tiểu thuyết tỏ tình

Thể loại: Hiện đại, tình thương đặc trưng, Chuyên Viên nhập ngành, thiên chi kiêu tử, yêu thương thì thầm, ước mơ, tự tại, TRA NAM x GÁI NGOAN.

1. Hồi còn học tập ĐH, Châu Kinh Trạch và Hứa Tùy là nhì thành viên trọn vẹn trái lập, không giống nhau một trời một vực, nhì người bọn họ vĩnh viễn sẽ không còn xuất hiện nay đồng thời.

Bạn đang xem: tiểu thuyết tỏ tình

Một người tùy hứng phóng đãng, luôn luôn được chỗ đông người vây xung quanh sùng bái. Còn một người lại vô nằm trong yên ổn tĩnh ngoan ngoãn ngoãn, đơn giản dễ dàng bị phớt lờ cút sự tồn bên trên.

Cô ở tủ sách miệt giũa thực hiện đề đua test, trong khi vô tình đang được bắt gặp anh nằm trong người không giống tình yêu mập lờ mờ. Cô cũng tận đôi mắt thấy anh thay đổi không còn người bạn nữ này cho tới người bạn nữ không giống.

Một lượt đồng minh tụ tập luyện, Hứa Tùy nốc say, ngay lập tức bên trên nơi đông đúc khuyến khích bạn dạng thân ái cút tỏ tình.

Châu Kinh Trạch sửng nóng bức, tiếp sau đó anh rướn khóe môi, lãnh đạm nói: "Xin lỗi nhé, cậu ngoan ngoãn quá tuyệt vời rồi."

2. Gặp lại nhau, anh vẫn giống như trước cơ tự phụ ngạo mạn. Vô số lượt cố ý vô ý chạm mặt mày nhau, Hứa Tùy đều đang được bao phủ lấp liếm thiệt kỹ những tâm trí vốn liếng tránh việc với trước cơ và lưu giữ khoảng cách với anh.

Nhưng anh lại từng bước từng bước xay sát khiến cho cô không hề điểm trốn tách. Hứa Tùy bị anh ép lên tường, cô thấp giọng nói: "Tại sao lại là tôi?"

Châu Kinh Trạch cúi đầu sát lại mặt mày tai, tương đối thở giá buốt giá buốt, ngữ vận xấu xa: "Chẳng vì sao cả, trước khi là vì anh đôi mắt mù!"

...

"Biết rõ rệt cơ hội một khoảng chừng trời ko, vẫn rước lòng yêu mến ngày ngày gửi gắm nhập vào thư." - Thư phúc đáp của Keanu Reeves -

...

Sáu giờ sáng sủa, con cái chim sẻ đậu bên trên cây cột năng lượng điện 'phành phạch' song cánh đập tan sự yên ổn tĩnh nhập ngõ. Do tối ngày hôm trước vừa phải mới nhất ụp một trận mưa nên hoa quế rơi lở tở xuống bên dưới tựa như vỏ hộp mật ong bị tiến công ụp lênh láng lên bên trên mặt mày khu đất đầm đìa sũng.

Không khí ẩm ướt luồn qua loa khe hành lang cửa số nhập bên phía trong, Hứa Tùy ở trườn bên trên bàn, mồi nhử vai bất giác teo rúm lại vì như thế giá thành, cô nhấc đầu lên một cơ hội trở ngại, giơ tay xoa mặt mày nhằm bạn dạng thân ái tươi tỉnh rộng lớn một chút ít.

Tối ngày qua Hứa Tùy vừa phải phẫu thuật hoàn thành, thêm vào đó khi nửa tối cơ sở y tế tập trung cô với chuyện bộp chộp, đợi cho tới khi bận hoàn thành thì trời đang được chuẩn bị sáng sủa rồi, cô ở trườn trực tiếp luôn luôn xuống bên dưới bàn chợp đôi mắt một khi, lông nheo đen ngòm lâu năm cũng chẳng bao phủ lấp liếm được mệt rũ rời điểm mí đôi mắt.

Trong Tolet, Hứa Tùy ngậm nước súc mồm vị bạc hà nhập mồm, hé vòi vĩnh nước vốc một tóm nước lên tắm nhằm sẵn sàng đi làm việc ca sáng sủa.

Bảy giờ năm mươi phút, người nhập khoa từ từ sầm uất lên, người xem xin chào buổi sáng sớm cùng nhau. Hứa Tùy tranh giành thủ thời hạn giải quyết và xử lý 1 phần bánh sừng trườn, coffe đen ngòm đặt tại ở kề bên, với người nhấc lên thay cho nhập cơ một vỏ hộp sữa.

Hứa Tùy ngấc đầu, là chưng sĩ thực tập luyện mới nhất cho tới, chàng trai lo ngại ngùng nói: "Bác sĩ Hứa, chị xuyên suốt ngày nốc coffe ko chất lượng cho tới sức mạnh đâu ạ."

"Cảm ơn." Hứa Tùy mỉm mỉm cười, cô coi thời hạn, "Đi thôi, cho tới giờ đánh giá chống bệnh dịch rồi."

Bệnh nhân của khu vực nội trú đa số ai ai cũng quí chưng sĩ Hứa cho tới đánh giá chống, cô vừa phải dịu dàng êm ả vừa phải với tính kiên trì, lại còn đặc biệt biết lắng tai những câu nói. oán thù trách móc thỉnh phảng phất của chúng ta.

Một vài ba chưng sĩ thực tập luyện theo gót sau Hứa Tùy, cô đánh giá từng chống một, ống ống tay áo hất lên một góc, theo gót ánh nhìn coi sang trọng mặt mày ngực trái khoáy là bảng hiệu ghi nhận màu xanh lá cây lam: Hứa Tùy, chưng sĩ nước ngoài khoa cơ sở y tế Phổ Nhân.

Lúc đánh giá cho tới một cô nàng, nhì thời điểm ngày hôm nay người người bệnh này vừa phải mới nhất phẫu thuật ruột quá, Hứa Tùy dặn dò thám thính kỹ cô ấy nên ăn kiêng khem và kiểm soát và điều chỉnh lại giờ giấc sinh hoạt cho tới tương thích.

Tuổi tác của cô nàng vẫn còn đó nhỏ, phẫu thuật hoàn thành không được bao lâu đang được phục sinh lại tầm vóc thông minh như cũ, ngước hai con mắt đồ sộ tròn trặn lung linh thưa bạn dạng thân ái mà còn phải ăn những món ăn bừa bến bãi như vậy nữa thì loại gì cũng tiếp tục bị tiêu diệt.

"Bác sĩ Hứa, em hoàn toàn có thể nốc trà sữa ko ạ?" Cô gái căn vặn một cơ hội dè dặt.

Hứa Tùy cố chữ ký thương hiệu tạm dừng bên trên tập luyện tư liệu màu xanh lá cây, ngước đôi mắt đối lập với cặp đôi mắt lung linh cơ, thưa nhẹ nhàng nhàng: "Một chút thôi."

"Tại sao ạ? Em mong muốn nốc Yihetang rộng lớn cơ." Cô gái thực hiện mặt mày khổ đau.

"..."

Bác sĩ thực tập luyện đứng phía sau ko nhịn được nhảy mỉm cười trở nên giờ đồng hồ, Hứa Tùy mặt mày ko xúc cảm, thanh âm còn đem theo gót chút tàn nhẫn: "Bây giờ tới cả 'một chút thôi'* em cũng ko được nốc nữa đâu."

*Trung Quốc với cùng một thương hiệu trà sữa là 一点点: Yidiandian (một chút thôi)

Cô gái phản xạ lại một cơ hội muộn mằn, ăn năn hận đáp: "Bác sĩ, em sai rồi!"

...

Kiểm tra chống hoàn thành, Hứa Tùy đút nhì tay nhập vào biu áo trở lại chống thao tác, bên trên hiên chạy dọc chạm nên giáo viên kiêm ngôi nhà nhiệm ngoại khoa vẫn luôn luôn dẫn dắt bản thân.

Chủ nhiệm khoa cho tới với việc, đúng khi tóm được cô: "Tiểu Hứa, vừa phải đánh giá chống hoàn thành à?"

"Vâng." Hứa Tùy gật đầu, coi ngôi nhà nhiệm khoa như với điều gì mong muốn thưa, cô dữ thế chủ động hỏi: "Thầy, thầy với chuyện gì vậy ạ?"

"Dạo mới đây em là kẻ liều mình nhất nhập khoa đấy, thực sự với tầm vóc của thầy năm xưa rồi." Bác sĩ Trương mỉm mỉm cười, đường nét mặt mày hiền khô, "Nhưng cũng nên xem xét thay đổi hòa ăn ý, u em đang được gọi Smartphone cho tới tới thầy rồi trên đây này, bảo thầy nên lo ngại cho việc quan trọng của em."

Hứa Tùy ngẩn người, ko ngờ kết quả của không ít lượt kể từ chối cút coi đôi mắt là u lại tìm về ngôi nhà nhiệm khoa nhằm tạo nên mức độ xay cho tới cô. Cô vựng lại tinh ranh thần: "Thầy, thầy với biết ước mong sau khoản thời gian qua loa tuổi hạc trung niên của u em là gì ko ạ?"

"Là gì?"

"Là thực hiện bà mai nguyệt lão, lôi em đi ra rèn luyện trước." Hứa Tùy sử dụng ngón tay chỉ nhập người không có tội là chủ yếu bản thân.

"Cái đứa nhóc này." Chủ nhiệm Trương nhảy mỉm cười, ngữ khí bất lực, ngay lập tức tiếp sau đó fake chủ thể, "Ở nhập đái khu vực khu vực thầy ở với cùng một chàng trai cũng khá được lắm, ĐK cũng chất lượng..."

Đôi đôi mắt của Hứa Tùy liếc điên hòn đảo lên trên người ông, tiến công lạc đề: "Thầy, sao em ngửi thấy mùi hương dung dịch lá phía trên người của thầy vậy? Nồng lắm ạ."

Người nhập cơ sở y tế Phổ Nhân đều biết rõ nó thuật chữa trị bệnh tình của chưng sĩ Trương vô nằm trong xuất xắc, đáng tin tưởng vẻ vang mọi chỗ, tuy nhiên cũng là 1 người ngại phu nhân đúng thương hiệu. Vợ của chưng sĩ Trương là nó tá trưởng của khoa nhi, thông thường xuyên sắp tới đánh giá. Lần này bà ngửi thấy mùi hương dung dịch bên trên người thầy là lại tuyên tía còn nếu không nên kiêng khem dè nhì tay của ông vẫn còn đó hoàn toàn có thể dùng làm chữa trị bệnh dịch cứu giúp người, thì bà đang được bẻ gãy tay của ông cút lâu rồi.

"Hôm ni thầy đang được kịp hít điếu này đâu, chắc chắn là bị ám mùi hương kể từ người nhà đất của người bệnh." Bác sĩ Trương kéo phần cổ áo lên ngửi, khuôn mặt mày lo sợ lắng: "Thôi ko thưa với em nữa, thầy cút cọ tay đang được."

...

Bận bịu một ngày dài trời, ở đầu cuối Hứa Tùy cũng kết cổ động việc làm. Cô về ngôi nhà ngủ bù, ngủ cho tới khi trời khu đất tối sầm mới nhất tỉnh dậy, phía xa xôi xa là những ánh đèn sáng neon sáng sủa lấp lánh lung linh.

Cô cứ tưởng thời hạn đang được trôi cút rất rất lâu rồi, tuy nhiên thiệt đi ra mới nhất chỉ ngủ được với tía giờ đồng hồ.

Hứa Tùy thẫn thờ một khi rồi ngồi dậy ngừng hoạt động tuột, sử dụng bluetooth của địa hình liên kết với loa hé một bạn dạng nhạc rock, từ đầu đến chân giẫm lên bên trên thảm xoa bóp thư giãn giải trí.

Mọi người phần rộng lớn đều nhận định rằng đứng phía trên thảm xoa bóp tiếp tục đặc biệt nhức, tuy nhiên so với Hứa Tùy tuy nhiên thưa, nó là 1 loại công thức giải lan stress rất tốt. Di động kêu lên một giờ đồng hồ 'ding', bên trên trán Hứa Tùy ụp một chút ít các giọt mồ hôi, cô thẳng ngồi phịch xuống bên dưới thảm xoa bóp cố địa hình lên coi.

Mẹ Hứa gửi hàng loạt lời nhắn cho tới, ý tứ là mong muốn cô cút coi đôi mắt.

Gió thổi phơ phất, mây trôi lững lờ: [Chàng trai lượt này thiệt sự đặc biệt được, to hơn con cái nhì tuổi hạc, người tao còn là một ngôi nhà cai quản chống ban của một tập đoàn đấy, không chỉ là kẻ thành công, lại còn đẹp mắt trai, người reviews thưa cậu tao là 1 chàng trai vừa phải xuất sắc ưu tú vừa phải với trách móc nhiệm.]

Gió thổi phơ phất, mây trôi lững lờ: [Ngày mai cút gặp gỡ nhé? Đừng viện cớ nữa, u biết tối mai con cái ko nên trực ban.]

'Gió thổi phơ phất, mây trôi lững lờ' fake tiếp cho tới cô danh thiếp của một người, Hứa Tùy nhấn nhập hình họa đại diện thay mặt, phản bác: [Cái loại tự sướng khoanh nhì tay trước vùng ngực thế này, con cái thấy rất khác người thành công, giống như nhiều cung cấp thì với.]

Mẹ Hứa thấy Hứa Tùy nói lảng là biết ngay lập tức cô lại mong muốn lừa bịp nhằm qua loa cửa ngõ như từng khi, thái chừng chắc chắn rằng với yếu tố. Mẹ Hứa tương đối tức tức giận, bà ngán chả buồn gõ lời nhắn nữa, gửi luôn luôn hàng loạt voice chat xịn tía qua loa cho tới cô.

Gió thổi phơ phất, mây trôi lững lờ: [Năm ni con cái chuẩn bị sửa 28 rồi, chuẩn bị trở nên bà cô già nua rồi đó, sao lại chẳng với tí gấp rút này thế hả?]

Hứa Tùy trả lời: [Mẹ, giờ đây con cái vẫn ko mong muốn kết duyên lắm.]

Chí không nhiều thì tâm trí trước đôi mắt là vì vậy, 1 mình vừa phải tự do vừa phải tự tại tự động bên trên, thêm vào đó việc làm của Hứa Tùy lại bận, kỳ thực không có gì mức độ lực nhằm nghĩ về cho tới chuyện này nữa.

Gió thôi phơ phất, mây trôi lững lờ: [Vậy con cái mong muốn thực hiện gì?]

Hứa Tùy còn còn chưa kịp vấn đáp, 'gió thổi phơ phất, mây trôi lững lờ' đang được lại gửi tiếp một lời nhắn nữa đến: [Có nên con cái mong muốn đi làm việc ni sư không?]

Hứa Tùy phì mỉm cười, đang được mong muốn vấn đáp thì màn hình hiển thị đùng một cái nhảy đi ra một lời nhắn nhắc nhở, cô nhấp nhập, cơ hội nhiều năm vậy rồi tuy nhiên vẫn đang còn người nhấn quí phản hồi cơ của cô ấy, lại còn vấn đáp lại nữa.

Câu căn vặn cơ là: Việc khôi hài nhất tuy nhiên các bạn đã từng nhập thời kỳ yêu thương thì thầm lúc còn là học viên là gì?

Lúc cơ Hứa Tùy hăng hái tăng trào nên đang được vấn đáp ẩn danh:

Xem thêm: thiên quan tứ phúc chap 1

"Năm lớp chục một, với cùng một bộ phim truyện năng lượng điện hình họa quốc tế được trình chiếu, tôi vô đều thích nó, thế là đang được mua sắm một cái áo T-shirt màu xanh lá cây lam ở ngay gần rạp chiếu phim.

Ngày thứ nhất đem nó đi học, đột nhiên trừng trị hiện nay cậu ấy cũng đem cái áo T-shirt màu xanh lá cây lam cơ, tuy vậy áo tuy nhiên cậu ấy đem đơn giản loại thông thường mà đến mức ko thể thông thường rộng lớn, tuy nhiên tim tôi lại đập lên thình thịch một cơ hội rõ nét, lặng lẽ nhận định rằng tụi tôi đem vật dụng song cùng nhau.

Có lẽ ông trời thấy tôi yêu thương thì thầm đau đớn vượt lên trên, nên đang được cố ý tặng tôi một sự trùng khớp lắng đọng.

Từ cơ về sau, tôi thông thường xuyên đem cái áo cơ. Thậm chí nhập tối ngày hôm trước tôi còn hoang phí tưởng liệu cậu ấy với đem cái áo T-shirt cơ vào trong ngày loại nhì hay là không. Cậu ấy ngồi ở mặt hàng loại nhì kể từ bên dưới lên, còn tôi ngồi mặt hàng nhì kể từ bên trên xuống. Hàng ngày lên lớp vì như thế và để được coi cậu ấy nhiều một chút ít, tôi còn cố ý cút nhập kể từ cửa ngõ sau, vờ vịt ko nhằm ý cút lướt qua loa người cậu ấy, thỉnh phảng phất lòng đôi mắt tiếp tục liếc thấy cậu ấy quá lười biếng tựa nhập khuỷu tay, mái đầu rối tung, khi tuy nhiên loại nhô thoát ra khỏi xương mồi nhử vai miếng khảnh là bóng hình màu xanh lá cây lam ấy, tim tôi tiếp tục đập thời gian nhanh một cách thứ hai thông thường, không hiểu biết sao lại sung sướng xuyên suốt cả một ngày trời.

Kết trái khoáy về sau tôi hiểu rằng cái áo này đó là cái áo T-shirt 9,9 tệ tuy nhiên bạn nữ cậu ấy khi cút cửa hàng mua sắm vật dụng tính hóa đơn đang được tiện tay mua sắm thêm thắt. Một chàng trai bất cần thiết vì vậy và lại ngày ngày đem nó ko hề nhằm ý một chút nào.

Lúc cơ tôi như thức tỉnh, nghe đâu đang được hiểu đi ra được một chuyện: Có lẽ cậu ấy vĩnh viễn cũng sẽ không còn bắt gặp tôi."

...

Số lượt quí phản hồi của Hướng Dụ được xếp loại nhất, thậm chí là còn tồn tại không ít người nhằm lại câu nói. nhắn: Chẳng khôi hài một chút nào cả, sao tôi lại thấy đau xót thế nhỉ. Ôm ôm cô nàng nhỏ xíu nhỏ.

Hứa Tùy ngẩn người, coi lại nhập phản hồi nhiều năm trước đó trên đây của chủ yếu bản thân, khi đang được sẵn sàng ẩn cút thì với cùng một phản hồi mới nhất nhảy ra: Vậy giờ đây các bạn còn quí người cơ không?

Đáy đôi mắt tối dần dần cút, Hứa Tùy ngồi bên trên thảm xoa bóp, cũng chẳng biết bị sao tuy nhiên người xem truyền cho tới đợt đau nhức bại liệt đần độn kể từ thủ công, cô thay đổi với chút trở ngại.

Hứa Tùy ko vấn đáp, bay ngoài tiện ích, cô vấn đáp lại lời nhắn của mẹ: [Vâng.]

...

Hôm sau, Hứa Tùy make up qua loa một chút ít, cô theo gót địa điểm tuy nhiên u gửi xuất hiện nay ở nhập một quán ăn, đối phương đang được ở cơ đợi kể từ lâu.

Đối phương thương hiệu là Lâm Văn Thâm, hiện tại vẫn đang thao tác bên trên một doanh nghiệp mạng, tuyệt vời nhằm lại cho tới Hứa Tùy đối với nhập hình họa chất lượng rộng lớn thật nhiều, ngũ quan tiền vẫn coi như đứng đắn, đối nhân xử thế cũng nhã nhặn nhã nhặn.

Hai người nói chuyện cũng ko cho tới nỗi này, sau khoản thời gian ăn cơm trắng hoàn thành, Lâm Văn Thâm ý kiến đề xuất cút đi dạo ở ngay gần cơ, Hứa Tùy thì thầm nghĩ về mặc dù sao cũng đã đi vào coi đôi mắt rồi, không nhất thiết phải đi ra vẻ làm cái gi nữa, ở đầu cuối cô gật đầu đồng ý.

Mười giờ tối, ánh trăng sáng sủa ngời. Hứa Tùy và Lâm Văn Thâm vai kề vai cút sát với mọi người trong nhà, nhì người chốc chốc lại thưa song tía câu, một không khí cũng rất tự do, cút mãi cút mãi cút đến tới tận đường phố chào bán chan chứa món ăn lặt vặt.

Trên phố ăn lặt vặt, những tấm rèm xanh xao đỏ ửng xen kẹt cho nhau xếp trở nên một mặt hàng, bên trên vỉ nướng sử dụng giấy tờ bạc nhằm đựng cà tím, ông ngôi nhà phết một tấm bột thìa là, nướng bên dưới lớp lửa dầu trừng trị đi ra những tiếng động 'tí tách', cá thu đao nướng than thở ở ở kề bên sắc tố vàng ruộm, mùi hương thơm nức tươi tỉnh ngon cất cánh đi ra từng xung xung quanh.

Bóng đèn treo bên trên đỉnh đầu hắt xuống bên dưới những tia sáng sủa lờ mờ ảo nhỏ vụn.

Thành Vưu bưng một đĩa xiên nướng cho tới ngồi xuống trước mặt mày người con trai, nhì người nốc chút rượu, chính thức nói chuyện câu được câu chăng cùng nhau. Thành Vưu fake cho tới anh một xiên thịt trườn, ngữ khí với phần dè dặt: "Lão đại, anh chớ với áp lực nặng nề vượt lên trên, lượt này... anh coi như thể nghỉ dưỡng cút."

Châu Kinh Trạch đang được nhai thịt xiên, nghe vậy, nâng mí đôi mắt lên coi anh tao, thấp giọng mỉm cười khẽ: "Anh thì với áp lực nặng nề gì."

"Không với thì chất lượng rồi." Thành Vưu thở hắt đi ra một tương đối.

Châu Kinh Trạch ngồi đối lập Thành Vưu, chân giẫm bừa lên bên trên thanh xà bên dưới bàn, anh mới nhất ngồi xuống không được bao lâu đang được lôi cuốn thật nhiều ánh mắt của những cô nàng ở bao nhiêu bàn ở kề bên.

Nhưng anh cũng chẳng buồn nâng mí đôi mắt lên, kẽ ngón tay cặp điếu dung dịch, sương dung dịch chầm lờ lững cất cánh lên rất cao, vừa khít trai vừa phải lãnh đạm.

Thành Vưu ngồi nằm trong anh đang được cảm biến được vô số ánh mắt chú ý kể từ tứ phương tám phía, kiêu hãnh ko thôi, thêm vào đó anh tao hễ rượu nhập là câu nói. đi ra, bao nhiêu câu nói. nhảm nhí chan chứa cả một đống: "Haiz, lão đại, bao nhiêu trong năm này thực hiện phi công phía trên trời cất cánh cút từng toàn cầu, thiệt sự vẫn ko cảnh giác ngắm nhìn và thưởng thức, nếu như tính điểm nhiều người đẹp tuyệt vời nhất thì có lẽ rằng vẫn chính là ở thành phố Hồ Chí Minh Bắc Kinh của tất cả chúng ta."

"Uầy, anh coi người mẫu người mẫu chân dài cơ cút." Thành Vưu cảm thán.

Châu Kinh Trạch ko coi, mỉm cười giá thành một tiếng: "Còn coi nữa anh tiếp tục thưa với phu nhân em."

Thành Vưu hậm hực thu lại ánh nhìn, thân ái chừng, con cái ngươi như trừng trị quang đãng, đẩy cánh tay của anh: "Lão đại, anh coi người phụ nữ xinh đẹp mắt phía đối lập cút, vừa phải coi tướng tá mạo là biết ngay lập tức người phương Nam."

Nghe thấy nhì chữ 'phương Nam', Châu Kinh Trạch theo gót bạn dạng năng ngấc đầu, hai con mắt đen ngòm thâm thúy hít xem qua, tiếp sau đó với phần sửng nóng bức. Tướng mạo của đối phương quả tình là kẻ phương Nam nổi bật, domain authority Trắng, đôi mắt hạnh lung linh, mang trong mình một cái váy ngay lập tức color mơ, nhì quai váy nhỏ xíu nhỏ nhằm lòi ra mồi nhử vai Trắng ngần.

"Có các bạn trai rồi, tuy nhiên coi nhì người này vừa phải coi là biết ngay lập tức vừa phải mới nhất quen thuộc, có lẽ rằng là đang được coi đôi mắt, với điều khí hóa học của nhì người thường rất trang nhã văn hóa truyền thống, cũng ăn ý lắm." Thành Vưu thể hiện review.

Thành Vưu thưa hoàn thành câu cơ, cảm nhận thấy bầu không khí xung xung quanh chớp đôi mắt giá thành hẳn cút, anh tao với tương đối hốt hoảng, vừa phải liếc coi thì thấy anh trai của anh ấy tao ko thưa câu nói. này tay ko bẻ gãy một thanh tre.

Hứa Tuỳ ko xem xét cho tới động tĩnh ở mặt mày này, cô sát vai Lâm Văn Thâm trải qua đường phố ăn lặt vặt, đôi mắt bắt gặp sắp tới đây trạm dừng thì ở đầu ngõ truyền cho tới giờ đồng hồ tranh giành chấp.

Có một bà lão chào bán kẹo bị một đám côn vật dụng nhừ rượu vây hãm, bọn bọn chúng lấy nguyên nhân kẹo khó khăn nuốt nên mong muốn đập nhừ sạp mặt hàng của bà lão. Hứa Tuỳ vốn liếng dĩ chẳng mong muốn lo sợ chuyện bao đồng, tuy nhiên giờ đồng hồ kêu cứu giúp khốn đau đớn của bà lão vang lên chớp đôi mắt y như bà nội của cô ấy vậy.

Hứa Tuỳ đang được mong muốn trải qua cơ, Lâm Văn Thâm lưu giữ cô lại, ngữ khí tỉnh táo: "Cô ngàn vạn lượt chớ với trải qua cơ nhập thời điểm hiện tại, lỡ như bị đám côn vật dụng hoặc bà lão cơ lừa bịp thì thảm đấy."

"Tôi quí bị người không giống lừa." Hứa Tuỳ cong khoé môi, tiếp sau đó coi nhập cánh tay đang được lưu giữ bản thân lại của Lâm Văn Thâm, đối phương ngượng nghịu buông tay đi ra.

Bà lão bị thương hiệu đứng đầu đẩy té xuống bên dưới khu đất, Hứa Tuỳ tiếp cận hứng bà dậy, thanh âm bình thản: "Bao nhiêu chi phí, tôi đền rồng."

Mắt của thương hiệu côn vật dụng đổi màu tóc đỏ ửng bắt gặp Hứa Tuỳ thì sáng sủa rực lên, một cánh tay gác lên bên trên phần domain authority thịt bị lòi ra ở mồi nhử vai của cô: "Nếu em gái đang được cầu nài thì vấn đề này coi như loại bỏ đi, nốc rượu với anh trên đây, thế nào?"

"Anh chớ với... chớ với thực hiện bừa, với chuyện gì thì kể từ từ thưa... anh... anh buông đi ra..." Lâm Văn Thâm đẩy gọng kính, stress cho tới nấc ko thổ lộ được một câu hoàn hảo.

Mấy thương hiệu côn vật dụng thấy Lâm Văn Thâm chỉ là 1 thương hiệu yếu đuối ớt, khua khua cây trượng Fe nhập tay, hỏi: "Sao hả, mong muốn tiến công nhau à?"

Lâm Văn Thâm lùi đi ra sau đó 1 bước, liếc coi Hứa Tuỳ, anh tao thế và lại gặm răng chạy mất hút thiệt.

Tay của thương hiệu côn vật dụng bịa đặt bên trên vai Hướng Dụ còn cố ý vuốt ve sầu rờ mó. Không cho tới một giây, Hứa Tuỳ vặn ngược tay của hắn tao đi ra phía sau, trừng trị đi ra giờ đồng hồ kêu 'rắc rắc'.

"Con u... ngôi nhà ngươi nữa..." Tên tóc đỏ ửng đau nhức bộp chộp buông tay, mặt mày tối sầm lại, hắn tao nâng cánh tay lên mong muốn tát nhập mặt mày Hứa Tuỳ, thì đùng một cái nhập ko trung với cùng một cánh tay thon lâu năm, từng gân máu từng khớp xương rõ nét lưu giữ chặt lại quả đấm của hắn tao.

Là Châu Kinh Trạch.

"Ông trên đây lại còn tưởng là tay của phụ nữ giới, vừa phải mượt vừa phải không tồn tại tí mức độ lực này."

Lời này của anh ấy chằng khác gì đang được khiêu khích, đối phương quơ một cánh tay qua loa, Châu Kinh Trạch nghiêng người tóm gọn gàng cánh tay của thương hiệu tóc đỏ ửng, quật từ đầu đến chân hắn xuống bên dưới khu đất, thương hiệu tóc đỏ ửng gào lên một giờ đồng hồ kêu đau nhức thảm thiết.

Mấy người vây lại một khu vực, chính thức đạp túi lớp bụi.

Hứa Tùy ngồi xổm xuống hứng bà lão dậy, canh ty bà dọn dẹp đồ đạc và vật dụng, ko thưa giờ đồng hồ này fake bà tách ngoài cơ.

Một trận tiến công nhau lộn xộn cho tới thời gian nhanh tuy nhiên cút cũng thời gian nhanh, Châu Kinh Trạch phụ thuộc vào một tiến công tứ, bao nhiêu thương hiệu côn vật dụng ngại hãi chạy mất hút dạng. Châu Kinh Trạch đứng bên dưới đèn đàng, bóng anh kéo dãn cho tới tận trước mặt mày cô.

Bấy giờ Hứa Tùy mới nhất ngước đôi mắt chi tiết để ý anh.

Châu Kinh Trạch mang trong mình một cái áo khóa ngoài bomber phi công, vóc dáng thon dài rộng lớn, cái cổ trực tiếp tắp mang trong mình một loại xúc cảm áp bức, đôi mắt một mí, tóc cụt, đàng cong khuôn mặt sắc đường nét phân biệt rõ nét, bên dưới cằm vẫn còn đó ghi lại một vệt ngày tiết đỏ ửng, cặp đôi mắt đen ngòm sắc bén đang được coi chằm chằm nhập cô.

Hứa Tùy bị Châu Kinh Trạch coi mà đến mức trái khoáy tim teo rụt lại, vô thức lùi đi ra sau đó 1 bước. Ngay giờ khắc này còn có một cơn bão táp thổi qua loa, lá cây mặt mày vệ đàng nằm trong túi rác rưởi bị thổi cất cánh lên thân ái ko trung.

Châu Kinh Trạch coi tầm vóc thân thuộc cơ của cô ấy, khóe môi rướn lên nhảy đi ra một giờ đồng hồ mỉm cười.

Người con trai quay đầu sang một bên nhổ một bến bãi ngày tiết nhập vào thùng rác rưởi, khi xoay người anh rút một điếu dung dịch kể từ nhập bao dung dịch đi ra, kẽ ngón tay thon lâu năm của anh ấy cặp lấy đầu thanh lọc dung dịch, cúi đầu ngậm điếu dung dịch nhập vào mồm, cái nhảy lửa vì chưng bạc trừng trị đi ra giờ đồng hồ 'tách'.

Vẫn là cỗ dạng cợt nhả, thong dong thản nhiên như thuở này.

Anh đang được đợi Hứa Tùy lên giờ đồng hồ trước.

Hứa Tùy dịch chuyển ánh nhìn, ngữ khí ko ngờ lại trở thành xa xôi cách: "Tối ni cảm ơn nhé, bản thân cút trước đó."

Nói hoàn thành trong trái tim Hứa Tùy tự động sửng nóng bức, cô từng tưởng tượng đi ra vô số quang cảnh tái ngộ của nhì người bọn họ, tuy nhiên ko ngờ khi thiệt sự xẩy ra, chúng ta tới cả một câu tâm tư cũng chẳng thổ lộ được.

Hứa Tùy xoay người mong muốn tách cút, Châu Kinh Trạch xay cho tới ngay gần, mùi hương dung dịch lá bên trên người anh rất rõ ràng, tương đối thở lạnh giá khiến cho người tao ko thể động che nổi.

Xem thêm: ôn hương diễm ngọc

Nhìn kể từ bên dưới khu đất, bóng của anh ấy phút chốc vây kín lấy cô. Anh cụp đôi mắt xuống, bên dưới ánh đèn sáng chiếu rọi trải đi ra một khoảng chừng lờ mờ, giọng điệu như nghiến răng nghiến lợi:

"Cậu đang được coi đôi mắt sao?"

Mời chúng ta mượn xem sách Tỏ Tình của người sáng tác Ưng Chanh.