xuyên nhanh nam thần hắc hóa ôm một chút

Edit by Shmily
#Do not reup#
- ------------------------------
Gần phía trên Lục Trầm đặc biệt quí luyện chữ.

Sáng sớm thường ngày, sau khoản thời gian cơm trắng nước đoạn, hắn ngay lập tức tiếp tục ngoan ngoãn ngoãn ngồi phía trên án thư.

Bạn đang xem: xuyên nhanh nam thần hắc hóa ôm một chút

Vân Phiếm Phiếm đặc biệt sầu.

Hắn quí luyện chữ là việc tốt, nường đã và đang đáp ứng nhu cầu là tiếp tục thưởng mang lại hắn.

Nhớ tiếp đây, nường ngay lập tức cảm nhận thấy sầu óc.

Giờ phút này, Lục Trầm một tay nâng cằm, vô đôi mắt là một trong miếng phong tình, vẻ mặt mày tràn trề ý cười cợt coi nường.

"Cẩn Cẩn, ngày hôm nay tất cả chúng ta coi sách nào?"
Thanh âm hắn trầm thấp nhẹ dịu, vô này còn đem theo gót 1 phần ý vị trang nghiêm.

Vân Phiếm Phiếm cũng trang nghiêm trả lời: "Lục Trầm ca ca, muội cảm nhận thấy cần phối kết hợp hợp lý thân mật thao tác và nghỉ dưỡng, ko thể vượt lên trên mức độ được."
Hắn khẽ nhíu ngươi, ngón tay thon lâu năm ko tự động công ty được tuy nhiên miết miết cạnh bàn, trầm dìm nói: "Vậy sao..."
Vừa thấy hắn đem tín hiệu thỏa hiệp, Vân Phiếm Phiếm ngay lập tức nhanh gọn gật đầu, "Tuy rằng muội cũng khá ham muốn huynh học tập được rất nhiều điều rộng lớn, mặc dù vậy muội cũng không thích nhằm huynh cần vất vả như thế.

Phải nghỉ dưỡng thường xuyên thì mới có thể tương thích."
Càng rằng càng cảm nhận thấy hợp lí.

Hai đôi mắt Lục Trầm chớp chớp, thỏa hiệp: "Được rồi."
Hắn vực lên, sau này cũng ko biết lấy đâu rời khỏi một con cái diều, là con cái diều được vẽ hình cá vàng, không thực sự đẹp mắt, mặc dù vậy cũng rất tương đương.

Nàng coi con cái diều giấy tờ này, cảm nhận thấy vô nằm trong thân quen đôi mắt.

Này còn ko cần là loại cá vàng nhỏ ngày hôm trước nường tùy tiện vẽ ở trong giấy tờ sao?
Nàng chỉ mang lại 1 mình Lục Trầm coi tuy nhiên thôi.

Cho nên dòng sản phẩm diều này, là Lục Trầm làm?
Lục Trầm căn vặn nàng: "Có ham muốn chuồn thả diều hoặc không?"
Vân Phiếm Phiếm đặc biệt ham muốn chuồn.

Nhưng tuy nhiên eo đem chút mỏi.

Nàng lăn tăn một khi, sau cùng ngay lập tức dứt khoát nói: "Muốn, chuồn thôi."
Vùng ngoại thành mang trong mình 1 địa điểm trống không, điểm bại liệt đem cảnh quan đặc biệt đẹp mắt, xuất hiện thảm cỏ mướt, còn tồn tại dòng sông chảy lâu năm.

Nơi này là Lục Chi rằng mang lại nường biết, năm ngoái Lục Chi một vừa hai phải mới nhất xuất giá chỉ, sau này cũng đặc biệt không nhiều lúc về Lục phủ, mới đây nghe rằng nường ấy đem hỉ, mái ấm ck mặt mày bại liệt ngay lập tức đối đãi với nường tương tự khoản bảo vật trân quý.

Bây giờ đang được là giữa trưa, chính vì là ngày xuân do đó cũng không thực sự rét, ánh mặt mày trời chiếu xuống mặt mày cỏ, ánh vàng cả một vùng, dòng sông cơ hội bại liệt ko xa xôi cũng trở nên nhiễm một gold color óng ánh.

Lục Trầm cố sọt tre, nường cầm lấy chão diều chạy về phần bên trước.

Váy áo tung cất cánh vô dông, phí a đằng sau là ánh mặt mày trời sáng sủa chói, Lục Trầm đứng ở điểm bại liệt coi bóng hình chạy cuống quýt của nường.

Một khi lâu sau, Vân Phiếm Phiếm ủ rũ cụp đuôi cù quay về.

Nàng tự động yên ủi chủ yếu bản thân, ko cần tự bạn dạng thân mật không có tác dụng tuy nhiên là vì con cái diều này vượt lên trên khó khăn tinh chỉnh và điều khiển.

Xem thêm: tinh tế chi cái gì mang thai rồi

Lục Trầm nhận lấy diều, căn vặn nàng: "Có ham muốn tớ canh ty nường hoặc không?"
Vân Phiếm Phiếm đáp ứng nhu cầu ngay lập tức lập tức: "Muốn."
Không lâu sau, diều ngay lập tức cất cánh lên trời.

Mới đầu nường còn coi mặt mày Lục Trầm ko dời, ngóng cho tới khi vạc hiện nay diều đang được cất cánh lên trời thì lại dời sự xem xét lên nó.

Lục Trầm lặng lẽ tiếp cận đàng sau nường, lấy nường ôm ngang lên.

"Phải biết hòa ăn ý thân mật thao tác và nghỉ dưỡng, nghỉ ngơi đoạn rồi, giờ nên thực hiện một ít."
Vân Phiếm Phiếm đem xúc cảm bản thân ngửa người rời khỏi phí a đằng sau, thẳng bị Lục Trầm đè phía trên mặt mày khu đất.

"Lục...!Lục Trầm ca ca..."
"Hửm?"
Lục Trầm một vừa hai phải vấn đáp nường, động tác bên trên tay cũng ko rời.

Hắn đang được sớm an bài bác không còn thảy.

Hôm ni tiếp tục không tồn tại người nào là cho tới gây phiền hà chúng ta.

Đại khái là vì thế trả thù hằn trò lặt vặt nhỏ của nường ngày hôm nay tuy nhiên thôi, Vân Phiếm Phiếm căn răng tiếp nhận các mùa rời khỏi vô của hắn, nỗ lực ko kêu trở nên giờ.

Động tác của Lục Trầm càng ngày càng lừ đừ, mặt mày nường cũng càng ngày càng hồng.

Diều vô tay đang được chuẩn bị cố ko nổi.

Dây cột tóc của Lục Trầm bị thả lỏng, vài ba sợi tóc rơi giã loàn xuống bẫy vai, góc nhìn hắn sáng sủa quắc, cánh môi hồng nhuận, hắn nhẹ dịu liếm liếm khóe môi, tiếp sau đó nhắc nhở nàng: "Cẩn Cẩn, chớ buông tay, còn nếu không diều tiếp tục cất cánh rơi rụng."
Vân Phiếm Phiếm ngay lập tức tươi tắn lại.

Ừm, đó là diều Lục Trầm thực hiện, ko thể cất cánh rơi rụng.

Lục Trầm thấy lực xem xét của nường đang được về ngay lập tức chính thức thường xuyên tâm phục dịch nường.

Cuối nằm trong Vân Phiếm Phiếm vẫn ko thể lưu giữ lấy diều, trước lúc mê man còn nhâm nhẩm nhị câu ở vô mồm.

Lục Trầm đều đang được nghe thấy không còn, hắn lấy bàn tay một vừa hai phải cầm chặt con cái diều của nường bẻ lỏng rời khỏi, coi nhìn lòng bàn trắng tay white nộn nộn đem bao nhiêu vết hằn nông thâm thúy.

Hắn cúi đầu hít lên lòng bàn tay của nường, tiếp sau đó coi khuôn mặt mày nhỏ hồng hồng đem theo gót chút những giọt mồ hôi, lại nhịn ko được hít nhẹ nhàng lên phía trên mặt nường.

Cuối nằm trong, ngay lập tức bịa đặt một nụ hít xuống thân mật trán.

Bên vô cặp con cái ngươi đen giòn nhánh của hắn đều toàn là hình bóng của thê tử hắn.

Xem thêm: vụng trộm không the giấu đoàn gia hứa truyện chữ

Diều ko biết đang được cất cánh cho tới phương nào là, khung trời là một trong miếng xanh rờn thẳm, ánh mặt mày trời đã và đang không thể nóng bức.

Hắn nghĩ về nghĩ về, ra quyết định lúc về tiếp tục tái hiện một con cái diều tương đương nó như đúc.

Bằng ko nường tiếp tục thực sự tức dỗi.
------HOÀN VỊ DIỆN 4------.