko. Người con trai này vượt lên là tương đối khó đoán, chiêu lạt mượt buộc chặt của cô ấy nhường nhịn như ko hữu dụng lắm, chính vì anh tớ trọn vẹn ko Chịu dữ thế chủ động.

Trước phía trên sở hữu người phát biểu với cô, đàn bà bọn cô khi bắt gặp được người mình yêu thích thì chỉ việc mỉm mỉm cười lắng đọng với anh tớ, người bại ngẫu nhiên tiếp tục cảm biến được tín hiệu của cô nàng, dữ thế chủ động bám theo xua đuổi. Nhưng Kinh Phục Châu ko cần là một trong thanh niên mới nhất rộng lớn, phụ nữ của anh ý tớ nhiều cho tới nỗi cần xây cả tòa lầu nhằm bao nuôi thì nên gì cần bám theo xua đuổi ai. An Nguyện vừa vặn make up vừa vặn nghĩ về, tâm trí rối như tơ vò, ko thấy lối đi ra.

Điều khiến cho cô thấy hóc búa là tối ni Kinh Phục Châu ko cho tới. Phải chăng minh chứng chiêu lạt mượt buộc chặt của cô ấy đang được quá trớn, anh tớ không hề hào hứng nữa?

Hôm sư ni đem cái váy lâu năm color bạc, nửa bên trên kiến thiết xuyên thấu, nửa bên dưới xòe đuôi cá. Cô luôn luôn rất có thể khiến cho những cỗ ăn mặc quần áo đấy tính phong trần thế này trở thành hấp dẫn và lại tráng lệ và trang nghiêm. An Nguyện cũng biết, lúc này cô chỉ mất ưu thế này, rất có thể thực hiện mang lại kẻ lãng nhân như Kinh Phục Châu chính thức cảm nhận thấy hào hứng e là cũng vì vậy.

Ca khúc được hát đặc biệt êm ái đềm, bên dưới Sảnh khấu gần như là chẳng sở hữu ai lắng tai, sở hữu những song phái nam phái đẹp đang được quấn lấy nhau. An Nguyện tảo người trở lại Sảnh khấu, khi ngang qua chuyện tấm rèm có công dụng như 1 bức bình phong thì bắt gặp sau rèm sở hữu cái gì bại đang được nhúc nhắc. Cô vốn liếng cũng ko toan gây phiền hà tuy nhiên khi cúi đầu bắt gặp song giầy bên dưới chân người con trai thì đột nảy đi ra một ý. An Nguyện vờ vĩnh như giầy vượt lên cao đứng ko vững vàng, hét lên một giờ đồng hồ rồi nhào về phía bại, thuận thế fake tay níu tấm rèm một chiếc.

Tấm rèm gray clolor bị cô kéo xuống 50%, nhằm lộ nửa người bên trên của những người con trai. Áo sơ-mi color xám nhạt nhẽo, nút vẫn cài đặt ngay lập tức ngắn ngủi, tuy rằng bên trên cổ sở hữu vết son nhạt nhẽo tuy nhiên khắp cơ thể thoạt coi vẫn ăn diện chỉnh tề. Tấm rèm đứng sau cô nàng phía bên dưới, rõ rệt cô tớ khá hoảng loạn, loại đầu vốn liếng đang được mừng rỡ nhập thân mật bên dưới của những người con trai đột tạm dừng. Kinh Phục Châu rứa điếu dung dịch, bắt gặp An Nguyện thì nhướng ngươi. “Là em à.”

Ánh đôi mắt anh tớ đặc biệt tươi tắn, trọn vẹn không tồn tại vẻ không dễ chịu vì thế dục vọng.

“…Xin lỗi, gây phiền hà nhì người rồi.” An Nguyện thụt lùi một bước, mắt cá chân chân đột truyền cho tới đợt đau nhói. Lúc nãy vờ vịt trật chân tuy nhiên coi đi ra là ko kiểm soát được, lúc này chân nhức thiệt. Cô tương đối khom người xuống toan xoa mắt cá chân chân của tớ tuy nhiên đột ghi nhớ đi ra ăn mặc quần áo đem thời điểm ngày hôm nay ko tiện nên đành tấp tểnh rời khỏi phía hậu ngôi trường. “Ông công ty Kinh cứ nối tiếp, tôi ko gây phiền hà nữa.”

Kinh Phục Châu giơ điếu dung dịch bên trên tay lên, đi ra hiệu không vấn đề gì. An Nguyện tảo sườn lưng lại, trở về chống hậu ngôi trường, cô nghe được tiếng nói ghẻ lạnh của anh ý. “Cưng à, nối tiếp lên đường.”

Nắm chặt quả đấm, An Nguyện hít thâm thúy một tương đối. Mắt cá chân vẫn đang được nhức, cô ngồi mặt mày bàn tháo dỡ giầy đi ra. Không lâu sau Kinh Phục Châu nhập chống hậu ngôi trường, tuy nhiên rõ rệt ko cần vì thế cô. Anh đứng thủ thỉ gì bại với vận hành, An Nguyện dỏng tai lắng tai cũng chỉ nghe được nhì chữ Cổ Lâu. Lòng cô mơ hồ nước nghĩ về, có lẽ rằng là lại sở hữu một cô nàng bị đi vào bại.

Thật đi ra cô đặc biệt tò mò mẫm, loại điểm được phao đồn bại rốt cuộc là thế này, từng thứ tự nghe cho tới Cổ Lâu thì hình hình họa thứ nhất hiện thị nhập đầu cô đó là bộ phim truyện Kim Lăng thập tam quẹt, những cô nàng đem sườn xám thong dong bước cho tới. Nhưng cô biết ko thể này vì vậy, loại phụ phái đẹp sở hữu cuộc sống đời thường nhàn nhã đương nhiên ko thể một lòng kháng quân địch công cộng, chúng ta đặc biệt mến ngáng chân thực hiện khó khăn nhau.

Ngửa đầu lên, môi An Nguyện nở nụ mỉm cười, ngay lập tức trước đôi mắt nhiều người gọi: “Ông công ty Kinh, chừng như anh còn nợ tôi một loại.”

Có vài ba ánh nhìn đổ vào về phía cô, An Nguyện cũng ko chú tâm, chỉ mỉm mỉm cười coi anh. “Ông công ty Kinh quên rồi à?”

Kinh Phục Châu tảo mặt mày coi cô, ánh nhìn đặc biệt thờ ơ. Ánh coi thờ ơ bại khiến cho An Nguyện cảm nhận thấy không an tâm, ko biết sở hữu cần bản thân đang được vượt lên mạnh mẽ và tự tin hay là không. Cô ưỡn trực tiếp sinh sống sườn lưng, ngồi bại, đợi Kinh Phục Châu bước cho tới tuy nhiên anh vẫn ko nhúc nhắc, chỉ người sử dụng ánh nhìn chất vấn cô.

“Thuốc lá. Thuốc lá của tôi.” An Nguyện liếm cánh môi tương đối thô của tớ, cố nén thể trạng không an tâm. “Anh cần trả mang lại tôi.”

Câu này nghe chẳng sở hữu lý gì cả, coi thế nào thì cũng tương tự đang được mong muốn tiếp cận Kinh Phục Châu. Anh nhảy mỉm cười, nụ mỉm cười kể từ khóe môi từ từ lộn ra cho tới lòng đôi mắt, khuôn mặt mày tinh tế và sắc sảo thông thoáng trở thành vơi lại. Anh vòng qua chuyện người vận hành, trở về phía An Nguyện. Ánh đôi mắt của cô ấy thản nhiên coi trực tiếp nhập anh.

“Tôi ko đem bám theo, trả em chi phí đạt được không?” Kinh Phục Châu cúi đầu, ánh nhìn coi chằm chằm nhập cái váy xuyên thấu của cô ấy ko chút nể nả, phần cổ áo được viền bởi những lá sen nhỏ nhỏ, xuống tăng chút nữa là rất có thể bắt gặp những lối cong tuyệt mỹ của cô nàng thanh xuân. An Nguyện ưỡn trực tiếp sườn lưng, khẽ nhấp lên xuống đầu nhập ánh nhìn bất minh của anh ý. “Không được.”

Câu ko được này được phát biểu đặc biệt quyến rũ và mềm mại, tương tự như một cô mèo vươn nanh vuốt với người sở hữu, nhe nanh múa vuốt tuy nhiên lại không đủ can đảm nhào cho tới. Kinh Phục Châu quay đầu sang một bên, ánh nhìn coi nhập hai con mắt hẹp lâu năm của cô ấy. Cảm giác trong tâm địa xui khiến cho Kinh Phục Châu, khiến cho anh fake tay bắt lấy cằm cô. “Vậy em mong muốn thế nào?”

“Không thế này cả.” An Nguyện tỏ vẻ thơ ngây, quay đầu sang một bên tránh mặt bàn tay của anh ý. “Muốn dung dịch lá tuy nhiên thôi.”

Nụ mỉm cười của anh ý dần dần nhạt phai, nhường nhịn như mong muốn nhìn xuyên qua sơ hở này bại kể từ bên trên mặt mày cô. An Nguyện mỉm cười một giờ đồng hồ, khoa trương môi đỏ chót hồng, răng white tinh nghịch. “Không sao, cứ nợ cũng khá được.”

Cô chỉ khiêu khích cho tới phía trên, tương tự tựa như những thứ tự trước. Trước khi vấp nhập khu vực ngứa ngáy khó chịu nhất của anh ý, cô lại thu vuốt về. Kinh Phục Châu fake tay coi đồng hồ đeo tay, khi ngước đầu lên thì coi cô phát biểu với vẻ tương đối khẩu lệnh. “Lát nữa đi ra bến bãi đỗ xe cộ đợi tôi.”

“Ồ, ông công ty Kinh sở hữu chuyện gì tuy nhiên ko phát biểu ở phía trên được?” An Nguyện mỉm mỉm cười, không tồn tại ý kể từ chối.

Xem thêm: meme của anh đẹp hơn người thật

“Không sở hữu gì, thời điểm ngày hôm nay rất có thể sở hữu bão, tôi fake em về ngôi nhà.” Kinh Phục Châu cũng mỉm cười.

Lúc đi ra cho tới bến bãi đỗ xe cộ, nhập cái Maserati black color đang được sở hữu người ngồi, cửa ngõ xe cộ phanh hờ, rất có thể bắt gặp một phía mặt mày của Kinh Phục Châu. An Nguyện rứa cái dù, cúi người coi nhập vào xe cộ, A Dương ngồi ở ghế lái mỉm cười một giờ đồng hồ, Kinh Phục Châu xoay đầu qua chuyện coi cô.

Cửa xe cộ phanh đi ra, anh bắt gặp phục trang của cô ấy thời điểm ngày hôm nay. Đồ thể thao, váy có kiểu dáng ngắn màu xanh da trời nhạt nhẽo, tóc xõa ngẫu nhiên, khắp cơ thể coi đặc biệt thanh bay. Anh lại coi lên phía trên mặt cô, vỗ vỗ địa điểm ở kề bên bản thân. “Lên lên đường.”

Thời tự khắc ấy Kinh Phục Châu trọn vẹn ko hiểu được, kể từ phía trên cuộc sống tôi đã phanh đi ra một cửa nhà không giống khá u ám. Yêu, hận của anh ý sẽ ảnh hưởng phân phối bởi một người vốn liếng ko hề tương quan, tuy nhiên người này, kể từ khi ban sơ đang được ôm mục tiêu riêng rẽ.

An Nguyện ngồi xuống ở kề bên anh, anh thò người qua chuyện ngừng hoạt động xe cộ, vài ba lọn tóc của cô ấy trượt lên tay anh, xúc cảm tương đối giá tiền và nhẵn bóng.

“Trường này đây?” Kinh Phục Châu đang được biết mà còn phải vờ vĩnh chất vấn.

An Nguyện coi anh, ánh nhìn ấy như nhìn xuyên qua tâm tư nguyện vọng của anh ý. Nhưng cô ko thổ lộ, ngoan ngoãn ngoãn vấn đáp thắc mắc. “Học viên âm thanh Lăng Xuyên.”

A Dương ở phía đằng trước hòn đảo vô lăng lái xe, xe cộ tách ngoài Mộng Tử.

Suốt dọc lối, chúng ta đặc biệt không nhiều truyện trò cùng nhau. Cô ăn diện như 1 SV khiến cho mọi khi thủ thỉ anh lại cảm nhận thấy tương đối quai quái ác. Một cô nàng trong trắng vì vậy vốn liếng tránh việc xuất hiện tại nhập xe cộ của anh ý. Cô nên make up đậm, đem xiêm nó hở lỗ, vì vậy nếu như sở hữu tư tưởng nghịch ngợm bời đùa bỡn ko chút trân trọng thì anh cũng tiếp tục tự do.

Trước khi xuống xe cộ, An Nguyện phát biểu cảm ơn với anh. Đẩy cửa ngõ xe cộ đi ra, cô quay trở về mỉm mỉm cười. “Ông công ty Kinh, anh còn ghi nhớ tôi thương hiệu gì không?”

A Dương xúc cảm cô nàng này thiệt ko biết điều, không chỉ có vậy đặc biệt rất ko biết điều. Nhưng rõ rệt Kinh Phục Châu lại ko nghĩ về vậy. Anh bám theo cô xuống xe cộ, bảo a Dương đợi ở bại. Trong bóng tối, chàng trai cô nàng kể từ từ sóng vai nhau lên đường nhập ngôi trường, bóng chúng ta đặc biệt thân thiện, ánh đèn sáng hấp thụ vào khiến cho bóng chúng ta càng ngày càng lâu năm.

Nếu anh dường như không vấn đáp, minh chứng anh ko ghi nhớ. An Nguyện hiểu rõ điều này, tuy nhiên bên trên mặt mày vẫn thực hiện đi ra vẻ buồn phiền ko mừng rỡ. “Đừng tiễn đưa nữa, tôi rất có thể tự động về được.”

“Tôi mong muốn coi demo chống trọ tại trường của em ở đâu.” Kinh Phục Châu vừa vặn phát biểu vừa vặn mang ra một điếu dung dịch, nhanh chóng nhẹn châm lửa. Trong vườn ngôi trường yên ổn ắng chỉ từ nghe thấy giờ đồng hồ bước đi khe khẽ của mình, biên chừng tương tự nhau, trọn vẹn ko vội vàng. Vừa bú được vài ba tương đối, An Nguyện đang được giơ tay chỉ nhập tòa ngôi nhà white color phía đằng trước. “Đến rồi, ở bại.”

Kinh Phục Châu coi tấm hải dương một cái: Ký túc xá số 3.

Anh ko biết tại vì sao bản thân lại cố ý ghi nhớ địa điểm trọ tại trường của cô ấy, cũng tương tự ko biết tại vì sao bản thân lại ghi nhớ được thương hiệu của cô ấy vậy. Cổ Lâu sở hữu từng nào là cô nàng, có tương đối nhiều người ngủ với anh ko biết từng nào thứ tự tuy nhiên anh lại ko ghi nhớ được thương hiệu của bất kể ai. Anh cảm nhận thấy so với An Nguyện tuy nhiên phát biểu, phía trên đó là điều vinh hạnh. Ngậm điếu dung dịch, anh đứng đương đầu với cô. “Tôi tò mò mẫm một điều.”

“Điều gì?” An Nguyện ngước đầu coi anh.

“Các cô nàng nhập Mộng Tử đều có tên của những loại hoa, An Nguyện là loại hoa gì, sao tôi trước đó chưa từng nghe qua chuyện.” Anh nheo đôi mắt, tương tự như một con cái sói đang được dồn con cái bùi nhùi nhập vòng vây của tớ.

Câu này làm cho đôi mắt An Nguyện sáng sủa lên một ít. Biểu cảm này trên mức cho phép rõ rệt, ko qua chuyện được đôi mắt anh. Đôi phái nam phái đẹp nhập bóng tối đang được thăm hỏi dò xét cho nhau, ai ai cũng không thích thất bại cuộc nhập trò nghịch ngợm ko biết chính thức kể từ lúc nào này. An Nguyện chớp đôi mắt, dông thổi thực hiện đầu tóc cô tương đối rối khiến cho anh đặc biệt mong muốn fake tay vuốt lại gom cô.

Trước khi anh giơ tay đi ra, cô nàng ngay lập tức trước mặt mày đột bước cho tới rung rinh lấy điếu dung dịch nhập mồm anh.

Đầu thanh lọc tương đối không khô ráo vì thế vừa vặn bị anh ngậm nhập mồm tuy nhiên An Nguyện lại coi như ko thấy, rứa nó cho vô mồm. Vị cay nồng khiến cho cô cau ngươi, đôi khi mùi vị của anh ý cũng lộn ra bên trên vị giác, đem bám theo chút kích ứng khó khăn tuy nhiên nhận biết. Cô phả sương nhập mặt mày anh, nheo đôi mắt lại chan chứa vẻ gian ngoan xảo. “Ông công ty Kinh, dung dịch anh nợ ni xóa nợ nhé.”

Anh liếm bờ môi của tớ, nhập lồng ngực như sở hữu dông thổi qua chuyện mặt mày hải dương tuy nhiên bề ngoài vẫn trấn tĩnh mỉm cười gật đầu. “Được.”

“Còn nữa, loại hoa thương hiệu An Nguyện, bên trên đời này chỉ tồn tại một đóa.” Đôi đôi mắt hẹp lâu năm của cô ấy chứa đựng vẻ phong tình vô hạn. “Nhưng nó sở hữu độc, sở hữu tua, rất khó hái.”

Anh tự nhiên đặc biệt mong muốn kéo cô nhập lòng, coi demo coi cô khó khăn hái cỡ này. Ý nghĩ về này vừa vặn mới nhất sinh ra, cô đang được trả dung dịch lại mang lại anh, nhanh chóng nhẹn lùi lại một bước. “Ông công ty Kinh, thời điểm ngày hôm nay không tồn tại bão.”

“Ừ, tuy nhiên biết đâu tối mai lại sở hữu.” Kinh Phục Châu coi cô chan chứa vẻ yêu thích.

Xem thêm: trở về năm 1981

Cô đứng cơ hội anh vài ba bước, nghe câu này xong xuôi thì thực hiện như tráng lệ và trang nghiêm ngước đầu coi trời, rồi lại coi anh. “Tôi cũng cảm nhận thấy vậy.”

Cô tương tự như một chú thỏ, phát biểu xong xuôi câu này bèn chạy biến đổi nhập vào trọ tại trường. Kinh Phục Châu coi điếu dung dịch trong tâm địa bàn tay, bên trên đầu thanh lọc còn nhằm lại một vết đo đỏ chót. Anh cúi đầu quăng quật dung dịch nhập vào mồm, hít thâm thúy một tương đối, thứ tự thứ nhất cảm nhận thấy nhường nhịn như nhập phổi đặc biệt lắng đọng.

Lắc nhấp lên xuống đầu, anh cảm nhận thấy có lẽ rằng bản thân đã trở nên căn bệnh rồi.