tinh hán xán lạn truyện tranh

Trời tối rợp sao như tết cửi, thảo vẹn toàn mênh mông vô bến bờ, chỉ việc nín thở, ngửng mặt mũi coi lên trời, vô khoảnh tương khắc ấy, nó yên lặng bình và rất đẹp tựa như những bài bác thơ cổ được cụ già già cả vô buôn bản kể lại thuở còn thơ, khó khăn nhưng mà tưởng tượng điểm trên đây vừa vặn trải qua loa trận đánh tàn khốc, một trận huyết chiến kể từ tờ nhòa sáng sủa đến tới tận vào giữa tuần trăng.

Lão Vu ấn định thần, đập vô đôi mắt là vô số tử thi nhan nhản, thông thoáng nghe thấy giờ khóc gào thê thảm và giờ chiến mã hí lâu năm, những lá cờ gãy cất cánh vô sương lửa thiêu xác. Binh binh rệu chảy cho tới tháo lui thân thuộc kho bãi mặt trận, sở hữu người mò mẫm di hình của đồng bào, sở hữu người phòng ngừa quân địch fake bị tiêu diệt.

Bạn đang xem: tinh hán xán lạn truyện tranh

Không khí nồng nực mùi hương ngày tiết tanh tưởi lẫn lộn mùi hương khét của xác người và động vật hoang dã đang được cháy, tuy nhiên bão tối nhẹ dịu lướt qua loa thảo vẹn toàn, thực hiện loãng cút khoảng không gian chết người vì thế trận đánh đưa đến.

Lão Vu biết mặc dù có từng nào người bị tiêu diệt cút chăng, mặc dù còn sót lại từng nào giọt nước đôi mắt, mặt mũi trời vẫn tiếp tục đâm chồi và lặn, bão tối sẽ không còn ngừng thổi, ngày bữa sau vẫn sẽ tới như từng Khi, như loại ngày tin cẩn báo tử của huynh trưởng sau cùng mái ấm lão được đem về, u lão khóc thong manh đôi mắt, tuy nhiên bữa sau vẫn là một trong những ngày nắng và nóng rất đẹp phù hợp cho tới việc cưới căn vặn động thổ.

Lão Vu đứng trực tiếp vai, gánh nhì xô nước lạnh lẽo kế tiếp bước tiến, sau sườn lưng là nhì con cái ngựa cũng thồ nhì thùng nước lạnh lẽo lớn tướng mạo, cả tía nằm trong tiến thủ vô căn lều cái vàng lớn số 1 doanh trại. Các tướng soái đem khôi giáp không giống nhau hoặc ngồi hoặc đứng, hoặc lạng lẽ hoặc mỉm cười lớn, chỉ vô rơi bàn to đùng trải bên trên mặt mũi khu đất, ở kề bên là những học tập fake khu vực trung niên cao tuổi tác, ko biết chúng ta đang được trình bày gì, ngồi ngay lập tức ở trung tâm là một trong những tướng soái con trẻ tuổi tác tuấn tú, cao lớn Trắng trẻo.

Một thiên tướng mạo có vẻ như văn tú quay đầu sang một bên, nhác thấy lão Vu thì mỉm cười nói: “Cuối nằm trong lão Vu cũng tới! Chúng tớ thời gian nhanh cọ ráy thôi, mùi vị tanh quá chịu đựng ko nổi!”

Trương Thiện mỉm cười đùa: “Lý tè nương tử của tất cả chúng ta chải chuốt ghê…”

Lý Tư nổi giận: “Vậy chuyến trước là tên gọi nào là ụp tía lọ phấn lên trên người hả! Lần sau còn trộm đem đồ gia dụng mới nhất của tớ là tớ tiếp tục thiến ngươi!”

Các tướng mạo sĩ mỉm cười lớn.

Lão Vu và nhì đấu sĩ ụp nước lạnh lẽo vô thau nước vô góc rồi hòa nước rét vô. Lão Vu đáp ứng 1 mình Hoắc Bất Nghi, những đấu sĩ tùy tùng còn sót lại vệ sinh cọ vết ngày tiết cho những tướng soái.

Cởi khôi giáp, toá búi tóc ứ ngày tiết, lão Vu coi nước lạnh lẽo dần dần đục cút, lại coi hổ khẩu dằng dịt chỗ bị thương của chàng trẻ trai ở kề bên, hạ giọng nói: “Nếu nhằm Hầu gia biết, loại gì cũng tiếp tục xót đại nhân ko biết lưu giữ bản thân.”

Hoắc Bất Nghi nói: “Giữa mặt trận đao thương không tồn tại đôi mắt, Thôi giục phụ tương khắc biết.”

Lão Vu thở lâu năm, ko trình bày gì tăng. Trong lòng ông, hero cao quý như Hoắc Bất Nghi nên là quý công tử sở hữu người đẹp vây xung quanh, ngựa xe pháo quý phái sinh sống ở vùng đô thị phồn vinh mới nhất nên, tại vì sao lại cho tới biên thùy hoang sơ thê lộc trọng trấn, tại vì sao lại nhằm lưỡi đao liếm ngày tiết như vậy này.

Một tướng soái trung niên nói: “Hôm ni Hoắc đại nhân quá gan dạ, tớ ngăn cũng ko được, suýt bị kéo theo vô mô tả trung phong. Nhất là giữa trưa, khi đạo quân mặt mũi hông tiến công đại trướng trung quân của lão tặc Cam Tà Thiền Vu, mới nhất ngoái đầu lại dường như không thấy đại nhân đâu, ngại không còn hồn. Đồ ngu Trương Thiện mái ấm ngươi, sao khi xông đi ra nằm trong ko hét báo cho tới tớ hả, thương hiệu bị tiêu diệt tiệt này! Lão Vu, lúc nào về ông nên cáo giác với Thôi Hầu đấy!”

Một lão tướng mạo bụng tròn trặn lẳn mỉm cười theo: “Tố Thôi Hầu hữu ích gì, chuyện gì Thôi Hầu cũng xuôi theo đuổi đại nhân cả, tớ thấy nên bảo Thôi Hầu tố lên bệ hạ!”

Lý Tư chau mày: “Hai vị tướng mạo quân tiếp tục chừng này tuổi tác mà còn phải mến cáo giác vậy.”

Trương Thiện mỉm cười nói: “Đã rộng lớn tuổi tác nhưng mà vẫn mến cáo giác, nếu trong trường hợp là ngày con trẻ ắt hẳn nhì vị tướng mạo quân tiếp tục che ỉm cho tới đại nhân rồi, còn cáo giác gì nữa?!”

Mọi người lại mỉm cười đập lên.

Lão Vu cúi đầu nhảy mỉm cười. Thực đi ra lão Vu ko già cả, tuổi tác ông xấp xỉ tuổi tác Thôi Hựu, ngày con trẻ cũng từng thực hiện tùy tùng cho tới Thôi Hựu.

Hai tía đời Vu gia chúng ta là chung việc vô cửa ngõ tiệm mái ấm chúng ta Thôi, vị Thôi gia ăn ở với những người hầu cực kỳ thật tâm nên vô thời đại cuộc chiến tranh, phụ vương u lão Vu vẫn bình an nuôi được tám cậu nam nhi cường tráng.

Về sau Thôi gia theo đuổi ngọc hoàng lúc này khởi nghĩa, phụ vương u Lão vu nghe kể chuyện nhiều ngày, phát sinh khí khái, cảm nhận thấy tiếp tục cho tới khi Vu gia chuẩn bị lên cút như diều gặp gỡ bão, bèn van nài Thôi Hựu cho những nam nhi được tòng ngũ, tiện bề mò mẫm công sức.

Nhưng mặc dù được đích thân thuộc Thôi Hựu gửi gắm, những cậu nam nhi mái ấm chúng ta Vu ko cần thiết tăng trưởng kể từ tè binh, thì trong tầm ko cho tới chục năm, bảy huynh trưởng của lão Vu tiếp tục thứu tự mệnh chung. Hai người bị thịt ngay lập tức bên trên mặt trận, nhì người bị thương hiệu phun bị tiêu diệt, nhì người bị thương nặng nề ko điều trị kịp lúc tiếp tục bị tiêu diệt, còn sót lại một người khi tháo lui gặp gỡ sông chảy xiết, ko kịp túa khôi giáp nên tiếp tục bị tiêu diệt chìm.

Cha u lão Vu khóc cạn nước đôi mắt, sau cùng cũng hiểu thế nào là là “nhất tướng mạo công trở thành vạn cốt khô”, những người dân rất có thể tìm kiếm được công danh và sự nghiệp phú vinh kể từ mặt trận đều là kẻ xuất sắc ưu tú, hero rất có thể uỷ thác chiến bước Tột Đỉnh chóp thiên hạ là tinh anh tú hạ phàm, không chỉ nên sở hữu khả năng rộng lớn người mà còn phải được tổ tiên phù trì, suôn sẻ vô địch, vị ko tiếp tục khó khăn lòng trụ cho tới sau cùng.

Vậy là một trong những đợt nữa phụ vương u lão Vu cho tới năn nỉ Thôi Hựu, nhằm lão Vu được tạo binh đảm bảo chất lượng ở kề bên Thôi Hựu, không tồn tại công sức cũng không sao, được yên lặng bề thất gia mới nhất là vấn đề cần thiết. Thôi Hựu đồng ý. Kể kể từ cơ, lão Vu dốc lòng phục dịch Thôi Hựu vô ngoài, chu đáo ko lo ngại khổ sở cực kỳ, cũng trở thành ý phúc của Thôi Hựu.

Dần dà về sau, thiên hạ kể từ từ quy vô tay ngọc hoàng, Thôi Hựu ko cần thiết chinh chiến thông thường xuyên, lão Vu phát triển thành lão quản ngại sự thư nhàn ở Thôi gia. Năm năm trước đó Khi Hoắc Bất Nghi xẩy ra chuyện, bị hành hạ cho tới Tây Bắc xa vời xôi, lão Vu lại mếu máo van nài Thôi Hựu được cút nằm trong cho tới biên thùy hoang sơ.

Thực đi ra lão Vu ko biết rốt cuộc Hoắc Bất Nghi tiếp tục gặp gỡ chuyện gì, tuy nhiên ông hiểu rõ một chuyện – tương quan cho tới chuyến lưu hành hạ này, kể từ vô triều cho tới ngoài triều, kể từ đô thị cho tới Tây Bắc, nước ngoài trừ bạn dạng thân thuộc Hoắc Bất Nghi thì ko một ai nó coi là thiệt.

Chưa nói đến việc ‘tội phạm lưu đày’ cao quý được trọng thần Thôi Hầu đích thân thuộc ‘áp giải’, nhưng mà vô loại tối Hoắc Bất Nghi mới nhất cho tới, nhì Tổng đô đốc Tây Bắc tiếp tục chạy cho tới thân mật thăm hỏi động viên, còn hoài niệm về kiểu nhân vật của Hoắc Xung tướng mạo quân năm xưa – mặc dù nhì vị này còn có lẽ ko gặp gỡ Hoắc Xung lúc nào. Lại sở hữu một hào tộc số 1 khu vực tặng căn biệt viện sang chảnh bản thân mới nhất tu sửa cho tới Hoắc Bất Nghi thực hiện điểm nghỉ chân, ngoại giả còn tồn tại nương tử Lạc thị danh môn thục nữ giới luôn luôn cho tới phục dịch chở che.

Ban đầu Thôi Hựu cực kỳ cảm động, cảm nhận thấy nhì vị tướng mạo quân biên giới trái ngược là hăng hái, về sau mới nhất biết là ngọc hoàng và Tam hoàng tử tiếp tục thứu tự gửi thư cho tới, nhắc nhở sở hữu kín mít sở hữu lộ liễu. Nhưng Hoắc Bất Nghi thiệt sự sở hữu lòng cho tới vùng hoang dại chăn ngựa, khi đó chỗ bị thương bên trên người chàng vẫn ko ngoài, Thôi Hựu chỉ biết một khóc nhì nổi loạn, trình bày sở hữu lỗi với Hoắc phu nhân mệnh chung, không hề thiết sinh sống nữa, sau cùng Hoắc Bất Nghi đành thỏa hiệp, ở bên trên đại trạch thanh tịnh tương đối cũ.

Năm loại nhì lưu hành hạ, Ngu Hầu mang tới biên trở thành vớ tần tật gấm vóc thực phẩm vật dụng nhưng mà từng hắn ăn cướp từng trời phái mạnh khu đất bắc nên thèm nhỏ dãi, đương nhiên, bề ngoài là ông cho tới công bố thánh chỉ: ngọc hoàng mong muốn Hoắc Bất Nghi lập công chuộc tội, thăng chức thực hiện Đô lĩnh biên quận.

Mọi người: ko cần thiết trình bày gì không còn, bọn tớ hiểu cả, đại vương ngài ko lộ liễu một chút nào không còn láng.

Năm loại tía lưu hành hạ, Nhị phò mã cũng đem túi rộng lớn túi nhỏ nằm trong số quân lộc xứng đáng kể tới thăm hỏi Thôi Hầu (chỉ là bề ngoài thôi), nhân tiện ban chỉ: nhằm Hoắc Bất Nghi kế tiếp lập công chuộc tội, thăng chức Phó tổng đô đốc hành dinh thự Tây Bắc, tự động chiêu binh lập phủ, giục quản ngại những cỗ tộc Tây Bắc.

Mọi người: khi nào là thì chữ ‘Phó’ này có khả năng sẽ bị loại bỏ trên đây, như tiếp tục trình bày, ai sẽ là ‘trưởng’ trên đây.

Năm loại tư lưu hành hạ, …

Mọi người: Mệt quá tuyệt vời rồi.

Nhưng lão Vu cảm nhận thấy ngọc hoàng là một trong những quân tử phúc hậu chân chủ yếu, giang sơn trải qua loa bao chuyến lầm than thở, giành được một chúa thượng hiền lành như vậy trái ngược là sở hữu phúc.

Quãng thời hạn ở biên cương Tây Bắc vừa vặn trống vắng vừa vặn tất bật, lão Vu tuân mệnh lệnh chở che Hoắc Bất Nghi nên sở hữu vài ba chuyện hiểu rõ rộng lớn người ngoài.

Khi huynh đệ Lương Khưu tranh cãi coi sở hữu nên trình bày cho tới Lạc nương tử biết về chỗ bị thương của Hoắc Bất Nghi hay là không, lão Vu tiếp tục nghiêm nghị tương khắc đi ra mệnh lệnh người hầu vô dinh thự là những điểm cần thiết như thư chống, phòng nghỉ hoặc chống nghị sự, mặc dù Lạc nương tử sở hữu hăng hái cho tới đâu cũng ko được nhằm nường tớ bịa chân vào trong 1 bước.

Khi Lý Tư và Trương Thiên cá cược cùng nhau rốt cuộc Hoắc Bất Nghi sở hữu mến Lạc nương tử hay là không, lão Vu tiếp tục lén bẩm báo cho tới Thôi Hầu rằng mỗi một khi tối khuya tịch mịch, Hoắc Bất Nghi thông thường vuốt ve sầu sợi chạc đàn quấn bên trên cổ tay, van nài Thôi Hầu nhanh gọn thực hiện mai cho tới Hoắc Bất Nghi.

Trong lòng lão Vu còn biết, Hoắc Bất Nghi thiệt sự cực kỳ mong muốn bị trị nặng nề, tuy nhiên thiên tử cứ từ chối.

Rửa thật sạch sẽ thủ công, những tướng soái và tía vị học tập fake lại ngồi xuống, lão Vu vén rèm cửa ngõ, sai tùy tùng lấy món ăn rượu húp vô, phục dịch từng người tiêu dùng bữa. Cơm nước no nê, binh liên hệ ngoài lều cho tới bẩm báo, Hoắc Bất Nghi ngoắt tay cho tất cả những người vô, Lương Khưu Khởi tiến thủ vô, lẹo tay thưa: “Thổ Hồn Cáp và Ô Lư Thiện Cha tiếp tục mang đến.”

Một học tập fake sở hữu chỗ bị thương cũ nhiều năm bên trên mặt mũi ngay tức thì đanh mặt mũi, lẹo tay nói: “Hoắc đại nhân, đám người Hồ này còn có thói quen của hổ báo, thực chất ác hiểm, chi vị tận diệt…”

Hoắc Bất Nghi khoát tay ngắt lời: “Ông yên lặng tâm, cứ nghe tớ căn vặn hoàn thành đã… A Khởi, dẫn Thổ Hồn Cáp vô.”

Trong lều ngay tức thì lạng lẽ.

Lương Khưu Khởi dẫn vài ba đấu sĩ áp điệu một người bị trói gô cút vô lều, người nọ nhằm râu quai nón và bím tóc từ từ, máu mê bệ rạc, bị đè bên dưới khu đất vẫn la hét loại giờ Hán trúc trắc: “… Hoắc Bất Nghi ngươi là đồ gia dụng Hán gian dối xứng đáng chửi rủa, mong muốn thịt cứ thịt, chớ sở hữu sỉ nhục ta!”

Hoắc Bất Nghi ngạc nhiên: “Ngươi không xẩy ra bắt Khi đối đầu với tướng soái quân tớ, nhưng mà ngươi rớt vào lưới phục kích của Vương lão tướng mạo quân trong khi vứt trốn, chẳng nên ngươi tiếp tục điếm nhục rồi à.”

Các tướng soái mỉm cười đập lên, Thổ Hồn Cáp kìm nén: “Tóm lại những ngươi là gian dối tặc, những ngươi thịt nhiều người vô cỗ tộc bọn tớ, tớ chắc chắn ko lúc nào cam bái hạ phong trước ngươi…”

Nhưng ko trình bày hoàn thành thì Trương Thiện tiếp tục lên tiếng: “Người này biết trình bày giờ Hán, cũng trình bày rất rõ ràng, còn biết cả ‘cam bái hạ phong’.”

Hoắc Bất Nghi mỉm cười nói: “Hữu Cốc Lễ vương vãi của tất cả chúng ta tuy rằng kệch cợm, tuy nhiên thực đi ra là kẻ cực kỳ ham học tập, bao nhiêu năm trước đó hắn tiếp tục học tập giờ Hán kể từ quân lính người Hán ở điểm bản thân cướp bóc tách.”

Trong lều vang lên giờ mỉm cười, nhì tai của Thổ Hồn Cáp đỏ au như tiết canh.

Một học tập fake trung niên cau mày: “Kẻ này khổ sở tâm học tập giờ Hán, coi đi ra chí phía không hề nhỏ.”

Hoắc Bất Nghi nói: “Giả tiên sinh trình bày cực kỳ hoặc. Theo như mật thám báo lại, ngay lập tức kể từ lúc còn con trẻ hắn tớ tiếp tục yêu thương mến những số đồ gia dụng của Trung Nguyên tất cả chúng ta, bao hàm đồ gia dụng sứ, xông mùi hương, thơ lụa, thậm chí là thơ ca mỹ nhân… mến ko tách tay.”

Thổ Hồn Cáp ngượng quá hóa giận: “Đồ gian dối tặc Hoắc Bất Nghi mái ấm ngươi, ngươi tiếp tục thịt huynh trưởng của tớ, tớ và ngươi ko group trời chung…”

Hoắc Bất Nghi có vẻ như cực kỳ ngạc nhiên: “Ồ, ko nên ngươi và huynh trưởng Quyền Cừ Đan Vu thông thường xuyên bất hòa à?”

Thổ Hồn Cáp sững đi ra.

“Năm năm trước đó Khi phụ vương những ngươi mệnh chung, hắn nối tiếp vị cỗ lạc Đan Vu, hắn tiếp tục rất nhiều lần chèn lấn ngươi.”

Hoắc Bất Nghi trình bày câu nào là là vạch lỗi câu đấy, Thổ Hồn Cáp tức run rẩy người, như bị lột tinh khiết xiêm nó, hắn quát tháo to: “Đủ rồi! Ngươi vừa vặn nên thôi! Chuyện bên trên thảo vẹn toàn thì nhân vật hảo hớn bên trên thảo vẹn toàn bọn tớ tự động xử lý, ko cần thiết ngươi khích bác bỏ ly gián! Giữa tớ và huynh trưởng cũng như vậy, mặc dù oán rộng lớn cho tới đâu cũng chính là chuyện của nhì bọn ta! Nhưng giờ đây những ngươi cố ý khơi mồng cuộc chiến tranh, nghiền bọn tớ không tồn tại đàng lùi, nên thích hợp binh quyết đấu với những ngươi, này đó là rạm rán đại hận chân chính!”

Hoắc Bất Nghi nhẫn nại lý giải như đang được dạy dỗ một đứa trẻ: “Người Hán bọn tớ là tụ tộc ấn định cư, ngày ngày cấy cày thực hiện lụng, ko giành giật với đời. Nhưng những ngươi lại không giống, chỉ cần phải có thời cơ là ngay tức thì dẫn đội hình cướp bóc tách, thịt người phóng hỏa, chuyện ác nào thì cũng thực hiện, bọn tớ khổ sở sở khai khẩn biết bao ruộng khu đất hoang sơ, vất vả lắm mới nhất hình thành chòi thôn, vậy nhưng mà sau cùng lại hóa công ly. Nhưng làm những gì sở hữu chuyện ngàn năm phòng ngừa giặc cướp, cực chẳng đã nên tớ nên sử dụng nối tiếp sách, nhằm cỗ lạc ko chịu đựng sinh sống yên lặng ổn định qua loa ngày là những ngươi tụ tập dượt lại, tiếp sau đó bắt gọn gàng. Nếu ngươi nắm vững sách Hán, đối với những gì Đan Vu và Cốc Lễ vương vãi trình bày, ắt biết tớ trình bày thiệt.”

Trong lòng Thổ Hồn Cáp hiểu chuyện này, hắn tớ hừ một giờ.

Hoắc Bất Nghi trình bày tiếp: “Ngươi thu hấp thụ nhiều quân lính người Hán vì vậy, vớ phải ghi nhận tình hình lúc bấy giờ ở Trung Nguyên thế nào là, ngươi nhận định rằng những ngươi rất có thể ngông nghênh thịt chóc cướp bóc tách như trước đó nữa sao? Ta ko lo ngại trình bày cho tới ngươi biết, toàn quân của huynh trưởng ngươi tiếp tục bị tiêu diệt vô trận đánh ngày hôm nay, đội hình nằm trong hạ ngươi bị tóm gọn là những người dân con trai có một không hai còn sót lại vô cỗ tộc của những ngươi, ngươi sở hữu lúc nào suy nghĩ tiếp tục đương đầu với phụ nữ giới già cả con trẻ đang được mong chờ ở mặt mũi cơ thảo vẹn toàn thế nào chưa? bè chúng ta tin cẩn điều của huynh trưởng ngươi, đợi huynh đệ ngươi cho tới chúng ta ngày lành lặn mon đảm bảo chất lượng.”

Thổ Hồn Cáp đi ra chiều nuối tiếc, trình bày nhỏ: “Thực đi ra tớ cũng từng khuyên nhủ huynh trưởng và Cam Tà Đan Vu, bao nhiêu năm trước đó còn hứng, tuy nhiên giờ Trung Nguyên những ngươi dần dần yên lặng ổn định, đương nhiên tiếp tục tay rảnh nhằm xử lý bọn tớ. Mấy trăm năm trước đó Mạo Đốn Đan Vu hùng cường thế nào là, thống nhất từng cõi thảo vẹn toàn, dê trườn trải lâu năm cho tới tận chân mây, dũng sĩ còn nhiều hơn thế sao, vậy nhưng mà vẫn ko địch lại ngọc hoàng của Trung Nguyên, bị làm tan tác, cả cho tới thánh địa truy điệu tổ tiên cũng trở thành đập diệt, sau cùng bị tiêu diệt bên trên đàng vứt trốn, bọn tớ, bọn tớ đành thu tay…”

Hoắc Bất Nghi vực lên, lẹo nhì tay sau sườn lưng cút tới: “Lúc nãy ngươi tiếp tục trải qua trùng trùng doanh trướng, sở hữu thấy tướng mạo sĩ của tớ móc một cái hố lớn ở phía tây không?”

Thổ Hồn Cáp đột cảnh giác: “Ngươi, ngươi ấn định thực hiện gì?”

Hoắc Bất Nghi mỉm cười: “Trong sách Hán ngươi từng hiểu sở hữu nhắc tới một vị tướng mạo quân thương hiệu Bạch Khởi không?”

Xem thêm: người chồng thay thế

Thổ Hồn Cáp cứng người: “Ngươi, ngươi mong muốn móc, móc hố chôn sinh sống bọn ta…” Bạch Khởi là ác quỷ hạ phàm, năm trăm ngàn người trình bày chôn sinh sống là chôn sinh sống, nhưng mà cỗ tộc của hắn được từng nào người trên đây.

Hoắc Bất Nghi quay đầu sang một bên căn vặn Lý Tư: “Tổng nằm trong ngày qua quân tớ bắt sinh sống được bao nhiêu?”

Lý Tư vờ vịt tính toán: “Càng về sau rộng lớn kẻ đầu mặt hàng, nhất là lúc thấy vương vãi kỳ của Cam Tà Đan Vu gãy, lại càng đầu mặt hàng thời gian nhanh hơn… Ừm, trình bày không nhiều cũng bảy mươi tám mươi ngàn. Tính đi ra thì nằm trong hạ của Hữu Cốc Lễ vương vãi đầu mặt hàng tối đa, cướp một trong những phần tía vô số cơ.”

Vương lão tướng mạo quân bửa sung: “Tính cả thương binh thì kiên cố tiếp tục quá một trăm ngàn.”

Trương Thiện nói: “Giữ thương binh lại làm những gì, chữa trị lành lặn xong để bọn chúng tấn công tất cả chúng ta à, cứ đẩy xuống hố không còn cút.”

Thổ Hồn Cáp run rẩy run: “Ta, tớ nghe trình bày ngọc hoàng lúc này của những ngươi phổ biến nhân kể từ, nên mới nhất tấn công vài ba đàng tớ tiếp tục đi ra mệnh lệnh nằm trong hạ nhanh gọn đầu mặt hàng, ko bắt những nhi y sĩ phản kháng. bằng phẳng ko, với việc kiêu dũng của lính tráng bên dưới trướng tớ, mặc dù trúng phục kích, nếu như vẫn liều mình bị tiêu diệt phản kháng thì những ngươi dường như không dễ dàng bắt sinh sống được tớ.”

Vương lão tướng mạo quân trầm ngâm: “Nói hoặc. Cũng may sở hữu nằm trong hạ của hắn nên sụt giảm thật nhiều thương vong.”

“Muốn cầu van nài thì thực hiện đã cho ra hồn.” Lý Tư rét lùng.

Thổ Hồn Cáp vì thế dự khó khăn xử.

Hoắc Bất Nghi coi trực tiếp vô hắn: “… Ngươi tháo lui xuống chăm sóc thương cút, tớ tiếp tục chào một vị tiên sinh hiểu đầy đủ thi đua thư cho tới thuyết giảng rõ rệt, trai gái già cả con trẻ còn sót lại ở cỗ tộc ngươi sinh sống hoặc bị tiêu diệt, tự động ngươi đưa ra quyết định.”

Binh binh tiếp cận áp điệu Thổ Hồn Cáp thoát ra khỏi doanh trướng, huynh đệ Lương Khưu lại áp vào trong 1 hắn người Hồ bị trói tay sau sườn lưng. Người này thoạt coi còn con trẻ, khuôn mặt mũi nâu sáng sủa và hai con mắt ánh kim quang quẻ khôn cùng cảnh giác.

Vừa thấy Hoắc Bất Nghi, hắn tự động hóa quỳ một chân xuống.

Hoắc Bất Nghi nói: “Ô Lư Thiện Cha, chuyến trước tớ tiếp tục thì thầm quy thuận với ngươi, giờ ngươi trình bày thế nào?”

Ô Lư Thiện Cha chần chừ: “Ta biết đại nhân sở hữu ý đảm bảo chất lượng, tuy nhiên con trai thảo vẹn toàn bọn tớ tiếp tục quen thuộc cưỡi ngựa chăn thả, sinh sống nương trục bèo, giờ đây bảo bọn tớ tụ gia ấn định cư, e rằng…”

Hoắc Bất Nghi mỉm cười nhạt: “Quen? Hừ, quen thuộc nhằm đem những ngươi khoái chí hả, thiếu vắng đồ vật gi là cho tới trở thành trấn của bọn tớ nhóm đập thịt chóc cướp bóc tách, khiến cho bá tánh của bọn tớ bị những ngươi xua xua, bắt thực hiện quân lính như gia súc!”

Ô Lư Thiện Cha nhăn nhó: “Đại nhân trình bày ko sai, nhưng… tuy nhiên tổ phụ của tớ là Đại Thiền Vu đời trước, dẫu gì đã và đang mệnh chung, mặc dù tớ sở hữu thừa kế đại kỳ của tổ phụ cũng ko kiên cố nhất hô bá ứng. Hơn nữa mặc dù tớ mong muốn, thật nhiều trưởng lão và Cốc Lễ vương vãi ko kiên cố tiếp tục chịu đựng.”

Hoắc Bất Nghi: “Nói không nhiều thôi, cỗ lạc những ngươi thích hợp binh tụ tập dượt tuy nhiên ko đồng lòng, sở hữu rất nhiều người không thích đối đầu với triều đình như ngươi, tuy nhiên cũng đều có những kẻ mong muốn bảo toàn tinh anh tực. Nếu những ngươi còn kế tiếp hồ nước đồ gia dụng, chuyến sau tái mét chiến tớ sẽ không còn nương tay. Theo tớ thấy, nếu như bị tiêu diệt vô tay tớ thì chi vị Tiểu Đan Vu ngươi tự động chỉnh đốn cỗ tộc, cho tới khi ấy Tiểu Đan Vu không những kỷ luật nghiêm nghị minh mà còn phải rất có thể được triều đình ban thưởng, ngươi thấy sao.”

Ô Lư Thiện Cha gặm răng: “Được, chuyến này trở lại tớ tiếp tục xử lý những đám ko nghe điều cơ, tuy nhiên, ngươi nên cho tới tớ mượn group cung nỏ như chuyến trước tiếp tục hứa, phòng ngừa ngươi nuốt lời!”

Hoắc Bất Nghi gật đầu, sai người túa trói cho tới Ô Lư Thiện Cha rồi dẫn cút.

Một học tập fake con trẻ tuổi tác cù qua loa nói: “Có nên người này là con cháu trai còn sinh sống của Hốt Nô Đại Đan Vu quá cố không? Ta thông thường nghe hắn kiêu dũng thiện chiến, mặc dù còn con trẻ tuy nhiên cũng khá sở hữu uy danh.”

Học fake chúng ta Giả nói: “Đúng vậy. Ta thấy trận đánh ngày hôm nay sở hữu tương đối kỳ, sở hữu bao nhiêu chuyến đội hình được hắn tớ thống lĩnh rất có thể liều mình bị tiêu diệt xông lên, tuy nhiên sau cùng lại tháo lui nửa chừng. Ta cứ tưởng hắn tham ô sinh sống ngại bị tiêu diệt, tuy nhiên đợi cho tới Khi Lý tướng mạo quân dẫn quân truy xua, tớ mới nhất thấy nằm trong hạ của hắn lại cực kỳ khó khăn đối phó…”

Học fake cao tuổi tác chau mày: “Ta nghe trình bày sau thời điểm Hốt Nô Đại Đan Vu mệnh chung, phần đông cỗ tộc của hắn rớt vào rối loàn, người vô tộc tấn công nhau ồn ào, thành quả bị một cỗ tộc Đan Vu không giống nhân thời cơ tóm gọn thật nhiều dê trườn rộng lớn đảm bảo chất lượng và nhân khẩu của bọn bọn chúng.”

Học fake chúng ta Giả mỉm cười nói: “Hoắc đại nhân lựa chọn người hoặc thiệt, ban sơ tớ thấy Khi hắn bị tóm gọn còn cực kỳ già họng, cứ tưởng hắn cứng thế nào là, hóa đi ra là tiếp tục sở hữu ý muốn mong muốn đầu mặt hàng.”

Học fake con trẻ tuổi tác hoài nghi: “Vậy tất cả chúng ta phù trợ Thổ Hồn Cáp hoặc phù trợ Ô Lư Thiện Cha đây?”

Các tướng mạo sĩ nằm trong học tập fake chúng ta Giả mỉm mỉm cười, Trương Thiện vỗ nhập vai học tập fake con trẻ tuổi: “Làm marketing tối kỵ nhất là có duy nhất một côn trùng quý khách hàng, phòng ngừa người tớ nghiền giá bán. Phải mò mẫm nhiều côn trùng hơn thế thì marketing mới nhất dễ dàng.”

Học fake cao tuổi tác sầm mặt: “Lão hủ thấy người Hồ toàn là hạng vô ơn bội nghĩa, chi vị thịt cả!”

Học fake chúng ta Giả thở lâu năm khuyên: “Hầy, tớ hiểu tâm sự của lão tiên sinh, những người dân ấn định cư Tây Bắc như tất cả chúng ta sở hữu ai trước đó chưa từng bị Hồ tộc gieo họa. Mười năm trước đó, nhì huynh đệ vô tộc của thưa sinh tiếp tục bị tiêu diệt vô tay bọn bọn chúng. Nhưng đại vương không thích binh đao rần rộ khiến cho sinh mạng lầm than thở, tất cả chúng ta ko thể ko cảm thông cho tới nỗi khổ sở của đại vương. Vả lại, bảy tám cỗ tộc tham ô chiến chuyến này, cùng theo với thật nhiều cỗ tộc không giống ko tham ô chiến đang được coi vô tất cả chúng ta. Mấu chốt của thuật ki mi là tiến hành cả ân lẫn lộn uy, kìm giữ những mặt mũi, vừa vặn nên nhằm chúng ta biết ngại nhưng mà đôi khi cũng cho một chút ít quyền lợi.”

Hoắc Bất Nghi cười: “Giả tiên sinh rất có thể hiểu rõ sâu xa nỗi khổ sở của đại vương, nên cấp cho thiết tấu lên đại vương nhằm trấn an thánh tâm vừa được.”

Có một tia sáng sủa vô đôi mắt học tập fake chúng ta Giả lóe lên.

Hoắc Bất Nghi nói: “Nếu tiếp tục vì vậy, lát nữa van nài Giả tiên sinh tương hỗ thuyết giáo Thổ Hồn Cáp, phong hoa tuyết nguyệt đạo đức nghề nghiệp luật lệ gì cơ, chỉ phù trợ một Ô Lư Thiện Cha ko đầy đủ, cực tốt Thổ Hồn Cáp cũng nên cúi đầu.”

Học fake chúng ta Giả nhận mệnh lệnh.

Trong lều đang được mỉm cười trình bày thì đột sở hữu một người đem tin cẩn cút vô, thì âm thầm mặt mũi tai Hoắc Bất Nghi, Hoắc Bất Nghi ngay tức thì thất sắc, mỉm mỉm cười nói: “Đột nhiên sở hữu chuyện cấp cho bách, chào chư vị tướng mạo quân húp tăng vài ba ly tiếp đãi những tiên sinh, tớ cáo tháo lui trước.”

Mọi người đáp ứng nhu cầu, Trương Thiện còn mỉm cười trình bày Hoắc Bất Nghi cút rồi thì chúng ta mới nhất húp tận hứng rộng lớn.

Hoắc Bất Nghi mỉm mỉm cười rồi vội vàng tách cút, quý khách ở vô lều nhao nhao buôn chuyện.

“Chúng tớ vừa vặn thắng trận, Hoắc tướng mạo quân lại còn tồn tại quân vụ nào là cần thiết nữa à?”

“Hiện bên trên thiên hạ tiếp tục gần như là yên lặng ổn định, vô tứ hải còn điểm nào là không ổn định, ko nên rõ rệt quá sao?”

“Ý ngươi là Công Tôn thị ở Thục? Đừng đoán mò mẫm.”

“Tiền tướng mạo quân trình bày ko sai, những ngươi ko thấy người đem tin cẩn khi nãy buộc bên cạnh hông ống tre đựng nước người Thục hoặc sử dụng hả, tớ thấy chắc chắn rằng là chuyện của Thục rồi.”

“Vương lão tướng mạo quân trái ngược là tinh anh mắt! Từ lâu tớ nghe trình bày Hoắc tướng mạo quân chuẩn bị sửa lên đàng, kể từ Lũng vô Thục, tương hỗ đại quân triều đình giáo công Công Tôn thị, ni coi đi ra là thiệt rồi, thảo nào Hoắc tướng mạo quân không thích dây dính quá lâu với tù binh Hồ.”

“Nói thừa! Mấy ngày này Thôi Hầu bận chỉnh đốn lính tráng, thu gom thực phẩm, con số còn nhiều hơn thế quân tớ ngày hôm nay, minh chứng sở hữu mục tiêu khác! Trương Thiện ngươi chớ sở hữu mãi húp nữa, ngươi trình bày gì đi!”

“Nói đồ vật gi nhưng mà nói! Rượu húp cũng ko lấp nổi chiếc miệng của ngươi, nếu như trình bày sai ko nên tớ tiếp tục trở thành tai đôi mắt ko tinh tế hả, nhưng mà trình bày đích thị lại là tớ bật mí quân cơ, ngươi mong muốn ngại bị tiêu diệt tớ nên không!”

“Ha ha ha ha ha, cũng nên, thôi, tất cả chúng ta húp rượu đi!”

“Uống, uống! Nhưng, ko nên tiếp tục sẵn sàng hoàn thành cho tới trận đánh tấn công Thục rồi à, Hoắc tướng mạo quân nghe được tin cẩn gì nhưng mà bộp chộp thế…”

“Kể đi ra khu đất Thục cũng khá nguy hại, bao nhiêu ngày hôm trước nghe trình bày Trần tướng mạo quân thống lĩnh đại quân đã biết thành tử sĩ của Công Tôn thị giết hại, tiếp sau đó đại vương tiếp tục thay cho Ông Quân Thúc đại nhân, hầy dà, ko biết giờ đây thế nào là rồi.”

Trong đại trướng đỉnh vàng không giống, Hoắc Bất Nghi sầm mặt mũi coi quân báo khoái mã thời gian nhanh đem về, nghẹn ngào: “Ông đại nhân cũng trở thành ám sát? Không nên trình bày tiếp tục phòng ngừa nghiêm nhặt hả?!”

Người đem tin cẩn này vốn liếng là tâm phúc vô bóng tối của Hoắc Bất Nghi, thời điểm này xung xung quanh không tồn tại ai, hắn thuật lại đầu đuôi: “Có vết xe pháo của Trần tướng mạo quân phía đằng trước, Ông tướng mạo quân đương nhiên phòng ngừa cực kỳ kỹ, chống thủ tía tầng vô tía tầng ngoài! Nhưng ko biết Công Tôn thị tìm không ra một tuyệt thế cao thủ, vô nằm trong gan dạ, sở hữu vạn người cũng khó khăn địch, nhì tay tấn công nứt bia đá, hé đi ra đàng ngày tiết, tử sĩ Công Tôn gia theo đuổi sau hắn nhân khi sơ hở, sử dụng cung nỏ buộc bên trên cánh tay phun bị tiêu diệt Ông đại nhân.”

Hoắc Bất Nghi lạng lẽ cực kỳ lâu: “… Xem đi ra mon sau tớ nên dẫn quân lên đàng, vô Lũng trước, tiếp sau đó tiến công Thục.”

Chợt người đem tin cẩn lộ vẻ mặt mũi không giống thông thường, Hoắc Bất Nghi nhìn thấy, hỏi: “Còn chuyện gì thì ngươi trình bày thời gian nhanh lên.”

Người đem tin cẩn lẹo tay: “Cũng ko nên chuyện rộng lớn, chỉ là… đơn giản trước cơ đại nhân từng bảo nằm trong hạ thăm hỏi tìm hiểu Viên gia…”

Hắn cảm nhận thấy lúng túng. Mấy năm vừa qua gia mái ấm đột không có căn cứ bảo hắn khảo sát lai lịch của công tử Viên gia kể từ Khi sinh ra đến giờ coi sở hữu gì không ổn định ko, thêm vào đó tổ tiên tám hoánh của Viên gia sở hữu tập dượt tục hậu viện nào là tệ ngại ko, mặc dù hắn ngu cho tới đâu cũng đoán được dăm tía phần.

Hoắc Bất Nghi bình thản: “Viên Thận sở hữu chuyện gì? Không thể nào là, giờ đây Viên Thận vẫn còn đó ở đô thị, vậy ắt hẳn là phụ vương Viên Châu mục, ông tớ làm thế nào.”

Người đem tin cẩn âm thầm than thở trước sự việc tinh tế bén của Hoắc Bất Nghi, bẩm báo: “Viên Châu mục vốn liếng lĩnh mệnh cóp nhặt thực phẩm ở đông đúc cỗ Kinh Châu, cũng tương hỗ thu xếp thương binh và sẵn sàng quân giới cho tới đại quân ở chi phí tuyến, tuy nhiên trong khi nằm trong hạ đang được tìm hiểu la cao thủ sát ngại Ông đại nhân là thần thánh phương nào là thì thấy Viên Châu mục dẫn gia tướng mạo và group người bạn đường Viên thị gấp rút chạy vô Thục, bảo là mong muốn chung Ngô đại tướng mạo quân báo oán thay cho Ông đại nhân.”

Hoắc Bất Nghi gập tay cầm lấy bàn, thâp giọng nói: “Chuyện này, ko phù phù hợp với tính cơ hội thận trọng của Viên Châu mục.”

Ngươi đem tin cẩn nói: “Đúng thế! Trước cơ đại nhân bảo nằm trong hạ thăm hỏi tìm hiểu Viên gia, nên nằm trong hạ cũng nắm vững phần nào là tính cơ hội của Viên Châu mục, cứ cảm nhận thấy sở hữu điểm là kỳ lạ. Sau cơ, nằm trong hạ lại nghe trình bày bao nhiêu ngày này Viên Châu mục chỉ bận giết hại tử sĩ của Công Tôn gia. Khi nằm trong hạ ấn định trở lại cung cấp thông tin thì ám sở ẩn vệ của Công Tôn thị xung xung quanh Thục đã biết thành Viên Châu mục dẹp sát không còn, người nào cũng trình bày Viên Châu mục nhức lòng vì thế đồng liêu tiếp tục bị tiêu diệt, mong muốn trả oán cho tới Ông đại nhân. Nhưng, nhưng…”

“Nhưng tất cả chúng ta đều biết rõ, Viên Châu mục và Ông Quân Thúc ko hề sở hữu uỷ thác tình.” Hoắc Bất Nghi điềm đạm Tóm lại, “Viên Châu mục cũng ko nên hạng người lạnh lẽo tính dễ dàng khích động.”

Người đem tin cẩn cúi đầu quá nhận.

Hoắc Bất Nghi cho tất cả những người đem tin cẩn tháo lui xuống nghỉ dưỡng, 1 mình cút vòng vòng vô doanh trướng, khi lâu sau mới nhất gọi lão Vu vô, căn dặn: “Ta ko về trở thành nữa, lúc này quân tình ở khu đất Thục cực kỳ cấp cho bách, tớ ấn định bao nhiêu ngày này dẫn một đội nhóm quân lên đàng trước.”

Lão Vu há miệng to, toan phản đối thì Hoắc Bất Nghi tiếp tục nói: “Ông trở lại trình bày với Thôi giục phụ, Ông Quân Thúc đại nhân cũng đã biết thành giết hại, tớ đoán đại vương tiếp tục cử Ngô đại tướng mạo quân thay cho thế, vì thế t nên cút trước một bước, tiếp sau đó giục phụ cứ nhằm Trương Thiện và Lý Tư dẫn người cho tới tập dượt phù hợp với tớ là được.”

Xem thêm: cặp đôi cầm thú

Lão Vu thiếu hiểu biết nhiều việc quân, tuy nhiên lão là tâm phúc của Thôi Hựu, biết chuyện cực kỳ cần thiết nên lạng lẽ đáp điều.

Trước Khi tách ngoài đại trướng, lão ngoái đầu coi tháo lui, thấy vị tướng mạo quân con trẻ tuổi tác đanh mặt mũi, chàng trai tuấn tú như đúc kể từ băng tuyết phương bắc, chỉ mất hai con mắt sáng sủa ngời và tràn lan mức độ sinh sống, thể như mong muốn thực hiện chuyện gì cơ cực kỳ nhiệt huyết, còn nhiệt huyết hơn hết khi sẵn sàng cho tới chuyến chinh trị những cỗ tộc ở thảo vẹn toàn.

Lão Vu tách bước, khẽ thở lâu năm.