thế thân hoàn hảo

An Hạ với cùng một côn trùng tình lặng lẽ.

Người An Hạ thương âm thầm bọn họ La tên thường gọi Thành Dương, là đàn ông độc nhất của La gia cũng đó là người ngày thời điểm ngày hôm nay xoay quay trở lại sau tư năm quý phái Pháp cải tiến và phát triển Trụ sở con cái của La thị.

Bạn đang xem: thế thân hoàn hảo

Làm sao cô rất có thể quên chuyện cần thiết như thế chứ?

Thật là cái óc cá vàng nga, phụ vương tiếp tục dặn dò kể từ ngày qua, thậm chí còn sáng sủa ni còn nhắc nhở cô về buổi hứa hẹn, ấy vậy nhưng mà An Hạ vẫn rất có thể quên.

Vừa nãy phụ vương nói rằng người xem đều tiếp tục xuất hiện, tức là cả La Thành Dương, sau tư năm tái ngộ ko gì nhưng mà An Hạ sẽ tạo nên tuyệt vời ko chất lượng rồi nha.

Ngồi bên trên xe cộ, An Hạ liên tiếp cúi coi đồng hồ thời trang, cô tiếp tục trễ tư mươi phút, thiệt sự là ko thể đủng đỉnh trễ ngoài ra, thúc dục bác bỏ tài một chút ít “Bác tài ơi, nhanh chóng nhanh chóng một chút ít.”

“Bác tiếp tục lái không còn vận tốc được chấp nhận rồi nha” Bác tài mỉm cười cay đắng, nếu như vượt lên vận tốc được chấp nhận, chắc chắn là sách vở và giấy tờ trừng trị nguội sẽ tiến hành gửi cho tới địa điểm của bác bỏ đấy.

An Hạ mếu máo cắm môi, hối hả cho tới nhị chân ko ngồi yên ổn, coi rời khỏi quang cảnh chạy ngược ngoài hành lang cửa số, suy nghĩ cho tới chuẩn bị được gặp gỡ La Thành Dương ngược tim bỗng nhiên trở thành rộn rực từng nhịp hồi thích hợp.

Ngô An Hạ thương âm thầm anh kể từ tư năm trước đó, kể từ phen thứ nhất mái ấm gia đình anh cho tới Ngô gia nghịch tặc, cơ rất có thể gọi là tình thân khởi đầu từ tầm nhìn thứ nhất, tình thương yêu nhưng mà người tao thông thường hoặc gọi là sét tiến công.

Ngày hôm cơ đó là ngày tranh cãi của An Hạ và Ngô Lão Đồng, nhằm La gia nên tận mắt chứng kiến cảnh tượng như vậy thiệt ko chất lượng, hôm ấy là phen thứ nhất La gia cho tới.

Cha đón tiếp khách quý bên trên bàn cơm trắng truyện trò, La Thành Dương năm ấy vì thế tuổi hạc An Hạ giờ đây, người con trai 22 tuổi hạc khi ấy tuấn tú và tuấn tú cho tới kỳ lạ, khi ấy kể từ bên trên người anh tiếp tục vạc rời khỏi khí hóa học lãnh đạm ngun ngút, anh chỉ một vừa hai phải chất lượng nghiệp ĐH và đang được sẵn sàng quay về quý phái Pháp nhằm phân bổ một Trụ sở con cái của La thị, bọn họ đang được người sử dụng cơm trắng sung sướng thì nhị người mẹ cô chuồn nộp làm hồ sơ học hành quay trở lại.

“Bối Nghi, An Hạ” Nhìn thấy nhị cô phụ nữ quay trở lại, Ngô Lão Đồng sung sướng lôi kéo “Mau cho tới xin chào căn vặn.”

Bối Nghi và An Hạ tiến bộ cho tới bàn ăn, đứng trước những vị khách hàng kỳ lạ cúi xin chào, bọn họ trông thấy hành vi đồng đều tới mức loại cúi người của nhị người mẹ coi như 1 ngay tắp lự đặc biệt kinh ngạc.

Người phụ phái nữ mặc dù tiếp tục ngoài 50 tuy nhiên bên trên mặt mũi ko kiểm điểm cho tới năm lối mối nhăn, bà hiện hữu lên vẻ sang trọng và quý phái và lịch lãm bà gọi là La phu nhân thốt lên “Ôi nhị đứa rộng lớn thế này rồi, hồi này còn nhỏ xíu xíu nga.”

“Đúng rồi, thời hạn trôi nhanh chóng thật” Người con trai chạc tuổi hạc phụ vương ở kề bên người phụ phái nữ ưng ý, ông đó là La lão gia “Nào, mau ngồi xuống người sử dụng bữa.”

Bối Nghi và An Hạ ngồi xuống ở kề bên phụ vương, nhị người mẹ như thói quen thuộc người ngồi phía trái người ngồi ở bên phải, cặp phụ vương ở thân mật.

Ngô Lão Đồng reviews mang đến nhị người mẹ, đôi mắt khuynh hướng về tía vị ngồi đối lập “Người cơ thương hiệu là La Thành Hiệp là bạn tri kỷ của phụ vương, ở kề bên là bà xã và đàn ông của ông ấy, La Phi Mạn và La Thành Dương.”

Cả nhị người mẹ gật gù, La phu nhân ngắm nhìn và thưởng thức nhị thiếu thốn phái nữ xinh đẹp mắt đang được tuổi hạc mươi tám không ngừng nghỉ tuyên dương ngợi “Hai đứa phát triển xinh đẹp mắt quá, phen sau cuối dì trông thấy nhị đứa chừng như mới chỉ một tuổi hạc còn bập bẹ ấy.”

“Dạ...” Ngô Bối Nghi nâng môi mỉm cười nhẹ dịu, thay đổi lại Ngô An Hạ nghe thấy thế ngay tắp lự đặc biệt hào hứng hô lên “Thế ạ?”

“Đúng vậy” La phu nhân gật gật, An Hạ ngay thức thì vướng mắc, tiếng nói đáng yêu và dễ thương lắng đọng chứa chấp lên “Sau cơ dì chuồn đâu ạ?”

Bởi vì thế với An Hạ thì đó là phen thứ nhất trông thấy dì ấy, La phu nhân cũng ko ngần quan ngại share “Lúc cơ mái ấm gia đình với cùng một công ty lớn nhỏ ở Pháp đang được xẩy ra trục trặc nên nên gửi quý phái Pháp nhằm thuận tiện xử lý việc làm.”

“Quào” An Hạ đặc biệt vô tư lự biểu thị thể trạng, cá tính An Hạ thiệt sự rất dễ dàng hòa nhập, cô luôn luôn rất có thể thi công lên một quan hệ chất lượng. trái lại Ngô Bối Nhi chỉ ngồi tĩnh mịch lắng tai, trừ khi với người căn vặn nên vấn đáp, còn sót lại Ngô Bối Nghi chỉ yên ổn tĩnh lắng tai.

“Vậy giờ đây dì tiếp tục ở lại trên đây hoặc về Pháp?” An Hạ nhanh chóng căn vặn, An Hạ cướp luôn luôn khách hàng của Ngô Lão Đồng, ông giãi tỏ sự không dễ chịu “Con trình bày nhiều quá tuyệt vời rồi cơ.”

An Hạ ngay thức thì bĩu môi ũ rũ, La phu nhân nhảy mỉm cười “Ôi trời Ngô lão gia, với gì đâu.”

La lão gia coi tầm dáng bĩu môi ũ rũ của An Hạ cũng khôi hài, đáp khẽ “Chú và dì sẽ không còn chuồn nữa, chỉ mất đàn ông chú quý phái cơ ổn định ấn định công ty lớn thêm 1 thời hạn nữa cũng tiếp tục quay trở lại trên đây.”

“À” An Hạ gật gù, thỏa mãn nhu cầu những vướng mắc rồi nha. La phu nhân coi quý phái Bối Nghi khẽ căn vặn “Con không tồn tại thắc mắc này sao?”

“Dạ ko...” Bối Nghi nâng môi mỉm cười nhẹ dịu, tiếng nói của Bối Nghi ở âm vực trầm nhẹ nhàng quyến rũ thể hiện tại sự cứng cáp, khác hoàn toàn với tiếng động thanh thanh đáng yêu và dễ thương của An Hạ, tự nhiên khi ấy Ngô Lão Đồng lại căn vặn một câu đặc biệt kì quái “Thành Dương, con cái cảm nhận thấy quí ai hơn? Bối Nghi hoặc An Hạ?”

Lúc phụ vương căn vặn câu như thế, An Hạ còn nhận định rằng phụ vương đang được trêu chọc nhị người mẹ, tuy rằng là trêu trọc tuy nhiên An Hạ và Bối Nghi đặc biệt để ý cho tới câu vấn đáp của anh ý, đơn nhiên nhị người mẹ tiếp tục quan hoài người kỳ lạ mới nhất gặp gỡ nhị người sẽ có được tuyệt vời với ai rộng lớn, khi cơ chàng trai ngồi phía đối lập với khuôn mặt tuấn duật siêu phàm chỉ đáp khẽ “Con quí sự cứng cáp.”

An Hạ ngay thức thì chề rời khỏi cái môi hất mặt mũi chuồn giận dỗi, La phu nhân cảm nhận thấy An Hạ đặc biệt đáng yêu và dễ thương nga, khuôn mặt giận dỗi coi đáng yêu và dễ thương làm thế nào, bà nhảy mỉm cười giải cứu mang đến An Hạ “Dì quí sự đáng yêu và dễ thương nga.”

Nghe thế, An Hạ ngay tắp lự phía ánh tươi tắn rói coi dì, môi toe toét nụ mỉm cười đáp trả “Con quí sự xinh đẹp mắt.”

“Ô dà, con cái nhỏ xíu này xuất sắc nịnh” La phu nhân haha mỉm cười.

Đáng lẽ từng chuyện của bữa cơm trắng hôm ấy tiếp tục không tồn tại gì nếu như Ngô Lão Đồng ko nói tới chuyện học tập, tự nhiên ông căn vặn An Hạ “Con tiếp tục nộp làm hồ sơ vô ĐH kinh tế tài chính chưa?”

“...” An Hạ tự nhiên tĩnh mịch, phụ vương tiếp tục phản đối chuyện cô theo dõi tuyến đường hội họa, phụ vương tiếp tục bảo An Hạ nộp làm hồ sơ vô ĐH kinh tế tài chính tương tự như chị Bối Nghi, tuy nhiên một vừa hai phải rồi là An Hạ cho tới ngôi trường thẩm mỹ nộp làm hồ sơ.

Cô ko biết nên vấn đáp thực hiện sao? Nếu thổ lộ chắc chắn là phụ vương tiếp tục tức tức giận, tuy nhiên An Hạ cũng không thể giấu quanh được bao lâu, An Hạ chần chờ ko vấn đáp.

Xem thêm: vụng trộm không the giấu đoàn gia hứa truyện chữ

Ngô Lão Đồng ngay thức thì nghi vấn, tươi tắn mỉm cười bên trên khuôn mặt bặt tăm, thay cho vô này là tầm dáng cay nghiệt mặt mũi tái diễn “Đại học tập kinh tế tài chính, tiếp tục nộp làm hồ sơ chưa?”

Nhà đang sẵn có khách hàng, ko thể nhằm phụ vương và em gái tranh cãi giống như những phen trước, Bối Nghi nhanh gọn nhắc nhở “Việc này tất cả chúng ta trình bày sau chuồn phụ vương.”

Phản ứng của Bối Nghi, Ngô Lão Đồng nhanh gọn có được câu vấn đáp, tức thời tức tức giận trừng đôi mắt “Con dám cãi phụ vương nên không? Cha tiếp tục trình bày là nộp làm hồ sơ vô ĐH kinh tế tài chính nằm trong chị con cái.”

“Nhưng nhưng mà con cái ko quí học tập kinh tế” An Hạ đáp trả, nâng đôi mắt coi quý phái tía vị khách hàng ngồi đối lập, lòng bàn tay An Hạ bấu bấu vô cái đùi nhằm thanh tỉnh, cô nhanh chóng vội vã đứng lên cúi xin chào tía vị khách hàng chạy nhanh chóng lên chống.

Sau khi An Hạ chạy chuồn, Bối Nghi kéo kéo vai áo của phụ vương, gom phụ vương trấn an “Cha chớ tức tức giận.”

“Hừ...” Ngô Lão Đồng thở rời khỏi một khá áp lực, La lão gia kinh ngạc “Con nó mong muốn theo dõi ngành gì vậy?”

Ngô Lão Đồng tràn trề tuyệt vọng, vẫn vẽ lên nụ mỉm cười đáp tiếng người bạn tri kỷ “Đòi tới trường vẽ, chẳng khi nào chịu đựng học tập tử tế chỉ khiến cho người không giống phiền lòng.”

“Vẽ cũng chất lượng mà” La phu nhân giãi tỏ chủ ý, mong muốn trình bày chất lượng mang đến nhỏ xíu con cái đáng yêu và dễ thương “Ngô lão gia, con cái nhỏ xíu không thích thì chớ nghiền chứ.”

“Vừa rồi con cái với em chuồn đâu về đấy?” Ngô lão xoay quý phái căn vặn Bối Nghi, chị bởi dự một khi rồi đành vấn đáp “Đi nộp làm hồ sơ ở ĐH thẩm mỹ ở phía ngoài thành phố ạ.”

Thật ko rời khỏi làm thế nào, Ngô Lão Đồng chau mi quạu quọ, vì sao ko nghe tiếng ông học tập kinh tế tài chính ở ngôi trường Quý giá lại chui rời khỏi tận ngôi ngôi trường thẩm mỹ nghèo khó nàn ở ngoài thành phố, sau thời điểm La gia tách ngoài ông chắc chắn nên tra căn vặn An Hạ, chắc chắn nên kêu An Hạ gửi quý phái ngôi trường kinh tế tài chính.

“Không thì thầm này nữa” Ngô Lão Đồng lấy lại nụ mỉm cười, nối tiếp nằm trong người sử dụng bữa.

An Hạ chạy vội vã lên chống, tức tức giận cho tới đá chân vô cửa nhà, vì thế sao phụ vương khi nào thì cũng nghiêm cấm cô vẽ, vẽ thì với gì ko tốt?

Cha quá biết kỹ năng cuả cô nhưng mà, kể từ nhỏ An Hạ tiếp tục đặc biệt tệ chuyện học tập, vì sao cứ mong muốn cô vô ĐH kinh tế tài chính chứ, mang đến dù cho có vô được An Hạ cũng ko đầy đủ kỹ năng nhằm học tập nó. Từ nhỏ cho tới rộng lớn, phụ vương khi nào thì cũng vậy, khi nhỏ thấy cô vẽ vời ông chưa tồn tại phản xạ, tuy nhiên kể từ khi nhận ra An Hạ mong muốn theo dõi tuyến đường thẩm mỹ ngay tắp lự ngay thức thì nghiêm cấm, ông ko được chấp nhận cô vẽ nữa, những bức vẽ của An Hạ đều nên giấu quanh chuồn.

Buồn bực, tức tức giận và rấm rứt cho tới nhị đôi mắt đỏ lòm hoe, môi nhỏ cứ mím chặt, nước đôi mắt ứ đẫy bên trên mi đôi mắt đang được đua nhau trào rời khỏi, cửa nhà bị há rời khỏi, An Hạ nhanh gọn vệ sinh nước đôi mắt ngước mặt mũi về phía cửa ngõ, trông thấy này là dì Diệp.

Miệng nhỏ ngay thức thì mếu máo và thế lại nức nở thấy lúc dì Diệp tiếp cận ở kề bên, dì thấu hiểu An Hạ tiếp tục khóc nga, một vừa hai phải rồi ở vô phòng bếp dì với nghe cuộc thì thầm cơ.

Dì Diệp thương hiệu rất đầy đủ là Lâm Diệp, u nâng đầu của Bối Nghi và An hạ.

Mẹ ruột của nhị người mẹ, sau thời điểm sinh băng huyết tắt hơi, vì thế nhị đứa nhỏ xíu còn quá nhỏ, phụ vương Ngô mới nhất lần một người thực hiện u nâng đầu mang đến nhị người con thơ, cơ đó là dì Diệp, dì vô nằm trong chiều chuộng nhị người mẹ, giáo dục và mang lại mang đến nhị người mẹ tình thương yêu của một người u.

Mặc mặc dù không tồn tại mối liên hệ cật ruột tuy nhiên An Hạ tiếp tục thiệt sự coi dì Diệp tương tự như u ruột, An Hạ mếu máo khóc trong khoảng tay dì Diệp. Dì tĩnh mịch ngồi cạnh bao bọc lấy cô che chở, nhẹ dịu người sử dụng bàn tay êm ấm che chở An Hạ, khi này dì Diệp cũng gạ gẫm dành riêng An Hạ như vậy này.

Sau khi An Hạ nín khóc được một khi, nghe thấy La gia sẵn sàng rời khỏi về dì Diệp bảo cô xuống Chào thân ái bọn họ, An Hạ quẹt mũi chùi đôi mắt thật sạch sẽ mới nhất trở xuống lầu Chào thân ái La phu nhân xinh đẹp mắt.

Lúc cơ, La Thành Dương coi An Hạ với hai con mắt đỏ lòm hoe, khi chuồn nằm trong người xem rời khỏi xe cộ, La Thành Dương chuồn sau nằm trong An Hạ.

Hai người lần thứ nhất sánh bước ở kề bên nhau, La Thành Dương nâng bàn tay xoa đầu An Hạ, tương tự như một người anh trai yên ủi cô em gái, bàn tay anh ko hẳn là xoa, tương tự như vỗ đầu rộng lớn “Thích vẽ thì cứ theo dõi.”

Một tiếng khuyến khích và khích lệ, An Hạ kinh ngạc ngước đôi mắt coi người ở kề bên, trong thâm tâm đặc biệt sung sướng mừng vì thế với người cỗ vũ tuy nhiên cô luôn luôn nhớ chuyện một vừa hai phải nãy ở bàn ăn, tiếng nói chanh chua “Không nên anh ko quí trẻ con con cái à?”

“Ừ, anh ko quí trẻ con con cái thật” La Thành Dương nhếch môi, An Hạ ngay thức thì trừng đôi mắt hất tay anh ngoài đầu bản thân, tuy nhiên La Thành Dương vẫn tiếp tục vỗ vỗ lên đầu cô như đang được trêu một chú cún.

La Thành Dương thu lại tay lưu ý “Lát nữa thế này phụ vương em cũng thì thầm với em cơ, sẵn sàng tâm lí chuồn là một vừa hai phải.”

Mặt An Hạ ngay thức thì hiện thị tia phiền lòng, La Thành Dương chau mi, cô nhỏ xíu này thiệt sự rất dễ dàng đoán nga, với vật gì đều hiện tại không còn bên trên mặt mũi, La Thành Dương nhúng vai ko thể can thiệp tuy nhiên anh rất có thể mang đến tiếng răn dạy, tương tự như một người trai giúp sức em gái nhỏ, ôn nhu mỉm cười “Trẻ con cái cũng có thể có quyền theo dõi xua ước mơ, ưu thế của trẻ con con cái là cứng đầu.”

Sau cơ La Thành Dương thổi lên bước đi nhanh chóng rộng lớn tiếp cận mang đến phụ vương u của anh ý, An Hạ ngây ngốc dậm chân bên trên điểm, khoảnh tự khắc ấy ngược tim non nớt của An Hạ tiếp tục biết lúc lắc động lần thứ nhất, tiếp tục biết cảm hứng tim đập nhanh chóng vội vã vì thế một người đem tư vị ra làm sao.

Đúng như anh trình bày, khi La gia tách chuồn, An Hạ và Ngô Lão Đồng tiếp tục với trận tranh cãi cho tới long trời lỡ khu đất, Ngô lão mong muốn cô rút lại làm hồ sơ và nhập học tập ở ngôi trường ĐH kinh tế tài chính.

Còn An Hạ đã định rõ bảo đảm an toàn ước mơ của tớ, cô ko gật đầu đồng ý việc rút làm hồ sơ, nhị mặt mũi tranh cãi cho tới nảy lữa, mà đến mức Ngô Lão tức tức giận đập bàn đỏ lòm tay, quát tháo túa thất thanh.

An Hạ một vừa hai phải tức tức giận một vừa hai phải rấm rứt, nức nở vưới khuôn mặt đỏ lòm hoe nước đôi mắt vẫn đã định rõ ko chịu đựng, lập cập rẩy bảo rằng “Con mong muốn học tập hội họa.”

Đúng như La Thành Dương trình bày, ưu thế của trẻ con con cái là đặc biệt cứng đầu, An Hạ tiếp tục cứng đầu đối nghịch với Ngô lão nhằm rất có thể bảo đảm an toàn ước mơ của tớ, chỉ mất điều rằng Ngô lão cũng chính vì thế nhưng mà tuyệt vọng.

Xem thêm: 1 đêm 1 ngày 1 năm cả đời

Sau hôm cơ, La Thành Dương tiếp tục quay trở về Pháp ổn định ấn định công ty lớn mặt mũi ấy và ngày thời điểm ngày hôm nay là ngày anh quay trở lại.

Tình đầu sét tiến công của cô ấy, chuẩn bị tái ngộ rồi.

Còn tiếp...