trò chơi nguy hiểm tổng tài tội ác tày trời

                                    
                                              

Chương 13: Loạn luân  (18+)

Trong khi tức thời, Mạch Khê cảm nhận thấy toàn cỗ lục phủ ngũ tạng như bị xổ không còn rời khỏi vậy. Khó khăn ngấc đầu lên, cô trông thấy phụ vương nuôi ko chút lấp đậy…

Bạn đang xem: trò chơi nguy hiểm tổng tài tội ác tày trời

Bọt nước theo dõi lồng ngực to lớn của Lôi Dận tuy nhiên chảy xuống, dọc từ nhì chân thon lâu năm, càng tôn thêm thắt vóc dáng vẻ cương nghị, thần thánh của hắn…

"Cha nuôi, con cái sai rồi… con cái biết con cái sai rồi…"

Mạch Khê thiệt sự ko biết phụ vương nuôi ham muốn làm những gì. Tuy rằng cô đã và đang hiểu chuyện tuy nhiên cho dù sao vẫn mới chỉ chục tám tuổi hạc.

"Muốn tiến bộ nhập giới vui chơi thì cần học tập bao nhiêu người thiếu phụ kia!"

Lôi Dận kéo lấy cô, toàn thân to lớn như lấp chuồn khắp cơ thể cô đang được lập cập rẩy không ngừng nghỉ, "Có biết chúng ta vì như thế vật gì tuy nhiên thực hiện như thế không?"

Cô cũng chỉ nghĩ về cho tới lí bởi là ‘ham ham muốn vật hóa học ko kể từ thủ đoạn’!

Nhưng giờ thổ lộ chỉ càng kích ứng Lôi Dận, hắn cho đến giờ đây chẳng cần là kẻ cao thượng! 

Đại óc Mạch Khê rỗng tuếch trống rỗng, cô gần như là ngạt thở. Nhìn nhập hai con mắt xanh rờn thâm thúy thẳm cơ, lại thấy ánh nhìn tràn dục vọng ko chút lấp giấu quanh cơ càng thực hiện cô thêm thắt kinh hoàng hãi.

"Mấy người cơ phô bày bản thân là nhằm dò la kim chủ! Không với kim công ty, chi phí vật dụng nửa bước cũng khó khăn tiến!"

Sợi tóc đen sì nhánh rủ bên trên trán Lôi Dận, cái mũi cao trực tiếp thanh nhã, khóe môi kiên nghị tương đối mỉm cười cợt vẫn tràn vẻ rét mướt lùng...

Xem thêm: vợ hờ yêu của tổng tài

"Thì rời khỏi Khê nhi của tớ cũng học tập kẻ xấu xí chuồn gửi gắm du, như thế đằm thắm là phụ vương nuôi... tớ cần trở nên toàn mới nhất được!"

"Không. . . . . . "

"Đêm ni phục dịch tớ cho tới tốt!"

Giọng rằng Lôi Dận siêu rét mướt, tuy nhiên bàn tay to lớn thì ngược lại, lạnh lẽo như lửa đâm vào nhập váy Mạch Khê, "Thứ nhất là nhằm báo đáp công ơn nuôi chăm sóc chục năm của tớ, loại nhì... kim công ty của con cái chỉ rất có thể là ta!"

Câu rằng vượt mức lộ liễu khiến cho người không giống hãi kinh, như thương hiệu phun xuyên trực tiếp nhập tim Mạch Khê.

"Cha nuôi, van nài người... ko thể như thế..." Mạch Khê ham muốn quỳ xuống van nài hắn, không mong muốn là bị hắn kìm chặt bên trên nệm, ko thể động che.

"Không thể? Ta tiếp tục thực hiện cho tới trở nên với thể!"

Đôi đôi mắt Lôi Dận như mãnh thú chuẩn bị ăn thịt người...

"Trong người con cái trái khoáy nhiên chảy loại huyết thấp yếu đuối. Nếu đang được mừng rỡ sướng nhập khuôn vòng luẩn quẩn như thế, tớ tiếp tục cho tới con cái thấy vòng luẩn quẩn này khiến cho rất nhiều người kinh tởm đến mức độ nào!"

Xem thêm: thức ăn trong nồi em trong chăn

Bàn tay hắn ko kiên trì tóm lấy nhì tay cô, chôn mặt mày nhập cổ cô. Hơi thở lạnh lẽo rộp phả lên cổ, lên gáy cô. Một bàn tay không giống của hắn đang được tìm tới bầu ngực White nõn của cô ấy, ko chút tiếc thương...

"Đừng. . . . "

Mạch Khê thiếu hiểu biết vì như thế sao phụ vương nuôi lại rằng như thế, cũng ko khó khăn cảm biến được sự tức tức giận và nguy khốn của hắn, "Cha nuôi... tạm dừng... ko được!"