yêu hận vô biên

                                    
                                              

255.
Mễ Lan cười cợt khổ: “Giấy White mực đen giòn, tôi này dám giở chiêu trò gì? Tôi tiếp tục kí thương hiệu rồi, anh mau kí đi!

Lúc trình bày những điều này, bên trên mặt mày cô như viết lách nhì chữ: “Quyết định!”

Bạn đang xem: yêu hận vô biên

Trước trên đây góc nhìn cô xanh ngắt, tuy nhiên thời điểm hiện nay, Hoắc Minh Hách không thể tinh được coi nhập cô, tức thời đem chút ko rõ nét, rốt cuộc người đàn bà này thay đổi, hay những trước giờ hắn trước đó chưa từng hiểu cô?

“Anh, anh còn trông mong gì nữa? Kí đi! Kí đoạn tất cả chúng ta tức khắc xua người phụ phái đẹp ác nghiệt này thoát ra khỏi ngôi nhà, cô tớ sớm dường như không xứng với loại ngôi nhà này rồi, sớm dường như không xứng rồi!

Hoắc Băng Băng hãi anh trai bản thân mượt lòng, chạy cho tới trước mặt mày hắn, kéo kéo áo hắn.

“Mễ Lan, chất lượng tốt lắm! Lần này là cô khuyến nghị ly hít, chứ không cần nên tôi nghiền cô!”

Hoắc Minh Hách nghiến răng, huơ cây bút một chiếc, viết lách rời khỏi thương hiệu bản thân.

Biểu cảm của Mễ Lan lạnh lẽo nhạt nhẽo, góc nhìn trỗng trống rỗng, cô trầm mang 1 hồi rồi nói: “Tôi cần dùng buồng nghỉ lấy chút đồ dùng, mời mọc anh lên mời mọc thiếu hụt phu nhân sau này trở xuống một chút!”

Ánh đôi mắt Hoắc Băng Băng lóe lên sự tàn độc, giọng điều kì lạ nói: “Trong buồng nghỉ chẳng đem ai, chẳng nên quá tiện lợi nhằm cô trộm đồ dùng rồi sao?”

“Nếu như ko yên tĩnh tâm thì cô cũng lên đi!”

Hai người một trước một sau bước lên lầu, vừa phải đặt chân vào cửa ngõ buồng nghỉ, Diệp Diệc Thu ngay tắp lự bước rời khỏi, có lẽ rằng cô tiếp tục nghe chuyện tía người bọn họ vừa phải nãy, bên trên mặt mày không tồn tại chút không thể tinh được.

Chỉ là Lúc Mễ Lan và cô tớ sượt qua quýt người, cô tớ đùng một phát chìa chân rời khỏi, Mễ Lan không tồn tại chút chống bị này, toàn bộ cơ thể té nhào xuống khu đất, trán đập nhập góc bàn, tiết thuận theo dõi đuôi lông mi tuy nhiên rơi xuống.

Hoắc Băng Băng cười cợt khanh khách: “Đúng là ngu ngốc, chỉ chuồn thôi tuy nhiên cũng trở thành té, từ xưa đến giờ ko thấy một người này ngu ngốc như cô!”

Mễ Lan đau tới mức khóe mồm teo rúm lại, tuy nhiên góc nhìn vô cùng nhanh chóng ko phục lại hiện trạng thông thường.

Dù gì rồi cũng chuẩn bị chuồn rồi, cô cũng tránh việc so kè đo lường và tính toán.

Thực rời khỏi cô cũng chẳng đem gì nhằm nép dọn, đơn giản vài ba di vật tuy nhiên cha mẹ nhằm lại thôi.

Xem thêm: đừng nhúc nhích tôi muốn hôn em

Lúc đôi mắt cô coi qua quýt hình ảnh cưới phía trên tủ đầu chóng, góc nhìn cô trở thành u ám, cô đặt chân vào lấy nhập tấm kính rời khỏi tấm hình ảnh, xé rời khỏi 50% hình ảnh bản thân nhét vào trong túi, phần sót lại tiện tay vứt xuống khu đất.

Nếu như tiếp tục tách chuồn, thì loại gì rồi cũng ko cần thiết nhằm lại nữa.

“Mễ Lan, ăn mặc quần áo đem bên trên người cô cũng chính là trong phòng tôi! Không nên cô trình bày trắng tay rời khỏi chuồn sao? Vậy ăn mặc quần áo cũng túa rời khỏi đi!

Mễ Lan ngây người, mặc dù cô chuẩn bị chuồn rồi, Hoắc Băng Băng còn nhân thời cơ này nhằm lăng nhục cô sao?

Cô theo dõi bạn dạng năng túm chặt lấy phần cổ áo, ko, ko được! Cởi vứt cỗ ăn mặc quần áo này, cô chỉ từ từng quần áo con, cô làm thế nào hoàn toàn có thể thể chuồn thoát ra khỏi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, làm thế nào còn mặt mày mũi bắt gặp người khác?

Sắc mặt mày của cô ý White bệch, góc nhìn vô tấp tểnh, toàn thân thuộc run rẩy cố kỉnh cập.

Cô nghe đâu đang được nóng bức, trí tuệ u ám tảo cuồng, toàn bộ trước đôi mắt đều trở thành mơ mồ, bao hàm khuôn mặt mày Hoắc Băng Băng cũng trở thành một vòng tròn trặn ảo diệu.

Cô người sử dụng lực nhấp lên xuống lắc đầu, nỗ lực cho chính mình tỉnh táo!

Lúc này, Hoắc Minh Hách và phụ vương u hắn cũng cho tới, Mễ Lan trước mặt mày bọn họ túa ăn mặc quần áo, ném nhập người Hoắc Băng Băng.

Như thế này đã và đang được chưa?

Da Mễ Lan vô cùng White, những vết rộp ko lành lặn bị bám nước ngay tắp lự trở thành domain authority thịt lộn lạo, nhận ra tuy nhiên lúc lắc mình!

Thực rời khỏi, so với Mễ Lan tuy nhiên trình bày, đối với việc tía năm ở trong nhà bọn họ Hoắc Chịu đựng khuất nhục, những chỗ bị thương này còn có là gì.

Xem thêm: 1 đêm 1 ngày 1 năm cả đời

Cho cho dù oai nghiêm đều bị bọn họ giày xéo lên, vậy còn tồn tại gì nhằm xấu xí hổ nữa?
Coi như thể xấu xí hổ chuồn, thì đó cũng là thứ tự sau cuối rồi, cô gặm chặt răng, hoàn toàn có thể chuồn được rồi!

Trái tim Hoắc Minh Hách nhói nhức, vô cùng mong muốn lần một cỗ ăn mặc quần áo nhằm cô đem lên, tuy nhiên hắn tấp tểnh bước rời khỏi ngay tắp lự bị u hắn cầm lấy ống tay áo.

Hoắc Băng Băng khoanh nhì tay, khuôn mặt mày trào phúng: “Nói túa ngay tắp lự cười cợt, thực sự vô liêm sỉ! Đúng rồi, cô vẫn còn đó một số đồ dùng nữa cô nên nhằm lại!
Mễ Lan nhíu mi, ngược tim cô thắt lại: “Cái gì?”