trời sáng rồi nói tạm biệt đường nhã

Chương 1: Thế Khó Xử

  • Tác giả: Đản Đản 1113
  • Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngược tâm
  • Nguồn: quinnchen.wordpress.com
  • Editor: TramThaoMy
  • Beta: Quinn
  • Độ dài: 6 quyển (75 chương + 2 PN)
  • Trạng thái: Full

Mục lục

Khi hai con mắt thâm thúy thăm hỏi thẳm của anh ý tạm dừng phía trên người tôi, tương đối thở của tôi vẫn liên tiếp như lúc trước. Khi ko nhận ra anh, tôi buồn buồn phiền ghi nhớ nhung ko thể biểu diễn mô tả được.

Bạn đang xem: trời sáng rồi nói tạm biệt đường nhã

Chân tướng tá thực sự từng mùng từng mùng một được vạch trần…Đau lòng ko thể này mô tả xiết, nỗi nhức sau cao hơn nữa nỗi nhức trước.

Cả khung trời và cả cái căn nhà thực hiện bởi kính nhằm nhìn sao bại cũng nhức lòng tuy nhiên rơi nước đôi mắt nằm trong tôi.

Tại sao từng khổ đau anh đều tự nguyện mãi mãi gánh lấy một mình? Chẳng lẽ anh không hiểu biết nhiều, bên trên trái đất này chỉ mất anh mới mẻ sở hữu kĩ năng thực hiện cho tới tôi bi thương? Chẳng lẽ anh không hiểu biết nhiều, tôi thiệt sự ko rất cần được anh đảm bảo tôi như vậy?

Anh trai! Nếu vô sau này của anh ý sở hữu xuất hiện tại một cô nàng không giống thì van anh hãy sớm trình bày cho tới cô ấy biết, anh yêu thương cô ấy!……

Về cho tới căn nhà vẫn ngay sát một giờ sáng sủa, tôi tra chìa khoá xuất hiện căn nhà rời khỏi. Không ngờ rằng vô phòng tiếp khách đèn vẫn còn đấy sáng sủa.

Một người nam nhi mang 1 cỗ ăn mặc quần áo white color ở nghiêng bên trên sofa, nhì đôi mắt nhắm chặt, bên trên mặt mũi lòi ra sự mệt rũ rời khó khăn lấp giấu quanh. Tôi rón rón rén bước từng bước đi vô cùng nhẹ nhàng, kinh hồn thức tỉnh anh…. Nhẹ nhàng tiếp cận sofa ngồi xổm trước mặt mũi anh.

Làm sao bây giờ? Lay anh tỉnh dậy? Hay là lấy tấm chăn đậy điệm lên, xong để anh phía trên sofa ngủ một đêm? Tôi nghe đâu đang được luyến tiếc bởi dự đằm thắm nhì cơ hội làm….

Đang nối tiếp lưỡng lự thì song mặt hàng lông nheo nhiều năm khẽ động che, tiếp sau đó anh lờ lững rãi há đôi mắt. Mặt vẫn đem theo dõi đường nét buồn ngủ, anh nở nụ mỉm cười chân tình chất vấn. “Đã quay trở lại rồi sao?”

Một nỗi nhức lòng ko mô tả xiết thảm sát bừa bến bãi lên trái ngược tim tôi.

Tôi thực hiện vẻ mặt mũi ko vui sướng trình bày. “Ngày mai ko nên anh cần thiết ra đi trường bay sớm nhằm lên Bắc Kinh dự mở đầu hội nghị trao thay đổi kinh nghiệm tay nghề à? Tại sao ko chuồn ngủ sớm.”

Anh ngồi dậy vuốt vuốt mái đầu cộc của tôi trình bày. “Trước Khi chuồn công tác làm việc, anh mong muốn gặp gỡ em.” Mang theo dõi dày đặc ý mến thương, anh nhẹ nhàng giọng phản kháng.

“Vậy sao anh ko gọi điện thoại cảm ứng cho tới em sớm?” Nếu biết anh đang được đợi trong nhà, tôi sẽ không còn chuồn hát Karaoke.

“Ngày mai Đồng Hoa kết duyên, anh đoán những em sở hữu thật nhiều sinh hoạt, thúc dục em về căn nhà dường như ko hoặc lắm.” Anh mỉm cười cho tới nhạt nhẽo nhẽo cũng lại vô cùng nữ tính.

“Mai kiểu mốt ko được như vậy nữa! Anh thực hiện vậy em thiệt sự ko tự do.” Miệng của tôi chu rời khỏi, nghĩ về cho tới năm giờ sáng sủa ngày mai anh nên ra đi trường bay, tuy nhiên lại hóng tôi tuy nhiên ko chuồn ngủ sớm, trong thâm tâm thiệt ko tự do tí nà

“Hình như anh……làm cho tới em sở hữu xúc cảm như vậy….” Tiếng anh trình bày tất nhiên cay đắng sở tuy nhiên tiếng nói vẫn nữ tính mềm mại và mượt mà tựa như loại suối đang được chảy róc rách nát.

Quả thiệt kể từ sau khoản thời gian tôi kể từ Nước Hàn quay trở lại, anh xem xét thật nhiều cho tới tôi.

“Em ko nên là sở hữu ý này, em đơn giản nhức lòng thôi.” Tôi trừng đôi mắt nhìn anh. Thà anh cứ tựa như xưa, so với tôi thiệt nghiêm chỉnh xung khắc, cũng chớ như giờ đây, trong cả nghiêm chỉnh xung khắc cũng quá cảnh giác.

Anh mỉm cười, một giờ mỉm cười sảng khoái vạc rời khỏi kể từ tâm tư sung sướng.

“Gặp em rồi anh cũng yên tâm, em mau chuồn ngủ sớm chuồn.” Anh kéo tôi trở về chống rồi trình bày tiếp. “Ngày mai em nên thực hiện phù dâu, tiếp tục mệt rũ rời một ngày dài đấy.”

“Ngày mai anh lên máy cất cánh ko được lướt web đọc báo, ghi nhớ nhắm đôi mắt lại nghỉ dưỡng thêm thắt, bởi ko ánh nhìn tiếp tục mệt rũ rời khó khăn coi lắm.” Tôi lài nhài như 1 bà cụ.

“Được.” Anh gật đầu dặn dò dò thám tôi. “Ngày mai ghi nhớ để nhiều chi phí vô phong so bì một chút ít, nêm thêm phần của anh ý vô.” Đại Đồng còn ko không còn giận dỗi nên không tồn tại mời mọc Bắc Bắc. ((&_&))

“Em biết rồi!” Haizz, quả thực tôi vô cùng mong muốn nằm trong Bắc Bắc nhập cuộc hít lễ của Đại Đồng. Cô ấy so với người từng yêu thương âm thầm vì vậy thiệt thực sự dứt tình….Tuy nhiên, tôi nghĩ về nếu như sau này Gianh Mạnh Kì ăn ở tệ bạc với Đại Đồng, tôi cũng tiếp tục thực hiện vì vậy. Đây coi như thể biểu thị tình các bạn của phái phái nữ.

Đứng trước cửa ngõ chống tôi.

“Ngủ ngon.” Anh nhìn tôi nở nụ mỉm cười nhẹ nhàng dàng

“Ngủ ngon.” Tôi vẫy tay xin chào anh.

Hiện bên trên thiệt chất lượng, thường ngày vô ban đêm hoàn toàn có thể nằm trong anh trình bày tiếng chúc ngủ ngon…Khi tôi xoay người vô chống thì…

“Y Y à!” Anh gọi lúc lắc lại.

“Vâng?” Tôi xoay đầu nhìn anh.

“Anh chuồn rồi, em nên ghi nhớ ăn cơm trắng tía bữa đích giờ nhé!”

“Vâng.”

“Mấy thời nay sức nóng chừng phía bên ngoài tạm thời, rời khỏi lối nên ghi nhớ đem áo khóa ngoài theo dõi.”

“Vâng.”

“Còn có….” Một nụ hít ngừng đằm thắm trán tôi….

Thật nhẹ dịu, thiệt nhẹ nhàng dàng…….nữ tính cho tới nổi suýt chút nữa tôi vẫn lạc rơi rụng hồn mai.

“Mười ngày nữa anh tiếp tục quay trở lại.” Anh nở nụ mỉm cười tuy nhiên mặt mũi còn chứa chấp chan chứa lưu luyến tham lam lam.

“Vâng.”

“Ngủ ngon….” Ánh đôi mắt của anh ý thâm thúy thăm hỏi thẳm như nước đại dương cả

“Ngủ ngon…..” Tôi bất tỉnh vấn đáp.

Cho cho tới Khi anh vẫn về cho tới chống và tạm dừng hoạt động lại, tôi mới mẻ thức tỉnh chuồn vô chống bản thân, tay còn vuốt nhẹ nhàng lên tương đối rét còn lưu lại bên trên trán.

Cảm thấy….Bắc Bắc so với tôi sở hữu đồ vật gi bại thiệt mới lạ. Nhưng là loại mới lạ gì, tôi cũng ko đoán hiểu rằng.

Anh luôn luôn trực tiếp so với tôi thiệt nữ tính, chở che thiệt chi tiết ….

……

Đúng rồi, tôi quên trình bày cho tới anh biết…tôi vẫn sở hữu các bạn trai…

Anh là anh trai của tôi…. Anh sở hữu quyền được biết, ko nên sao?……

♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂

Xem thêm: ngộ nhận truyện

Hôn lễ của Đại Đồng ra mắt thiệt êm dịu đẹp nhất.

Trong lễ cưới, cô ấy cố ý nhằm tôi chụp được bó hoa cưới của nàng dâu.

“Chúc mừng chúc mừng! Thật hoặc quá nha! Cô dâu sau đó chắc chắn là cậu rồi!”

Vì thế một group bạn hữu quen thuộc biết và lạ lẫm biết vây xung quanh trình bày chúc mừng, thực hiện tâm trí của tôi choángng.

……

Cô dâu kế tiếp tiếp?…… thiệt sự được xem là tôi sao?…..

……

Tôi nằm trong Hải Kỳ vẫn đầu tiên kết gửi gắm. Tuy rằng Cửa Hàng chúng tôi ko keo dán tô, cuồng sức nóng giống như các cặp tình nhân đang yêu thương không giống, tuy nhiên tình thương của Cửa Hàng chúng tôi luôn luôn trực tiếp êm ấm. Mỗi một đợt hò hẹn đều thấy thiệt tự do. Đề tài tuy nhiên Cửa Hàng chúng tôi đưa ra nhằm tán phễu ko khi nào tẻ nhạt nhẽo. Anh thiệt bao dong tôi, tuy nhiên tôi cũng thiệt nhẫn nhịn anh. Chưa khi nào tôi thực hiện những việc tuỳ hứng so với anh, điều này trước ni trước đó chưa từng xẩy ra.

Sau Khi kết gửi gắm, tôi mới mẻ hiểu rằng Hải Kỳ sở hữu bởi cung cấp cao, việc làm chủ yếu của anh ý ko nên là đầu nhà bếp. Anh là bác bỏ sĩ tư tưởng, sở hữu trung tâm điều trị riêng rẽ và vô cùng nổi tiếng ở TP.HCM X này. Danh sách quý khách hàng hứa hẹn nhà đá hóa học cao như ngọn Kim tự động tháp.

Cuộc sinh sống của anh ý thiệt giản dị, buổi ngày và đêm hôm là song thân phận trọn vẹn không giống nhau. Anh ko phô trương bạn dạng đằm thắm cũng ko cố ý giấu quanh diếm.

……

Tôi vẫn ko rước chuyện tôi và Hải Kỳ vẫn kết gửi gắm trình bày cho tới Bắc Bắc biết.

Có nhiều lúc tôi thấy bản thân thiệt hài hước, một chuyện giản dị và đơn giản vì vậy vì sao khó khăn há mồm trình bày ra?

Có lẽ… sở hữu lẽ… sở hữu lẽ….chính vì từng ban đêm khi Bắc Bắc gọi điện thoại cảm ứng cho tới tôi, tiếng nói nghe thiệt mệt mỏi nhọc….Tôi tránh việc lấy việc nhỏ vì vậy nhiều chuyện anh, sở hữu đích không?

Lịch trình về nhà đất của Bắc Bắc cực chẳng đã nên kéo dãn dài. S hội nghị trao thay đổi kinh nghiệm tay nghề đoạn, anh lại được bố trí vô tổ sở hữu một cuộc phẫu thuật rộng lớn vừa được fake tới….

Anh thất ước với tôi, vừa mới đây thôi tuy nhiên anh đã đi được rộng lớn nhì mươi bao nhiêu ngày rồi!…

……

Vài ngày đầu tôi còn vô tâm ko nghĩ về cho tới anh, rồi cho tới một tuần ….tôi chính thức ghi nhớ anh, phía trên chỉ là 1 thói quen thuộc, tuy nhiên tôi thiệt sự, thiệt sự ghi nhớ anh. Nhớ anh cho tới nổi tôi lặng ngắt tiếp cận chuồn tháo lui vô chống, Khi xoay đầu lại luôn luôn cảm nhận thấy như anh đang được lặng lẽ ngồi bên trên sofa thực hiện các bạn với bản thân.

Anh chuồn càng lâu, xúc cảm của tôi ngày càng trùng xuống thấp.

Thế cho nên vì thế sở hữu vài ba chuyện ko hoặc xẩy ra với Hải Kỳ, mặc dầu anh trầm trồ thông thường tuy nhiên tôi cũng không tồn tại chú tâm chú ý…

Ví dụ như Khi Hải Kỳ về lại nhà vô tối khuya đã biết thành đám côn trang bị vây hãm, suôn sẻ Hải Kỳ chạy bay được, đám côn trang bị này cũng ko lấy được gì.

Tiếp Từ đó là vô quán ăn của anh ý sở hữu một đám nhân viên cấp dưới tạo ra sự, rồi tiếp sau nữa là sở hữu bao nhiêu người người mắc bệnh chất lượng của anh ý huỷ vứt lịch nhà đá vẫn hứa hẹn trước.

……

Sắp không còn giờ thao tác thì điện thoại cảm ứng của tôi cảm nhận được một tin cẩn nhắn: ‘Đã mua sắm vé coi phim, giờ đây đang được bên trên lối cho tới đón em, ghi nhớ hóng anh.’

Tôi mỉm cười, một vừa hai phải quyết định nhìn cho tới kỹ thì điện thoại cảm ứng mặt mũi tay trái ngược vang lên, tôi thuận tay nhấc máy, truyền cho tới lời nói trầm rét của Hải Kỳ. “Trước Khi chuồn coi phim, chuồn bữa tối ở quán ăn Nước Hàn nha”

“Không nên anh vẫn mua sắm vé rồi sao mà còn phải chất vấn em?” Tôi mỉm cười vấn đáp anh.

“Sao em biết anh vẫn mua sắm vé rồi?” Anh mỉm cười khẽ trình bày. “Buổi sáng sủa ngày hôm nay anh vẫn giành thủ chuồn xếp mặt hàng mua sắm vé.”

“Còn chất vấn làm thế nào em biết? Không nên mới mẻ nhắn tin cẩn cho tới em biết sao?” Tôi sở hữu chút hài hước, vắt lấy điện thoại cảm ứng địa hình vô tay. “Coi như vẫn hứa hẹn đoạn, em so với bố trí của anh ý không tồn tại chút phản đối này.”

“Ừ, cứ đưa ra quyết định vậy chuồn.” Trước Khi quắp máy, Hải Kỳ tâm lý một chút ít rồi trình bày. “Anh không tồn tại nhắn tin cẩn cho tới em nha.”

“Có tuy nhiên.” Tôi mỉm cười trình bày tiếp. “Để em lấy thì giờ anh gởi tin cẩn fake cho tới anh xem…..” Tôi lấy điện thoại cảm ứng há rời khỏi xem xét lại lời nhắn, giờ mỉm cười lưu lại.

Đó là số điện thoại cảm ứng của Bắc Bắc….Anh vẫn quay trở lại kể từ Khi nào?

“Hải….Hải Kỳ….Chúng tao hoàn toàn có thể thay đổi giờ coi phim không?……” Không cần thiết đắn đo nhiều, tôi ngập ngừng chất vấn Hải Kỳ.

“Làm sao vậy?” Anh sở hữu chút kinh ngạc.

“Tin nhắn một vừa hai phải rồi…. một vừa hai phải rồi là của anh ý trai em….Anh ấy đã và đang mua sắm vé coi phim….bọn chúng em vẫn ngay sát một mon ni không tồn tại gặp gỡ cho nên vì thế, cho tới nên…..” Muốn kể từ chối tuy nhiên thiệt khó khăn tâm sự trở nên tiếng.

Hải Kỳ tâm lý một lúc rồi trình bày. “Thật chất lượng quá! Dù sao người xem đều quen thuộc biết, nhằm anh gọi Nhược Hàm, tứ người tất cả chúng ta bên nhau chuồn coi phim công cộng, được không?”

“………….” Tôi cay đắng sở gật đầu. “Được.”

Có một số trong những việc sớm hoặc muộn gì thì Bắc Bắc cũng nên biết.

“Vậy… Y Y, cảm ơn em.” Hải Kỳ trình bày một giờ cảm ơn, thực hiện cho tới tôi cảm nhận thấy anh bố trí vì vậy cũng không tồn tại ý nghĩa sâu sắc giản đơn.

……

Cúp điện thoại cảm ứng đoạn tôi xoay người, nhận ra Nhược Hàm còn treo kính đen ngòm đang được vướng tiến công máy chất vấn. “Nhược Hàm, ban đêm ni sở hữu việc gì không? Nếu không tồn tại việc gì… tất cả chúng ta tứ người đi… coi phim?”

“Được.” Nhược Hàm thuận mồm trình bày tiếp. “Dịch Bắc hứa hẹn với em hả? Ngày ngày qua anh ấy gọi điện thoại cảm ứng cho tới chị, trình bày ngày hôm nay chị ko được cho tới em tăng ca, anh ấy mong muốn đem đến em một sự vui sướng mừng quá bất ngờ.”

Bắc Bắc….

“Xem rời khỏi tối ni tiết mục tiếp tục vô cùng đa dạng phía trên, Đồng Tử Y.” Tiếng trình bày âm trầm, rét lùng không xa lạ vang lên bên trên đỉnh đầu tôi.

Tôi ko thể tin cẩn, kinh hoảng ngấc đầu nhìn….

Xem thêm: tác giả chu ngọc

Là Y Đằng Diệu!

Quyển 5 – Chương 12

⟹ Quyển 6 – Chương 2