truyện phục ưng

“Chúng tớ rất hay, vốn liếng chẳng cần thiết trần giới cầu phúc

Chúng tớ bất ổn, vốn liếng cũng ko cần thiết ai loại tha

Bạn đang xem: truyện phục ưng

Em nhức nhối thế nào là, trình bày với tôi, sao cần lấp cất giấu làm những gì.” (*)

Có một số trong những người sinh rời khỏi tiếp tục xuất sắc ưu tú khéo, trong tim ôm tham vọng rộng lớn, nhập tim với độ sáng tràn lan, nhưng mà một số trong những không giống, sinh ra so với bọn họ là bước một chân nhập vực thẳm, cho tới với trần gian chỉ nhằm giãy đạp dụa tồn bên trên, khổ sở sở sinh sống qua loa ngày. Tô Miểu nằm trong vế sau, nhưng mà một người tài năng xuất bọn chúng như Trì Ưng cũng vậy.

Thế giới của Tô Miểu và Trì Ưng ko khi nào với điểm cộng đồng, với chăng đơn thuần vài ba phiên vô tình chạm chán bên trên thang cuốn, một người tăng trưởng, một người mãi chìm xuống lòng. Nhưng vô tình rất nhiều lần rốt cuộc cũng thay đổi được một trong những phần chất lượng tốt đẹp nhất, Tô Miểu được u gửi cho tới nằm trong ngôi trường với Trì Ưng, thậm chí còn học tập nằm trong lớp, ngồi nằm trong bàn với anh. Nhưng không giống xa xôi với mẩu chuyện thanh xuân vườn ngôi trường tươi tỉnh sáng sủa, đấy là cổ tích hắc ám, điểm thương yêu và nỗi thống khổ sở bện chặt nhập nhau trở thành sợi thừng giàn giụa sợi, quấn chặt lấy Tô Miểu và Trì Ưng.

Trước Lúc gửi ngôi trường học tập rất tốt, học tập lực của Tô Miểu hàng đầu bên trên một ngôi trường hạng nhì xoàng xĩnh. Đây ko khi nào là vấn đề cô ham muốn, vì thế vì vậy ko đầy đủ. Tô Miểu dáng vẻ người gầy còm yếu đuối, với người u thực hiện nghề nghiệp mas sa, một công việc và nghề nghiệp ko phạm pháp tuy nhiên cũng chẳng với gì xứng đáng kiêu hãnh. Hàng ngày cô cần nhìn u tê liệt tay tẩm quất cho tới khách hàng, bị khinh thường thông thường, bị giày đạp vẫn cần nở nụ cười cợt.

Dường như từng vô vọng, tự trọng và kiêu dũng kể từ Lúc thành lập đến giờ của Tô Miểu đều tiếp tục bịa không còn nhập phiên gửi ngôi trường này. Bởi vì thế cô cần như chim ưng cất cánh lên trời cao, cho dù cánh ko đầy đủ rộng lớn cũng cần đón được một ít ánh mặt mày trời.

Đau khổ sở và vô vọng ăn mòn kể từ những trận đấm đá bạo lực học tập đàng trở thành cô nàng chục bảy tuổi hạc trở thành đứa trẻ em gì rồi cũng biết. Cô biết nhiều người ko mến bản thân, vì vậy cô lặng ngắt nhẫn nhục, cô biết bản thân không tồn tại đàng lùi nên cố mức độ Chịu đựng. Tô Miểu biết bản thân không tồn tại tư cơ hội thơ ngây, kiêu ngạo và vô tư lự như đa số học viên bên trên ngôi ngôi trường Quý giá này.

Nhưng với 1 người nhượng bộ như ko quan hoài cho tới gia đạo hoặc vị thế gì của Tô Miểu, người tê liệt chỉ giản đơn hào hứng với tuyến đường dù là cần quỳ gối cũng cần chuồn tiếp của cô ý. Lần trước tiên Trì Ưng bắt gặp hình xăm song cánh bên trên tay cô, anh tiếp tục nhìn xuyên tâm tư giàn giụa khát vọng bên dưới vẻ bên ngoài yếu ớt của Tô Miểu.

Trì Ưng, người tương đương thương hiệu, anh tựa đại bàng mãi cô độc bên trên cao, khéo đến mức độ không một ai tiếp xúc với. Người vì vậy, vừa vặn bắt gặp song cánh nhỏ của Tô Miểu tiếp tục mượt lòng, sau nằm trong lại còn ham muốn trở thành cô trở thành cái bóng của tớ. Kiên cường kể từ nhập xương tủy của cô ý là loại hấp dẫn anh, tương tự như một hoa lá nhỏ nở nhập một ngõ hẻm dơ, nỗ lực đón lấy một ít độ sáng nhằm nối tiếp sống sót.

“Đôi cánh nhỏ, em rất có thể đem tôi cất cánh cao chừng nào?”

“Thật rời khỏi ko cần thiết vượt lên trên cao, rất có thể bắt gặp ánh mặt mày trời là được.”

Cứ vì vậy, nhì người dây dính nhập một quan hệ ko rõ nét. Bắt đầu kể từ lòng thương xót tẻ nhạt nhẽo, ở đầu cuối lại kết thúc đẩy vì thế lắc động mạnh mẽ kể từ rạm tâm.

Sau Lúc xúc tiếp, Tô Miểu mới nhất thấy được một phía tối nhưng mà không có ai bắt gặp bên trên người Trì Ưng. Lương thiện lại êm ả chất lượng tốt đẹp nhất đều là lừa người, chảy nhập huyết quản ngại anh là loại tiết lạnh giá bạc tình, là vong hồn cuồng loạn đang được nỗ lực bay rời khỏi. Chịu đầy đủ khổ sở sở và khinh thường bạc kể từ trái đất này, trái ngược tim Trì Ưng tiếp tục thô ráp và chai sạn cho tới với.

Nhưng vì thế từng ướt nước mưa, nên Trì Ưng ham muốn phát triển thành nghiền dù chở che cho tới song cánh non nớt của Tô Miểu. Anh cho tới nhằm trình bày cho tới cô hiểu một điều, tất cả đều tiếp tục ổn định, còn nếu như không ổn định tức thị chưa tới ở đầu cuối.

"Tất cả người xem đều mến vóc dáng thiệt chất lượng tốt của cậu, tớ ham muốn demo mến một phía nhưng mà người không giống ko mến kể từ cậu."

Những tiếng này thiệt sự đã từng lắc động trái ngược tim vốn liếng tiếp tục chẳng với chút gợn sóng li ty nào là của anh ấy, nhằm trái ngược tim gần như là tiếp tục c không còn của anh ấy như sinh sống lại...

Anh vờ vịt nhiều năm như vậy, ko khi nào dám nhằm người không giống bắt gặp một vẻ mặt mày không giống của tớ, trong khi vô tình lại được cô nắm rõ.

Cô cũng sẵn lòng tiếp nhận anh.

Trì Ưng ko biết nên trình bày gì thì mới có thể chất lượng tốt, nâng gáy cô lên, ôm chặt cô nhập trong tim mình: "Đây đó là bởi cậu trình bày đấy, tớ sẽ không còn thả cậu chuồn đâu."

"Trì Ưng, tớ sẽ không còn chuồn."

Cứ vì vậy, Tô Miểu ko kiềm lòng được tụt xuống nhập anh, tụt xuống nhập êm ả tuy nhiên giàn giụa độc dược kể từ chàng thiếu hụt niên này. Trên người Trì Ưng với sự rét mướt nhạt nhẽo và ngược ngạo trời sinh nhưng mà Tô Miểu thèm khát đã đạt được.

Xem thêm: ôn hương diễm ngọc

“Đường còn lâu năm, chớ trượt ở trên đây.”

Chỉ một lời nói tê liệt thôi tiếp tục đầy đủ tiếp cho tới Tô Miểu vô vàn sức khỏe. Thay vì thế trình bày mến anh, Tô Miểu nhượng bộ như cảm phục và ngưỡng vọng anh rộng lớn. Anh phát triển thành ánh sao có một không hai bên trên khung trời tối đen giòn ko thấy ngày mai của Tô Miểu, là trở thành lũy vững vàng chãi ko thể xô sụp đổ trong tim cô.

Nhưng cuộc sống ko khi nào nhân kể từ với bất kể ai, thân thuộc khi Tô Miểu với niềm tin yêu nhất nhập vận mệnh, vận mệnh lại tước đoạt chuồn người thân trong gia đình có một không hai bên trên trái đất này của cô ý. Người u vẫn thông thường trách móc móc hung tợn với Tô Miểu, người u mến ăn mì đậu bởi cô mua sắm, người u ở nụ cười cợt vô tư lự nhằm lấp lấp chuồn từng khổ sở sở nhập đời bà.

Người u ấy, không hề nữa.

Tô Miểu từng nghĩ về về ánh đèn sáng neon của những tòa chung cư mặt mày tê liệt loại sông, vì thế này đó là ước mơ của u. Bà chuồn rồi khiến cho cô không thích tiến bộ về phần bên trước nữa. Thậm chí cho tới chủ yếu độ sáng nhưng mà cô tin yêu tưởng nhất, Trì Ưng cao cao bên trên thượng cũng phản bội cô.

Bạn với biết một người bị sự vô vọng cắm nuốt trọn vẹn là thế nào là không? Một trái ngược tim vỡ vụn đến mức độ gần như là không tồn tại cơ hội nào là điều trị được là trái ngược tim mạnh mẽ và tự tin nhất, vì thế tiếp tục không có gì gì bên trên đời đớn đau tăng thế nữa.

Theo cơ hội trình bày của Trì Ưng đó là cần bẻ gãy song song cánh, Chịu đớn nhức vô vàn, nhẫn nại băng qua toàn bộ thì đại bàng con cái mới nhất rất có thể phát triển thành mãnh thú. Anh lặng lẽ trình diễn một mùng kịch tổn hại Tô Miểu, cũng đâm nhập ngực bản thân trăm ngàn nhát dao.

Rất lâu sau, Lúc Trì Ưng không hề kiêu ngạo và bất cần thiết như năm tê liệt nữa, anh tiếp tục ăn năn hận. Hối hận vì thế năm xưa vượt lên trên tàn nhẫn với Tô Miểu, cũng chính là với chủ yếu phiên bản thân thuộc bản thân. Hối hận vì thế phát triển thành nỗi ám ảnh trong tim cô xuyên suốt nhiều năm. Mỗi tối khuya nhập tứ năm vượt lên trên khứ tê liệt, Trì Ưng tiếp tục biết kinh hoảng. Anh kinh hoảng phiên bản thân thuộc ko được ông trời thương xót, ko nhằm anh bắt gặp ngày mai, kinh hoảng sau này không thể nào tái ngộ người phụ nữ như chú chim ưng nhỏ tê liệt.

“Tôi ko hề thay cho thay đổi, chỉ việc em hiểu

Thế giới này nghiêm khắc, em càng ko được trốn chạy

Nước đôi mắt bên trên mi cũng hãy gạt đi

Em cứ tiến bộ về phía trước

Tôi tiếp tục ở ngay lập tức sau

Vậy nên, em mãi chớ kinh hoảng hãi.” (*)

***

Mang sắc tố mờ mịt u ám, quả tình “Phục ưng” ko cần kiệt tác giành riêng cho toàn bộ người xem. Những và lắng đọng lặng lẽ thân thuộc Tô Miểu và Trì Ưng cũng ko khi nào giản dị và đơn giản vô tư lự như bao mẩu chuyện không giống. Không cần thiết phân tách rất nhiều, cái brand name Xuân Phong Lựu Hoả là bảo bệnh rõ nét nhất cho tới quality kiệt tác.

Ở “Phục ưng”, độc giả thấy tối đa có lẽ rằng là không gian ức hiếp và tự tại tương phản luân phiên. Đè nén kể từ trái ngược tim tự động ti không tồn tại xúc cảm an toàn và đáng tin cậy của Tô Miểu và tự tại phóng khoáng nhập vong hồn Trì Ưng. Như vậy khiến cho những trái lập nhập tính cơ hội nhì hero chủ yếu được thể hiện rõ ràng nhất, thương yêu cùng với sự tương thông trong những người thèm khát tự tại cũng rất được đưa lên tối đa. Mọi loại đều vừa vặn trọn vẹn vẹn, ko thảm kịch cho tới nằm trong, cũng ko niềm hạnh phúc trọn vẹn. Nếu ham muốn lần vị đăng đắng đậm nhưng mà vẫn phảng phất chút hương thơm ngọt cho 1 ngày chông chênh thì “Phục ưng” chắc chắn rằng là ly coffe sữa bạn phải đấy.

___

Xem thêm: nữ vương trà xanh ở thập niên 70

(*) Trích bài bác hát “Chúng tớ vô cùng tốt” - Lâm Tuấn Kiệt (bản dịch của reviewer)

“…”: Trích kể từ phiên bản gửi ngữ nhưng mà reviewer tiếp tục đọc: Team Trái Cây Thập Cẩm

*Cover chỉ mang tính chất hóa học minh họa cho tới bài bác viết