tổng tài truy thê

intro-logo

Blurb

Bạn đang xem: tổng tài truy thê

Tác fake : Đông Vãn Hi

Số chương : 80 + 3 nước ngoài truyện

thể loại : Ngôn tình, Hiện đại, Trâu Già Cỏ Non, Ngược trước Sủng sau, Truy thê

Một ngày cơ, Chủ tịch của Phí thị tuyên phụ vương người thừa kế gia nghiệp là kẻ em trai thất lạc của tớ.  Không ai biết Phí Cảnh Tầm kể từ đâu cho tới, thân thuộc phận của anh ý là 1 trong điều kín đáo không có bất kì ai hiểu rằng.  Trên thương ngôi trường, thủ đoạn của anh ý tàn nhẫn và mạnh mẽ và tự tin, nhanh gọn lẹ cứu giúp vớt Phí thị bên trên bờ vực vỡ nợ quay về trở nên một tập đoàn lớn hàng đầu cả nước.

Xem thêm: quân hôn kéo dài

Ít ai hiểu được, đàng sau loài người lãnh đạm xa thẳm cơ hội ấy là 1 trong trái khoáy tim từng bị thương tổn thật nhiều.  Sâu trong tâm anh chứa chấp có một tình thương giành riêng cho cô nàng ấm cúng, tràn trề hăng hái tuy nhiên anh bắt gặp năm 25 tuổi hạc, Trạm Yên. 

Liệu Lúc tiếp tục suýt tiến công rơi rụng cô một phiên, về sau anh tiếp tục lại đã đạt được thương cảm kể từ cô nữa?

chap-preview

Xem thêm: lâm quỳnh đam mỹ

Free preview

Hồi ức (1)

Chiều mon phụ vương, không khí nhẹ nhàng nhẹ nhàng, vô quán cafe mặt mũi đàng, Tố Tâm ngồi bên trên ghế, xung xung quanh hóa học ăm ắp túi đồ dùng sản phẩm hiệu một vừa hai phải mua sắm ở trung tâm thương nghiệp đoạn, cô gái tay thay cho Smartphone, lướt Weibo. Lúc lướt xuống một tấm hình ngay tắp lự trợn đôi mắt, không thể tinh được kêu lên một giờ đồng hồ. -Phí Cảnh Tầm đính ước rồi!! Sau này cũng ko hóng Trạm Yên phản xạ, thẳng đem screen cho tới trước mặt mũi cô, ngón tay tát red color rượu chỉ vô nhị người tạo dáng vẻ thân thiện vô hình ảnh. Cô gái khoác váy white quắp ngực, đàng đường nét xinh đẹp nhất, tương đối quay đầu sang một bên, nép vô ngực người con trai. Người con trai khoác một cỗ vest white, góc nhìn ngừng bên trên đôi tay nhỏ nhắn đang được cầm lấy tay bản thân. Nhìn qua quýt, là 1 trong song tiên đồng tiên nữ, xứng song một vừa hai phải lứa. Cánh môi Trạm Yên tương đối mím lại, cô đẩy Smartphone của Tố Tâm đi ra, nhíu ngươi. -Cậu đem bản thân coi thực hiện gì? Tố Tâm cười cợt hắc hắc. -Chẳng cần người xem đều rằng cậu và Phí Cảnh Tầm năm cơ với gian dối tình hoặc sao, bản thân là ham muốn coi test Trạm đái thư tái mét hiện tại lại cảnh đại náo thơm lễ Phí tổng 6 năm vừa qua nha. Nhắc lại chuyện cũ, bên trên mặt mũi Trạm Yên hiện thị lên sự ko bất ngờ, cô cúi đầu, nom vô screen máy tính xách tay, che ỉm tâm tư phức tạp, rằng. -Lúc này còn nhỏ không hiểu biết nhiều chuyện, giờ đây sẽ không còn. Tố Tâm ko cho rằng như thế. -Phải không? Vậy tại vì sao bao nhiêu năm này cậu lại tách né từng thông tin tương quan cho tới Phí Cảnh Tầm? Cô tạm dừng động tác tiến công máy, ngón tay run rẩy rẩy, nhỏ giọng nài van lơn Tố Tâm. -Cậu là kẻ hiểu bản thân nhất, vậy nên… van lơn cậu chớ rằng nữa… mình… mình… Thấy cô như thế Tố Tâm ko đành lòng rằng tiếp, cô giang tay, bao phủ lấy Trạm Yên, một vừa hai phải yên ủi một vừa hai phải van lơn lỗi. -Đừng khóc, chớ khóc. Là bản thân sai, bản thân sẽ không còn nhắc tới anh tớ nữa. Ngoan, chớ khóc. Tố Tâm đem Trạm Yên về căn nhà, khi xuống xe cộ cô ấy mỉm cười cợt trấn an cô, sử dụng khẩu hình rằng. "Cố lên." Cô biết bạn tri kỷ ham muốn bản thân chớ buồn, tuy nhiên Trạm Yên biết bản thân ko buồn, tiếp tục 6 năm rồi, cô tin cậy rằng vật gì nên quên thì tiếp tục quên, tiếp tục sớm ko thể thực hiện cho tới cô buồn buồn phiền xấu đi nữa. Cho cho tới Lúc cô xuất hiện lên đường vào trong nhà, bên trên tủ giầy được thêm một song giầy domain authority xa thẳm kỳ lạ, cô ngửng đầu, một vừa hai phải khi đối lập với con cái ngươi gray clolor sâu sắc thẳm của những người con trai ngồi bên trên sô trộn. Cảnh tượng này tương tự như trải đời qua quýt. Đúng rồi, đó là một ngày của 8 năm vừa qua, chiều tối của năm lớp 10. Lúc Trạm Yên một vừa hai phải tới trường về, phụ vương cô công tác làm việc ở quốc tế dẫn về một vị khách hàng, đó là Phí Cảnh Tầm tuy nhiên ông một vừa hai phải quen thuộc ở trung tâm nghiên cứu và phân tích mặt mũi Pháp ko lâu. Nắng chiều xuyên qua quýt hành lang cửa số, chiếu trực tiếp cho tới mũi chân Trạm Yên, vô chống thơm tho hương thơm cây cỏ ngoài vườn, khả năng chiếu sáng ấm cúng, từng cảnh vật đều lu nhòa lên đường, vô đôi mắt cô chỉ từ với Anh. Người con trai khoảng tầm chừng 25, 26 tuổi hạc với làn tóc hạn chế cụt Gọn gàng, khuôn mặt khía cạnh, đôi mắt phượng hẹp nhiều năm, con cái ngươi sâu sắc bú nấp sau sản phẩm mi dày cong vút, sinh sống mũi cao trực tiếp, song môi đỏ gay hồng như đàn bà. Anh khoác một cái áo sơ-mi white color, phối hợp cùng quần be, dáng vẻ người to lớn. Anh ngồi ở cơ, bên trên tay thay cho cuốn sách khoa học tập của phụ vương cô, chuyên nghiệp tâm xem sách, ngón tay thon nhiều năm hạn chế tỉa Gọn gàng thi đua phảng phất lật thanh lịch trang không giống. Chỉ đơn giản và giản dị là xem sách, không hiểu biết nhiều vì thế sao Anh lại đem đến cho tới cô cảm tươi tỉnh sáng sủa, dễ dàng nhẹ nhàng. Sâu trong tâm ngực, điểm trái khoáy tim với 1 sự lúc lắc động thiệt nhẹ nhàng, thiệt khẽ, tuy nhiên lại Viral cho tới từng gân máu bên trên người cô, làm cho cô cảm nhận thấy rộn rã ko rõ ràng nguyên vẹn nhân. Rất lâu tiếp sau đó Trạm Yên mới nhất biết, này đó là lúc lắc động quãng đời đầu, côn trùng tình đầu và ngọt ngào tuy nhiên đắng chát. -Sao vậy, mặt mũi chú bám gì sao? Trạm Yên trả hồn, khuôn mặt vì thế ngượng ngùng tuy nhiên ửng đỏ gay lên, cùng quẫn bách ko biết nên làm cái gi. Cùng khi phụ vương cô bưng khay nước kể từ vô nhà bếp rời khỏi, ra mắt cho tới cô. -Đây là Phí Cảnh Tầm, là 1 trong nhân tài vô nghành nghề dịch vụ pha trộn. Cậu ấy là em của một người của phụ vương, tới đây tiếp tục ở trong nhà tất cả chúng ta nhằm tiện cho tới việc nghiên cứu và phân tích. Ba cô là 1 trong người cung ứng vật liệu pha trộn hình mẫu test nước hoa, (tức là chỉ cung ứng lượng nhỏ vật liệu cho tới việc nghiên cứu và phân tích chứ không cần cần căn nhà phân phối lớn), theo đuổi như ông rằng thì mươi bao nhiêu năm vừa qua khi đi qua phía trên, ông tiếp tục vô tình vạc hiện tại thị xã này là 1 trong điểm ấn tượng nhằm trồng những loại nguyên liệu, không chỉ có vậy là điểm này còn có thật nhiều loại nguyên liệu một vừa hai phải mới nhất kỳ lạ một vừa hai phải quý giá bán, vậy nên nên ông tiếp tục lựa chọn nghỉ chân ở phía trên, lập nghiệp và nuôi dạy dỗ cô. Ngoài đi ra, ông cũng là 1 trong người say mê thuế tầm nước hoa, cho dù rất rất ham muốn tự động bản thân pha trộn đi ra nước hoa tuy nhiên lại không tồn tại khứu giác hoặc tài năng thiên bẩm nên qua không ít phiên thất bại thì tiếp tục tạm dừng. Vậy nên Trạm Yên nhanh gọn lẹ nắm chắc việc ông quen thuộc được Phí Cảnh Tầm rồi mách bảo Anh về phía trên tự được, ông ham muốn tận mắt chứng kiến quy trình một loại nước hoa Thành lập phía trên tuy nhiên. -Chào chú, con cháu là Trạm Yên. Cô cười cợt, lòi ra má lúm đồng xu tiền mặt mũi má, bím tóc nhị mặt mũi càng gia tăng vẻ linh động dễ thương và đáng yêu. Đối với nhỏ nhắn con cái này, Phí Cảnh Tầm cũng tương đối với thiện cảm, vì vậy anh đứng lên, nặn đi ra nụ cười cợt nhạt nhẽo, rằng. -Xin xin chào, chú là Phí Cảnh Tầm. Hai tuần đầu, nhíp rộng lớn thời hạn Phí Cảnh Tầm đều ra phía bên ngoài dò la nguyên liệu mới nhất, tiếp sau đó là vùi đầu ở chống thực nghiệm tuy nhiên phụ vương Trạm Yên tiếp tục xây lên trước cơ. Trạm Yên hiếm hoi trong khi thấy mặt mũi anh vô buổi ngày, hoặc nếu như với cũng đơn thuần gật đầu xin chào chất vấn. Cho cho tới hôm cơ, ngày tuy nhiên phụ vương cô dành hết thời gian xử lý ở doanh nghiệp lớn một vừa hai phải xây dựng ko lâu. Lúc cơ một vừa hai phải kết giục tiết học tập nằm trong trong thời gian ngày, Smartphone của Trạm Yên lúc lắc lên, là phụ vương Trạm gọi cho tới cô. -Alo, Tiểu Yên. Hôm ni phụ vương tiếp tục về muộn, chú Tầm sẽ tới đón con cái nhé. Trạm Yên ghi nhớ cho tới khuôn mặt nước ngoài trừ phiên thứ nhất tiên khá thân thuộc thiện đi ra thì toàn tráng lệ, thực hiện mặt mũi giá tiền, bày đi ra cỗ dạng chớ phiền tớ của người nào cơ thì phồng má, rằng vô Smartphone. -Không cần thiết phiền người tớ đâu phụ vương, con cái rộng lớn từng này còn ko thể tự động về được sao? Bên cơ Trạm Bình Tuyên đang được rối tung lên vì thế lô hàng bắt gặp yếu tố, tuy nhiên ông ko yên lặng tâm nhằm đàn bà bảo vật của tớ tự động trở về căn nhà, vậy nên ông rằng tự giọng kiên quyết định. -Ba tiếp tục nhờ cậu ấy cho tới ngôi trường rồi, dĩ nhiên giờ cũng cho tới rồi. Vậy nhé, phụ vương quắp phía trên. Cô nhún vai, quăng quật Smartphone vô phụ vương lô. Sao cũng khá được, cô cũng không thật nhằm ý. Ra cho tới cổng ngôi trường, một đàn anh lớp 12 ngăn đàng của cô ấy lại. Trạm Yên nom cậu tớ, với chút tuyệt vời, hình như thể nam giới thần vô đôi mắt phái nữ sinh vô ngôi trường thì cần. -Có việc gì ko, đàn anh? Cô nghiêng người, nom đi ra bên phía ngoài, thấy Phí Cảnh Tầm đang được đứng nhờ vào gốc cây, một tay cho tới vào bên trong túi quần, nhị đôi mắt nom đi ra xa thẳm xa thẳm. Xung xung quanh anh chứa đựng cảm xúc một vừa hai phải xa thẳm cơ hội một vừa hai phải cô độc, khiến cho cho tất cả những người tớ ham muốn lại gần tuy nhiên lại không đủ can đảm. So với việc một người con trai đẹp nhất trai tuy nhiên kỳ lạ mặt mũi đứng trước cổng thì học viên lại lưu ý cho tới mặt mũi này rộng lớn, nam giới thần vạn người ham của chúng ta vậy và lại ngăn đàng một phái nữ sinh, người bu lại xung xung quanh coi náo sức nóng từng khi một nhiều hơn thế. Nam sinh chắn trước mặt mũi cô, cánh tay ỉm ở đàng sau kéo ra một bó hoả hồng rộng lớn, đem về phía cô, rằng. -Trạm Yên, anh quí em, thực hiện nữ giới anh được không?