tổng tài mặt lạnh cực sủng vợ yêu

Cánh cửa ngõ chống đóng góp một giờ rầm, Cố Y Lạc lặng bản thân ngồi bại như loại xác ko hồn, đối lập với cô xung xung quanh là tư bức tường chắn rỗng vắng ngắt, quạnh hiu, ko biết rằng.

Trước phía trên u từng rằng với cô về người con trai tuy nhiên bà từng đặc biệt đậm đà, người bại qua chuyện lời nói bà đặc biệt xuất sắc ưu tú, phong thái, khí hóa học đem quá, mưu trí tài xuất sắc.

Bạn đang xem: tổng tài mặt lạnh cực sủng vợ yêu

Có phen phụ huynh cô tranh cãi, cô vô tình nghe tía nhắc cho tới một người con trai chúng ta Cố, tía thay đổi lỗi mang lại cuộc hôn nhân gia đình ko niềm hạnh phúc đó là vì thế ông tớ, người luôn luôn tồn bên trên thâm thúy kín nhập nỗi lòng u, một sự tiếc nuối mang lại loại gọi là thanh xuân.

Tình đầu này chẳng dở dang…

Nhân duyên cũng thiệt sự kì quái, nó thiệt biết phương pháp trêu tức.

Cánh cửa ngõ phanh, một luồng sáng sủa hắt nhập, Lục Triết Tiêu bước cho tới, ôm cô nhập lòng, cô đặc biệt mong muốn phản kháng tuy nhiên lại ko thể thực hiện được, toàn thân thiết cô như loại xác thô ko xương, dẻo quẹo cho tới rũ rượi.

“Triết Tiêu, anh buông em đi ra trước chuồn. Em đem điều mong muốn rằng.”

Anh buông tay, quỳ gối xuống trước mặt mũi cô, cầm chặt đôi bàn tay run rẩy rẩy của cô ý.

“Chuyện gì thế? Có cần u anh tiếp tục rằng gì không?”

Cô nhấp lên xuống đầu, tránh mặt chuồn góc nhìn tò lần ấy, giọng cô có vẻ như tỉnh bơ tuy nhiên lòng lại nổi trận bão tố, phong tía.

“Không đem, bà ấy chỉ rằng thời hạn này hoàn toàn có thể nhằm anh ở lại phía trên đỡ đần bà không?”

“Anh bảo Minh Trí ở lại.”

“Nhưng em tiếp tục hứa với bà ấy là nhằm anh ở lại rồi. Xin anh chớ thay đổi em trở nên người thất ước.”

“Được. Anh nghe lời nói em.”

Cố Y Lạc tách ngoài biệt thự nghỉ dưỡng Lục gia nhập thần trí mơ hồ nước, mung lung và vô toan, lòng cô rối như mớ bòng bong, càng gỡ càng bị quấn chặt.

Mấy ngày ngay lập tức tiếp sau đó, cô nỗ lực chất vấn thăm hỏi những người dân các bạn cũ của u về chuyện tình thân thiết u và Lục Đình Khôi, đa số chúng ta đều là những người dân các bạn sau quãng thời hạn ấy, đương nhiên cô chỉ mất ôm siết lấy tuyệt vọng nhập bản thân, không tồn tại chút thông tin gì.

Cố quản trị Lục thời hạn mới đây đi ra quốc tế thương thuyết thực hiện ăn với cùng một người các bạn cũ, cần tổn thất nhị mon nữa mới nhất trở lại. Cố Y Lạc thiệt sự hoảng, hoảng bạn dạng thân thiết sẽ không còn kiểm soát nổi xúc cảm hóng cho tới khi bại.

Nhưng cô vẫn đang còn tín nhiệm với u, chắc chắn cô sẽ không còn cần là đàn bà ruột của Lục Đình Khôi, cô và Lục Triết Tiêu ko thể này là bằng hữu được. Chỉ cần thiết hiểu nhầm này được hoá giải cô và anh sẽ tiến hành đồng ý ở cùng nhau.

Có lẽ vậy…

Ngày phụ huynh chia ly, cô còn vượt lên trước nhỏ, ko thể hiểu chuyện gì, vì thế ko thể ko liệt kê nhập tình huống cô ko con cái ruột Cố Thúc Tịnh, nhị người chúng ta mới nhất ly thơm.

Tâm can cô bị dằn xéo cho tới quặn thắt…

Trời tối đen sì như mực, ngoài cộng đồng mưa phất phơ, ko tuyết tuy nhiên đặc biệt rét mướt, Cố Y Lạc 1 mình ngồi húp rượu nhập góc quán bên rìa phố.

Thấp thông thoáng dáng vóc miếng khảnh Tô Nhã Ngọc bước cho tới, ngồi xuống vùng dưới bàn đối lập, đờ người trong khi thấy số chai bia trống rỗng xung xung quanh.

“Y Lạc sao thế? Cậu với Lục Triết Tiêu xẩy ra chuyện gì à?”

“Ừm… Chuyện đặc biệt lớn… rất là rộng lớn.”

“Sao thế? Cậu chớ húp nữa.”- Tô Nhã Ngọc cướp lấy chai bia nhập tay Cố Y Lạc hạn chế lại.

“Mẹ của Lục Triết Tiêu nói: chúng ta hoàn toàn có thể là bằng hữu. Cậu rằng coi đem cần hài hước lắm không?”

Miệng cô cười cợt tuy nhiên lòng buốt đắng, tột nằm trong của sự việc nhức nhối là ko thể rơi một giọt nước đôi mắt này.

“Chuyện phung phí đàng bại sao hoàn toàn có thể xẩy ra.”- Tô Nhã Ngọc cười cợt tuy nhiên như ko cười cợt đáp lại.

“Không, cậu sai rồi. cũng có thể xẩy ra, chính vì u tôi và tía anh ấy từng là côn trùng tình đầu.”

Mối tình đầu?

Tưởng là kẻ kỳ lạ thì ra nhân duyên lại đẩy mang đến như vậy.

Nếu chúng ta thiệt sự là bằng hữu vậy đoạn tình thương mới nhú của mình sẽ rất cần thực hiện sao?

Chả trách cứ ngày hôm nay Cố Y Lạc lại vùi bản thân húp nhiều rượu cho tới thế.

Một người ngoài như Tô Nhã Ngọc nghe còn cần thót tim rằng gì là kẻ nhập cuộc.

“Lục Triết Tiêu biết chưa?”

“Vẫn ko.”

“Sao cậu ko rằng mang lại anh ấy biết nhằm anh ấy chất vấn rõ ràng tía mình?”

“Cậu ko biết bại thôi, anh ấy vướng căn dịch tâm lí đặc biệt nặng trĩu. Tớ hoảng anh ấy sẽ không còn chịu đựng nổi.”

Xem thêm: ỷ sủng mà cưới

Sự thiệt vốn liếng tiếp tục nghiệt té, ko thổ lộ được lại càng nghiệt té rộng lớn. Cố Y Lạc càng cố nén chịu đựng 1 mình tiếp tục càng đau khổ sở, chỉ e là sự việc thiệt ko sáng sủa tỏ sẽ rất cần sụp dịch liệt chóng.

….

Biệt thự chủ yếu Lục gia, đèn trộn xe hơi giọi sáng sủa, một cặp phái nam phái đẹp chuồn nhập nhập, thấy Trình An Lệ có vẻ như không ổn định, Chu Tuyết Sương bèn chạy cho tới cầm lấy tay bà tớ, tiếng nói ngọt lịm.

“Cô à… Cô đem chuyện gì sao?”

“Không đem.”

“Vậy tại vì sao anh Tiêu lại vô duyên không có căn cứ ở lại đây? Chẳng cần trước bại anh ấy với Y Lạc đang được vấn vít lấy nhau sao?”

“Hai đứa nó ko thể được.”- Bà Lục trừng đôi mắt, tiếng nói đem chút bị kích ứng, ko kiểm soát được xúc cảm láo tạp của bạn dạng thân thiết.

“Cô, đem cần tiếp tục xẩy ra chuyện rồi không?”- Cảnh Sở Minh oi ruột chất vấn.

“Nó và Cố Y Lạc là bằng hữu nằm trong thân phụ không giống u.”

Lời rằng khiến cho cả Chu Tuyết Sương và Cảnh Sở Minh sững sờ, đần người như tượng.

Trách số phận oan trái hoặc trách cứ nhân duyên vô tình.

Khó khăn lắm Lục Triết Tiêu mới nhất lần lại xúc cảm yêu thương tuy nhiên ko ngờ người anh yêu thương lại đó là em gái bản thân.

Nếu anh ấy biết thực sự này liệu đem chịu đựng đựng nổi hoặc không?

Điều này thiệt sự không có bất kì ai dám chắc chắn là.

“Cô à… Triết Tiêu tiếp tục biết chưa?”- Cảnh Sở Minh chất vấn.

“Vẫn ko. Cô thiệt sự không đủ can đảm rằng với nó, chỉ hoàn toàn có thể khuyên nhủ Y Lạc dữ thế chủ động tách xa vời tuy nhiên thôi!”

“Anh ấy đâu?”- Cảnh Sở Minh lại kế tiếp chất vấn.

“Nó đang được bên trên chống.”

Bước chăn vội vàng Cảnh Sở Minh lên lầu, anh ko gõ cửa ngõ tuy nhiên thẳng phanh rồi xông nhập nhập, chỉ trong khi thấy Lục Triết Tiêu đang được điềm tĩnh ngồi thao tác mặt mũi bàn mới nhất thở phào thoải mái.

Cảnh Sở Minh toan phanh mồm đi ra nhằm rằng thì tự dưng văng vọng lại lời nói rằng ban nãy của bà Lục, rồi lại thôi.

Sợ anh sẽ không còn chịu đựng nổi tuy nhiên trừng trị dịch.

Thấy thái phỏng ngập ngừng của Cảnh Sở Minh anh ngay lập tức hỏi: “Cậu ngày hôm nay sao thế? Cứ như gà dẫm cần tóc vậy?”

“Không đem gì. Chỉ là thấy cậu chịu đựng ở lại phía trên nên đem chút kỳ lạ thôi!”

“Chẳng cần vì thế u tôi bắt xay Cố Y Lạc hoặc sao? Nếu ko tôi cũng chẳng tự động nguyện ở lại đâu.”

“Tôi cũng nghĩ về vậy.”

Chu Tuyết Sương vẫn cố ý moi thêm thắt vấn đề kể từ Trình An Lệ: “Cô à, rằng vậy là chú Lục và u Cố Y Lạc từng nước ngoài tình sao?”

Trình An Lệ nhấp lên xuống đầu, giọng bà tớ nặng trĩu trĩu:

“Không hẳn vậy. Mà chúng ta là tình đầu của nhau.”

Chu Tuyết Sương rung rinh nhẹ nhõm mặt mũi cánh tay bà tớ, nhè khi ko chống vệ tuy nhiên bơm đi ra bao nhiêu lời nói khích tướng:

“Cô ko toan bỏ dở chuyện này đơn giản dễ dàng như thế bại chứ! Cháu biết quả đât Cố Y Lạc chắc chắn sẽ không còn bỏ dở đơn giản dễ dàng như thế đâu!”

Bà Lục rằng nhập sự vô hồn, ko xúc cảm.

“Chỉ cần thiết nó chịu đựng tách xa vời Triết Tiêu tớ cũng không thích thực hiện khó khăn.”

Chu Tuyết Sương kế tiếp bơm lửa:

“Nhưng cô, Cố Y Lạc ko cần hạng người dễ dàng buông thả mang lại anh Tiêu đâu! Hơn nữa, anh ấy là quản trị Lục Thị, quyền lực ở phía đằng sau Over, cũng đâu cần vô duyên không có căn cứ tuy nhiên cô tớ tách Ever cho tới Over.”

Trình An Lệ thời điểm hiện nay mới nhất trả hồn, để tâm nhập sự việc:

Xem thêm: nam phái tam thúc

“Ý con cháu là… Vậy theo đuổi con cháu nên cần thực hiện sao?”

Giọng Chu Tuyết Sương ngọt như mật, bơm nhập tai Trình An Lệ đặc biệt trót lọt, trong những khi lúng túng bà tớ còn tin yêu này đó là tiếp sách hoặc nhất.

“Hay là cô cứ cho tới lần rồi fake mang lại cô tớ một số tiền cảnh cáo thiệt nóng bức phản đối quan hệ bại, bắt cô tớ tách ngoài Over, đem như vậy anh Tiêu mới nhất buông vứt được.”