thấy ông xã nhà tôi đâu không

"Điều Điều, group trưởng Diêu đang được mò mẫm em."

Tiểu Kính đẩy cửa ngõ lao vào, bên trên tay thay cho theo đuổi một nồi nước lạnh lẽo.

Bạn đang xem: thấy ông xã nhà tôi đâu không

Đã rộng lớn nửa mon kể từ lúc Sơ Điều nhập cuộc group dị năng fake với tư cơ hội là lãnh đạo đặc biệt quan trọng, group vì thế cô lãnh đạo tiếp tục giành được rất nhiều thắng lợi rộng lớn, giờ đây không người nào nhập địa thế căn cứ này là ko biết thương hiệu cô.

Là một người thông thường tuy nhiên được hầu như dị năng fake nhập địa thế căn cứ thừa nhận, nhập địa thế căn cứ này thì cũng chỉ mất độc nhất 1 mình cô tuy nhiên thôi.

Trong rộng lớn nửa mon, cô tiếp tục nhập cuộc nhập bảy tám trọng trách, toàn bộ đều giành thắng lợi, tỷ trọng thương vong được lưu giữ ở tầm mức thấp nhất, không những được thủ trưởng của địa thế căn cứ tán tụng ngợi tuy nhiên trong cả đám Tiểu Kính cũng khá được gà chó lên trời.

Mọi người đã và đang được thay cho thay đổi vị trí ở, đãi ngộ cũng ngày 1 chất lượng rộng lớn.

Còn group trưởng Diêu tuy nhiên Tiểu Kính rằng đó là group trưởng nhập lực lượng của Sơ Điều, khi đầu chỉ mất anh ấy Chịu tin cậy điều cô, nên cô mới mẻ sở hữu thời cơ thể hiện tại kĩ năng của tôi.

Đội trưởng Diêu thỉnh phảng phất tiếp tục tự động bản thân cho tới thông tin khi sở hữu trọng trách nên thực hiện, nên là Sơ Điều cũng ko nghĩ về nhiều, rước cuốn tuột nhỏ và cây cây viết dùng làm biên chép ấn xuống bên dưới gối.

Sơ Điều trở lại lan can nhằm gặp gỡ group trưởng Diêu, năm phút sau, cô quay trở lại với cùng một vỏ hộp chocolate nhập tay, cô tùy tiện bịa nó lên bàn, rồi lại ngồi bên trên nệm nối tiếp ghi chép nhật ký.

Tiểu Kính đang được sụp nước nhằm thực hiện rét mướt, lấy thực hiện kỳ lạ hỏi: "Em lấy ở đâu đấy?"

"Đội trưởng Diêu mang đến đấy." Sơ Điều ko thèm nhằm ý tuy nhiên vấn đáp.

Tiểu Kính bước cho tới thay cho một vỏ hộp chocolate lên coi, vỏ hộp chocolate này là mặt hàng nhập vào được gói gọn kỹ lưỡng, trong cả trước lúc tận thế, việc nam nhi tặng chocolate mang đến phụ nữ là tiếp tục thấy vi diệu rồi, huống chi là giờ đây, mong muốn đạt được một vỏ hộp chocolate vì vậy cũng ko đơn giản và dễ dàng gì.

Tiểu Kính liếc coi cô nàng vẫn ko cảm nhận thấy gì đang được cúi đầu ghi chép viết vẽ vẽ, nghĩ về nghĩ ngợi hỏi: "Lúc group trưởng Diêu fake điều này mang đến em, anh ấy sở hữu rằng gì không?"

"Cái này vạc mang đến toàn group." Sơ Điều ăn ngay lập tức rằng thiệt.

Tiểu Kính nghẹn điều, âm thầm nghĩ về ko hổ là cớ của trực tiếp nam giới Fe thép, tuy nhiên cô vẫn rằng trực tiếp với Sơ Điều: "Chị cảm nhận thấy rất có thể là group trưởng Diêu mến em rồi đó."

Sơ Điều là một trong những người ngang bướng, nhập đôi mắt cô ấy, nước ngoài trừ “ông xã” của cô ấy đi ra thì không thể ai không giống, không chỉ có vậy chúng ta sẽ không còn ở phía trên lâu, e là tâm tư tình cảm của group trưởng Diêu có khả năng sẽ bị uổng phí, nhằm tách phiền nhiễu ko quan trọng, Tiểu Kính ngay lập tức thẳng rằng với Sơ Điều.

Lúc này, cô em gái sinh song Tiểu Nguyệt đang được ngủ trên tầng bên trên, cũng tò mò mẫm coi qua loa.

Sơ Điều khẽ cau ngươi, lưu giữ cho tới khi nãy group trưởng Diêu ngắc ngứ, sắc mặt mũi ửng đỏ ối thất lạc đương nhiên khi nhị người bọn họ gặp gỡ nhau, cô suy tư một lúc: "Vậy thì chị canh ty em trả lại mang đến group trưởng Diêu lên đường."

Không nên là cô ấy ko khi nào được tỏ tình, cô là một trong những người xinh rất đẹp, tính cơ hội cũng chất lượng, hồi còn đến lớp cô đặc biệt lấy được lòng những chàng trai, bên trên bàn của cô ấy thông thường xuyên bị nhét giàn giụa đá quý và những bức thư tình.

Nói cho tới phía trên, cô cũng nên biết chuyện này biểu tượng mang đến đồ vật gi, tuy nhiên cô từng sinh sống được một đời, tuổi hạc tư tưởng ko nên là một trong những cô bé nhỏ chục bảy, chục tám tuổi hạc nữa, những tay nghề và ký ức này đã trôi qua loa kể từ lâu. Hơn nữa cô cũng ko quan hoài cho tới những chuyện này, nên là khi ê cô ko nhằm ý tuy nhiên nhận luôn luôn vỏ hộp chocolate.

Tiểu Kính có vẻ như thông minh rộng lớn cô, cô ấy tiếp cận phụ thuộc đầu nệm nói: "Người tớ cũng ko phân tích ràng, tất cả chúng ta đương nhiên trả về vì vậy cũng ko hoặc. Theo chị thấy thì em cứ thực hiện như ko biết gì lên đường, nếu như phen cho tới anh ấy còn giúp vậy nữa thì em cứ khôn khéo kể từ chối là được rồi.”

Nếu kể từ chối rồi tuy nhiên đối phương ko quá nhận, đến thời điểm này lại trở nên phiên bản thân mật tự động bản thân nhiều tình thì thiếu thẩm mỹ hổ.

Sơ Điều câu hiểu câu ko gật đầu. Dù sao, trong tầm thời hạn chữa trị này với ý chí và sự hồi phục mạnh mẽ và uy lực của ông chú, chỗ bị thương của chú ấy ấy tiếp tục chất lượng lên thật nhiều, chúng ta rất có thể nhanh gọn tách lên đường rồi.

Cuối nằm trong Sơ Điều ko hề động nhập vỏ hộp chocolate ê.

Sau ê, Sơ Điều vẫn nhập cuộc những trọng trách như thông thường, quý khách nhập group đều rất có thể coi đi ra group trưởng Diêu xử thế với cô đặc biệt đặc biệt quan trọng, Sơ Điều cũng ko nên là kẻ tinh khiết ko biết gì, đương nhiên rất có thể cảm biến được ý tứ ẩn ỉm của đối phương.

Chẳng qua loa đối phương không tồn tại ý phân tích đi ra, nên cô cũng chỉ rất có thể lưu giữ khoảng cách đa dạng càng chất lượng, tách ở công cộng 1 mình với anh ấy, luôn luôn lên đường với mọi cô nàng nhập group.

Hôm ni cả group đã nhận được được một trọng trách nghĩ về cơ hội giải cứu vớt những người dân sinh sống sót, vị trí là một trong những thị xã du ngoạn cổ kính, nhập số những người dân sinh sống sót sở hữu người tiếp tục thức tỉnh dị năng, vẫn luôn luôn nỗ lực gửi tín hiệu cầu cứu vớt đi ra trái đất phía bên ngoài, sau cuối bọn họ đã và đang được group mò mẫm tìm tòi và cứu nạn của địa thế căn cứ vạc hiện tại vào một trong những ngày trước.

Có thật nhiều biến chuyển chủng ở phụ cận thị xã cổ, nhằm cứu vớt được chúng ta trở ngại rất lớn. Do ê, phen hành vi này ngoài group của group trưởng Diêu, còn tồn tại nhị group không giống nhập cuộc nằm trong, Sơ Điều cũng khá được mời mọc cho tới thực hiện lãnh đạo đặc biệt quan trọng.

Đến khi trời chấp choá, chúng ta tiếp tục chi tiêu khử sát không còn biến chuyển chủng phía bên ngoài thị xã cổ, dự trù nhị ngày nữa chúng ta rất có thể cởi đàng nhập thị xã cổ nhằm giải cứu vớt những người dân sinh sống sót.

Vào đêm hôm, Sơ Điều mò mẫm một điểm kha khá an toàn và tin cậy nhằm quý khách dựng trại đóng góp quân nghỉ dưỡng qua loa tối, cô ngồi công cộng với vài ba cô nàng nhập group, nghe bọn họ rỉ tai phiếm.

Chỉ là rằng một hồi, ko biết sao lại nhắc tới Sơ Điều.

"Sơ Điều, sao cậu biết nhiều chuyện vậy? Trước tận thế cậu thực hiện nghề nghiệp gì?"

Nếu ko nên thân mật kinh bách chiến thì làm thế nào cô rất có thể thân thuộc với thói quen của bọn biến chuyển chủng, thậm chí còn khi cô lãnh đạo những trận đánh cũng khá thuận buồm xuôi dông. Nhưng rõ nét cô ấy chỉ là một trong những người thông thường không tồn tại dị năng, kể từ lúc tận thế cho tới ni cũng không tồn tại ĐK nhằm cô được trải qua loa hàng trăm ngàn trận đánh, điều này khiến cho toàn bộ quý khách đều tò mò mẫm.

Sơ Điều vốn liếng đang được ngồi tâm lý cho tới chuyện không giống, đùng một cái bị gọi thương hiệu, cô ngờ ngạc ngước đầu lên, cỗ dáng vẻ ngốc nghếch rất khác với “chỉ huy Sơ” điềm đạm điềm đạm lãnh đạo quý khách, tuy nhiên chẳng qua loa là một trong những cô nàng nhỏ chục bảy chục tám tuổi hạc.

Nhưng ở phía trên, bọn họ ko khi nào coi nhập tuổi thọ, bọn họ chỉ coi nhập tiềm năng, kể từ khi Sơ Điều chính thức lãnh đạo tiếp tục rất có thể khiến cho bọn họ đơn giản và dễ dàng hoàn thành xong trọng trách, bọn họ ngay lập tức trọn vẹn tin cậy phục cô, nên sau khoản thời gian trông thấy cô ko nghe rõ ràng, quý khách bèn chất vấn lại đợt nữa.

Xem thêm: tinh tế chi cái gì mang thai rồi

Sơ Điều trầm dìm một lúc.

Nếu rằng cô thân mật kinh bách chiến thì ko chính. Tại kiếp trước, sau khoản thời gian cô gặp gỡ được A Dã, mặc dầu thuở đầu hắn ghét bỏ vứt cô ra sao thì mỗi lúc liệu có nguy hiểm hắn vẫn tiếp tục bảo đảm an toàn cô trước tiên. Nói một cơ hội đúng chuẩn, nàng hầu như trước đó chưa từng tự động bản thân trải qua loa bất kể trận đánh nào là, nguy hại nào là hắn cũng tiếp tục quét dọn tinh khiết.

Người thực sự thân mật kinh bách chiến là A Dã, tuy nhiên cô chẳng qua loa là thấy thật nhiều kế hoạch và tài năng của hắn nhập trận đánh, cùng theo với một trong những tay nghề đúc rút dựa vào sự giáo dục của hắn.

Tuy lý thuyết và phần mềm thực tiễn là trọn vẹn không giống nhau, tuy nhiên những gì cô học tập được giờ đây cũng đầy đủ sử dụng.

Cô mỉm cười nhẹ nhàng, mơ hồ nước nói: "Có lẽ là thiên phú lên đường, sở hữu trực quan đặc biệt quan trọng."

Những người không giống cũng ko một nhị mong muốn biết đáp án, tuy rằng rằng điều lý giải của cô ấy khá gượng gạo gạo, tuy nhiên cũng ko nên trọn vẹn không tồn tại lý, vì thế quý khách cũng ko nối tiếp chất vấn.

Nhìn thấy quý khách đều gửi chủ thể, Sơ Điều thở phào thoải mái, cô thiệt sự lạ lẫm với loại trường hợp này.

Kiếp trước, trước lúc gặp gỡ A Dã, cô là kẻ đơn thân, sau khoản thời gian gặp gỡ A Dã, cô cũng chỉ cởi lòng với hắn, trọn vẹn gật đầu đồng ý hắn, toàn tâm toàn ý lệ thuộc nhập hắn. Nhưng so với người không giống, cô tiếp tục khép bản thân lại theo đuổi phiên bản năng, cô ko mến xúc tiếp rất nhiều với những người kỳ lạ, cũng khá khó khăn nhằm tin cậy tưởng người không giống.

Tiểu Kính và những người dân không giống cũng ko nước ngoài lệ, khi đầu là vì như thế lên đường nhờ xe cộ, tuy nhiên sau đó 1 thời hạn sinh sống công cộng cùng nhau cô thấy quý khách đều là kẻ chất lượng nên kể từ từ gật đầu đồng ý bọn họ. Khi ở công cộng với bọn họ cô không thể cảm nhận thấy không dễ chịu nữa, tuy nhiên mặc dầu cô tiếp tục sát cánh võ thuật với những người dân này nhập bao lâu lên đường chăng nữa, thì cô vẫn tiếp tục cảm nhận thấy hụt hẫng khi ở với bọn họ, rất có thể là vì tính cơ hội ko tương đương.

Mọi người thay đổi chủ thể rồi bàn thanh lịch chuyện không giống, coi Sơ Điều có vẻ như như đang được cẩn trọng lắng tai, tuy nhiên thiệt đi ra lên đường nhập tai trái khoáy, rời khỏi tai nên, nhập đầu cô đang được tâm lý về những chuyện kiếp trước.

Lần đầu gặp gỡ A Dã, hắn là một trong những người dân có tính cơ hội tai quái gở, cá tính ko chất lượng, hắn ko mến chỗ đông người, chỉ một mình 1 mình, ghẻ lạnh và khó khăn hòa thích hợp, nước ngoài trừ phen thuận tay cứu vớt cô đoạn cô mặt dạn mày dày treo bám hắn đi ra, thời hạn sót lại mặc dầu thấy người lưu vong như cô hắn cũng nhắm đôi mắt thực hiện ngơ, chứ chớ rằng là đi ra tay hỗ trợ.

Ban đầu cô chỉ đơn phương theo đuổi hắn, hắn đem kệ ko thèm điểm xỉa gì cho tới cô, bao nhiêu ngày sau có lẽ rằng là hắn thấy dòng sản phẩm đuôi này vẫn bám theo đuổi hắn, ngay lập tức thực hiện thái phỏng tàn tệ uy hiếp cô và mong muốn xua cô lên đường.

Mà cô phụ thuộc domain authority mặt dạn mày dày của tôi, nhất quyết mong muốn báo bổ hắn, mặc dù hắn sở hữu tàn nhẫn và lãnh đạm cho tới đâu thì cô cũng cảm nhận thấy hắn là kẻ chất lượng, nhất quyết ở lại, xua cũng ko lên đường.

Những ngày ê thực sự ko hề đơn giản và dễ dàng, sự rét mướt nhạt nhẽo và bài xích xích của hắn, nỗi kinh hoàng hãi và rủi ro khủng hoảng khi sinh sống ở điểm hoang dại, bao nhiêu phen rớt vào trường hợp ngàn cân nặng treo sợi tóc, chỗ bị thương ck hóa học, rất nhiều lần cô nghĩ về bản thân chuẩn bị bị tiêu diệt rồi. Nhưng hắn lại ko nhịn được tuy nhiên đi ra tay cứu vớt cô, điều này cũng canh ty cô càng chắc hẳn rằng với tâm lý của tôi, hắn ko hề vô tình như vẻ hiệ tượng.

Cô và hắn ở dã nước ngoài nhập thân phụ mon, cho tới một ngày hắn đùng một cái fake cô cho tới 1 căn cứ.

Nghe rằng thủ lĩnh địa thế căn cứ là kẻ thân quen cũ của hắn, còn được hắn tương trợ. Thời gian trá ở địa thế căn cứ nói theo cách khác là cuộc sống thường ngày bình an nhất Tính từ lúc tận thế xẩy ra đến giờ, cô nghĩ về sau cuối hắn muốn làm quyết định cư nhập địa thế căn cứ, cô đặc biệt mừng rỡ mừng. Kết trái khoáy là không đến nửa mon, cô vạc hiện tại hắn tiếp tục vứt cô lại và lặng lẽ tách ngoài địa thế căn cứ.

Hắn fake cô cho tới một điểm an toàn và tin cậy và bố trí tất cả, tiếp sau đó nối tiếp cuộc sống thường ngày long dong, không chỉ có vậy cũng ko đưa tin mang đến cô.

Lúc ê cô cũng ko biết bản thân lấy đâu đi ra can đảm và mạnh mẽ, lúc biết hắn đã đi được thất lạc, cô mặc kệ sự ngăn chặn của quý khách nhập địa thế căn cứ, ko chút vì thế dự xua theo đuổi hắn.

Hôm ê mưa rơi dông rung rinh, cô bước nông bước sâu sắc rời khỏi ngoài, cô nhất quyết lên đường theo phía hắn tách lên đường, cho tới khi kiệt mức độ trượt xuống bùn khu đất lầm lội.

Ngồi bên dưới mưa, cô ko kìm được nước đôi mắt tuy nhiên khóc rộng lớn, xưa nay ni sư luôn luôn bị hắn xử thế rét mướt nhạt nhẽo và xua xua, hoặc mặc dù là gặp gỡ nên nguy hại thì cô cũng ko khi nào khóc, tuy nhiên khi hắn vứt bản thân tuy nhiên lên đường, cô khóc cho tới trời long khu đất bục: bị vỡ ra vì sức ép, ko thể kìm giữ được.

Bầu trời tối đen sạm như một chiếc mồm vĩ đại chuẩn bị nuốt trộng mặt mũi khu đất, cô cảm nhận thấy khung trời của tôi như sụp sụp.

Cô đã đi được theo đuổi hắn xuyên suốt thời hạn qua loa, kể từ lâu tiếp tục coi hắn là kẻ cần thiết nhất nhập cuộc sống bản thân, tuy nhiên người đó lại lặng lẽ vứt cô tuy nhiên lên đường, còn vô vọng hơn hết trời sập.

Cuối nằm trong, khi cô đang được khóc cho tới khan cùng cổ, một bóng hình thân thuộc lờ lững rãi giẫm lên phía trên mặt khu đất lầm lội từ tốn tiếp cận, tạm dừng trước mặt mũi cô. Người xứng đáng lẽ đã đi được kể từ lâu lại đùng một cái xuất hiện tại, tuy nhiên cô còn chưa kịp phản xạ, cô cũng không thể mức độ tuy nhiên quan hoài nữa, cô ngay lập tức ôm chặt lấy người con trai này.

Người con trai đã đi được tuy nhiên quay trở lại kéo cô lên bề ngoài khu đất với khuôn mặt mũi rét mướt lùng, bàn tay to tướng êm ấm thô bạo vệ sinh nước đôi mắt hòa nằm trong nước mưa nước bùn bên trên mặt mũi cô, thực hiện mang đến mặt mũi cô nhức nhối, rõ nét là nhức tuy nhiên cô cảm nhận thấy đặc biệt niềm hạnh phúc.

Cô tiếp tục thắng cược rồi, công cộng quy hắn vẫn là kẻ mượt lòng, hắn không tồn tại thiệt sự vứt rơi bản thân.

"Đi theo đuổi anh thì tiếp tục không tồn tại cuộc sống thường ngày ổn định quyết định, không tồn tại điểm ở thắt chặt và cố định, không tồn tại điểm nhằm tách dòng sản phẩm rét mướt nhập ngày đông và tách dòng sản phẩm lạnh lẽo nhập ngày hè, không tồn tại bữa tiệc khá đầy đủ, cũng tiếp tục không tồn tại đồng chí, không chỉ có vậy luôn luôn nên đương đầu với nguy hại, em sở hữu còn mong muốn theo đuổi anh không?" Giọng người con trai lãnh đạm lại lòi ra vẻ cực chẳng đã.

Cô nín khóc mỉm mỉm cười, cầm chặt lấy tay hắn, gật đầu khẳng định: "Em ko cần thiết gì cả, chỉ việc anh thôi."

Từ ngày hắn cứu vớt cô, nửa đời sau của cô ấy giàn giụa long đong và trở ngại, cũng chỉ vì như thế hắn tuy nhiên sinh sống.

Tác fake sở hữu chuyện mong muốn nói:

Lạc Dã: Tôi thấy thương hiệu truyện ko phù hợp.

TTZZ: Như thế nào?

Lạc Dã: Hẳn là “Sao bà xã tôi vẫn ko tìm kiếm được tôi” thì sẽ càng phù hợp rộng lớn.

Xem thêm: đạo tình truyện full

TTZZ:...

Oán niệm rộng lớn quá!

Phải nhanh chóng lên thôi, anh Lạc lưu giữ bà xã rồi.