truyện có cần lấy chồng không

Nhà bọn chúng ta???

Sếp tổng đại nhân ko phát biểu “Nhà tôi”, cũng ko nói
“Nhà em”, tuy nhiên anh phát biểu “Nhà bọn chúng ta”! Điều tê liệt khiến cho Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên thấy luống
cuống lạ lẫm.

Bạn đang xem: truyện có cần lấy chồng không

Lúc tê liệt sếp tổng đại nhân tiếp tục thoát khỏi xe pháo, đứng bên phía ngoài,
nhìn dù kể từ bên trên cao xuống.

Cả cửa ngõ xe pháo cũng ko thèm cởi hộ! Đúng là ko ga-lăng
tí này.

Đỗ Lôi Ty suy nghĩ thế, hậm hực bước thoát khỏi con xe sang
trọng, tiếp sau đó đóng góp sầm cửa ngõ lại.

Liêm Tuấn nom cô, ko phát biểu gì.

Lúc ấy tư tưởng đái thị dân điển hình nổi bật của Đỗ Lôi Ty
đã nở rộ.

Cô nghĩ: Cô và sếp tổng quen thuộc nhau cho tới giờ đều là anh
xỏ mũi cô kéo lên đường, bỗng nhiên với thời cơ đập cửa ngõ xe pháo của anh ý, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên cảm
thấy hình tượng của tớ trở thành to tướng to hơn, thấy phiên bản thân thuộc không thể là người
bị áp bức nữa.

Tâm lý với sự thay cho thay đổi, cô ưỡn ngực trực tiếp sống lưng bước đi
nghênh ngang tự tôn.

Đỗ Lôi Ty cứ mũi hếch lên trời theo đuổi sếp tổng vào trong nhà,
lơ đãng một chiếc, trượt nhào xuống khu đất. Cô trườn rạp bên dưới khu đất như 1 con cái rùa, quay
đầu nom lại, cô choáng vá

Ở cửa ngõ lại sở hữu một bậc thềm đặc biệt cao thảo hèn người ta
bảo khó khăn vào trong nhà giàu! Đỗ Lôi Ty coi như tiếp tục đích thân thuộc hưởng thụ.

Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên cảm nhận thấy sếp tổng cố ý ko báo cô
biết với bậc cửa ngõ, ai bảo khi nãy cô sập cửa ngõ xe pháo của anh ý lại? Cho cô trượt một lần
đã được xem như là đặc biệt kể từ bi rồi.

Nhà tư phiên bản thực sự ko lúc nào nhằm bản thân thua thiệt thiệt.

Sau khi hiểu rời khỏi đạo lý ấy, Đỗ Lôi Ty ra quyết định sau
này cứ nên từ tốn trước mặt mũi sếp tổng, giai cấp cho công nông giành được thắng
lợi ko vì thế tiềm năng, tuy nhiên là vì mức độ hành động kiên trì chắc chắn.

Theo sếp tổng nhập hang ổ của anh ý, vong linh bé nhỏ nhỏ
của Đỗ Lôi Ty tức tốc chấn động vì chưng nội thất
trang trí siêu sang trọng nhập ngôi biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp.

Xem hình ảnh tê liệt, thiếu hiểu biết gì cả! Tranh vẽ tuy nhiên không
hiểu thì chắc chắn rất rất đáng giá bán, Đỗ Lôi Ty suy nghĩ thế. Lại nom pho tượng này,
khắc đẹp mắt quá! Nhìn ánh vàng lung linh, lại sờ demo một chiếc, cảm xúc láng nhẵn
thật tuyệt…

Lúc tê liệt với người chất vấn phía sau: “Em đang khiến gì vậy?”

Đỗ Lôi Ty stress quay trở lại, phân phát sinh ra sếp tổng
ban nãy còn lên đường hâu phương, ko biết tiếp tục đứng sau sống lưng cô tự động lúc nào, đang được cau
mày nom cô.

Đỗ Lôi Ty thấy thấp thỏm trong thâm tâm, cuống quýt vàng nịnh
nọt: “Em cảm nhận thấy kiệt tác chạm trổ này đặc biệt đẹp mắt, anh thấy mồm con cái sư tử này
không. Há rời khỏi thiệt oai phong phong! Đúng là… thực sự uy phong như a cũng cảm nhận thấy khá
là đắc ý vì chưng dòng sản phẩm sự nịnh hót nọt
nghệ thuật của tớ.

Sếp tổng nghẹn! Sau tê liệt chậm trễ rãi nói: “Đó là thùng
rác.”

“Lách cách” một giờ, Đỗ Lôi Ty vỡ tan tành.

Bản thân thuộc không tồn tại kỹ năng, nom thùng rác rến thánh tác
phẩm thẩm mỹ và nghệ thuật thì thôi, cần thiết là chiếc miệng của cô ấy, vì sao còn lôi cả
sếp tổng vào? Lần này hoặc thiệt, sếp tổng đại nhân trở nên thùng rác rến rồi!

Quả nhiên, sếp tổng sầm mặt mũi, phát biểu với quản ngại gia bên
cạnh: “Lão Dư, ngày mai ông thay đổi dòng sản phẩm thùng rác rến này đi!”

“Vâng, thiếu hụt gia!” Lão quản ngại gia gật đầu rồi chất vấn,
“Xin chất vấn thiếu hụt gia ham muốn thay đổi trở nên hình gì?”

“Đổi dạng xinh đẹp như Đỗ đái thư đấy.”

T____T

Sự thiệt thảm khốc khiến cho Đỗ Lôi Ty hiểu rõ sâu xa sâu sắc sắc
rằng sếp tổng đại nhân với tính với thù hằn vớ báo. Cô ra quyết định tĩnh mịch, tĩnh mịch,
và yên ổn lặng…

Im lặng cho tới nỗi về sau, cô cũng ko Chịu nỗi nữa.

Sếp tổng đem cô về ngôi nhà, lại ko nó gì với cô, rốt
cuộc anh ham muốn thực hiện gì?

Thế là Đỗ Lôi Ty táo tợn xích lạiTổng giám đốc Liêm?”

Liêm Tuấn núm tờ báo, liếc nom cô, tỏ vẻ ko vui:
“Làm gì?”

Vừa thấy góc nhìn của Tổng giám đốc, sự táo tợn của Đỗ
Lôi Ty trở ngại lắm mới mẻ giành được lại bặt tăm, cô yếu ớt ớt hỏi: “Em… em ham muốn hỏi…
em em em với thể… với thể… về ngôi nhà không…” Đỗ Lôi Ty suy nghĩ thế này, mặc dù sao ở với
Tổng giám đốc cũng chẳng với việc gì thực hiện, chi vì chưng về ngôi nhà sớm, bay ngoài chỗ
này.

Nhưng góc nhìn Tổng giám đốc phóng đến: “Chẳng nên em
đã trong nhà rồi tê liệt thôi?”

Hả?!

Xem thêm: tác giả chu ngọc

Đỗ Lôi Ty teo rúm lại, vấn đáp nhỏ nhẹ: “Ý em là nhà
của em…”

Sếp tổng buông báo xuống, vấn đáp nhỏ nhẹ: “Đây chính
là nhà đất của em.”

Đỗ Lôi Ty suýt nữa thì nghẹn nước nhập họng. Tại đây?
Nhà sếp tổng? ý của anh ý lẽ này là… lẽ này là bảo cô ở lại đây?

Thấy vẻ vì thế dự của cô ấy, sếp tổng ko vui: “Chẳng lẽ em
cảm thấy ở trên đây ko chất lượng à?”

“Không nên, ko phải!” Đỗ Lôi Ty cuống quýt vàng khoát
tay. “Thực rời khỏi là vì thế ở trên đây quá chất lượng, với câu rằng ‘ổ vàng ổ bạc ko vì chưng ổ cỏ
của mình’, em suy nghĩ em vẫn phù hợp với cuộc sống đời thường ổ cỏ hơn…”

“Ổ cỏ?”

Đỗ Lôi Ty gật đầu như gà phẫu thuật t

Tổng giám đốc cau mày: “Chẳng lẽ em ham muốn tôi ở nằm trong em
trong ổ cỏ?”

“… Em không tồn tại ý tê liệt, ý em là, em hoàn toàn có thể về ở một
mình.”

“Ý em là, tôi ko xứng ở với em?”

“…”

Cuối nằm trong, Đỗ Lôi Ty bất vướng dĩ nên cúi đầu ngậm
miệng trước phe ác – cô nên ở nằm trong sếp tổng.

Trong một ngày, một vừa hai phải kết duyên, lại sinh sống công cộng, vậy tiếp
sau sếp tổng ko đòi hỏi cô… ở nằm trong chống chứ?

Nghĩ cho tới tê liệt, Đỗ Lôi Ty stress quá! Kết hít là nhỏ,
thất thân thuộc là lớn! Tuy là phụ nữa thế kỷ XXI, không trở nên trói buộc vì chưng tiết trinh,
nhưng bỗng nhiên nên lột sạch sẽ trước mặt mũi người nam nhi mới mẻ quen thuộc biết một ngày,
sau tê liệt dòng sản phẩm tê liệt à ừm…

Đỗ Lôi Ty không đủ can đảm suy nghĩ nữa, mặt mũi đỏ ửng bừng lên.

Bị tâm trí tê liệt treo bám, bữa tối thịnh biên soạn cũng
không thể khiến cho Đỗ Lôi Ty sướng sướng được, cô cúi đầu, nhập đầu cứ sinh ra cảnh
sếp tổng tháo dỡ sạch sẽ, sắc mặt mũi cô lại như đèn hiệu giao thông vận tải, khi xanh rì khi đỏ ửng rất
đặc sắc.

Đến khi cô tỉnh lại thì bữa tối tiếp tục đoạn không còn, sếp tổng
đứng bên trên bậc thang gọi cô: “Lên trên đây với tôi.

Không nhanh chóng thế chứ?

Đỗ Lôi Ty sửng bức, run rẩy bần bật theo đuổi sếp tổng lên lầu.

“Cái đó… tất cả chúng ta giờ đây lên đường đâu ạ?”

“Phòng em.” Sếp tổng ko thèm xoay đầu lại.

Tiêu rồi, trái ngược nhiên là ở nằm trong chống rồi! Mặt Đỗ Lôi Ty
lại lạnh lẽo bừng, đặc biệt ham muốn tảo người quăng quật chạy tuy nhiên suy nghĩ lại thì, giấy má kết hôn
cũng vì thế chủ yếu cô ký, giờ đây ăn năn hận cũng quá muộn rồi?

Đúng như câu trở nên ngữ: Khôn tía năm gàn một giờ!

Đang suy nghĩ bừa bãi thì bỗng nhiên “binh” một giờ, đâm sầm
vào sếp tổng.

Liêm Tuấn cau mày: “Em làm cái gi vậy?”

Đỗ Lôi Ty vẫn còn đó đang được ngập trong nỗi hối hận, ngẩng
lên mơ hồ nước đáp: “Em nhập phòng…” Sau tê liệt, cô vòng qua quýt anh nhằm nhập nhập.

Bỗng nhiên Liêm Tuấn ngăn trước mặt mũi cô.

“Sao thế ạ?” Đỗ Lôi Ty lờ ngờ ngước lên.

“Đây là chống tôi.” Liêm Tuấn phát biểu, tiếp sau đó chỉ bên
cạnh, “Kia là chống em.”

“Thật ạ?!” Đột nhiên, Đỗ Lôi Ty như được tiêm một mũi
thuốc tăng lực, đôi mắt cởi to tướng, “Ý anh là, em ko cần thiết ngủ công cộng với anh?”

Xem thêm: đừng nhúc nhích tôi muốn hôn em

Liêm Tuấn ngẩn người, rồi nheo đôi mắt lại, “Lẽ này em
muốn ngủ nằm trong tôi?”

“Không muốn! Không muốn!” Sau tê liệt ai tê liệt trầm trồ ngược
hẳn với vẻ ủ rũ ban nãy, hý hửng nhẩy vào chống lân cận, chỉ thiếu hụt khua chiêng
gõ trống không, tung hô vang trời thôi. Bỏ lại sếp tổng vẻ mặt mũi sửng bức đứng đờ tại
chỗ.

Sau nỗi ngạc nhiên
ngắn ngủi, sắc mặt mũi anh tối lại rồi tảo người nhập chống bản thân.