truyện tổng tài lạc mất vợ yêu

Vài ngày sau trôi qua loa, Phong Duật Thần càng tăng vất vả rộng lớn, thời hạn giành mang đến Phương Hân cũng không nhiều chuồn. Nhưng ngày hôm cơ đem Phương Hân về ngôi nhà, anh vẫn tỏ rõ rệt thái phỏng chống đối cha mẹ bản thân rồi, không một ai rất có thể thay cho thay đổi được ra quyết định của anh ấy nữa.

Bố u anh tuy rằng ko ưng ý, tuy nhiên Tiểu Duật Khang xuyên suốt ngày bám bám theo Phương Hân ko tách, nhì người cũng đành đồng ý làm cho cô ở lại biệt thự cao cấp Phong gia. Nhưng nhì người chúng ta không thể năng nổ với cô như khi đầu nữa.

Bạn đang xem: truyện tổng tài lạc mất vợ yêu

Phương Hân thực sự cảm nhận thấy tủi thân thiện vô nằm trong, ko biết cô đã thử gì sai nhưng mà cha mẹ anh lại như thế. Từ Lúc đồng ý phát triển thành nữ giới của anh ấy, cô đã và đang nghĩ về cho tới ngày thời điểm hôm nay rồi. Nhưng này đó là lựa lựa chọn của cô ấy, cô sẽ không còn hối hận hận. Chỉ cần thiết cô và anh nằm trong nỗ lực, chắc chắn sẽ sở hữu thành quả đảm bảo chất lượng đẹp mắt nhưng mà.

Tối muộn Phong Duật Thần mới mẻ về ngôi nhà, đường nét mặt mày đẫy mệt rũ rời. Có lẽ lâu lắm rồi anh ko vất vả như thế, vì như thế trước cơ toàn là Louis sinh sống bên trên thân thiện thể này nhiều hơn nữa anh.

Mấy thời buổi này Phong Duật Thần luôn luôn tránh mặt Phương Hân, cho đến thời điểm hôm nay anh mới mẻ đầu tiên lao vào căn chống này. Thật đi ra chủ yếu anh cũng ko biết nên đương đầu với cô thế nào là, dẫu sao cô cũng chính là người phụ nữ giới của Louis. Anh tôn trọng cô.

Phương Hân vẫn ko ngủ say, vì như thế tâm trí nhiều nên bao nhiêu ngày này cô thông thường xuyên bị mất mặt ngủ. Tính đến Lúc Phong Duật Thần về bên, cô đã và đang tỉnh.

Phong Duật Thần khá bất thần Lúc Phương Hân ko ngủ, anh thả lỏng cà vạt rồi ngồi xuống sát bên cô, dịu dàng êm ả vuốt mái đầu cô:

- Hân Hân, sao em vẫn ko ngủ?

Nhìn thấy cô thế này, anh vô duyên không có căn cứ cảm nhận thấy xót xa xăm trong trái tim. Anh thời điểm hiện nay rất rất ham muốn ôm chặt cô vô lòng, tuy nhiên lí trí anh ko được chấp nhận anh thực hiện vậy. Vì cô vốn liếng dĩ ko thuộc sở hữu anh, anh cũng không thích khiến cho Louis khó khăn xử.

Nếu như thực sự trị ngoài bệnh dịch, Louis không xoay về bên nữa, anh nên phân tích và lý giải với cô thế nào là đây?

Phương Hân mừng mừng Lúc sau cuối Phong Duật Thần cũng đều có thời hạn về bên rồi. Bao nhiêu tủi thân thiện tấm tức vô cô như tuôn trào không còn đi ra, xa lánh tức bao phủ lấy anh thiệt chặt. Cô thực sự rất rất lưu giữ anh, lưu giữ tiếng nói trầm giá của anh ấy, lưu giữ mùi hương mùi hương bên trên người anh, lưu giữ toàn bộ tất cả thuộc sở hữu anh.

Mấy ngày này anh không tồn tại ở phía trên, cô vẫn luôn luôn băn khoăn sợ hãi thật nhiều điều. Lo sợ hãi nhất đó là anh tiếp tục quăng quật rơi cô, anh sẽ không còn quan hoài cho tới cô nữa:

- Duật Thần, anh vẫn về rồi...

Phong Duật Thần không cử động một thời gian, tiếp sau đó mới mẻ vòng đeo tay ôm chặt Phương Hân vô lòng. Cảm xúc vô anh lộn lạo rối bời, nhất là lúc cô nhào vô lòng bản thân, anh thiệt ko biết nên làm thế nào nữa. Đẩy cô đi ra sao? Nhưng anh thiệt sự ko nỡ...

- Xin lỗi em!

Phương Hân sợ hãi nhất là câu nài lỗi cơ, cô ngay tắp lự ngước đôi mắt lên, cảnh giác nom anh. Phong Duật Thần khẽ thở lâu năm, như nom đi ra được tâm tư tình cảm của cô ấy, anh lại một đợt tiếp nhữa ôm chặt cô vô lòng, an ủi:

- Bé ngốc, chớ băn khoăn nghĩ về gì cả, anh sẽ không còn rời xa em đâu.

Phương Hân lại một đợt tiếp nhữa thò đầu thoát khỏi vòng đeo tay ấm cúng của Phong Duật Thần, nhì tay nhỏ giơ lên va vô khuôn mặt mày điển trai của anh ấy. Anh rằng câu này, cô không ít cũng cảm nhận thấy yên ổn tâm rất là nhiều. Nhưng Lúc nom trực tiếp vô hai con mắt anh, nhì tay cô ngay tắp lự khựng lại.

Xem thêm: vụng trộm không the giấu đoàn gia hứa truyện chữ

Là tự cô tâm trí rất nhiều hoặc tự giác quan lại loại sáu của phụ nữ giới vượt lên trên tinh tế bén? Cô luôn luôn với cảm hứng rằng, anh rất rất không giống xưa, nhất là hai con mắt ấy. Nhưng không giống thế nào là chủ yếu cô cũng ko rõ rệt nữa.

Với lại bao nhiêu ngày này anh ko va vô cô, tuy vậy anh với thật nhiều thời cơ nhằm lấn cho tới.

Phương Hân cũng chỉ là 1 trong cô nàng thông thường, nhất là lúc yêu thương, phụ nữ giới thông thường mất mặt chuồn lí trí. Là vì như thế cô vẫn lỡ yêu thương một người nam nhi tuyệt vời cho tới nút gần như là không tồn tại lỗi nào là, cô luôn luôn băn khoăn sợ hãi rằng phiên bản thân thiện sẽ không còn đầy đủ tài năng để giữ lại chặt anh theo người. Càng yêu thương đậm đà thì phiền lòng nhiều, mang đến cho nên việc xúc tiếp thân thiết cùng nhau rất có thể yên ủi nhau nhiều hơn nữa. Nhất là vào mức thời hạn này.

Vậy nhưng mà...anh lại tránh mặt cô. Cô thiếu hiểu biết nhiều, tuy nhiên cũng không đủ can đảm nghĩ về nhiều:

- Duật Thần, tất cả chúng ta tiếp tục kết duyên chứ?

Phương Hân chỉ rất có thể tự động yên ủi phiên bản thân thiện vì chưng một thắc mắc, như tự động chất vấn lòng bản thân, giống như ham muốn nghe câu vấn đáp cứng nhắc của anh ấy.

Ngay thời tương khắc này, rõ rệt cô đang được đương đầu với Phong Duật Thần, cô đang được ở trong khoảng tay của anh ấy, khoảng cách ngay gần sát cho tới nút tưởng như rất có thể nghe được nhịp tim của nhau. Hơi thở của tất cả nhì đan download nhau, khung hình cô cũng mềm mịn vô nằm trong, như 1 điều chào gọi đẫy cám dỗ dành so với anh. Nhưng anh hiểu rõ thắc mắc cơ của cô ấy là chất vấn Louis, ko cần chất vấn anh.

Phong Duật Thần không đủ can đảm hứa hứa với cô điều gì, anh vẫn luôn luôn lưỡng lự giữa những việc chữa trị hay là không chữa trị, lòng anh rất rất rối bời.

- Đương nhiên!

Cố nén không còn những xót xa xăm vô trong trái tim, Phong Duật Thần sau cuối cũng thay cho Louis vấn đáp. Anh giơ tay lên vuốt nhẹ nhàng chóp mũi nhỏ xinh của cô ấy, góc nhìn cũng trở thành nhẹ nhàng dàng:

- Muộn rồi, chuồn ngủ thôi.

Rõ ràng là anh đang được nỗ lực tránh mặt, Phương Hân sao rất có thể ko nom đi ra chứ?

Phong Duật Thần cảnh giác đậy lại chăn mang đến Phương Hân, lăm le dò la cớ nhằm bước thoát khỏi căn chống này. Vì anh ko thực hiện được. Anh cũng là 1 trong người nam nhi với sinh lí rất rất thông thường, đối lập với cô thiệt tạo cho anh phát sinh đi ra những phản xạ rõ rệt rệt. Trước ni anh luôn luôn tự động nhận bản thân là 1 trong người rất hay kềm chế, tuy nhiên ko ngờ Lúc xúc tiếp với cô, anh lại trở nên đi ra như thế.

Không ham muốn tạo cho Phương Hân thương tổn, Phong Duật Thần buộc cần tránh mặt nhưng mà thôi. Với lại anh đã và đang hứa với Louis rồi.

Khi Phong Duật Thần lăm le cù sống lưng tách chuồn, Phương Hân vẫn vội vàng cầm lấy tay anh lại, cô với chút ko cam lòng:

Xem thêm: truyện ông chú của tôi

- Duật Thần, muộn như thế rồi...anh còn lăm le chuồn đâu?

- Anh còn chút việc làm ko xử lí xong xuôi, em cứ ngủ trước chuồn, ko cần thiết ngóng anh!

Phong Duật Thần xoa đầu trấn an cô, thấy cô từ từ buông tay bản thân đi ra, anh mới mẻ bước thoát khỏi chống. Nhìn ô cửa chống đóng góp lại, trong trái tim Phương Hân xúc cảm lộn lạo.