truyen de nhat kiem than

Diệp Huyên toét mồm rời khỏi cười: “Chào chi phí bối ạ, thưa bối là Diệp Huyên, tới từ học viện chuyên nghành Đạo Nhất”.  

Ông lão rét mướt lùng nom Diệp Huyên: “Ngươi mong muốn thực hiện gì?”  

Bạn đang xem: truyen de nhat kiem than

Diệp Huyên mỉm cười đáp: “Tiền bối, thưa bối mong muốn nhờ chi phí bối sản xuất gom một cái vỏ mò mẫm. Ta...”                “Mau cút đi!”  

Ông lão khoát ống tay áo, không thật kiên trì bảo: “Lão phu sẽ không còn sản xuất ngẫu nhiên cái gì cho tới bất kể ai cả! Cút cút!”  

Nói đoạn, lão tớ xoay người lên đường nhập tiệm.  

Diệp Huyên ở phía bên ngoài trầm dìm một thời gian, tiếp sau đó hắn tách lên đường.  

Ngày ngày tiếp theo Diệp Huyên lại cho tới tiệm rèn, hắn gõ cửa ngõ.  !             Cửa được phanh rời khỏi, ông lão một vừa hai phải nhận ra Diệp Huyên thì cau mày: “Ngươi vẫn ko chịu đựng giới hạn...”  

Diệp Huyên nói: “Ta mong muốn học tập đúc khí!”  

Đúc khí!  

Hắn nghĩ về cho tới một điều, giờ đây hắn cần thiết một số trong những lượng rộng lớn mò mẫm, tuy nhiên nếu như mua sắm thì với kĩ năng tài chính của hắn cũng khó khăn hoàn toàn có thể lèo lái.  

Tại sao hắn ko tự động chế tạo?  

Tự học tập đúc khí!  

Nghe thấy tiếng Diệp Huyên, ông lão khá sửng nóng bức, tiếp sau đó lão tớ hỏi: “Ngươi học tập đúc khí?”  

Diệp Huyên tất tả đáp: “Đúng, tớ học tập đúc khí!”  

Ông lão mỉm cười khẩy: “Ngươi học tập đúc khí thì tương quan gì cho tới lão phu? Đi học tập người không giống lên đường, lão phu không tồn tại thời hạn tiếp ngươi!”  . truyện xuyên nhanh

Xem thêm: thiên quan tứ phúc chap 1

Diệp Huyên thản nhiên bảo: “Nếu người không sở hữu và nhận tớ, tớ sẽ không còn kể từ bỏ!”  

Nghe vậy, ông lão giận dỗi tái ngắt mặt: “Ngươi đang được uy hiếp tớ nên không?”  

Diệp Huyên tất tả vàng đáp: “Không ko, chi phí bối, tớ phát biểu thiệt cơ, người chớ kể từ chối thời gian nhanh như thế. Người coi tớ demo lên đường, tớ cũng ko tệ lắm đâu!”  

Ông lão trừng đôi mắt nom Diệp Huyên: “Ngươi mặt dạn mày dày vậy luôn luôn hả?”  

Diệp Huyên nghiêm nghị mặt mày nói: “Tiền bối, tớ rất rất tráng lệ và trang nghiêm. Nếu người cho tới tớ demo một lượt, người chắc hẳn rằng sẽ không còn thất vọng!”  

Ông lão nom Diệp Huyên chằm chằm hồi lâu, tiếp sau đó ông tớ bảo: “Ngươi ko nên mặt dạn mày dày nữa, nhưng mà là đã đạt được cho tới trình độ chuyên môn ko cần thiết sĩ diện rồi!”  

Diệp Huyên: “...”  

Ông lão để ý Diệp Huyên: “Là ai bảo ngươi cho tới đây?”  

Diệp Huyên trầm giọng đáp: “Bậc Thánh!”  

Ông lão nở nụ mỉm cười mỉa mai: “Chỉ là bậc Thánh nhưng mà thôi... Đi lên đường, chớ cho tới quấy nhiễu lão phu nữa!”  

Dứt tiếng, lão tớ loại bỏ.  

Xem thêm: tác giả chu ngọc

Lúc này Diệp Huyên chợt lên tiếng: “Chỉ là bậc Thánh là làm sao? Lão già cả, ông biết bậc Thánh là gì không? Ông với biết không?”  

Khoé đôi mắt ông lão khẽ giật: “Lão phu ko biết bậc Thánh là gì?”  

Sau cơ lão tớ vung tay nên lên, một cái chuỳ Fe nhiều năm vì thế một cánh tay nhập xó xỉnh cơ hội cơ ko xa xôi đùng một phát cất cánh cho tới trước mặt mày Diệp Huyên: “Ngươi coi demo đi!”