tổng tài cuồng vợ

Tổng Tài Cuồng Vợ - Chương 395: Chẳng đem gì gớm ghê cả!​

Ngôn Tiểu Nặc cứ lo ngại thấp thỏm mãi ko yên ổn, cô ko thể chìm vô giấc mộng được. Mặc Tây Quyết bỗng nhiên hối hận hận vì thế vẫn tâm sự, biết vậy anh vẫn lưu giữ kín chuyện này trong trái tim nhằm tự động nghĩ về cơ hội. "Thôi em chớ lo lắng nữa, mau ngủ lên đường." Giọng anh đem song phần xay buộc.

Ngôn Tiểu Nặc nói: "Làm sao em ngủ được giờ đây, chỉ việc nghĩ về cho tới đàn ông bản thân tiếp tục... Em lại ko cơ hội nào là ngủ được ấy!" "Thằng bé nhỏ còn nhỏ nên mặc dù nó cũng muốn cũng chẳng nhìn thấy ai đâu tuy nhiên." Mặc Tây Quyết khuyên răn nhủ cô. "Thì trình bày là trình bày mặc dù vậy tuy nhiên..." "Chẳng đem tuy nhiên nhưng mà gì ở phía trên cả, em mau ngủ đi!" Mặc Tây Quyết chính thức đi ra mệnh lệnh.

Bạn đang xem: tổng tài cuồng vợ

Ngôn Tiểu Nặc nhắm đôi mắt lại điểm rán nhằm xay bản thân nên ngủ.

Sáng bữa sau thức dậy, nhìn cô phờ phạc hẳn đi ra.

Mặc Ngôn là kẻ trước tiên vạc hiện tại điều đó: "Mẹ ơi, tối qua chuyện u ngủ ko được yên giấc hả?"

Ngôn Tiểu Nặc nhìn đàn ông rồi lại lặng lẽ ân oán âm thầm, nếu như không vì thế con cái thì chắc hẳn u vẫn ngủ say lắm đấy.

Nhưng người ngoài lại ko biết tối qua chuyện Mặc Tây Quyết đem ngon giấc ko, anh trình bày với Mặc Ngôn: "Hôm ni con cái dậy sớm quá nhỉ."

Mặc Ngôn nở nụ cười cợt, đáp: "Dạ, ngày hôm qua ông nội trình bày là ông Dục sẽ tới vô sáng sủa ni nên con cái mong muốn dậy sớm chút để tiếp ông Dục."

Ngôn Tiểu Nặc và Mặc Tây Quyết con quay quý phái nhìn nhau, ai ai cũng thấy rõ ràng vẻ sầu lo lắng vô đôi mắt người đối lập.

Mặc Ngôn vẫn hồn nhiên ko hề vạc xuất hiện, cậu bé nhỏ hạnh phúc ăn không còn bữa sáng sủa rồi kéo tay quản lí gia Duy Đức, và lắng đọng nói: "Quản gia Duy Đức, bác bỏ dò thám hùn con cháu xe pháo nhé! Con mong muốn lên đường đón ông nội Dục"

Duy Đức cười cợt nhân từ rồi lại con quay quý phái nhìn Mặc Tây Quyết.

Mặc Tây Quyết trình bày với đàn ông mình: "Chờ phụ thân u bữa sáng đoạn rồi nằm trong lên đường với con cái được không?" "Dạ được!" Mặc Ngôn tự do đồng ý: "Thế thì phụ thân u mau ăn thời gian nhanh lên lên đường."

Ngôn Tiểu Nặc ko thể nuốt trôi một mồm nào là nữa tuy nhiên cô lo ngại mang đến đứa nhỏ vô bụng nên vẫn xay bản thân ăn tăng tí đỉnh.

Cả mái ấm phụ thân người ôm theo gót thể trạng trọn vẹn không giống nhau đi ra cho tới trường bay.

Vừa bước xuống xe pháo thì Dục vẫn bước đi ra kể từ cửa ngõ máy cất cánh và theo gót sau là Đường Mạt Ưu.

Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy đàn ông tôi vừa bắt gặp Dục vẫn thi công luôn luôn chiếc máy chạy năng lượng điện vô nhì đùi nhằm lao lên đường thiệt thời gian nhanh. "Ông nội Dục!" Mặc Ngôn nhào vô lòng Dục và hóa trở thành con cái gấu túi con cái len lách vô lòng Dục.

Ngôn Tiểu Nặc xoa trán trình bày với Mặc Ngôn: "Ngôn à, ông Dục một vừa hai phải xuống máy cất cánh nên mệt mỏi lắm, nhằm u dắt con cái lên đường được không?" "Mệt a?" Mặc Ngôn ôm cổ Dục, cực kỳ thân ái thiết hỏi: "Ông Dục đang được mệt mỏi lắm hạ?"

Dục rất rất quí Mặc Ngôn nên trình bày khẽ: "Không mệt mỏi tí nào là cả." Đường Mạt Ưu nhìn Mặc Ngôn rồi lại nhìn quý phái Ngôn Tiểu Nặc và Mặc Tây Quyết, ánh nhìn cứ hòn đảo xung quanh.

Trở về thành tháp, anh dò thám thời cơ nhằm rỉ tai với Ngôn Tiểu Nặc: "Nặc à, thiệt đi ra mái ấm Dục rất rất quí nghịch tặc với trẻ con."

Ngôn Tiểu Nặc thở lâu năm, yếu ớt ớt nói: "Em biết à."

Đường Mạt Ưu nhíu ngươi hỏi: "Thế sao em lại trình bày vậy?" "Chẳng sao trăng gì cả!" Ngôn Tiểu Nặc tức tốc đời chủ thể đi: "Sao Nam Hân lại ko cho tới phía trên thế?"

Nhắc cho tới Kiều Nam Hân thì Đường Mạt Ưu lại hạnh phúc đi ra mặt: "Cô ấy có bầu rồi nên ko thể ngồi máy xe pháo tàu xe pháo lối lâu năm, ko đảm bảo chất lượng mang đến sức mạnh. Mẹ tôi đang được che chở cô ấy trong nhà."

Ngôn Tiểu Nặc cười cợt bảo: "Thế thì chúc mừng mái ấm gia đình anh nhé. "Cùng vui vẻ, nằm trong vui!" Đường Mạt Ưu lấy vỏ hộp kim cương đi ra trả mang đến cô: "Nam Hân sẵn sàng kim cương kết duyên mang đến em này."

Ngôn Tiểu Nặc trân trọng nhận lấy nó, thân ái thiết hỏi: "Chờ tất cả ở phía trên được bố trí Output đầu ra cơ rồi em sẽ tới thăm hỏi cô ấy!"

Đường Mạt Ưu cười cợt nói: "Được thôi, được thôi."

Ngôn Tiểu Nặc nhìn đứa đàn ông đang được ngồi trong trái tim Dục nhằm tán phễu quên trời quên khu đất với Trình Tử Diễm và

Mặc Lăng Thiên thì thở lâu năm.

Mặc Tây Quyết đón Dục đoạn nên cho tới tập đoàn lớn Đế Quốc nhằm thao tác nên không tồn tại ai tiếp đón truyện trò với những người rộng lớn vô mái ấm. Ngôn Tiểu Nặc ko tiện ôm đàn ông lên đường nên đành nên ngồi lại rỉ tai với quý khách rồi mới nhất lên phòng ngủ ngơi. Nhớ hiểu truyện bên trên Truyện88.net nhằm cỗ vũ team nha!!!

Cô đang được có bầu nên không tồn tại ai xay hoặc níu kéo gì cô cả.

Đường Mạt Ưu nhìn thấy Ngôn Tiểu Nặc đang được lo ngại điều gì cơ nên anh tao bước bộp chộp theo gót khi cô đang được lên trên cầu thang: "Hình như em đang được lo lắng nghĩ về gì thì phải?"

Ngôn Tiểu Nặc nghe giờ đồng hồ cười cợt trình bày hạnh phúc sau sườn lưng rồi xoa trán nói: "Hoa quế ngoài vườn một vừa hai phải mới nhất nở đấy, anh Mạt Ưu cũng muốn ra bên ngoài cơ coi không?" "Tất nhiên là đem rồi." Đường Mạt Ưu đồng ý tức thì ko hề tự dự, anh và Ngôn Tiểu Nặc bên nhau đi ra rừng hoa.

Hương hoa quế và lắng đọng rộng phủ vô bầu khí rừng hoa, ngửi mùi hương hương thơm thông thoáng ấy khiến cho quả đât tao thấy tự do hơn nhiều, Ngôn Tiểu Nặc trình bày mang đến Đường Mạt Ưu nghe nỗi do dự trằn trọc trong trái tim bản thân.

Đường Mạt Ưu nghe đoạn tức tốc cười cợt ha hả: "Đó liệu có phải là chuyện gì to tướng tát trầm trọng lắm đâu tuy nhiên em với Quyết nên lo ngại ghê gớm thế."

Ngôn Tiểu Nặc vạn bất đắc dĩ bảo: "Anh Mạt Ưu... Em ko tẩy chay gì với những người dân như vậy tuy nhiên tuy nhiên..." "Thế thì em lo ngại vật gì." Đường Mạt Ưu ngừng người: "Đều là tình yêu thân ái người với những người thôi, đem gì khác lạ đầu tư mạnh chứ?"

Ngôn Tiểu Nặc thở dài: "Em hiểu điều này tuy nhiên nếu như nó tương quan cho tới Ngôn thì em lại ko thể vui vẻ nổi."

Đường Mạt Ưu nghiêm chỉnh mặt mày nói: Bây giờ bé nhỏ Ngôn nó vẫn tồn tại nhỏ, vả lại toàn bộ quý khách đều là kẻ rộng lớn kính yêu thằng bé nhỏ nên nó thân ái thiết bọn họ cũng chính là chuyện rất là thông thường, không chỉ có thế mái ấm Dục còn là một người dường như ngoài đã mắt như vậy."

Ngôn Tiểu Nặc nói: "Vì vậy cho nên em mới nhất thấy hiện tượng đau đầu đấy!" "Thật đi ra kể từ nhỏ anh đã và đang được bắt gặp những người dân như vậy." Đường Mạt Ưu nói: "Chẳng đem gì gớm ghê cả." "Từ nhỏ anh vẫn bắt gặp được rồi hả?" Ngôn Tiểu Nặc tròn trặn đôi mắt nhìn: "Anh Mạt Ưu đang được nói đến việc...

Đường Mạt Ưu nhìn sớn sác xung xung quanh, sau thời điểm chắc chắn rằng không tồn tại ai sẽ nhỏ tiếng nói với Ngôn Tiểu Nặc: "Thật đi ra mái ấm Dục là loại người cơ."

Ngôn Tiểu Nặc hít không khí lạnh, cô bụm mồm tròn trặn đôi mắt không đủ can đảm tin cậy nhìn anh.

Xem thêm: ngộ nhận truyện

Ngẫm lại thấy cũng như, người mẫu đảm bảo chất lượng nói theo cách khác là nghiêng nước nghiêng trở thành tuy nhiên chẳng đem bất kì tin cậy tháp canh nào là về tình sử của Dục cả, té ra thực sự là vậy. "Thế chú ấy quí ai?" Ngôn Tiểu Nặc tò mò mẫm căn vặn. Đường Mạt Ưu nhún vai đáp: "Cha anh đấy." "Bác Đường ư?" "Hồi xưa trước lúc bắt gặp phụ vương anh mái ấm Dục vẫn Chịu thật nhiều đau khổ sở và dằn lặt vặt nên sức mạnh chú ấy mới nhất tệ cho tới thế." Đường Mạt Ưu thờ dài: "Cha anh vẫn cứu giúp chú ấy!" "Thảo nào là." Ngôn Tiểu Nặc nói: "Nhưng bác bỏ Đường một lòng một dạ yêu thương bà xã bản thân cơ mà?"

Đường Mạt Ưu lại gật đầu: "Đúng thế"

Ngôn Tiểu Nặc chẳng biết nên trình bày gì, rất rất khó khăn nhằm bắt gặp được một người như Dục. "Ngày xưa hồi ở Minh Giới, phụ vương anh vẫn hao phí thật nhiều niềm tin và mức độ lực nhằm cứu giúp lấy mái ấm Dục." Đường Mạt Ưu nói: "Nên đem không ít người tưởng rằng người ông ấy kính yêu rộng lớn là chú ấy."

Ngôn Tiểu Nặc cảm nhận thấy sau sườn lưng bản thân đang được kéo mây kéo bão, chớp lúc lắc liên miên. "Nên với anh thì việc cơ chẳng đem gì gọi là to tướng tát ca." Đường Mạt Ưu cười cợt nói: "Cả nhì người đều nghe theo gót sự sắp xếp của ông trời, nhằm tất cả ra mắt đương nhiên và tự do, cứ buông lỏng niềm tin là được."

Ngôn Tiểu Nặc cảm nhận thấy một người con trai quá đẹp mắt cũng ko nên là chuyện...

Mai cho tới giờ cơm trắng trưa, cô trở vào trong nhà thì đàn ông bản thân vẫn ôm vắt vẻo bên trên cổ Dục.

Trình Tử Diễm và Mặc Lăng Thiên mong muốn bể cậu tuy nhiên thằng bé nhỏ ko quí. Ngôn Tiểu Nặc và Mặc Tây Quyết đòi hỏi ôm cậu cũng ko Chịu, cứ bám lấy Dục như sam.

Ăn cơm trắng đoạn về chống, Ngôn Tiểu Nặc lại trình bày với Mặc Tây Quyết: "Con trai yêu thương quí nét đẹp loà quáng rồi."

Mặc Tây Quyết vạn bất đắc dĩ nói: "Tìm cóc tư chân thì dễ dàng tuy nhiên dò thám đi ra người mẫu rộng lớn mái ấm Dục thỉ chắc hẳn khó khăn còn rộng lớn lên trời."

Ngôn Tiểu Nặc kể lại cuộc rỉ tai của tớ với Đường Mạt Ưu mang đến Mặc Tây Quyết nghe.

Sau khi cô trình bày đoạn, Mặc Tây Quyết tĩnh mịch cả buổi trời ko thấy ừ hử gì. Ngôn Tiểu Nặc căn vặn dò: "Hay là tất cả chúng ta cứ nhằm tất cả ra mắt đương nhiên đi?"

Mặc Tây Quyết xoa xoa trán nói: "Để coi vẫn rồi tính tiếp, mai em dò thám khuôn cớ dẫn thằng bé nhỏ ra bên ngoài coi con cái đem phản xạ thế nào là."

Mai là mái ấm nhật.

Ngôn Tiểu Nặc gật đầu nói: "Cũng lâu rồi em ko trở lại núi Liên Sơn, nghe bảo bên kia đang được cách tân và phát triển đảm bảo chất lượng lắm. Chị Linh Tử cứ mời mọc em cho tới cơ ngồi nghịch tặc tuy nhiên em vẫn chưa tồn tại thời hạn lên đường này."

Mặc Tây Quyết nói: "Thế mai em dẫn con cái cho tới cơ coi sao."

Hôm sau, Ngôn Tiểu Nặc cho tới chống Mặc Ngôn nhằm gọi cậu dậy.

Người hùn việc lại trình bày mang đến cô biết: "Mợ mái ấm, tối qua chuyện cậu mái ấm nhỏ ngủ vô chống chú Dục đấy ạ.

Ngôn Tiểu Nặc vẫn điềm đạm hỏi: "Thế giờ đây chúng ta đang được ở đâu rồi?" "Sáng ni chú ấy dậy kể từ rất rất sớm nên nhì người ra bên ngoài rừng hoa tập luyện sức mạnh rồi." Người hùn việc ngoan ngoãn ngoãn đáp điều.

Ngôn Tiểu Nặc bèn đi ra rừng hoa.

Dục thấy cô cho tới bèn gật đầu xin chào căn vặn.

Ngôn Tiểu Nặc cũng mỉm cười cợt nói: "Chào chú Dục" "Tôi nghe trình bày con cháu đang được luyện cơ tay và lực cánh tay mang đến Mặc Ngôn hả." Dục thản nhiên nói: "Đúng khi tôi đem cỗ cách thức tập luyện giành cho thằng bé nhỏ."

Ngôn Tiểu Nặc rất là biết ơn: "Cảm ơn mái ấm Dục. "Không đem gì." Dục nhìn Mặc Ngôn, nói: "Thằng bé nhỏ này tương đương Ưu ngày bé nhỏ thiệt đấy."

Đường Mạt Ưu á?

Ngôn Tiểu Nặc thông thoáng ngơ ngẩn rồi chợt hiểu đi ra tại vì sao Dục lại dốc lòng dốc mức độ giáo dục Đường Mạt Ưu cho tới thế. Ngày xưa thì cô vẫn không hiểu biết nhiều tuy nhiên sau mẩu truyện anh kể ngày hôm qua thì tất cả trở thành rõ ràng mặt hàng rộng lớn thật nhiều.

Lòng chung tình và tình yêu thâm thúy này đó là loại khiến cho cô cực kỳ trầm trồ. Mặc Ngôn rèn luyện đoạn, Ngôn Tiểu Nặc bèn tiếp cận vệ sinh mồ hội mang đến cậu: "Con thấy thế nào?" "Con thấy cực kỳ hạnh phúc luôn luôn ấy" quý khách nhỏ Mặc Ngôn trình bày theo gót tình hình thực tiễn, cậu kéo lấy tay Dục nói: "Ông Dục xuất sắc quá trời quá khu đất luôn luôn. "Sau này cứ rèn luyện theo như đúng quá trình như vậy, con cái tiếp tục tiến bộ cỗ rất rất thời gian nhanh." Dục đầu Mặc Ngôn trình bày.

Câu cứ gật đầu lia lịa, căn vặn Ngôn Tiểu Nặc: "Mẹ ơi, u đứng phía trên đợi con cái đem lâu không?"

Ngôn Tiểu Nặc cười cợt nói: "Ừm, cũng ko lâu lắm. Hôm ni u quyết định dẫn con cái ra bên ngoài nghịch tặc." "A! Thế thì vui vẻ quá." Mặc Ngôn lại càng hào hứng: "Chúng tao tiên phong nghịch tặc thế mẹ?" "Chúng tao cho tới Liên Sơn. "Liên Sơn là điểm nào là thế mẹ?" "Là điểm u vững mạnh đấy."

HỒ, thể ông Dục đưa đi cùng theo với tất cả chúng ta ko a?"

Ngôn Tiểu Nặc ko đáp tuy nhiên con quay quý phái quan sát về phía Dục: "Chú Dục cũng muốn lên đường cùng theo với bọn con cháu không?"

Dục rung lắc đầu, nói: "Chú ko lên đường đâu." Rồi tức tốc rời ngoài rừng hoa.

Mặc Ngôn tuyệt vọng đi ra mặt mày.

Ngôn Tiểu Nặc vấp vô mũi Mặc Ngôn, hỏi: "Con làm thế nào thế?" "Không sao cả ạ." Mặc Ngôn rung lắc đầu, nói: "Mẹ mong muốn về Liên Sơn nên con cái tiếp tục về cùng theo với u."

Ngôn Tiểu Nặc ko ngờ đàn ông lại vấn đáp như vậy, nó khiến cho cô thấy rét lòng. Ngôn Tiểu Nặc trả đàn ông lên lầu tắm cọ, xuống mái ấm bên nhau bữa sáng rồi lên xe pháo xuất vạc cho tới Liên Sơn.

Trời vẫn vô thu, lá bạch trái ngược nhì mặt mày lối đã lấy trở thành gold color óng hình ảnh vô tia nắng le lói.

Liên Sơn đem thật nhiều cây bạch trái ngược, này đều là những gốc cây cô gieo xuống vô một năm vừa qua khi rời ngoài điểm này. Sáu năm trôi qua chuyện, bọn chúng nó vẫn vững mạnh và trở nên cây rộng lớn phủ rợp cả khung trời, từng phỏng thu cho tới cảnh quan điểm đó lại đẹp mắt ko có gì mô tả xiết. "Đẹp thiệt cơ." Mặc Ngôn chỉ vô lá bạch trái ngược ngay gần cơ nói: "Mẹ mau coi này, con cái ko ngờ cây bạch ngược lại xinh đẹp mắt cho tới vậy đấy, bọn chúng nó còn đẹp mắt hơn hết ngày xuân."

Ngôn Tiểu Nặc cười cợt ôm đàn ông xuống xe pháo.

Xem thêm: truyện eo thon

Mặc Ngôn tức tốc ngồi xổm xuống nhặt lá bạch trái ngược rơi tràn đấy, Ngôn Tiểu Nặc vẫn đứng cơ mỉm cười cợt nhìn con cái.

Sau sườn lưng chợt vang lên giờ đồng hồ gọi thân thuộc trộn lộn chút giật thột vui vẻ vẻ: "Tiểu Nặc, em về thiệt đấy ư?"

Ngôn Tiểu Nặc xoay đầu lại: "Chị Linh Tử!"