truyện bán ngâm

                                    
                                              

NGÂM NGA

Dịch: Nguyễn Hạ Lan

Bạn đang xem: truyện bán ngâm

Ngoại truyện 1

Sau Lúc sinh em bé nhỏ, Nguyễn Niệm Sơ khá Khủng đi ra. Mặc mặc dù eo vẫn thon, chân vẫn vừa vặn white vừa vặn nuột, tuy nhiên khuôn mặt mày nhỏ nhắn lại trở thành mặt mày trái ngược táo tròn xoe xoe. Nhéo một chiếc, mượt mượt.

Nguyễn Niệm Sơ với phần sợ hãi điều này, cô cho tới một chống tập dượt ngay gần cơ thực hiện thẻ, tập dượt thể dục thể thao, tập dượt yoga, tích rất rất hạn chế Khủng.

Vì thế, cuộc sống thường ngày vô thời hạn nghỉ ngơi hậu sinh nở của cô ý tạo hình nên một loại cố định và thắt chặt, buổi ngày mang đến em bé nhỏ ăn, ban đêm cho tới chống tập dượt thể dục thể thao.

Về mái ấm thì bị Lệ Đằng xách lên chóng đại chiến hăng say.

Thời gian dối cứ thế trôi lên đường được bao nhiêu mon. Cuối nằm trong, vào một trong những buổi sáng sớm loại Bảy nào là cơ, bị 'giày vò' mỏi nhừ xuyên đêm, Nguyễn Niệm Sơ nhịn không còn nổi ngay tắp lự bùng nổ: "Em rằng này, anh ko thể nhằm em ngủ tăng một thời gian à?"

Hàng ngày cô vừa vặn nên nằm trong u Lệ ôm trẻ em, lại nên cho tới chống tập dượt, đang được đầy đủ mệt nhọc rồi, đâu 'chịu' được sự 'tra tấn' của anh ấy thế này.

Nghe vậy, cánh tay Lệ Đằng ôm Nguyễn Niệm Sơ chặt rộng lớn, vùi đầu cắm tai cô, khàn giọng: "Không cho tới chống tập dượt nữa thì tiếp tục tăng thời hạn ngủ thôi."

Nguyễn Niệm Sơ lườm anh: "Anh đều đặn một tí thì em sẽ có được nhiều thời hạn ngủ ấy."

Xem thêm: pháo hôi thiếu gia sau khi trọng sinh sợ ngây người

Lệ Đằng dửng dưng: "Đủ đều đặn rồi!"

Nguyễn Niệm Sơ gắt, véo cánh tay anh, hầm hầm: "Một tối tía, tứ chuyến nhưng mà đều đặn à?" Sợ rằng anh hiểu sai lầm nghĩa của nhị kể từ 'điều độ' này lắm!

Lệ Đằng: "Với anh nhưng mà rằng thì trúng rồi!"

Nguyễn Niệm Sơ cạn câu nói., vặn vẹo trong tầm tay anh, bắt đầu từ góc nhìn quan hoài, ra quyết định sử dụng tình thương nhằm lắc động, sử dụng lý lẽ nhằm thuyết phục. Cô tráng lệ nói: "Thủ trưởng Lệ à, thận chất lượng, eo khỏe khoắn cũng chớ 'xài tốn' thế chứ. Anh nên tâm lý mang đến sau này của tôi. Cứ khuôn đà này, em e là ko vượt lên trước 35 tuổi tác, anh đang được nên ăn thận nhằm kháng hứng qua loa ngày đấy!"

"Tinh thần em chất lượng vượt lên trước nhỉ?" Lệ Đằng cắm nhẹ nhõm lên má cô: "Hay thực hiện đợt tiếp nhữa nhé!"

Nguyễn Niệm Sơ xấu xí hổ cố gối đầu tiến công anh: "Em mong muốn ngủ!" Tối qua loa chiến cho tới rộng lớn nửa tối, vừa vặn chợp đôi mắt không được bao lâu thì anh sán lại. Đâu đi ra khuôn loại chèn lấn người tớ ấy?

Lệ Đằng thơm tho song môi đỏ tía ấy, mượt giọng, đem theo đuổi song phần dụ dỗ: "Em ko cho tới chống tập dượt, thường ngày anh nhằm em ngủ tăng nhị giờ đồng hồ, được không?"

Thân bản thân cô vốn liếng miếng mai, khó khăn lắm mới nhất tăng được không nhiều thịt, hạn chế đồ vật gi nhưng mà hạn chế.

Xem thêm: trời sáng rồi nói tạm biệt

Nguyễn Niệm Sơ bĩu môi: "Cơ nhưng mà em Khủng." Đưa tay véo một khối thịt mượt bên trên má mang đến anh coi, cõi lòng tan nát: "Anh nom này, lênh láng thịt luôn luôn. Em vốn liếng xinh như hoa, khiến cho anh si mê xoay vòng vòng."

Lệ Đằng khẽ nâng má cô: "Hiện bên trên vẫn rất có thể thực hiện anh đắm đuối mong muốn bị tiêu diệt này."

"Dẹp!" Mặt cô ửng hồng, lẩm bẩm: "Kiều Vũ Phi rằng rồi, câu nói. của con trai những anh ko xứng đáng tin cẩn. Hôm ni rằng ko ghét bỏ quăng quật em, không biết chừng ngày mai chê em Khủng ú xấu xí xí ấy."