trọng sinh chi vô tâm gặp vô phế

Bên ngoài khuông hành lang cửa số, khung trời tối giăng kín mây thâm, từng tia sét không ngừng nghỉ chớp loé như mong muốn phân chia hạn chế không khí, dông cuốn mây vần, mưa vẫn rơi rinh rích không ngừng nghỉ.

Từng phân tử mưa đập mạnh nhập hành lang cửa số rồi trượt nhiều năm như các giọt nước đôi mắt đang được không ngừng nghỉ rơi xuống, như khóc thương, như ân oán trách móc.
Bên nhập 1 căn chống thu hẹp ko chút khá giá, giờ dông rít gào luồn nhập bên phía trong khiến cho căn chống tiếp tục lạnh lẽo ngắt lại càng thêm thắt lạnh giá cho tới run rẩy người, trời tiếp tục về muộn khoảng không gian càng thêm thắt tịch mịch thê lương lậu.
Từ bên trên mặt mày bàn lạnh giá, Du Văn Hiên chật vật kháng nâng cái thân thiện thể gầy còm yếu đuối kể từ từ ngồi ngay người, đầu choáng đôi mắt hoa, tất cả cứ như xoay vòng rồi lếu loàn.
Một loạt những ký ức vụn vỡ như 1 bộ phim truyền hình chậm chạp rãi lướt qua chuyện, tuy rằng nó ko hoàn hảo tuy nhiên nó cũng đầy đủ mang đến cậu biết những gì cần phải biết.
Du văn hiên day day mi tâm kháng nâng đợt đau kể từ đại óc, chính thức liếc mắt nhìn tất cả xung xung quanh bên dưới ánh đèn sáng nhòa nhạt nhẽo chiếu rời khỏi kể từ cái đèn bàn tiếp tục cũ.
Trước mặt mày cậu là 1 trong những màn hình hiển thị máy vi tính vẫn còn đấy sáng sủa, bên trên màn hình hiển thị là những số liệu nằm trong văn bạn dạng biên soạn thảo còn dang dở.

Bạn đang xem: trọng sinh chi vô tâm gặp vô phế

Nhìn cột mốc thời hạn phụ vương giờ sáng sủa bên trên góc màn hình hiển thị cậu cũng rất có thể đoá phiên phiến vẹn toàn nhân vẹn toàn công ty vì như thế sao nhưng mà bị tiêu diệt.
Kỳ kỳ lạ, ko cần cậu tiếp tục bị tiêu diệt rồi sao? Sao lại xuất hiện nay ở điểm này? Mặc mặc dù cậu tiếp tục coi thật nhiều phim, cũng nghe thật nhiều về sự tá đua trả hồn tuy nhiên cho tới Lúc nó rớt vào người bản thân thì là 1 trong những việc không giống.

Cậu...!thật sự ko cần thiết sinh sống lại, đang được bị tiêu diệt êm ái đẹp mắt hà cớ gì cần sinh sống lại nhập thời điểm này cơ chứ?
Giờ phút này trong tâm địa cậu thông thoáng chốc rối bời, thật nhiều xúc cảm xen kẽ, xâu xé.

Ôm chỗ bị thương trong tâm địa rồi bị tiêu diệt cút nhập vô vọng, cậu tiếp tục không hề gì nhằm luyến lưu, bên trên sao? Tại sao? Du Văn Hiên gục đầu ổn định ấn định xúc cảm ngổn ngang trong tâm địa, được sinh sống lại so với cậu nhưng mà thưa thiệt là 1 trong những điều bất nghĩa.
Bốn giờ sáng sủa, cậu sau cùng cũng cần gật đầu bạn dạng thân thiện thiệt sự sinh sống lại nhập thân thiện phận của một người trọn vẹn xa vời kỳ lạ, sở hữu điều người này còn có yếu tố hoàn cảnh cũng tương tự động cậu, cũng là 1 trong những cô nhi luôn luôn không ngừng nghỉ phấn đấu, người chủ sở hữu khung hình này thương hiệu là Diệp Vân Xuyên, trong năm này mới mẻ nhì mươi nhì tuổi hạc, hiện nay đang là nhân viên cấp dưới test việc của một công ty lớn con cái bên dưới trướng của một tập đoàn lớn rộng lớn.

Để nhập được công ty lớn con cái của tập đoàn lớn này Diệp Vân Xuyên tiếp tục sử dụng không còn tài năng nhằm rất có thể xin xỏ nhập thực hiện, cậu học tập rất tuyệt, luôn luôn nỗ lực rộng lớn người không giống để sở hữu kết quả rất tốt.
Hiện bên trên Diệp Vân Xuyên tiếp tục thực tập dượt được tròn xoe một mon, trước đôi mắt cậu còn cần nỗ lực nhập nhì mon cho tới mới mẻ rất có thể thực hiện nhân viên cấp dưới đầu tiên, nhằm rất có thể hưởng trọn đãi ngộ cao của công ty lớn thì cơ là 1 trong những quy trình yên cầu cần ném ra nhiều các giọt mồ hôi và công sức của con người.
Du Văn Hiên hòn đảo đôi mắt nhìn một lượt căn chống rộng lớn không thật phụ vương mươi mét vuông, một cái nệm đơn nhỏ đặt điều cạnh cái hành lang cửa số nhỏ tự một dù gạch ốp rộng lớn đang được cởi hờ.

Một khu vực nhà bếp nhỏ, một chiếc tủ lạnh lẽo, kề bên là cái bàn ăn kiêm bàn thao tác nhưng mà cậu đang được ngồi, một không khí trống không trãi như tâm trạng cậu thời điểm này.

Từng cơn dông lạnh lẽo rét mướt lướt qua chuyện, hạn chế nhập domain authority thịt, khoét thâm thúy nhập vong hồn trống không trống rỗng của cậu.
Chống nâng khung hình lạnh giá như 1 khối băng, cậu lừ đừ đặt chân đến kiểm cái tủ lạnh lẽo, nói theo một cách khác là trọn vẹn trống không trống rỗng trừ quăng quật vài ba lon nước nằm trong sữa tươi tỉnh với cùng 1 không nhiều thịt tiếp tục sầm uất đá không nhiều cho tới xứng đáng thương thì không hề vật gì nữa.

Một cuộc sống thường ngày nghèo khổ nàn của một quả đât khốn cực, Du Văn Hiên khẽ nhảy mỉm cười đau xót, ko biết là xót cho chính mình hoặc mang đến vẹn toàn công ty xứng đáng thương.

Hai quả đât, một… lối sinh sống.
Trong tủ đựng món ăn thì hóa học ăm ắp mì gói nằm trong đồ ăn thô và đồ vật vỏ hộp, nói theo một cách khác cuộc sống thường ngày của vẹn toàn công ty đó là sao nó kể từ cậu nhưng mà rời khỏi, Du Văn Hiên nâng trán thở nhiều năm.
Du Văn Hiên cậu trước khi bị tiêu diệt là 1 trong những thanh niên tiếp tục nhì mươi tám xuân xanh lơ, dịch vụ là giám đốc marketing của một công ty lớn ko tính là nhỏ.

Bản tính trời sinh là 1 trong những người cương trực, thật thà tuy vậy sở hữu chút giá tính tuy nhiên luôn luôn được người cùng cơ quan yêu thương quí.
Cậu vốn liếng là con trẻ không cha mẹ nên cậu cứng cáp sớm rộng lớn bạn hữu nằm trong trang lứa, từng ngân sách trang trải đều tự tự động thân thiện cậu làm việc, nỗ lực để sở hữu được.

Bước Thành lập và hoạt động lúc còn đặc biệt con trẻ do đó có thêm cái cực này cậu chẳng nếm trãi qua chuyện, sức mạnh vì vậy cũng ko tính là quá đảm bảo chất lượng, càng ko thể đảm bảo chất lượng với cái tính qua quýt tuỳ tiện của tôi.

Cuộc sinh sống quá trở ngại do đó nếu như rất có thể tiết kiệm chi phí được vật gì cậu cũng tiếp tục tiết kiệm chi phí cho tới nằm trong, sẵn sàng ăn mì gói, gặm một ổ bánh mỳ ko nhằm tiết kiệm chi phí được vài ba đồng, căn bệnh lặt vặt không thật nguy hiểm cũng trở thành cậu coi nhẹ nhàng rồi bỏ dở.

Mỗi phiên như vậy cậu đều tự động bản thân vượt lên nhập nỗi đơn độc tuy nhiên cậu ko lúc nào ân oán trách móc số phận.
Nặng nề hít vào trong 1 khá thiệt thâm thúy, tâm trí cũng dần dần thông xuyên suốt, mặc dù mong muốn mặc dù ko thì đã và đang sinh sống lại rồi chẳng cần sao? Nếu tiếp tục vậy thì cậu tiếp tục sinh sống thay cho phần vẹn toàn công ty Theo phong cách tiện ích nhất.

Đời trước là cơn mơ tiếp tục qua chuyện, đời này...!cậu là Diệp Vân Xuyên.
Hạ đoạn ra quyết định, Diệp Vân Xuyên dần dần điềm đạm lại, gật đầu thực sự rồi sốc lại chút lòng tin, cậu đem hai con mắt ăm ắp ngán chán nản nhìn lên màn hình hiển thị PC, cậu mong muốn xác lập thời điểm hiện tại là năm nào? Có lẽ tiếp tục không có gì ai lưu giữ cho tới cái người thương hiệu là Du Văn Hiên nữa, toàn bộ đang trở thành tro tàn ký ức với toàn bộ quý khách.
Trên màn hình hiển thị PC hiển thị thời điểm ngày hôm nay là ngày 6 mon hai năm 20xx, Diệp Vân Xuyên cởi to tát đôi mắt không thể tinh được, một năm? Cậu trọng sinh vào trong 1 năm tiếp theo ngày cậu tự động tử, thiệt mong muốn mỉm cười, 1 năm thưa ngắn ngủn ko ngắn ngủn nhưng mà thưa nhiều năm cũng ko nhiều năm, nó vừa phải đầy đủ nhằm khiến cho quý khách gạt bỏ một người tiếp tục bị tiêu diệt.
Dùng cái máy vi tính lâu đời nhằm lên mạng, trước tiên Diệp Vân Xuyên tìm hiểu hiểu về tình hình công ty lớn cũ bản thân từng khăng khít nhiều năm trời.

Xem thêm: tinh tế chi cái gì mang thai rồi

Vân Đằng từ là 1 công ty lớn quy tế bào ko tính là rộng lớn khi ban sơ sau 1 năm tiếp tục vững mạnh rộng lớn, tiếp tục nhận thêm vài ba công ty lớn con cái bên dưới trướng.

Quy tế bào công ty lớn kể từ thành phố Hồ Chí Minh A tiếp tục vươn đến tới tận thành phố Hồ Chí Minh F xa vời xôi.
Diệp Vân Xuyên khẽ mỉm mỉm cười, lòng cảm nhận thấy hạnh phúc vì như thế công ty lớn vẫn một lối thành công xuất sắc nhưng mà tăng trưởng, thiệt lòng nhưng mà thưa cậu cũng đều có một ít lưu giữ quý khách, nhất là những người dân các bạn người cùng cơ quan vẫn luôn luôn đến nơi sát cánh nằm trong cậu trong mỗi khi trở ngại.

Chỉ cần phải biết quý khách vẫn sinh sống đảm bảo chất lượng vậy là đầy đủ, những cái không giống không hề cần thiết.
Cậu yên ắng nhìn màn hình hiển thị vẫn sáng sủa đèn, nhìn lại một lượt số liệu tổng hợp.

Một việc làm quá đỗi thân thuộc mà đến mức mang đến mặc dù có nhắm đôi mắt cậu cũng rất có thể thực hiện được tuy nhiên so với một thực tập dượt viên thì nó quả thực gian truân, thảo hèn vẹn toàn công ty cần thức white tối nhằm thực hiện.
Đôi bàn trắng tay nõn với nhen nhóm ngón tay thon dài lâu gầy còm yếu đuối vì như thế thiếu hụt dưỡng chất linh động lướt cút bên trên keyboard.
Bỗng chốc động tác bên trên tay cậu tạm dừng, tiểu đồng teo rút nhanh chóng.

Ánh đôi mắt như ko thể tin cậy nhưng mà nhìn lên loại chữ bên trên bạn dạng report "tập đoàn Khương Thịnh", Diệp Vân Xuyên gần như là quên thôi việc thở, toàn bộ cơ thể như rớt vào hầm băng lạnh giá.

Tại sao? Tại sao lại trớ trêu vì vậy, vì sao vẹn toàn công ty lại đưa vào tập đoàn lớn Khương Thịnh nhưng mà ko cần công ty lớn này khác?
Diệp Vân Xuyên mong muốn gào lên, bị tiêu diệt tiệt.

Đời này cái cậu không thích bám líu nhất đó là tập đoàn lớn Khương Thịnh, không! Cậu kịch liệt thở dốc, gặm chặt răng áp dụng xúc cảm mong muốn đập bàn của tôi thời điểm này, nhì hốc đôi mắt cay cay, những giọt nước đôi mắt ko tự động công ty nhưng mà rơi xuống, nấc nghẹn.
Cậu nhắm đôi mắt lại áp dụng xúc cảm khích động của bạn dạng thân thiện, bắt chủ yếu bản thân cần điềm đạm lại.

Hiện bên trên cậu là Diệp Vân Xuyên, cậu vẫn ko là nhân viên cấp dưới đầu tiên, tức thị cậu rất có thể xin xỏ ngủ việc tức thì tức thời.

Một tập đoàn lớn rộng lớn thì đầy đủ gì một nhân viên cấp dưới quèn tương tự cậu, phải! Đúng là vì vậy, so với một nhân viên cấp dưới thực tập dượt không tồn tại gì nổi bậc, không tồn tại kháng sống lưng thì sở hữu hay là không căn bạn dạng không có bất kì ai quan hoài.
Một đợt tiếp nhữa cởi đôi mắt rời khỏi, góc nhìn u tối ngay lập tức loé lên tia kiên ấn định.

Cậu nhanh gọn lẹ triển khai xong bạn dạng plan, Lúc đồng hồ đeo tay điểm thanh lịch sáu giờ sáng sủa thì diệp vân xuyên cũng tiện lợi triển khai xong bạn dạng report, tiếp sau đó mới mẻ chậm chạp rì phi vào toilet tắm, tiến công răng.
Nhìn chủ yếu bản thân thời điểm hiện tại nhập gương, khuôn mặt vẫn còn đấy chút non nớt, khá gầy còm nên nhìn không tồn tại chút lòng tin này cả, hai con mắt to tát thâm trong veo.

Tóc cái phần bên trước khá nhiều năm tủ cút 1 phần hai con mắt khiến cho toàn bộ cơ thể thoạt nhìn đặc biệt âm trầm, kín.

Xem thêm: ngộ nhận truyện

Nhìn cộng đồng vẹn toàn công ty ko cho tới nỗi này, đơn thuần quá kín nên quý khách cũng ko nguyện ý tiếp xúc.
Nhưng cậu thì không giống, cậu là 1 trong những người đặc biệt linh động, đặc biệt toá cởi với quý khách.

Dù gì cậu cũng từng thực hiện giám đốc phần tử marketing do đó ko thể vừa phải đôi mắt với cỗ dạng âm trầm này.
Từ ngôi nhà cho tới điểm thực hiện cậu cần ngồi xe buýt thêm thắt phụ vương mươi phút nữa mới mẻ cho tới điểm, tâm tình vốn liếng ko được đảm bảo chất lượng do đó cậu không tồn tại thể trạng suy nghĩ cho tới bữa sáng sủa.
Cứ thế, cậu đem một cái bụng trống rỗng nằm trong thể trạng áp lực phi vào cửa ngõ công ty lớn, nhìn đại sảnh bề thế mà đến mức khiến cho người không giống cần loá đôi mắt, quá nhiều kẻ liều mình tìm hiểu từng phương pháp để đưa vào điểm này, tuy vậy một kẻ một côi như Diệp Vân Xuyên của thời điểm hiện tại lại là người trước tiên khát vọng mong muốn bay ly ngoài phía trên.

Nghĩ thôi tiếp tục thấy thiệt khôi hài, Diệp Vân Xuyên tiếp tục quá quen thuộc với những tình cảnh như vậy này do đó không tồn tại nhiều xúc cảm mang đến lắm, cậu điềm đạm liếc mắt rảnh rỗi nhạt nhẽo nhìn xung xung quanh rồi âm trầm bước tiến về phía cầu thang máy dành riêng cho nhân viên cấp dưới.
Cậu sở hữu ký ức của vẹn toàn công ty do đó cũng ko gặp gỡ trở ngại gì trong những việc tìm kiếm ra chống thao tác nằm trong tiến thủ trình việc làm thường ngày.