truyện quân hôn bí mật

Huấn luyện chiến sĩ vẫn liên tục ra mắt cho tới 29 mon chạp. Ngày 30 thời điểm cuối năm ngày hôm nay những đơn vị chức năng ở sư đoàn A rời chóng rèn luyện, ăn qua chuyện điểm tâm tiếp sau đó chính thức tổng dọn dẹp, nhiệt tình mươi phần nghênh đón ngày tết nguyên đán đang tới ngay sát. Nơi điểm đều là không khí mừng mừng hoan hỉ, nhất là quần thể người nhà tại chúc viện.

Năm ni quần thể ngôi nhà giành cho người nhà đất của quân nhân ở sư đoàn A có không ít người rộng lớn đối với trong thời gian không giống, vợ của Lưu Hướng Đông là Sở Dao cũng cười cợt thưa nằm trong Nghiêm Chân, trong năm này tập luyện hợp thành một đoàn, coi rời khỏi là náo sức nóng rộng lớn thật nhiều.

Bạn đang xem: truyện quân hôn bí mật

Nghiêm Chân cười cợt cười cợt, sửa sang lại khăn choàng cô theo đuổi Sở Dao trở về phía căn tin cậy của sư cỗ. Bởi vì như thế năm nay có không ít người chị dâu nằm trong cho tới trên đây cho nên vì vậy nhập sư cỗ ngay lập tức tổ chức triển khai người nhà nằm trong đấu sĩ đón năm mới tết đến bên cạnh nhau.

Trên lối đi, với bao nhiêu người lính cứ nom nhìn Nghiêm Chân tạo cho cước cỗ của cô ấy cũng chính thức loàn lên. Nhớ tới chuyện tiếp tục xẩy ra tối hôm cơ, cô vẫn nhịn ko được nhưng mà cảm nhận thấy xấu xí hổ. Nhưng những việc như vậy, phần và lắng đọng điểm lòng lòng vẫn ko thể bỏ dở, cô nhìn nhìn cộng đồng xung quanh trái đất thuộc sở hữu anh, cô rốt cuộc cũng lên đường nhập không dừng lại ở đó là anh mở rộng lớn cửa ngõ nhưng mà đón cô lên đường nhập.

Sở Dao so với chuyện đêm đó cũng đều có nghe qua chuyện, tuy nhiên chuyện này cũng đơn giản truyền mồm, chỉ thưa là phu nhân của tham kế tiếp trưởng say rượu nằm trong tham vấn trưởng ầm ỹ một trận, phỏng chừng còn rất kịch liệt, ghi chép thương ngoài mồm cơ ko cần rõ rệt sao? Về phần thực sự như thế nào là thì quý khách đều tự động hiểu trong tâm địa là tránh việc căn vặn.

“Tiểu Chân, em là lượt đầu tiên cho tới chiến sĩ đón năm mới tết đến sao?”

Cô sửng oi một chút ít, đem bánh trẻo dồn lại một vị trí, đầy đủ những mô hình dạng xinh đẹp nhất không giống nhau rồi cười cợt khẽ, “Không cần.”

Thời điểm Nghiêm Chân chín tuổi tác mới mẻ rời ngoài chiến sĩ, còn trước cơ từng tối 30 thường niên cô đều nằm trong ba của bản thân bên cạnh nhau cho tới căn tin cậy nhập doanh trại nằm trong những người dân chiến sĩ không giống đón năm mới mẻ. Bầu không gian náo sức nóng cơ cô vĩnh viễn sẽ không còn quên, chính vì khi đó trên mặt mày tía cô luôn luôn với nụ cười cợt sáng sủa lạn nhất.

Sở Dao cảm thán, “Ba em cũng là quân nhân sao? Em cũng thiệt với duyên phận theo đuổi quân group nha. Tiểu Vĩ nhà chị trong năm này tiếp tục ganh đua ĐH, quyết tâm ganh đua nhập ngôi trường quân group nữa, chị nói sao cũng bất biến được ý muốn của chính nó. Em thưa coi, tía của chính nó cả đời đều kính dưng cho tới chiến sĩ rồi, nếu như fake nó nhập nữa thì chị thực hiện thế nào là chịu đựng được chứ…”

Cô nghe xong xuôi cũng cười cợt cười cợt, “Chị dâu, nếu như con cháu nó mong muốn ĐK ganh đua nhập thì chị cứ làm cho con cháu nó ganh đua lên đường, người trẻ em tuổi tác luôn luôn với hoàn hảo của tớ nhưng mà.”

Nói xong xuôi, còn ko đợi Sở Dao banh mồm thì chúng ta nhỏ Cố Gia Minh tiếp tục tóm lấy tay Sở Dao nhưng mà tiếng ồn lên, “Dì ơi, con cháu trưởng thành và cứng cáp muốn làm nhập cuộc quân ngũ.”

Đây là đội hình cơ hội mạng đang khuynh hướng về mặt mày trời của tớ, truyền đạt và thừa kế cho tới những nhân loại có phẩm hóa học chất lượng tốt.

Hai người rộng lớn đứng đó không tự động công ty được đều nở nụ cười cợt.

Bánh trẻo vừa vặn thực hiện xong còn ko nấu nướng chín thì sư trưởng Lưu Hướng Đông nằm trong chủ yếu ủy Cao Tường tiếp cận, lãnh đạo với thói thân quen thời gian đón năm mới tết đến từng năm đều cho tới hạ tầng nằm trong những người chiến sĩ cộng đồng mừng, toàn bộ thường rất náo sức nóng.

Cố Hoài Việt cũng lên đường theo phía sau, tầm đôi mắt giới hạn phía trên người Nghiêm Chân rồi mỉm cười cợt. Nghiêm Chân cúi đầu, Sở Dao ở sau sườn lưng đẩy cô thì cô mới mẻ hé rời khỏi khuôn mặt mày đỏ gay bừng tiếp cận mặt mày cạnh anh.

“Em rét mướt sao?”

Nói xong xuôi anh di động cô, Nghiêm Chân rung lắc lắc đầu tuy nhiên thiệt rời khỏi tay của anh ấy rất rất rét mướt, cô theo đuổi phiên bản năng nắm chặt lấy tay anh.

Lưu Hướng Đông khom người nhìn chúng ta nhỏ Gia Minh đang được nghịch tặc chỉ cho tới thắt sườn lưng của tớ, tè gia hỏa này anh càng nom càng mến, anh nhẹ dịu vuốt ve sầu khuôn mặt mày của người tiêu dùng nhỏ nào là cơ, “Gia Minh, con cháu đang khiến vật gì vậy? Bác nom sao cũng thấy tương tự con xe thiết giáp ở nhập kho nha?” Đây là anh đang pha trò, khuôn mặt mày cơ đã trở nên anh vuốt ve sầu cho tới méo sờ.

Tiểu gia hảo cơ giơ tay lên một chút ít, dẫu môi thưa, “Bác Lưu, đó là xe pháo tăng ko cần xe pháo thiết giáp.”

Lưu Hướng Đồng nom chằm chằm sút vật dụng nghịch tặc cơ cả nửa ngày, sau cuối tự do thoải mái cười cợt, nom Cố Hoài Việt nói, “Tiểu gia hỏa ngôi nhà cậu cũng ko tệ.”

Tiểu gia hỏa Cố Gia Minh chu mồm cọ cho tới trước mặt mày Cố thủ trưởng, một hai con mắt lợi sợ hãi ở trước mặt mày hai người rộng lớn này quét dọn cho tới quét dọn lùi.

Tiểu gia hỏa Cố Gia Minh ở lại ngôi nhà Tịch Thiếu Phong một tối rồi mới mẻ về lại quê hương, ko thú vị gì cả. Hai người con cháu của bà nội Chung ko nằm trong hoàn hảo với cậu nhỏ nhắn, một ngày dài kỳ kèo chỉ biết coi đồng thoại hoặc nghe kể chuyện xưa.

Thời điểm tè gia hỏa kia bị trục xuất về ngôi nhà ngay lập tức cảm xúc được với điểm ko phù hợp. Cậu nhỏ nhắn đeo túi sách bên trên sườn lưng đứng ở cửa ngõ, chỉ nhập môi người tía đang được xuất hiện cho chính bản thân nhưng mà căn vặn, “Thủ trưởng, tía sao lại nhằm bị thương?”

Cố Hoài Việt hí đôi mắt nhìn con trai một chiếc, cùng bất đắc dĩ tối cơ ngủ ko ngon nên lực uy hiếp không thật rộng lớn. Sau cơ gõ lên đầu tè tử cơ một chiếc rồi tóm áo của tè gia hỏa cơ nhưng mà lôi vào ngôi nhà.

Đợi cho tới Cố Hoài Việt ăn qua điểm tâm rồi lên đường thoát khỏi cửa ngõ thì 1 mình Nghiêm Chân chính thức đương đầu với sự khảo vấn khốc liệt của tổ chức triển khai. Nghiêm hạ sĩ với cùng 1 hai con mắt khóc cho tới sưng lên như quả hạch sách moi, ko biết nên thưa vật gì. Nhưng thực hiện cho tới anh giầy vò nhiều lần như vậy, chút hậm hực trong tâm địa cũng nhanh gọn rơi rụng không còn.

Tiểu gia hỏa cơ nom bộ dạng ấp a ngắc ngứ của cô ấy, dẫu môi : nhị người này xác minh với miêu ngấy.

(Miêu ngấy: kể từ này sẽ không thể lý giải rõ rệt được, nhưng hiểu nôm mãng cầu là với gian lận tình, với điều mập lờ mờ.)

Tiểu gia hỏa cơ tiếp tục chu mồm, ngấc đầu nom nhị vị đại nhân nào là cơ, “Cô giáo thời gian gần đây cũng không cùng con cái nghịch tặc nữa… Cô giáo… gia sư lấy rộng lớn Lúc nhỏ, còn tía cũng không tồn tại nhìn đến con cái nữa… tía..” Càng thưa càng tức phẫn nộ.

Nghiêm Chân bị tè quỷ này dõng dạc lên án thì cúi đầu, khóe mồm cũng hiện thị nụ cười cợt.

Cố Hoài Việt cúi người xuống, gõ đầu tè quỷ này một vạc, nom khuôn mặt mày bánh bao của tè quỷ nào là cơ rồi cười thưa, “Ai hoàn toàn có thể ko nom con cái, sáng sủa cho tới nỗi hoàn toàn có thể soi sáng sủa cả 50 viên ngói cơ tề.”

Tiểu gia hỏa ngay thức thì căm tức nom tía bản thân, đứa ở trên đây nghe cuộc hội thoại của nhị người đều bị chọc cười cợt, đều cười cợt tăng trưởng. Nghiêm Chân kinh hoảng run rẩy một chút ít, Lúc phản xạ lại được thì đỏ gay mặt mà xoay đầu lên đường.

Qua nhập phút giây bánh trẻo được bưng lên, Lưu Hướng Đông nằm trong nhị người cơ cũng lên đường, lên đường một vòng đến các đơn vị chức năng nằm trong căn tin cậy nhập sư cỗ coi những chiến sỹ nằm trong người thân một chút ít.

Nghiêm Chân túm tay Cố Hoài Việt đang di chuyển ở phần bên trước, dặn dò anh, “Anh tợp không nhiều thôi.”

Cố Hoài Việt cười cợt nhẹ nhõm, nhéo nhéo tay cô, nói tới ngôi nhà hóng anh tiếp sau đó ngay lập tức rời khỏi ngoài.

Nhìn bóng hình của anh ấy, Nghiêm Chân đứng vạc ngốc nhập phút giây cho tới Lúc tè gia hỏa cơ túm lấy góc áo của cô ấy, cô mới mẻ bình phục lại ý thức nằm trong tè quỷ này ăn bánh trẻo đón năm mới mẻ.

Cô sao lại quên, còn có cái đèn điện nhỏ này rất cần phải gạ ngọt chứ.

Ăn xong xuôi cơm trắng vớ niên Nghiêm Chân kéo chúng ta nhỏ Cố Gia Minh về ngôi nhà, ngồi phía trên ghế sofa gọi năng lượng điện thoại cho bà nội ở Cố viên. Hình như ở đâu cũng đều vô nằm trong náo sức nóng, dường như như chỉ có nhị người chúng ta đơn độc tịch mịch thôi.

Bà nội ở đầu cơ năng lượng điện thoại dặn cô, “Đã qua chuyện năm mới tết đến rồi nên ở trên đây rất rất mừng.”

Lão nhân gia nghe cô nói Cố tham vấn trưởng tối 30 rồi nhưng mà cũng ko ở trong nhà, suy nghĩ cho tới cô ko mừng liền giảng giải cho tới cô. Nghiêm Chân ngẩn người, cô với nơi nào yếu hèn ớt như thế chứ, hỡn nữa cũng ko cần là trước cơ. Nhưng câu nói. mong muốn thưa lại càng ko thưa được, cô ngoan ngoãn ngoãn lên giờ, rời đứt điện thoại thông minh.

Bông tuyết ngoài cửa ngõ sổ không biết chính thức rơi kể từ líc nào là, nhiệt độ nhập đêm tối cũng khôn cùng thấp tuy nhiên đứng ở vị trí này cô lại ko cảm xúc được sự rét rét mướt cơ. Đã trải đời qua không ít đêm rét rét mướt sau này lại thưởng thức sự ấm cúng thì cũng coi như là 1 trong những chuyện may mắn đi, Nghiêm Chân cứ suy nghĩ như thế nhưng mà sinh sống tiếp.

Đến tầm 11h tối, Nghiêm Chân lấy Cố Gia Minh tiếp tục ngủ say nhưng mà ôm quay trở lại chống của cậu nhỏ nhắn. Tiểu gia hỏa này chơi mệt nhọc rồi, thưa là cần đợi tía quay trở lại bên cạnh nhau đón gửi gắm quá tuy nhiên ko tới 9h ngay lập tức ở úp sấp bên trên đùi của cô ấy nhưng mà ngủ. Nghiêm Chân trong tâm địa khoác niệm tiểu trứng thối, ngủ sớm như thế, cô còn còn chưa kịp thưa chúc mừng năm mới tết đến đâu, tiểu gia hỏa này nặng nề thực hiện cô rất rất khó khăn bao phủ lấy, qua chuyện ngày hôm nay thì tè quỷ này đã và đang lớn thêm một tuổi tác rồi.

Thuận tiện đậy tấm chăn lên cho tới cậu nhỏ nhắn, Nghiêm Chân đậy chăn cho tới cậu nhỏ nhắn rồi tắt đèn rời khỏi ngoài, chợt nghe giờ chiếc chìa khóa lạch cạch ngoài cửa ngõ tuy nhiên nửa ngày rồi nhưng mà cũng ko thấy anh nhập cửa ngõ. Anh ấy tợp nhiều lắm sao?

Nghiêm Chân xoa xoa đôi mắt, đi rời khỏi xuất hiện. Cô vừa vặn xuất hiện, ngược nhiên vị thủ trưởng nào là cơ đang được cúi đầu ráng chìa khóa coi cái chiếc chìa khóa nào là hoàn toàn có thể hùn anh xuất hiện vào trong nhà. thoắt nhiên với bóng người hiện nay bên dưới khả năng chiếu sáng của ngọn đèn nhập chống hắt rời khỏi khiến cho anh kinh hoảng run rẩy một chút, ngấc đầu, anh thấy đứng đối lập với bản thân là 1 trong những người phụ nữ giới xinh đẹp nhất, thản nhiên nở nụ cười cợt.

Cố Hoài Việt với tửu lượng không tệ tuy nhiên đó là chiến sĩ, không dừng lại ở đó lại nhập chính cơ hội qua chuyện năm mới tết đến, sẵn cơ hội qua năm mới mẻ sẽ sở hữu trình diễn tập luyện cho nên vì vậy còn ai ghi nhớ rõ ràng là ai đem quân hàm gì nữa, chỉ một câu… chiến lãng mạn thâm nám, giải lan không còn buồn chán. Mặc cho dù là Cố Hoài Việt cũng bị chuốc vô số rượu.

Nghĩ cho tới việc cơ Cố tham mưu trưởng mắng một giờ, “Hỗn tè tử.”

Nghiêm Chân nâng đôi mắt chăm chú nom anh cả nửa ngày, ko tự động công ty được nhưng mà nở nụ cười cợt, chạy nhanh chóng cho tới kéo anh vào trong nhà, ko cho tất cả những người này đứng ở cửa ngõ nhưng mà làm mưa làm gió.

Sau Lúc vào trong nhà cô lên đường đến phòng nhà bếp thực hiện một ly nước mật ong, nhiệt độ vừa vặn cần làm cho anh tợp.

Cố Hoài Việt tựa bên trên ghế sofa, nhắm đôi mắt chăm sóc thần. Nghiêm Chân fake nước mật ong cho tới anh, anh nhận lấy, uống một ngụm ngay lập tức cúi đầu hương thụ ly nước. Nghiêm Chân ngồi xuống ở bên người anh, giục giục anh tợp nhanh chóng lên.

Anh cười cợt cười cợt, xoay đầu lại rồi ráng lấy tay cô, “Anh vừa vặn ghi nhớ cho tới một chuyện.”

Xem thêm: truyện của đằng la vi chi

“Chuyện gì vậy?”

“Anh ghi nhớ rõ ràng năm vừa qua có một lượt, anh nằm trong Hoài Ninh nằm trong lên đường tợp rượu. Hoài Ninh tợp vô số, anh lái xe fake chú ấy về ngôi nhà, anh dìu chú ấy nhập cửa ngõ thì thấy Lương Hòa ngay thức thì phụt vào phòng nhà bếp thực hiện một ly nước mật ong. Em với biết Lúc cơ anh tâm lý khuôn gì không?” Anh tạm dừng rồi nom cô, tiếp sau đó thưa, “Anh cho rằng với phu nhân thiệt là chất lượng tốt.”

Nghiêm Chân sửng oi một chút, rồi tiếp sau đó thấp giọng căn vặn anh, “Anh ko thưa Hòa Hòa thực hiện cho tới anh một ly nước sao, cứ như thế nhưng mà tài xế quay trở lại sao?”

“Có lái xe cơ sở đưa anh về.” Anh cười cợt thưa.

“Cái này sẽ không cần thiết.”

Cố tham vấn trưởng nhắm mắt dựa nhập tấm đệm bên trên ghế sofa, tiếng nói với chút mệt rũ rời, “Kỳ thiệt cô em dâu này một Lúc bị nom cho tới thì tiếp tục sượng mặt mày. Không cần người không giống thì không tồn tại chỗ nào ko thể thưa nổi, tiếp tục biết như vậy rồi làm thế nào còn thưa nổi nữa.” Thay lời người không giống thưa, một người con trai sao lại ko biết xấu xí hổ nhưng mà thưa em dâu rụt rè của tớ đi làm việc nước cho chính bản thân tợp chứ.

Nghiêm Chân đột nhiên cảm giác được trong tâm địa bản thân với cảm xúc nhức nhối như kim đâm vậy. Cô nhức lòng cho anh, một người con trai, có lẽ rằng chỉ Lúc tợp rượu nhập thần trí mơ hồ nước mới mẻ với thể cho quy tắc chủ yếu bản thân thể hiện nay rõ ràng sự yếu hèn ớt, đó là chuyện suy nghĩ cho tới mà còn phải không dám suy nghĩ. Trở về làm cho đầu đau thì ngủ một giấc, sau này lại banh đôi mắt rời khỏi, lại là 1 trong những người đao thương bất nhập, luyện mãi trở thành thép.

“Về sau ko được như vậy nữa.” Nghiêm Chân nhẹ nhõm giọng oán thù trách móc anh một câu.

Không suy nghĩ cho tới vị thủ trưởng nào cơ rất rất kết hợp, tóm chặt lấy tay cô, rồi lên giờ. Anh nói tới sau sẽ không như vậy nữa, lại còn nhẹ nhõm giọng thở than một câu, “Dù sao anh cũng đều có em rồi mà.”

Cô cười cợt cười cợt, ráng lấy tay anh. Cô vạc hiện nay, anh tợp rượu rất hay, tợp rượu nhập sẽ không còn như ngày thông thường, đối với toàn bộ tất cả đều thản nhiên, còn hoàn toàn có thể vạc hiện nay được cô coi như là tốt lắm rồi, rất hay nữa là đằng không giống.

Nghiêm Chân còn đang được vui sướng, ko để ý cho tới hai con mắt thâm nám thúy của anh ấy luôn luôn nom chằm chằm nhập cô, đợi đến Lúc cô vạc hình thành thì góc nhìn cơ tiếp tục tràn trề ý cười cợt.

“Làm sao vậy?” Cô cam đoan mặt mày của cô ấy lúc này rất rất đỏ gay.

“Không với gì, anh vạc hiện trên tóc em với bám một loại thôi.” Nói xong xuôi anh fake tay lên lấy xuống một chiếc lông vịt fake cho tới cô. Nghiêm Chân nhận lấy, ko suy nghĩ cho tới tức thời như trời long khu đất lỡ, cô bị anh ôm chặt nhập khuôn ôm tràn ấm cúng của anh ấy, còn còn chưa kịp đợi cô phản xạ lại thì nụ thơm của anh ấy tiếp tục đè xuống môi cô.

Anh thơm cô ko cần là lần thứ nhất nữa, lượt đâu tiên là trò đùa mềm của tè quỷ cơ, đơn giản chuồn chuồn lướt nước, lượt loại nhị là lúc anh tức phẫn nộ, thơm vày toàn bộ sự tức phẫn nộ của anh, lượt loại ba…

Lần loại tía Nghiêm Chân chỉ có loại cảm xúc rét chảy nằm trong thay đổi ko thông, điều này thực hiện cho tới cô có chút chống nâng ko nổi, thất kinh nhưng mà bao phủ lấy cổ của anh ấy.

Cố Hoài Việt đẩy cái tóc dài của cô ấy rời khỏi, mùi thơm thư thả nhạt nhẽo thực hiện cho tới anh ko tự động công ty được nhưng mà thơm sâu hơn, ko biết vì như thế sao anh tự nhiên mong muốn thơm cô, tuy nhiên chỉ thơm một chút ít là tốt rồi tuy nhiên vừa vặn thơm cô thì ngay lập tức ngừng ko được. Lý trí của anh ấy lúc này không còn được từng nào,trực tiếp cho tới Lúc lòng đôi mắt của cô ấy mênh mông một tầng nước thì Cố Hoài Việt mới mẻ buông cô rời khỏi, đầu cụng lên trán cô nhằm phục hồi lại tương đối thở. Cô có chút khẩn trương, anh nom rời khỏi được cho nên vì vậy đành cần buông cô rời khỏi.

“Em lên đường nghỉ dưỡng lên đường.”

Nghiêm Chân ngấc đầu nhìn anh, vẫn vẫn đang còn thở phì phò, thưa ko rời khỏi câu nói.. Anh mỉm cười cợt, nhưng là cười cợt cực.

“Anh tợp nhiều.” Thật lâu sau, Nghiêm Chân buồn chán thưa một câu.

“Uh, anh biết.” Anh thưa, bởi vì như thế tợp nhiều cho nên vì vậy anh mới mẻ đơn giản dễ dàng xúc động như thế, khó khăn nhưng mà ngăn được.

“Nhưng là em không tồn tại say.” Cô nhanh chóng chóng nói, “Cho nên em biết rất rõ ràng ràng.”

“Sao?” Anh nhíu ngươi nom cô.

Nghiêm Chân vùi nguồn vào trong tâm địa của anh ấy, “Em thưa là hoàn toàn có thể, Hoài Việt.”

Cố Hoài Việt giật thột sửng oi, ngay thức thì làm cho cô ngấc đầu lên nom bản thân. Anh nỗ lực nom sâu sắc nhập vào đôi mắt của cô ấy, mới phát hình thành nhập hai con mắt của cô ấy tràn ngập sự ngượng ngừng, khuôn mặt mày đỏ gay rực càng sáng sủa rực ko gì sánh được. Anh vùng dậy bao phủ lấy cô, Nghiêm Chân hầu như là vô thức bao phủ lấy cổ anh nhằm không xẩy ra té.

“Nghiêm Chân”

“Sao ạ?”

“Chúng tớ nhập chống thôi.”

Anh bịa cô lên bên trên chóng, còn ko đợi Nghiêm Chân bình ổn định lại thì nụ thơm của Cố Hoài Việt tiếp tục rơi xuống, những câu nói. lẽ khác đều bị nuốt lại nhập song môi quyến rũ ấy, tùy ý làm cho anh chòng ghẹo đùa giỡn nhưng mà cô ko thể nào là ko tiếp nhận lấy.

Cho cho tới Lúc Nghiêm Chân tưởng như sắp hít thở ko thông nữa thì Cố Hoài Việt thả lỏng cô rời khỏi, nhẹ dịu cắm một chút lên song môi hồng của cô ấy. Nghiêm Chân demo thơm lại anh, đơn giản xúc tiếp một chút thôi ngay lập tức cảm biến được chỗ bị thương bị cô tạo ra kể từ bao nhiêu ngày hôm trước.

Cô banh hai con mắt hiện nay đang bị chứa đựng một tầng sương mù, suy nghĩ mong muốn nom anh tuy nhiên bàn tay của cô ấy đã trở nên anh chế trụ tiếp sau đó nhằm lên trên bờ vai của anh ấy, Nghiêm Chân thuận thế ngay lập tức bao phủ lấy vai anh. Cô nhắm đôi mắt đón nhận nụ thơm của anh ấy rơi xuống bên trên mũi cô, cằm rồi cổ…

Nghiêm Chân bị khiêu khích như thế khiến cho cho cô mơ hồ nước cảm xúc được sự động tình của tớ. Nghiêm Chân cảm xúc được một bàn tay dọc từ thắt sườn lưng của cô ấy đang được lờ lững rãi tăng trưởng, khẽ tẩm quất điểm nào là cơ của cô tạo cho khắp cơ thể cô run rẩy rẩy không ngừng nghỉ, thân thương cho tới nỗi ko khống chế được.

“Hoài Việt.” Cô vô thức gọi thương hiệu của anh ấy, giống như đang được mò mẫm sự chở che điểm anh vậy.

Mà Cố Hoài Việt đáp lại đó là thả lờ lững tốc độ, khẽ thơm lên mũi của cô ấy. Thân thể của cô ấy dường như nhạy bén, anh khiêu khích một chút tiếp tục khiến cho cô kinh hoảng run rẩy rồi, “Chúng tớ kể từ từ sẽ tới, được ko em?”

“Vâng…” Cô mơ mơ hồ nước hồ vấn đáp anh, ngay thức thì cảm giác được cái áo ngực đang ăn mặc bên trên người bị anh dỡ rời khỏi, tiếp sau đó trong cả một chút vật dụng chống ngực sót lại dường như nhỏ nhắn nhỏ ko đáng chú ý. Cố Hoài Việt rất rất nhanh tháo toá chướng ngại vật vật ở nửa người bên trên của cô ấy, sử dụng sự ôn nhu lưu luyến nhằm vuốt ve yên ủi Nghiêm Chân, làm cho cô thích nghi dần dần mặt khác khiến cho cô buông lỏng thân thể.

Hiệu quả thực sự rất hay, Nghiêm Chân hầu như cảm giác được sự động tình của chủ yếu phiên bản thân mật bản thân, khoác kệ là về mặt mày sinh lý hay tư tưởng cô đều ko thể kháng cự, như thừng cung và được kéo căng lên, phát ra giờ rên rỉ miệt mài người. Càng thực hiện cho tới cô xấu xí hổ đó là tay của anh ấy khi này đang chính thức lên đường dần dần xuống hạ thể của cô ấy, cảm xúc với vật gì cơ tiến bộ nhập khiến cho cô nhịn ko được nhưng mà kinh hô một giờ, khắp cơ thể vì như thế nhức nhối nhưng mà run rẩy rẩy liên tục.

“Thả lỏng…” Anh thưa xong xuôi lại chính thức thơm cô, khiến cho tới những tức giận nằm trong thanh âm nức nở đều bị nuốt không còn nhập nụ thơm cơ. Như vậy không tồn tại vị trí vạc tiết nên chỉ có thể hoàn toàn có thể nhằm khoái hoạt nhập khung hình cô ngày càng mạnh mẽ, tì thiếp như thể tiếp tục chịu đựng ko nổi nhưng mà khóc lên.

“Nghiêm Chân?” Anh demo gọi thương hiệu của cô ấy.

“Anh… anh… anh chớ bắt nạt em…” Mặc cho dù toàn thân đều bị quản thúc tuy nhiên gia sư Nghiêm vẫn đang được lên án anh, vì như thế toàn thân mật cô không còn chút mức độ lực nào là, nên câu nói. tâm sự cũng không tồn tại uy thế, tương tự như là đang thực hiện nũng vậy…

Anh nghe cô rỉ tai như thế, tương tự như chú mèo nhỏ đang được nức nở khiến cho anh càng mong muốn bắt nạt cô. Cố Hoài Việt cụng đầu trên cái trán của cô ấy rồi cười cợt thưa, “Vậy lúc này tạm dừng hay những nhằm em bắt nạt anh đây..” Anh thơm lấy vòng tai của cô ấy, động tác ở tay ko vì vậy nhưng mà tạm dừng, ngược lại còn nhanh chóng rộng lớn. Cô chỉ cảm nhận thấy thân mật thể một trận teo rút, mong muốn khép chặt hai chân lại tuy nhiên lại bị anh tách rời khỏi, nhập nháy đôi mắt cô cảm giá bán được dục vọng của anh rộng lớn cho tới thế nào là.

Nghe thưa lượt thứ nhất thường rất nhức, cô vô thức ôm lấy bờ vai của anh ấy, nỗ lực mò mẫm tìm tòi sự chống nâng. Toàn thân mật mong muốn vạc tiết dục vọng của phiên bản thân mật nên càng không dễ chịu rộng lớn, cô vô thức bao phủ lấy người anh, tuy nhiên Cố Hoài Việt cảm nhận thấy tránh việc hành vi thiếu hụt tâm lý, chỉ hoàn toàn có thể lờ lững rãi thử thăm dò la ở điểm cô, “Có thể chứ em?”

Nghiêm Chân gối đầu lên đầu vai của anh ấy, không biết là nên gật đầu hoặc rung lắc đầu, chỉ cảm nhận thấy nhức nhối hòa cùng với sự thích thú như đang xé rách nát cô rời khỏi, càng cho tới rất rất hạn thì cô càng yếu hèn mượt dễ dàng vỡ lẽ. Cô biết sự chịu đựng của anh ấy tiếp tục không thể được không ít nữa, kể từ sự tiếp cận ôn nhu tuy nhiên cũng vồ vập của anh ấy khiến cho cô cảm biến sự rét rực của anh ấy, tuy nhiên anh kinh hoảng cô nhức nên vẫn kiên trì như cũ nhưng mà chầm lờ lững tổ chức từng bước…Suy suy nghĩ một chút ít, Nghiêm Chân khẽ cắm cằm của anh ấy một chút ít, nghe anh kêu lên một giờ nhức nhối, tiếp theo sau đó thân thể nhỏ nhỏ nhắn của cô ấy bị anh tiến bộ nhập, cảm giá bán nhức nhối khiến cho cô run rẩy rẩy không ngừng, cô vô thức nhưng mà cắm chặt môi.

Đôi đôi mắt của Cố Hoài Việt nom lên khuôn mặt mày nhỏ nhắn với chút nhức nhối lẫn lộn vấn vít của cô ấy, vươn tay tạo cho cô buông cánh môi đang bị cắm rời khỏi, tiếp sau đó thơm lên cơ. Bất luận là vì như thế vật gì lên đường nữa anh vẫn muốn hôn lên song môi ấy, tương tự như toàn bộ dục vọng của anh ấy đều ràng buộc với song môi ấy, thẳng cho tới Lúc anh tiến bộ nhập trọn vẹn, lưu giữ lấy được thân mật thể của cô ấy.

Cơ thể cô nhức nhối như bị xé rách nát thực hiện song khiến cho cô ko tóm chặt được bờ vai của anh ấy nữa, tuy nhiên cô vẫn ý thức được anh đang lờ lững rãi lên đường nhập hạ thân mật của cô ấy, trực tiếp cho tới Lúc cảm xúc nhức nhối trở thành yếu ớt, khoái hoạt tràn ngập toàn thân mật. Anh buông song môi của cô ấy rời khỏi, nhằm cô buông lỏng.

Anh nhịn ko được nhưng mà kêu thương hiệu của cô ấy, kinh hoảng đánh thức tè gia hỏa đang được ngủ ở chống mặt mày kia…

Kỳ thực cơ đơn giản khuôn cớ, anh kinh hoảng lúc nghe xong thanh âm của cô ấy thì sẽ càng tăng kiểm soát ko được tuy nhiên lúc này lại nhún càng sâu.

Kỳ thực là anh tiếp tục rơi rụng lên đường kiểm soát, liên tục xông cho tới nhưng mà lưu giữ lấy thân mật thể của cô ấy, tương tự như mong muốn hòa nhập nhập khung hình của cô một cơ hội sớm nhất có thể vậy,ko làm cho cô với thời hạn suy nghĩ ngơi. Tiếng rên rỉ của cô vang lên phía trên mặt tai của anh ấy, anh ko thể chịu đựng đựng được sự thích thú nhưng mà cô mang lại cho tới anh, liên tiếp thơm cô. Sự gửi gắm hòa của nhị người trong khi này khiến cơ thể của Nghiêm Chân ko tự động công ty được nhưng mà rút chặt, tuy nhiên động tác của anh không thư thả một chút nào, nhanh gọn cướp đoạt lên đường thần trí còn còn lại của cô ấy.

Xem thêm: vợ tôi đáng yêu nhất quả đất

Cho cho tới Lúc anh tiến bộ quân thần tốc khiến cho thân thể của cô ấy teo rúm ko ngớt, Cố Hoài Việt mới mẻ buông lỏng thần trí, thuận tiện đưa cô và anh cho tới cao trào.

Sau cơ anh lờ lững rãi bình ổn định lại thở của mình, rồi gọi cô , “Nghiêm Chân.”

Mà khắp cơ thể cô không thể chút mức độ lực nào là, chỉ có thể banh vĩ đại hai con mắt phủ một tấm sương thong manh nhưng mà nom anh, còn nổi lên một màng nước càng lộ vẻ xứng đáng thương rộng lớn. Cố Hoài Việt vén làn tóc lâu năm của cô ấy, động tác mềm nhẹ như trấn an cô. Mà Nghiêm Chân lờ lững rãi nhắm đôi mắt lại, lẳng lặng cảm thụ sự ôn nhu thời điểm này của anh ấy.