tình nhân nhỏ của lục tổng

"Vị hít thê của tôi tìm về em à? Em sở hữu thưa nặng trĩu hoặc hành vi gì quá đà với cô ấy không?"

Nghe giọng điệu rõ rệt quan hoài với phái đẹp nhân của hắn, Lưu Linh nhẹ nhõm đáp:

Bạn đang xem: tình nhân nhỏ của lục tổng

"Không, tôi ko rảnh."

"Ừ, em nên hiểu rõ thân thiết phận của tớ ở đâu."

Lục Tĩnh mỉm cười cợt, nụ cười cợt tràn trề sự ôn nhu vốn liếng sở hữu của hắn. Nhưng nụ cười cợt bại ko Có nghĩa là bình yên lặng, hắn chỉ đang được ham muốn nhắc nhở cô nên lưu ý cho tới phân phận của tớ thôi.

Ở cạnh Lục Tĩnh nửa năm, Lưu Linh cũng hiểu thế nào là là loài người "biết thân thiết biết phận" theo dõi câu nói. của hắn rồi.

Lưu Linh thở lâu năm, cô ngắm nhìn và thưởng thức khung trời ăm ắp sao. Từng ngôi sao 5 cánh lập lòe thắp sáng nhập mùng tối thiệt đẹp nhất. Những ngôi sao 5 cánh đơn độc bại, Lưu Linh càng suy nghĩ nó thiệt tương tự bản thân. Dù là ở xung xung quanh sở hữu những ngôi sao 5 cánh chi chít lấp ăm ắp những khoảng tầm rỗng tuếch nhập sản phẩm ngân hà như vậy, tuy nhiên ko thể phủi có được rằng nó trọn vẹn đơn độc nhập chủ yếu những vật xung xung quanh.

Cảm giác rỗng tuếch trống rỗng như vậy kể từ lâu cô vẫn đồng ý rồi. Cô không thích dò la cảm xúc mới nhất, lại càng ko thể tách vứt người con trai này. Nhưng bại chỉ là vì cô suy nghĩ thôi, cô sở hữu dám hoặc không?

Lưu Linh nhìn Lục Tĩnh qua chuyện dù cửa ngõ kính, hắn đang khoác trên người lại ăn mặc quần áo.

Chẳng biết là những khoản thiết bị phụ khiếu nại ấy thực hiện tôn vinh dáng vóc ngạo mạn, điển trai của hắn Hay những hắn thực hiện mang đến những khoản thiết bị ấy trở thành sang trọng và quý phái nữa. Nhưng nhập đôi mắt Lưu Linh, những loại ấy ko cần thiết. Cô yêu thương loài người của hắn kể từ sâu sắc trong tâm thức lòng này.

Cũng ko thể danh chủ yếu ngôn thuận đặt chân đến cạnh hắn được, Lưu Linh chỉ hoàn toàn có thể ẩn hiện nay xuất hiện nay ở mặt mũi hắn trong mỗi tối giá buốt, ví như tối ni vậy.

Cô vớ tay cho tới gói dung dịch với mùi hương mùi hương bạc hà kể từ túi của áo vest của Lục Tĩnh lấy một điếu dung dịch trả lên mồm, tay cầm cố lấy vỏ hộp diêm quẹt một lối.

Làn sương dung dịch lờ mờ ảo được cô phả khá ra phía bên ngoài bầu không khí. Cô yên ắng ngắm nhìn và thưởng thức, khung trời chính thức loáng thoáng vài ba phân tử mưa.

"*** rất có hại cho sức khỏe mang đến sức mạnh. Em nên học tập cơ hội yêu thương bạn dạng thân thiết bản thân thì rộng lớn."

Lục Tĩnh đặt chân đến sau sườn lưng Lưu Linh, hắn cầm cố lấy điếu dung dịch kể từ tay cô trả lên mồm bản thân. Ánh đôi mắt bại của hắn nhịn nhường như ko bao nhiêu lý tưởng với dáng vóc vừa vặn rồi của cô ý.

Xem thêm: tuyệt thế thần y nghịch thiên ma phi

Nhưng biết thực hiện sao? Cô quen thuộc rồi.

Lưu Linh thở hắt từng lần. Cô nối tiếp lấy một điếu dung dịch không giống kể từ vỏ hộp dung dịch lá, châm lửa thêm 1 đợt tiếp nhữa.

Cô nhếch nhẹ nhõm môi, biết hắn có lẽ rằng đang được nhăn mặt mũi không dễ chịu tuy nhiên cô vẫn nối tiếp như thế, ko khéo chọc phẫn nộ hắn mất mặt.

"Này, tôi thưa em nghe không?"

"Yêu anh cũng đều có ngại mang đến tôi tuy nhiên tôi vẫn chấp nhất yêu thương. Vậy sao anh ko khi nào học tập cơ hội yêu thương lại tôi vậy?"

Lục Tĩnh ngẩn người, có lẽ rằng hắn ko cho là Lưu Linh tiếp tục thưa như thế. Sở mặt mũi ngờ nghệch của hắn suy tư một khi lâu rồi.

Nụ cười cợt bên trên môi cô càng tăng thêm, sở hữu cần cô vẫn thưa trúng tim đen sạm của hắn rồi chăng?

Sự thiệt mếch lòng, gián trá mất mặt tình...

Nếu cô ko thể đồng ý thực sự, tối thiểu chớ gián trá lừa lật chủ yếu bạn dạng thân thiết bản thân nữa thì rộng lớn.

Lục Tĩnh dập tắt điếu dung dịch mặt mũi cái gạt tàn cạnh bên. Hắn trả tay để trên đầu cô, xoa nhẹ dịu.

"Em đơn thuần tình nhân, chớ làm mưa làm gió, ngoan ngoãn ngoãn ở cạnh bên tôi thì rộng lớn."

Xem thêm: đại đế cơ

"Lục Tĩnh."

"Tôi nghe."

"Tôi không thích ℓàм тìин nhân nữa, tất cả chúng ta chia ly cút."