truyện tổng tài anh quá bá đạo rồi

“Cơm tối em nhằm lại cho tới em đấy, em thao tác làm việc cho tới nỗi choáng ngợp luôn luôn rồi à?” Quan Triều Viễn khôi hài giạng tay búng nhẹ nhàng lên trán Tô Lam.

Tô Lam hạnh phúc nhưng mà xoa xoa tay, còn còn chưa kịp chuồn cọ tay, đang được cầm cố lấy một khuôn mẫu bánh mỳ hấp, ngay lập tức cúi đầu cắm một miếng, tiếp sau đó lấy đũa gắp lên một miếng xương sườn nhưng mà gặm!
Nhìn thấy tầm vóc tựa như sói đói của Tô Lam, nhì đôi mắt Quan Triều Viễn ban sơ là yêu thương chiều, tiếp sau đó là xót xa xôi, ở đầu cuối là thương xót.

Bạn đang xem: truyện tổng tài anh quá bá đạo rồi

Sau khi Tô Lam ăn bao nhiêu miếng to tướng, mới nhất chính thức phanh mồm thì thầm.

“Lúc trái đất đói bụng, thực sự ăn khuôn mẫu gì rồi cũng ngon, bao nhiêu ngày hôm trước cho tới em tu loại canh xương sườn dầu mỡ này em cũng sẽ không còn tu đâu, giờ đây sao lại tiêu hóa như thế chứ!”
Nhìn tướng tá ăn mồm to tướng mồm nhỏ của Tô Lam, Quan Triều Viễn nhíu ngươi nói: “Ăn chậm rì rì thôi, không một ai giành với em đâu!”
“Bụng của em vội vã vàng lắm, nó thực sự khuôn mẫu hố đen ngòm nhưng mà.

” Tô Lam một vừa hai phải nhai món ăn vô mồm một vừa hai phải cười cợt ngây ngô với Quan Triều Viễn.

Quan Triều Viễn coi Tô Lam khẽ nhấp lên xuống đầu, cực kỳ hiểu ý nhưng mà cười cợt.

Thật đi ra anh cực kỳ mến tầm vóc này của cô ý, cô vô nằm trong chân thực, ko hề sở hữu tầm vóc thực hiện color, cô cực kỳ song lập, suy nghĩ, ko yếu ớt như những người dân phụ nữ không giống, tựa như một gốc cây xanh gàn ven đàng vậy, tuy rằng rằng ngay lập tức từ trên đầu tình cảnh cuộc sống đời thường ko được đảm bảo chất lượng, tuy nhiên nhưng mà vẫn luôn luôn khuynh hướng về phần bên trước cứng cáp, ở ở kề bên cô càng lâu, anh càng mến tính cơ hội của cô ý.

Dĩ nhiên, cô cũng tương đối quật cường, khi tức dỗi tiếp tục khiêu chiến với anh, cũng tiếp tục chọc cho tới anh tức dỗi cho tới nổi trận lôi đình, tuy nhiên nhưng mà anh vẫn ko tách được cô, thiếu thốn cô, cuộc sống đời thường tựa như mất mặt chuồn sắc tố.

“Ăn no rồi chuồn tắm cọ chuồn, tiếp sau đó mau chuồn ngủ, nếu như không buổi sớm ngày mai lại ko dậy được.

” Cuối nằm trong, Quan Triều Viễn dặn dò thăm dò một câu.

“Biết rồi, Thái Hậu căn nhà anh đang được soi lỗi của em, em sẽ không còn động vô họng súng đâu!” Tô Lam cười cợt phát biểu.

“Em biết thì đảm bảo chất lượng.

” Quan Triều Viễn cười cợt gật đầu.

Lúc này, Tô Lam đùng một cái ngừng nhai món ăn vô mồm, coi chằm chằm Quan Triều Viễn nói: “Anh nói…”
“Cái gì?” Quan Triều Viễn nhíu ngươi chất vấn.

Tô Lam coi thông thoáng qua quýt phía cửa ngõ, tiếp sau đó đè thấp giọng nói: “Anh phát biểu coi liệu rằng sở hữu nên cuộc sống đời thường dục tình của tía với u anh ko hài hòa? Cho nên u anh mới nhất xử sự với những người không giống khó khăn như thế không?”“Em phát biểu bậy bạ gì đó?” Lời này ngay lập tức làm cho Quan Triều Viễn trầm mặt mũi.

Một tay Tô Lam cầm cố bánh mỳ hấp, một tay cầm cố đũa, chân trần chạy cho tới trước mặt mũi Quan Triều Viễn, cắm môi nói: “Em thấy chắc chắn là là sở hữu chuyện như thế, do đó u anh mới nhất thấy tía anh ko một vừa hai phải đôi mắt như thế, nhân tiện cũng làm cho em bắt gặp xui xẻo theo!”
“Được rồi, chớ đoán lần nữa, mau ăn cơm trắng đi!” Quan Triều Viễn đen ngòm mặt mũi phát biểu một câu, tiếp sau đó xoay người chuồn vô toilet.

Nhìn thấy mặt mũi Quan Triều Viễn thay cho thay đổi không bình thường, Tô Lam quay đầu sang một bên lẩm bẩm: “Chỉ đùa một chút ít thôi nhưng mà, mà đến mức nên đen ngòm mặt mũi sao? Thật là!”
Sau bại Tô Lam bèn nhuần nhuyễn ăn sạch sẽ bình canh xương sườn lưu giữ sức nóng, rồi hạnh phúc chuồn tắm cọ, mới nhất lên nệm ngủ.

Trong khi ngủ mơ, cô cảm hứng sở hữu một cánh tay bao bọc lấy eo bản thân, môi cô cực kỳ niềm hạnh phúc nhưng mà khẽ giương lên bên trên, kế tiếp ngủ…
Sáng sớm ngày tiếp theo, Tô Lam và Quan Triều Viễn đích thị giờ xuống lầu ăn cơm trắng.

Lúc này, Xuân Xuân còn ko tỉnh táo, Minh An đang được cùng theo với Quan Danh Sơn và cả Lục Trang Đài ngồi ở trước bàn ăn nhằm ăn cơm trắng.

“Chào buổi sớm tía mẹ!” Tô Lam kính chào chất vấn xong xuôi, bèn cúi đầu ăn cơm trắng, ko mong muốn coi khuôn mặt mũi ko rõ rệt mừng rỡ buồn bại của Lục Trang Đài.

Xem thêm: mang thai trước khi ly hôn

Quan Triều Viễn vừa miệng một vừa hai phải tiếp lời: “Mẹ, con cái mời mọc một người gom việc…”
“Triều Viễn, khi ăn và khi ngủ ko được thì thầm, sao giờ đây con cái không tồn tại một chút ít quy củ nào là vậy?” Quan Triều Viễn mới nhất phát biểu được 50%, Lục Trang Đài cũng ko ngửng đầu lên nhưng mà ngắt tiếng anh.

Quan Triều Viễn đành nên ngậm mồm, giương đôi mắt liếc coi nhau với Tô Lam một chiếc, Tô Lam cũng chỉ gục đầu xuống kế tiếp ăn cơm trắng.

Trong khi tức thời, bên trên bàn cơm trắng chỉ mất giờ đồng hồ nhai nuốt, khoảng không gian sở hữu chút cứng ngắc.

Sau khi Quan Triều Viễn ăn no, thấy Lục Trang Đài đã và đang ăn ngay sát xong xuôi, mới nhất nở nụ cười cợt nói: “Mẹ, con cái mời mọc một người gom việc về, buổi sớm tiếp tục thu vén cho tới căn nhà tất cả chúng ta nhì giờ đồng hồ, giờ chiều lại cho tới thu vén nhì giờ nữa, con cái biết mũi của u nhạy cảm, vô căn nhà ko thể sở hữu những vết bụi, đợi lát nữa người tao cho tới, u thấy nơi nào ko thật sạch, thì dặn dò người tao thực hiện cho tới đảm bảo chất lượng.


Nghe thấy tiếng này, Lục Trang Đài người sử dụng khăn giấy má vệ sinh mồm, tiếp sau đó bịa khăn giấy má quay về bàn cơm trắng, cười cợt rét nói: “Con trên đây đâu nên là nghĩ về cho tới u, rõ rệt là con cái hoảng hồn tiếp tục làm cho phu nhân bản thân mệt mỏi sở hữu đích thị không?”Tô Lam vẫn cúi đầu từ tốn thong dong ăn cơm trắng như cũ, cô biết phát biểu lý với bà ấy, quả thực chằng khác gì đàn gảy tai trâu, do đó cứ coi như ko nghe thấy là được.

Quan Triều Viễn lại cười cợt nói: “Mẹ, mệt mỏi ai ai cũng ko được, vô căn nhà sở hữu người ko tự do thoải mái, chắc chắn là người một căn nhà đều khó khăn nhưng mà sinh sống yên tĩnh ổn định.


“Thường phát biểu cưới phu nhân rồi thì tiếp tục quên u, u thấy con cái cũng chỉ như vậy.

” Lục Trang Đài trầm mặt mũi phát biểu.

“Em đang được phát biểu với đám nhỏ vật gì vậy?” Quan Danh Sơn cực kỳ ko mừng rỡ nhưng mà phát biểu.

Lục Trang Đài liếc đôi mắt coi Quan Danh Sơn một chiếc, tiếp sau đó nói: “Được rồi, mau đi làm việc chuồn, nếu như con cái đang được mời mọc người gom việc về, u tiếp tục cho tới phu nhân con cái thực hiện một vài ba việc nhẹ dịu, sẽ không còn thực hiện nó mệt mỏi, nếu mà làm những gì nó thì u cũng khó khăn nhưng mà ăn phát biểu với con cái bại thôi!”
Nghe vậy, Quan Triều Viễn cười cợt, tiếp sau đó đứng lên nói: “Vậy con cái đi làm việc trên đây.


Lúc Quan Triều Viễn đi qua Tô Lam, tay ấn một chiếc lên bên trên vai cô, Tô Lam hiểu ý anh, bại là 1 trong loại yên ủi so với cô, cũng mặt khác bảo cô kế tiếp nhẫn nại một chút ít, chớ nổi lên xung đột với u bản thân.

Ăn cơm trắng sáng sủa xong xuôi, người gom việc cũng cho tới thiệt, người gom việc này cũng mới nhất chỉ nhì sáu nhì bảy tuổi tác, trẻ con tuổi tác đảm bảo chất lượng giang, Lục Trang Đài gửi gắm cho tới cô tao giặt sạch sẽ thảm, giặt toàn bộ gối ôm và gối dựa vào sô trộn, thậm chí là cả những góc xó xỉnh cũng nên rửa sạch mà đến mức không thể một phân tử những vết bụi, chuyến này Tô Lam đang được thiệt sự được phanh đem thói ở sạch sẽ là thế nào là, người gom việc thực hiện xong xuôi toàn bộ, Lục Trang Đài tiếp tục lấy căng tay Trắng đi ra đánh giá sở hữu còn bụi bặm bụi bờ hay là không, thực sự đang được nạt bị tiêu diệt Tô Lam.

Nếu không tồn tại Quan Triều Viễn lần người gom việc trong thời điểm tạm thời cho tới, thì chỉ hoảng hồn chuyến này cô thiệt sự tiếp tục mệt mỏi bị tiêu diệt rồi, cũng may Quan Triều Viễn đang được dự dự đoán, coi đi ra chỉ mất anh là hiểu u bản thân nhất.

Lần này đang được sở hữu người gom việc, Tô Lam nhận định rằng bản thân sẽ tiến hành giải hòa, nếu như sở hữu thì cũng tiếp tục cực kỳ nhẹ dịu, tuy nhiên nhưng mà cô lại nghĩ về sai rồi.

“Tô Lam, thời điểm ngày hôm nay tôi bắt gặp cô mang trong mình một đụn ăn mặc quần áo không sạch quyết định fake cho tới tiệm giặt ăn mặc quần áo nên không?” Lục Trang Đài đứng ở bậc thang, kể từ bên trên cao coi xuống nhưng mà chất vấn Tô Lam.

“Đúng vậy, u.

” Tô Lam vấn đáp.

Xem thêm: diệp lạc vô tâm truyện

Lục Trang Đài bèn nhíu ngươi nói: “Không nên tựa như tiếng cô phát biểu sao? Máy móc ở tiệm giặt ăn mặc quần áo ko thật sạch, ngày nào thì cũng fake ăn mặc quần áo cho tới giặt ngoài tiệm, ngộ nhỡ bị lây vi trùng nhiễm bệnh dịch thì sao? Hơn nữa ăn mặc quần áo của Triều Viễn đều là đồ gia dụng nhiều tiền, cô nên giặt tay vừa mới được, nếu như không ăn mặc quần áo tiếp tục biến tấu, nhằm nó khoác ra phía bên ngoài ko thấy mất mặt mặt mũi à?”
Nghe vậy, Tô Lam ngay lập tức biết trên đây nào là nên là lần việc nhẹ dịu cho tới cô, rõ rệt là đang được quấy rầy cô mà!
“Sao? Cô ko chịu đựng à? Lời u ông xã này phát biểu cô ko nghe sở hữu nên không?” Nhìn thấy Tô Lam đứng yên tĩnh bên trên bại ko nhúc nhắc, giọng của Lục Trang Đài lại dưng cao.

Giọng phát biểu của Lục Trang Đài vượt lên trên sắc và nhọn, làm cho tai của Tô Lam cũng không dễ chịu.

.