trúc mã đối đầu đến chết lật xe rồi

Từ nhỏ Lục Du đang được là 1 trong những đứa trẻ em ngỗ ngược.
Trước phía trên, thân phụ u Lục bận thực hiện ăn nên Lục Du được gửi cho tới sinh sống với các cụ nước ngoài.

Ông bà cực kỳ cưng chiều Lục Du, chuyện gì rồi cũng chiều ý cô bé bỏng, từ từ Lục Du phát triển thành một đái bá vương vãi ở quê.
Năm Lục Du học tập lớp 3, thân phụ Lục không ngừng mở rộng nhà máy sản xuất của mái ấm gia đình bản thân, phát triển thành một người kinh doanh có tiếng ở thành phố Hồ Chí Minh Giang Lý, ông chính thức kết chúng ta với một số trong những nhân tài technology cao vô xã hội.
Một đồng mùi hương của ông vừa vặn kể từ quốc tế về bên rằng với thân phụ Lục rằng: dạy dỗ con cháu cần chính thức kể từ lúc còn nhỏ, mong muốn nhằm con cháu rất có thể giành thắng lợi kể từ điểm xuất trị thì nền dạy dỗ ở vùng quê ko thể sánh bởi vì ở thành phố Hồ Chí Minh được.
Ba u Lục luôn luôn ước muốn con cái bản thân phát triển thành phụng hoàng ngay lập tức đàm đạo cùng nhau.

Bạn đang xem: trúc mã đối đầu đến chết lật xe rồi

Trước tiên chúng ta mua sắm 1 căn nhà tại thành phố Hồ Chí Minh Giang Lý, tiếp sau đó tất tả vàng chạy về quê đón Lục Du về.
Khi nhị người về quê đón Lục Du thì cô bé bỏng đang được dắt một đám trẻ em con cái cho tới sảnh căn nhà dì Vương cạnh bên nhằm hái táo ăn.

Đừng khinh thường thông thường bao nhiêu đứa trẻ em cỗ dạng không đảm bảo này! Thân hình bọn nó rất linh động nên chỉ việc nhị thân phụ bước là rất có thể nhảy lên cây.
Thấy thân phụ bản thân đang được không thể tinh được đứng bên dưới gốc cây, cô bé bỏng Lục Du bé bỏng phỏng của tất cả chúng ta xoa xoa khuôn mặt mày đen giòn sạm, một tay bao bọc lấy cành lá, một tay cố trái khoáy táo ngọt, cố nặn đi ra một nụ cười cợt gọi: "Ba."
Đôi đôi mắt của thân phụ Lục tối sầm lại.

Đây vẫn còn đó là 1 trong những đứa đàn bà sao?? Nó ko không giống gì là 1 trong những con cái khỉ đen giòn bên trên cây!!
Thực tế đang được minh chứng rằng dạy dỗ khi nhỏ thực sự cực kỳ cần thiết.
Lục Du nghẹn ngào nước đôi mắt kể từ biệt các cụ nước ngoài và group chúng ta nhỏ lên thành phố Hồ Chí Minh.

Ba Lục cực kỳ với chi phí ngay lập tức vung tay tài trợ cho tới ngôi trường đái học tập dân lập tuy nhiên Lục Du bé bỏng nhỏ của tất cả chúng ta vô học tập một chiếc tủ sách thực hiện cho tới nó trở thành ngôi trường đái học tập cực tốt thành phố Hồ Chí Minh.
Nhưng nhượng bộ như nó không còn công dụng gì nhiều, Lục Du vẫn nối tiếp tuân theo ý bản thân.
Chương trình học tập của ngôi trường đái học tập ở thành phố Hồ Chí Minh cực kỳ dày đặc, ngoài các việc với thật nhiều bài bác luyện ngữ văn và toán, Lục Du còn cần học tập cả giờ đồng hồ Anh.

Căn bạn dạng của Lục Du tầm thường rất nhiều đối với những đứa trẻ em không giống ở thành phố Hồ Chí Minh, cô bé bỏng nghe giảng tuy nhiên không hiểu biết nhiều gì bèn ở ngủ vô lớp.

Cô giáo bước cho tới, véo tai của Lục Du rằng một câu: còn nếu như không chịu đựng học tập thì ra đi ngoài.

Lục Du nghe thế ngay lập tức cười cợt sáng ngời với gia sư rồi cố cặp sách ra phía bên ngoài.
Vào thời gian đó, người tài xế vô thành phố Hồ Chí Minh rất ít, chỉ mất những cái xe đạp điện bấm chuông lao vun vút, liệng bên trên mặt phố.

Lục Du vu vơ chuồn bên trên phố, ngó tấp nập ngó tây, tiếp sau đó tạm dừng trước một mái ấm được trang trí như hoàng cung châu Âu.
Phía ngoài của mái ấm với vách kính vô trong cả, phía bên trong với group trẻ nhỏ đang được luyện giãn cơ bên trên thanh Fe, trước cửa ngõ căn nhà với treo một chiếc biển lớn hiệu vô nằm trong khí thế - cung thiếu hụt niên.
Lục Du đứng bên phía ngoài ngây ngốc nhìn hồi lâu, sau cùng bị giáo viên phía bên trong trị hiện tại.

Thầy giáo thấy Lục Du là đàn bà nên đang được nhét cho tới cô một viên kẹo lối rồi bảo Lục Du mau về căn nhà chuồn.
Lục Du khịt mũi: "Thầy ơi, con cái rất có thể nhập cuộc lớp học tập này được không?"
Thầy giáo trang nghiêm rằng với Lục Du: "Không thể được."
Lục Du nhún vai: "Vậy thôi ạ."
Về căn nhà Lục Du kể chuyện này cho tới thân phụ bản thân nghe.

Hai ngày sau, thân phụ Lục rảnh rỗi rỗi ngay lập tức cố chi phí rồi dẫn Lục Du cho tới cung thiếu hụt niên, Lục Du căn vặn giáo viên một đợt nữa: "Thầy ơi, em rất có thể nhập cuộc không?"
Thầy giáo cười cợt, mặt mày mũi hiền hậu lành: "Tất nhiên, đứa bé bỏng ngoan ngoãn."
Ba Lục là kẻ tiến thủ cỗ, kể từ nhỏ ông đang được cần chịu đựng cực sở, mãi cho tới khi rộng lớn tuổi tác mới mẻ với con cái, tất yếu là cực kỳ mến thương đàn bà bản thân.

Nhưng mặc dù cưng chiều thế này thì thân phụ Lục vẫn khao khát sau này Lục Du rất có thể làm ra nghiệp rộng lớn.
Sự thiệt minh bạch là Lục Du và chuyện tiếp thu kiến thức ko hề với duyên phận cùng nhau.

Cho cho dù thân phụ Lục đang được người sử dụng rất nhiều cách không giống nhau nhằm rình rập đe dọa, dỗ ngon dỗ ngọt thì đứa trẻ em Lục Du này vẫn ko bay ngoài hình mẫu hạng thân phụ kể từ bên dưới lên.
Mẹ Lục rằng có lẽ rằng lúc còn nhỏ cô bé bỏng đang được nốc rất nhiều sữa bột tầm thường quality vì vậy tâm trí mới mẻ ko chất lượng tốt.

Ba Lục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Hai phu nhân ck thở lâu năm suốt cả đêm, sau cùng cũng hạ quyết tâm.

Xem thêm: loạn nhịp vì người

Nếu Lục Du với sức mạnh và thể lực chất lượng tốt thì nên nhằm đứa nhỏ này theo đuổi con phố thể thao tiếp tục chất lượng tốt rộng lớn.

Hai phu nhân ck phấn khích cho rằng nếu như vô sau này Lục Du giành được ngôi vị giải quán quân Olympic thì vẫn rất có thể trở thành nổi trội, thực hiện sáng ngời tổ tông.
Vì vậy kể từ lúc học đái học tập, Lục Du đang được chính thức luyện tập điền kinh.
Cơ thể Lục Du ko rộng lớn, tuy nhiên nhiều mưu mẹo mẹo, lại thêm thắt tài năng thể thao khi sinh ra đã bẩm sinh khiến cho cô bé bỏng nổi trội vô lớp điền kinh, những đứa trẻ em không giống vô lớp đều ngưỡng mộ cô bé bỏng.

Chẳng bao nhiêu chốc Lục Du đang được trở thành có tiếng vô đám chúng ta đồng trang lứa.
Bên cạnh lớp điền kinh là lớp cờ vây.

Trong lớp toàn là những đứa trẻ em cực kỳ ngoan ngoãn, không giống xa thẳm với bao nhiêu đứa trẻ em tinh nghịch, cứng đầu vô lớp điền kinh.
Sau giờ học tập, Lục Du luôn luôn cần đi qua lớp cờ vây.

Qua sườn hành lang cửa số đang được cởi, cô bé bỏng luôn luôn thông thoáng thấy một cậu bé bỏng gầy gò gò đang được ngồi lặng yên, ngoan ngoãn ngoãn vô góc, cau ngươi lật giở một cuốn sách cờ vây cũ.
Lâu ngày khuôn mặt mày Trắng nõn thanh tú ấy đang được xung khắc sâu sắc vô tâm trí Lục Du.
Buổi đào tạo và giảng dạy thời điểm ngày hôm nay kết thúc đẩy sớm, đám chúng ta nhỏ rủ Lục Du chuồn tự sướng ở một cửa hàng nhỏ bên trên phố.

Lục Du vò tờ giấy má đánh giá trở thành một viên ném vô cặp sách, rút ​​một viên kẹo cao su thiên nhiên ném vô mồm, ko chút bởi dự trả lời: "Đi."
Mấy đứa trẻ em kề vai sát cánh bước thoát ra khỏi cung thiếu hụt niên, bước đi Lục Du chợt tạm dừng cạnh thùng rác rưởi bên mép lối.
Cô bé bỏng lại phát hiện ra cậu bé bỏng cờ vây, cậu đang được ngồi xổm cạnh bên thùng rác rưởi, mặt mày ko chút xúc cảm nhặt những quân cờ đen và trắng.

Mỗi đợt nhặt được một quân cờ thì cậu lại lấy khăn tay vệ sinh rồi cẩn trọng nhét vô vào vỏ hộp vật liệu bằng nhựa.

Xung xung quanh còn tồn tại bao nhiêu đứa trẻ em vĩ đại rộng lớn hét lên: "Hoắc gà con cái, con kê gầy gò, ko thân phụ ko u." Vừa hét còn vừa vặn nối tiếp người sử dụng chân đá quân cờ cậu vừa vặn tụ lại đi ra xa thẳm.
Cậu bé bỏng ko phản xạ lại, chỉ cúi đầu nối tiếp động tác vô tay.
Trước phía trên ở quê Lục Du là 1 trong những cô bé bỏng trượng nghĩa, gặp gỡ chuyện bất bình ngay lập tức đi ra tay trợ giúp.
Vì vậy, cô bé bỏng ko quan hoài tới sự chênh nghiêng độ cao đằm thắm bản thân và bao nhiêu đứa to hơn cơ, mặc kệ đám tùy tùng nhỏ đang được can ngăn xung xung quanh bản thân, Lục Du lao cho tới trước mặt mày cậu bé bỏng.
Cô bé bỏng hất cằm lên, hung hăng căn vặn tụi nó: "Làm gì vậy?"
Đứa bé bỏng đứng đầu đẩy Lục Du một cái: "Đồ xấu xa xí, cút đi ra xa thẳm chút!"
Câu này đang được thành công xuất sắc trêu ngươi Lục Du, bọn nó đang được gọi cậu bé bỏng cơ là Hoắc gà con cái thì thôi, giờ lại còn dám rằng cô bé bỏng xấu xa xí! Nhiều! Chuyện!
"Nhìn hình mẫu gì?" Thằng nhóc đứng đầu trừng đôi mắt nhìn Lục Du.
Lục Du đá vô đầu gối của chính nó một chiếc, nó ko tại vị được ngay lập tức quỵ một chân xuống trước mặt mày cô bé bỏng.
Xét cho tới nằm trong thì toàn bộ đều là trẻ em con cái, phát hiện ra đại ca bản thân bị một em gái nhỏ đá trượt xuống, số sót lại chính thức hoảng kinh sợ, mồm liên tiếp rằng là mong muốn méc chuyện bị Lục Du bắt nạt với thân phụ u và nhà giáo.
Tuy nhiên điều tuy nhiên Lục Du ko kinh sợ nhất bên trên đời này đó là thân phụ u và thầy cô, cô bé bỏng Lục Du khom sườn lưng thực hiện một động tác van mời: "Các cậu chuồn méc chuồn, méc tự do thoải mái, tuy nhiên nhưng mà đợt sau tái ngộ, tớ ko đá những cậu nữa thì coi như Lục Du tớ thất bại.

"
Thằng bé bỏng ôm chặt đầu gối hét lên: "Cậu là vật dụng con cái lừa."
Lục Du rảnh rỗi nhạt nhẽo vỗ vỗ tay: "Tớ cố tinh ma con cái dragon."
Đứa nhóc rộng lớn xác biết cô bé bỏng này là loại người rất khó chọc vô ngay lập tức gật gật đầu rồi lăn kềnh chuồn.
Nhìn thấy bao nhiêu đứa không giống mong muốn quăng quật chạy, Lục Du đứng sau sườn lưng bọn bọn chúng la lên: "Này, Hoắc gà con cái trong tương lai là kẻ của tớ, là tùy tùng của tớ!"
Nói xong xuôi, Lục Du cũng luôn ghi nhớ xoay đầu lại quan sát về phía Hoắc gà con cái đàng sau.

Cậu bé bỏng ngấc hình mẫu cổ Trắng ngần lên nhìn cô, khóe mồm nở một nụ cười cợt nhạt nhẽo.
"Cám ơn."
Lục Du vỗ vỗ những vết bụi khu đất bên trên tay, tiêu thụ điều cảm ơn.
Cậu bé bỏng ngay lập tức tức thì hỏi: "Sau này tớ rất có thể theo đuổi cậu thiệt sao?"
Lục Du cảm nhận thấy xấu xí hổ, nếu như thằng nhóc cơ ko gọi cô là vật dụng xấu xa xí, cô rất có thể tiếp tục chỉ khua tay múa chân nhị thân phụ hình mẫu rồi quăng quật chạy.

Dù sao sáu giờ tiệm tự sướng tiếp tục ngừng hoạt động nên khi cơ làm thế nào cô bé bỏng với thời hạn quan hoài cho tới chuyện sinh sống bị tiêu diệt trong tương lai của chúng ta học tập Hoắc gà con cái này chứ.
Do dự một khi, Lục Du phun đi ra kể từ đơn giờ đồng hồ Anh có một không hai tuy nhiên cô bé bỏng biết: "Uh… oke?"
Cậu bé bỏng ko rằng gì nữa, nối tiếp cúi đầu nhặt quân cờ.
"Nếu sau này còn có người bắt nạt cậu, cậu nói cách khác thương hiệu tớ đi ra." Lu Du cúi xuống, đương đầu với cậu bé bỏng.

Xem thêm: sau khi trọng sinh thiếu gia giả sợ ngây người

Ánh nắng và nóng chói lóa xuyên qua quýt kẽ lá chiếu lên sườn mặt mày của cậu bé bỏng, ngón tay miếng khảnh của cậu giới hạn ở một quân cờ white color, cậu ngước đôi mắt lên.
"Tên cậu là?"
"Lục Du." Lục Du trình làng bạn dạng thân: "Lục vô đại lục, Du vô rảnh rỗi nhã."
Đám đồng bọn đàng sau cười cợt khan một tiếng: "Má ơi, cười cợt bị tiêu diệt rơi rụng, hóa đi ra chị Du Du còn người sử dụng được bao nhiêu kể từ ngữ thời thượng nữa."
Cậu bé bỏng ngấc đầu, chớp mắt: "Tớ lưu giữ rồi."
Lục Du căn vặn cậu bé: " Còn cậu thì sao?"
Cậu bé bỏng trả lời: "Hoắc Mạc."
Cô bé bỏng dốt nát Văn Lục Du trả một ngón tay lên vẽ vô ko khí: "Miêu?"
Cậu bé bỏng tóm lấy tay Lục Du, viết lách từng đường nét một vô lòng bàn tay cô: "Đi cho tới cuối chữ thì thêm 1 gạch ốp nữa."
"Nhớ kỹ chưa?" Cậu căn vặn.
Thật đi ra Lục Du ko lưu giữ rõ ràng lắm vẫn gật đầu: "Ừm." Sau cơ cô bé bỏng đứng dậy: "Ngày mai tái ngộ Hoắc Miêu."
Hoắc Mạc: "…"
Ngày ngày sau, Lục Du kết thúc đẩy buổi đào tạo và giảng dạy ở cung thiếu hụt niên, đang được thấy cậu bé bỏng ngày hôm qua đang được đứng bên dưới gốc cây ngoài sảnh chuyển động với 1 cái túi vải vóc white color.
Lục Du hăng hái gọi: "Hoắc Miêu ~"
Cậu gật đầu: "Xin xin chào, Du Du." Nói xong xuôi, cậu bé bỏng tự động giác tiếp cận đàng sau Lục Du.
Trên lối về căn nhà, Lục Du hững hờ đá viên đá bên dưới chân bản thân, quay đầu sang một bên sang trọng nhìn vô Hoắc Mạc hỏi: "Tan học tập mong muốn nên ăn gì không?"
Hoắc Mạc vừa vặn chuồn vừa vặn lật sách dạy dỗ cờ vây: "Cậu ra quyết định chuồn."
"Vậy tớ tiếp tục chào cậu ăn thịt Đường Tăng."
"Tiền chi tiêu lặt vặt của cậu với đầy đủ không?" Hoắc Mạc với chút phiền lòng.
Lục Du tóm chặt ngón tay: "Một tám là tám, nhị tám mươi sáu.

Ba mươi trừ mươi sáu bởi vì...!ba mươi sáu!"
"Đủ!" Lục Du nhảy nhót nói
Hoắc Mạc chỉ cười cợt yếu ớt ớt: "Vậy cảm ơn chị Du Du."
Lục Du đem vai Hoắc Mạc: "Không cần thiết khách hàng sáo, ai bảo cậu là tùy tùng của tớ làm cái gi."
Kể kể từ cơ, bằng hữu xung xung quanh Lục Du thay cho thay đổi không còn group này cho tới group không giống, vẫn chỉ tồn tại một người luôn luôn ở mặt mày cô.

Người cơ đó là cậu bé bỏng đang được Lục Du "cứu" năm cơ, Hoắc Mạc.