truyện là hoạ không thể tránh

                                    
                                              

Chương 47

Lâm Kiều càng coi tim càng treo cao, ghi nhớ cho tới tiết tự động học tập bữa tối ngày ngày qua, trông thấy địa điểm bóng hình của anh ấy, cơ hội sảnh thể dục thể thao cực kỳ ngay sát.

Bạn đang xem: truyện là hoạ không thể tránh

Cô còn còn chưa kịp ghi nhớ lại dấu tích vẫn nhằm lại, Hoắc Ngập tự nhiên nom quý phái.

Cô hấp tấp vàng tịch thu tầm đôi mắt, khóe đôi mắt lại thông thoáng nom theo đuổi góc nhìn của anh ấy, chừng như vẫn luôn luôn ko tách lên đường, trong tâm càng rối loàn.

Sau Khi tan học tập, chúng ta học tập lục tục tách lên đường, đều đang được thảo luận chuyện này.

Trong lòng Lâm Kiều sở hữu chút loàn, chậm trễ rì rì sửa quý phái lại cặp sách, Hoắc Ngập vẫn ko tách lên đường, có lẽ rằng anh đang được đợi Lý Thiệp.

Cô chỉ hoàn toàn có thể vực lên tăng trưởng bục giảng, chính thức vệ sinh bảng đen giòn, lăm le hóng Hoắc Ngập lên đường rồi bản thân lên đường.

Lâm Kiều ngây ngốc nhưng mà vệ sinh bảng, điểm cao lại ko vệ sinh cho tới, chỉ hoàn toàn có thể nhón chân nỗ lực vệ sinh, hâu phương sở hữu người tiếp cận, chạng tay lấy lên đường khăn vệ sinh nhập tay cô, hương thơm mùi hương tươi tỉnh non lan cho tới, khá thở cực kỳ không xa lạ.

Lâm Kiều vừa phải xoay đầu lại, vẫn đối lập với tầm đôi mắt của Hoắc Ngập, cô theo đuổi phiên bản năng hoảng loàn.

Hoắc Ngập lấy lên đường khăn vệ sinh nhập tay cô, “Tôi chung chị.”

Lâm Kiều thu tay về, đứng trước bảng đen giòn ko động đậy như tượng phật.

Hoắc Ngập nom cô một chiếc, khóe môi khá cong lên, đem chút ý nghiền ngẫm.

Anh giơ tay vệ sinh bảng đen giòn, dễ dàng và đơn giản hoàn toàn có thể vệ sinh thô những điểm cô ko với cho tới.

Xem thêm: thiên quan tứ phúc chap 1

Với chừng cao này, trọn vẹn hoàn toàn có thể nhẹ dịu đặt điều tranh bị lên giá chỉ bóng rổ.

Đầu Lâm Kiều loàn cào cào, nom anh khá nâng tay lên, tựa như ko có những lúc này là ko nhắc nhở cô, anh chủ yếu là…

“Cảm ơn.” Tâm Lâm Kiều ngày càng trầm, xoay người về điểm, lấy cặp sách kéo khóa.

Lý Kỳ Kỳ bố trí lại thẻ bài bác cho vô cặp sách, lấy gương đi ra soi, “Hôm ni vượt lên trước kinh hồn, Khi về cần phủ mặt mũi nạ, bổ sung cập nhật nước.”

Tay Lâm Kiều đang được kéo khóa khá tạm dừng, đùng một cái suy nghĩ cho tới khăn giấy tờ sở hữu tài năng dùng.

Chồng khăn giấy tờ ướt át,ướt đẫm, giấy tờ ướt át,ướt đẫm sẽ sở hữu được tính mềm dẻo, nếu như bịt kín.

Bit kín, nếu như bịt lên mặt…

Lâm Kiều thấy ko tự do thoải mái, chắc chắn là cô vẫn tâm trí nhiều!

Cô ngửng đầu nom lại, Hoắc Ngập vẫn vệ sinh bảng hoàn thành, xuống ngoài bục giảng mong muốn trở về phía mặt mũi này, thấy vẻ mặt mũi quá bất ngờ của cô ý Khi đang được nom bản thân, khá quay đầu sang một bên, chỉ nhẹ nhõm mỉm cười..

Lâm Kiều ngẩn đi ra, ghi nhớ cho tới Trần Thi Nam vẫn rằng qua chuyện thật nhiều phiên, anh đó là một phái mạnh sinh hư đốn lỗi.

Xem thêm: đọc tiểu thuyết

Khủng hoảng đùng một cái kể từ lòng lòng trào dưng, cô bắt cặp sách, thời gian nhanh chân chạy thoát ra khỏi chống học

Lý Thiệp đang được hấp tấp vàng đựng sách, thấy Tiểu Điềm Điềm như 1 trận dông tố chạy ra bên ngoài, khá sửng oi, “Làm gì thế?”

Lý Kỳ Kỳ còn còn chưa kịp đựng gương, địa điểm sát bên vẫn trống không ko, cô ấy hấp tấp vàng hô: “Lâm Kiều, hóng tớ một chút ít, lên đường cùng với nhau chứ!”