thất tịch không mưa

                                    
                                              

Ánh lửa lò sưởi bùng cháy, cô nghiêng đầu, nghiêng tai lắng nghe tiếng lách tách khe khẽ, thấy thích thú, nụ cười thư thái, bờ môi cong cong.

Ở một góc khác nhập căn phòng, người đó ngồi cạnh cô, anh lặng lẽ hiểu rõ sách, còn cô tìm kiếm niềm mừng nhỏ bé nhập cuộc sống, ko cần nói chuyện, cũng ko cần sự tiếp xúc thân thích thể nào, chỉ với anh biết anh và cô cùng ở nhập một không khí là trái tim đã có thể cảm nhận thấy sự chân thực.

Bạn đang xem: thất tịch không mưa

Đây chính là thứ hạnh phúc cô kiếm tìm, rất bình thường, đơn giản

"Cười gì?" Giọng nói dịu dàng, trầm lắng vang lên trên bề mặt tai cô, Thẩm Hàn Vũ đổ cốc trà lạnh cút, rót tăng nước ấm, để vào lòng bàn tay để cô sưởi ấm, luôn ghi nhớ dịu dàng nhắc: "Cẩn thận kẻo nóng đấy!"

"Có giai điệu." Cô nhẹ nhàng trả lời anh.

"Cái gì?"

"Lách tớ lách tách, có tương tự con cái yêu quái nghịch ngợm nhảy múa nhập ánh lửa không? Anh, anh nghe cút, nó còn tiếp tiết tấu theo đòi quy luật nữa đấy! Non xanh rờn nước biếc tĩnh mịch, một cơn gió cất cánh đến từ giữa hồ, cút nào, cút nào... có tương tự bài hát ngày xưa anh thường hát mang lại em nghe không?"

Thẩm Hàn Vũ ngừng lại vài giây mới hiểu rõ cô đang được nói tới tiếng động của lò sưởi.

Giống không?

Xem thêm: chàng ngốc ở thôn nọ

Anh lắng tai nghe, ko xâu chuỗi nổi giai điệu gì tuy nhiên ko nỡ phá hỏng trí tưởng tượng của cô.

Hai mắt thiếu đi ánh sáng lại tăng cử động khó khăn, những việc cô có thể làm là rất hạn chế tuy vậy cô dường như ko quấy rầy anh, bất cứ lúc nào, bất cứ ở chỗ nào cũng tự mình tìm niềm mừng, hoặc cô ko muốn trở thành gánh nặng mang lại anh, cũng có lẽ cô thực sự thích nghi ngại một cách mừng vẻ, hưởng thụ trọn vẹn sự ấm áp nhập những điều bình thường.

"Có gì mừng đáng để em cười ngọt ngào thế?" Anh chiếm luôn luôn chỗ trống mặt mày cạnh cô bên trên sofa, ôm cô vào lòng.

Chỉ là một chuyện vặt vãnh nhập cuộc sống vậy mà cô như phát hiện bí mật gì vĩ đại lớn, nở nụ cười mừng vẻ đến thế!

"Đó là một phần đáng quý nhất nhập ký ức của em và anh! Em nhớ khi em còn rất nhỏ, anh thường ôm em, khẽ hát bài Thuyền Thái Hồ, đặc biệt là trước khi ngủ và cả khi tâm trạng em ko tốt. Cho tới bây giờ, em vẫn ko tìm được giai điệu nào đẹp rộng lớn." Cũng có thể cô nhớ mãi luôn ghi nhớ ko phải vì bản thân thích ca khúc mà là cảm giác được người khác dỗ dành, nâng niu, khiến cô trước sau ko thể quên được tiếng động làm rung rinh động lòng người ấy, từ đó dùng cả cuộc đời để nhớ, để yêu thương chủ nhân của giọng hát đó.

Xem thêm: thiên tằm thổ đậu

Đây chính là vẹn toàn nhân khiến khóe miệng cô nở nụ cười dịu dàng, ngọt ngào.

Mắt Thẩm Hàn Vũ sáng rực. Vì thiếu đi thị lực nên cô ko thể nhìn thấy tình yêu thương say đắm tới mức nhói tim nhập mắt anh.

Thẩm Thiên Tình để cốc trà xuống, nhì tay ôm chặt anh, tìm kiếm điểm ấm áp, yên tĩnh tâm nương náu: "Lâu lắm rồi ko nghe anh hát bài này, anh còn nhớ bài hát thế nào không?"