gả cho người làm tiểu thuyết lấy ngươi về làm hoàng hậu

                                    
                                              

Tẩy cọ khung hình của Ngôn Phong xong xuôi, cẩn trọng thay cho lại áo quần không giống mang đến hắn, tiếp sau đó cho tới thay cho luôn luôn đệm chóng. Phiên Vân phân phát hiện nay tuy rằng nhìn vương vãi gia rất rất chói yếu hèn tuy nhiên ko cho tới nỗi động tiếp tục gãy như nó tưởng, chính vì thế trước lúc nhằm hắn ở lại lên chóng, nó lục tung tủ với chăn lấy chăn với gối lấy gối. Mang không còn toàn bộ xếp xếp bên trên chóng, tạo nên trở thành một chổ êm ả rất có thể phụ thuộc vào nhưng mà ngồi được.

Chặn cho tới ngăn tháo lui đầy đủ loại, sao mang đến hắn ko mỏi nếu như ngồi cơ mới nhất ưng ý. Phiên Vân ko trình bày ko rằng, nhẹ nhõm nâng người vương vãi gia, vất vã cho tới trán sụp đổ các giọt mồ hôi sau cuối canh ty hắn khung hình này rất có thể ngồi an được. Thấy hắn vẫn chịu đựng hé đôi mắt nhìn bản thân, nó tươi tắn mỉm cười nói: " Vương gia ngồi vì vậy liệu có sao, với thấy không dễ chịu hoặc không?"

Bạn đang xem: gả cho người làm tiểu thuyết lấy ngươi về làm hoàng hậu

Ngôn Phong chẳng hiểu nường tớ đang được mong muốn thực hiện vật gì, hắn đã và đang lâu lắm ko được ngồi dậy, tuy rằng với chút khó khăn tuy nhiên cảm hứng chất lượng tốt. Trầm mặt mũi một hồi, hắn nhìn nường gật đầu.

" Tốt rồi." Vương gia coi đi ra thân thích thiện thêm thắt chút, nó lấy chăn đệm và áo quần dơ dọn không còn nhập bên phía trong thùng nước rồi đưa ra ngoài. Khi quay trở về mới nhất trình bày với Ngôn Phong: " Ta sẵn sàng cơm trắng sáng sủa cả rồi, dọn cho tới mặt mũi này tớ và người nằm trong ăn được chứ?"

Ngôn Phong kể từ sớm vẫn phân phát hình thành món ăn bên trên bàn, thức dậy cơm trắng vẫn với, hương thơm mùi hương cũng không giống với trước hắn ngay lập tức biết là vì Đàn Lục Nhi sẵn sàng. Tự nhiên so với nường cũng thoải mái rộng lớn, đáp lại nhiều hơn thế nhưng mà gật đầu.

Phiên Vân đem không còn bao nhiêu loại bản thân nấu nướng đi ra cho tới, đặt tại bên trên bao nhiêu loại ghế nhưng mà vừa phải xong để Ngôn Phong ở. Y trước ko lấy cơm trắng cho bản thân, vắt chén cơm trắng ngồi xuống mép chóng, tay gắp một miếng cá kho xài đem lại: " Vương gia kể từ trưa trong ngày hôm qua chỉ ăn nhị chén cháo thôi, vì vậy khung hình sao chất lượng tốt rộng lớn được. Đây đều là thực phẩm vì thế tớ nấu nướng, ngươi ăn nhiều một chút ít coi như tạo điều kiện cho ta phấn khởi lên đường."

Xem thêm: ngôn tình mới hoàn

Ngôn Phong nhìn Đan Lục Nhi, coi trán nường sụp đổ các giọt mồ hôi tuy nhiên luôn luôn mồm sung sướng trình bày mỉm cười với hắn. Mở mồm ăn cá nường liên đút thêm thắt cơm trắng mang đến hắn, nường tớ với nên vẫn quên hay là không chủ yếu bản thân mới nhất kể từ trong ngày hôm qua, cháo phần nường đã và đang nhường nhịn mang đến hắn, lúc này cũng canh ty hắn ăn trước nhưng mà ko tự động bản thân ăn?

Cá kho, rau xanh cải xào gan liền hoặc canh đều là những loại thực phẩm tầm thông thường dân dã, so với Ngôn Phong lúc này vẫn chính là tốt nhất thiên hạ. Đan Lục Nhi đút từng nào thì hắn ăn từng ấy, tuyệt không tồn tại phản kháng đối nường như tối qua chuyện.

Cảm thấy vương vãi gia ăn nhiều, Phiên Vân ko nghiền hắn ăn rất nhiều. Y sụp đổ ly nước mang tới mồm canh ty hắn nốc, xong xuôi rồi mới nhất cho tới lượt bản thân người sử dụng cơm trắng, Phiên Vân vì vậy qua chuyện không còn buổi sáng sớm trước tiên sau lúc tới vương vãi phủ.

Xem thêm: vòng bảy người

--------------------------------------------------------

Thệ Ngọc Vương phi thời điểm hôm nay tâm tình rất có thể chất lượng tốt rộng lớn thông thường ngày, nường ngồi hóng đuối ngoài diện lầu. Buổi trưa trời lại thông thoáng, song môi mơ nước cắm kiểu bánh quế mùi hương. Tùy tiện lưu giữ cho tới trong ngày hôm qua Lưu Nương vẫn về bên, nường lên tiếng: " Tiểu thiếp mới nhất hấp thụ nhập cửa ngõ mang đến vương vãi gia cơ thế nào là rồi, với yên phận hoặc không?"

A trả Lư Thương nói: " Nô tỳ nghe trình bày cô tớ trong ngày hôm qua gọi a trả chạy cho tới tháo lui bao nhiêu lượt, ko biết tình hình vị trí kia thế nào là, tuy nhiên cũng ko thấy cô tớ nháo đi ra vật gì rộng lớn."