xin chào bác sĩ tần

Nếu ai đó đã từng hiểu qua quýt kiệt tác Xin Chào Chu Tiên Sinh kiên cố vẫn còn đó tuyệt hảo với Lâm Vu và Tần Hành thì cỗ truyện này là viết lách về đôi bạn trẻ này.Liệu bọn họ sẽ sở hữu được khuôn kết thỏa mãn chu Chu tiên sinh hoặc không? Mời chúng ta đón coi.

Lâm Vu thi đua cung cấp 3 đạt được số điểm tối đa toàn TP.HCM, đỗ vô ngôi trường Nhất Trung ở Tấn Thành, bên trên trên đây cô gặp gỡ được Tần Hành.

Bạn đang xem: xin chào bác sĩ tần

Tần Hành ở ngôi trường được vô số người thì thầm thương trộm ghi nhớ, trừ Lâm Vu rời khỏi.

Một ban đêm ở lớp học tập thêm thắt, Lâm Vu nhặt được một tờ giấy má, bên trên cơ đem ghi: Tớ quí cậu, Tần Hành.

Cô tiện tay ném tờ giấy má rời khỏi hâu phương cho tới Tần Hành, ngờ đâu lại bị nghề giáo công ty nghiệm bắt được.

...

Thế sự đang được an bài bác, anh chỉ ưu tiên 1 mình em.

Cuối mon 8, không khí một ngày tận 35°C, sau cùng buổi huấn luyện và đào tạo quân sự chiến lược cho tới học viên mới mẻ của ngôi trường nhất trung đã và đang kết thúc giục, đầu tiên chính thức khai trường.

Buổi sáng sủa, Lúc trời hửng lên 1 chút, Lâm Vu ngồi bên trên xe hơi của Thẩm gia, từ giã u và bà rồi bước xuống một tuyến đường xa cách kỳ lạ.

Hơn 5 giờ đồng hồ sau, đang được ngay sát về trưa Lâm Vu mới mẻ cho tới Tấn Thành.

Xe tạm dừng ở một mái nhà.

Lâm Vu lên đường vô phòng tiếp khách, gặp gỡ được 2 người ăn diện chỉnh tề, ngăn nắp.

"Chú Thẩm, dì Hoàng."

Đây là kẻ độc nhất bên trên Tấn Thành nhưng mà cô thân quen biết, trải qua nhiều năm vì vậy nhưng mà người Thẩm gia luôn luôn một mực đối chất lượng tốt với mái ấm gia đình cô.

Bà Thẩm vực dậy, "Cuối nằm trong đã và đang cho tới rồi hả, vất vả cho tới con cháu rồi."

Lâm Vu:"Vẫn còn chất lượng tốt nhưng mà ạ."

Ông Thẩm:"Có đói bụng hay là không cháu? chén cơm trắng kết thúc cho tới giờ chiều là rất có thể cho tới ngôi trường học tập luôn luôn nhé."

Bà Thẩm gật gật đầu, "Mẹ của con cháu đem khỏe mạnh không?"

Lâm Vu:"Mẹ con cháu tợp dung dịch như bác bỏ sĩ bốc thuốc, nhị ngày này đã tương đối lên nhiều rồi."

Bà Thẩm:"Cháu tránh việc phiền lòng vượt lên trước, bác bỏ sĩ đang được trình bày chỉ việc bồi xẻ thân thuộc thể làm sao cho thật chất lượng tốt thì tiếp tục không tồn tại việc gì nữa."

Mi tâm Lâm Vu tương đối nhíu lại, cô cho tới Tấn Trung nhằm học tập, cơ hội ngôi nhà vượt lên trước xa cách, ham muốn về một chuyến cũng ko nên là dễ dàng vậy nên không tồn tại cơ hội này chở che được u, kỳ thiệt cô cực kỳ phiền lòng.

Ông Thẩm múc cho tới cô một chén canh, "Lâm Vu, con cái tránh việc tâm trí nhiều. Đến điểm này thì nên nỗ lực học tập làm sao cho thật chất lượng tốt, còn u của con cái ở cơ thì tất cả chúng ta tiếp tục chiếu cố cho tới."

Lâm Vu:"Cảm ơn chú."

Ông Thẩm nom cô, khẽ mỉm mỉm cười nói:"Đình Đình với con cháu cộng đồng một tờ, về sau đem chuyện gì cứ thám thính nó nhé."

Xem thêm: đỉnh núi nhà tôi thông niên đại

Lâm Vu lại nghĩ về cho tới Thẩm Nghi Đình. Hai người gặp gỡ nhau đợt trước tiên là vô năm 5 tuổi tác. Thẩm Nghi Đình bị bọn buôn người bắt cóc, như mong muốn Lúc đang được tẩu bay thì được u cô cứu giúp. Về sau Thẩm gia cho tới thám thính con cái, so với ngôi nhà Lâm Vu vô nằm trong cảm kích. Lại thám thính làm rõ được biểu hiện của Lâm gia, cũng tỏ ý ham muốn giúp sức ngôi nhà cô nâng cấp cuộc sống thường ngày sinh hoạt. Bất vượt lên trước đều bị u Lâm Vu kể từ chối.

Nhưng nhưng mà bao nhiêu trong năm này, loại gì Thẩm gia cũng tiếp tục mua sắm cho tới Lâm Vu chút sách vở và giấy tờ, tư liệu học hành, điểm đó thì u Lâm trọn vẹn ko kể từ chối được, bà cũng không tồn tại đầy đủ chi phí để sở hữ sách cho tới con cái.

Việc u nhưng mà Lâm Vu đồng ý cũng chỉ mất từng chuyện này mà thôi.

Cho nên, người Thẩm gia đối đãi với nhị u con cái này càng thêm thắt kính trọng.

Năm ni, được một chiếc là Lâm Vu thi đua cung cấp 3 được chất lượng tốt nhất toàn TP.HCM, người Thẩm gia ngay tắp lự nằm trong u Lâm Vu thương lượng. Lâm Vu vượt lên trước lanh lợi, nếu như chỉ học tập ở vùng quê thôi thì ngược là không mong muốn.

Cuối nằm trong, Lâm Vu đồng ý lên TP.HCM nhằm học tập.

Ăn cơm trắng trưa kết thúc, Lâm Vu tiếp cận ngôi trường 1 mình. Thẩm gia đang được an bài bác từng việc cực kỳ thỏa xứng đáng, trong tâm cô lặng lẽ cảm kích ko ngớt.

"Văn chống của trương lão sư ở lầu 2 bên trên Đức Dục. Cháu lên đường tìm tới là được. Nếu đem việc gì thì cứ gọi cho tới tao."

Lâm Vu gật đầu, "Chú với dì ở lại, con cháu đến lớp trên đây ạ."

Bà Thẩm, "Đứa nhỏ này thiệt hiểu chuyện."

Ông Thẩm, "Đúng vậy đấy. Nếu Đình Đình ngôi nhà tao nhưng mà được 1/2 như nó thì tôi cũng cam lòng."

Bà Thẩm liếc ông một chút ít, "Biết làm thế nào được." Thẩm Nghi Đình sau khoản thời gian bị tóm gọn cóc về bên, phụ vương u so với cô thực sự nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Bà Thẩm ko bao nhiêu phiền lòng, "Không biết nhị đứa nhỏ này rất có thể thân thuộc được ko nữa."

Ông Thẩm mỉm cười nói: "Tôi nom đứa nhỏ này ổn định trọng, tính cơ hội cũng ko tệ."

Bà Thẩm khóe mồm khẽ mỉm cười, "Lâm Vu là ổn định trọng, bất vượt lên trước cùng theo với u nó mang trong mình một điểm tương đương, ấy là cực kỳ kiêu ngạo."

Ông Thẩm là kẻ hiểu chuyện, bất ngờ tiếp tục nom rời khỏi được. Huống chi Lâm Vu cho tới nhất trung nhằm học tập, Thẩm gia cũng không tồn tại giúp sức được gì. Nhất trung vì thế ham muốn đã có được học viên unique, ko màng cho tới tiền học phí, từng tháng còn tồn tại chi phí sinh hoạt trợ cung cấp. Mặt không giống, Lâm Vu là học viên xuất sắc được max điểm hóa toàn TP.HCM, ngôi trường học tập đã và đang nom trúng cô ở điểm đó. Khai giảng kết thúc, ngôi nhà ngôi trường ý định nhằm cô tham gia team giành giật tài. Nhất trung thường niên đều sở hữu học viên nhập cuộc giải Olympic nhằm lấy được phần thưởng, nếu mà đạt được giải quan trọng đặc biệt toàn nước, sau cùng rất có thể sẽ có được học tập bổng, bất vượt lên trước sử dụng phương pháp này đối với thi đua ĐH thực sự trở ngại rất là nhiều.

Ông Thẩm ko ngoài nhảy cười: "Đứa nhỏ này làm thế nào rất có thể lanh lợi vì vậy chứ."

Trong ngôi trường học tập là 1 trong những miếng yên lặng ắng, bỗng nhiên truyền cho tới một tiếng động. Lâm Vu thám thính cho tới chống thao tác của lão sư.

Chủ nhiệm Trương Cần bắt gặp cô, đang được kể từ bên trên ghế ngồi đột đứng vụt lên."Là Lâm Vu đấy hả."

"Trương lão sư."

Xem thêm: ngân hà lặng thinh

"Buổi sáng sủa về ngôi nhà vội vàng hả?"

Lâm Vu gật gật đầu.
 

Mời chúng ta đón đọc Chào AnhBác Sĩ Tần của tác giả Dạ Mạn.