thất dạ tuyết

Cốt truyện vô cùng đơn giản và giản dị, truyện chỉ mất 4 hero đó là Tiết Tử Dạ, Diệu Phong, Hoắc Triển Bạch, Đồng và trọng tâm là 7 tối tuyết rơi kinh hoàng. Nhưng những sự khiếu nại, xâu xé tâm tư vô 7 tối ấy lại chẳng đơn giản và giản dị chút nào….


Thể loại: Cổ đại, mò mẫm hiệp, SE.
Tình trạng: Đã xuất bản
Review bởi: Hồng Ngọc Trần.
Chỉnh ảnh: Jas.

Bạn đang xem: thất dạ tuyết


 Cốt truyện vô cùng đơn giản và giản dị, truyện chỉ mất 4 hero đó là Tiết Tử Dạ, Diệu Phong, Hoắc Triển Bạch, Đồng và trọng tâm là 7 tối tuyết rơi kinh hoàng. Nhưng những sự khiếu nại, xâu xé tâm tư vô 7 tối ấy lại chẳng đơn giản và giản dị chút nào…. Và lưu lại vô tôi chỉ là tối tuyết ở đầu cuối, Khi Diệu Phong thể xác vẫn chịu được khó khăn hạn nhức nhối ôm Tiết Tử Dạ chạy như cất cánh bên trên cánh đồng tuyết cơ. Đọc truyện lại đợt 2, đợt 3 cũng chỉ gọi chính thức kể từ khi Diệu Phong cho tới cầu hắn ở Dược Sư ly, đợt thứ nhất gặp gỡ Tiết Tử Dạ tuy nhiên thôi.

 Nói thiệt là bản thân ko hề mến cái các bạn Hoắc Triển Bạch tí này. Cứ nhu nhược, si tình, không tồn tại chủ yếu loài kiến, ko uy lực và ko oai nghiêm hùng, ẻo lả. Yêu thâm thúy Thu Thủy Âm tuy nhiên ko thể cưới, trơ đôi mắt coi nường cút lấy và đem con cái với những người không giống. Để rồi 8 năm ròng rã mức độ nằm trong lực kiệt đi tìm kiếm những dung dịch nhằm trị chạy mang lại người con của nường tao với những người không giống chỉ vì thế mong muốn bù đắp? Vậy tuy nhiên Thu Thủy Âm vẫn hận hắn. Lúc này hắn cũng chính là người cho tới muộn. Ngay cả Khi nhìn thấy Tiết Tử Dạ vẫn chính là bóng hình in đậm trong thâm tâm, hắn cũng vẫn muộn, không chỉ câu nói. hứa tợp rượu mặt mày gốc mai ko trở thành một cách thực tế, trong cả coi nường đợt cuối hắn cũng ko thể mặc dầu nường ở vô ngực Diệu Phong chỉ cơ hội hắn 1 tấc. Ước nguyện ở đầu cuối là mong muốn quy ẩn giang hồ nước cũng chả tiến hành được, chức Đỉnh mò mẫm những công ty bị người tao ấn vô tay. Rút viên, các bạn HTB này chả lúc nào được sinh sống vì thế bản thân, được sản xuất điều mình yêu thích, khi nào thì cũng trơ đôi mắt rời khỏi coi số phận. Nhân vật gì tuy nhiên ngán bị tiêu diệt, chắng đem tí mức độ sinh sống, chả đem tí nỗ lực này.

 Tiết Tử Dạ- Cốc công ty Dược Sư ly. tổ ấm kể từ nhỏ xíu là thái hắn vô triều, ko rời ngoài thủ đoạn oán thù của triều đình, bị nhận án oan. Toàn cỗ mái ấm gia đình, nam giới bị tru di cửu tộc, nữ giới bị cút lênh láng. Năm tuổi hạc, tận đôi mắt tận mắt chứng kiến u bản thân bị làm nhục cho tới bị tiêu diệt. Sau Khi được Minh Giới và Làng Ma Già cứu giúp, thì Minh Giới lại trở nên một quái ác vật và bị nhốt vô bóng tối. Làng Ma Già bị thảm sát vì thế cậu nhỏ xíu Minh Giới này. Tuyết Hoài và Tiết Tử Dã vẫn rất có thể chạy trốn. Nhưng ngay lập tức khi cơ dòng sản phẩm sông băng nứt rời khỏi, nhị người bị rơi xuống sông – nguyệt lão tình thứ nhất của Tiết Tử Dạ cũng bị tiêu diệt vô băng giá chỉ Khi nỗ lực đem đến chút khá rét ở đầu cuối nhằm cô rất có thể sinh sống. Để rồi tiếp sau đó, Khi sư phụ Liễu Thanh Nhiễm cứu giúp cô thoát khỏi sông băng, bệnh tình của cô dường như không thể này trị ngoài, ko thể thoát khỏi Dược Sư ly vì thế chỉ việc ra bên ngoài dông rét, cô tiếp tục bị tiêu diệt. Hàng tối, cô vẫn trằn trọc với nỗi nhức vô vượt lên khứ, vẫn ôm một mong muốn vô 12 năm hồi sinh lại Tuyết Hoài đang được ở bên dưới dòng sản phẩm sông băng cơ, vẫn đứng bên trên băng thì âm thầm những chuyện ko đầu ko cuối với những người cơ. Nhưng nường cũng vẫn suy nghĩ sinh sống, lấy nghề nghiệp hắn cứu giúp người. Một năm chỉ ban rời khỏi 10 Hồi Thiên Lệnh, trị mang lại 10 người, từng người lấy 10 vạn lượng tuy nhiên số chi phí cơ nhằm nuôi sinh sống những cô nhi vô ly và những người dân dân xung xung quanh.

 Tiết Tử Dạ khi nào thì cũng mắng Hoắc Triển Bạch Khi ôm một nguyệt lão tình ko lúc nào đem với Thu Thủy Âm tuy nhiên bạn dạng đằm thắm cô cũng biết bản thân chẳng không giống gì Khi cũng ôm mãi một ước mơ ngoạn mục phục sinh Tuyết Hoài vô 12 năm (sao si tình thế được nhỉ).

 Rồi Diệu Phong xuất hiện tại. Phong biết Tiết Tử Dạ ngang tàng ko sợ hãi bất kể cái gì, chỉ sợ hãi người tao bị tiêu diệt trước mặt mày bản thân tuy nhiên ko cứu giúp. Vì vậy, hắn tự động đâm vô bụng bản thân nhằm chào được Tiết Tử Dạ lên Đại Minh Cung trị mang lại Giáo vương vãi.

 Tiết Tử Dạ vẫn khâm phục đức tính trung thành với chủ cho tới bị tiêu diệt của Phong. Đứng canh cửa ngõ chống mang lại nường ngủ. Vì quen thuộc đứng cạnh cửa ngõ chống người tao cả đêm? Hay là bất kể khi nào thì cũng sẵn sàng mất mặt mạng vì thế đảm bảo an toàn một người này đó? Rồi Khi nường trả dung dịch giải độc Băng tằm, Phong nhất quyết ko tợp vì thế “Giáo vương vãi xưa ni vốn liếng vô cùng cô độc, vô cùng khó khăn tin yêu tưởng người khác… còn nếu không cần bên trên hạ trúng độc Băng tằm, cần dùng dung dịch giải của những người hàng tháng, làm thế nào người nhằm bên trên hạ ở ở kề bên phục dịch như vậy? Người vô giáo khi nào thì cũng rình mò người như sói như hổ, bên trên hạ mong muốn ở lại.” (má ơi các bạn Phong này đích thị là 1 trong những thằng điên thật).

 Tiết Tử Dạ đem chính thức cảm động, đem thấy ấm cúng Khi chủ yếu Phong biết cô ko Chịu đựng được rét tuy nhiên cần sử dụng Dục Xuân Phong liên tiếp đẩy khí rét vô tuy vậy rất có thể hao tốn rất nhiều sinh lực. Chăm sóc cho tới nút, điểm tâm, rượu nhằm tương khắc hàn độc vô người cô Phong cũng cần sử dụng nội công nhằm thực hiện rét lên. Phong 1 mình giết mổ bị tiêu diệt đám nằm trong hạ của Đồng, Khi cô vờ vịt ngất xỉu cút, Phong đã và đang bỏ mặc tính mạng của con người của tớ nhằm truyền Dục Xuân Phong mang lại cô, thời điểm hiện nay cô mới mẻ rất có thể giết mổ bị tiêu diệt Phi Thiên, cứu giúp Phong một mạng. Khi cô cảm xúc bản thân hụt khá vì thế thấy nụ mỉm cười tưởng chừng như vĩnh viễn trở nở bên trên khuôn mặt anh tuấn cơ, ko biết kể từ khi này, vẫn tắt mất! Y… hắn đang được bi thương điều gì?

 Phong- một trinh sát cô độc, rét lùng, vô đôi mắt chỉ có một bản thân Vương Giáo, thờ ơ với từng sự thế phía bên ngoài. sành hắn nuôi bản thân vày độc vậy vẫn một lòng trung thành với chủ. Vì thế hắn mới mẻ rất có thể luyện được Dục Xuân Phong. Nhưng kể từ lúc nào, tưởng chừng như linh hồn yên bình này đã khơi dậy, Dục xuân phong dường như không thể vạc tác. Vì sao, vì thế Tiết Tử Dạ đã dần dần thức tỉnh thế giới có tên Nhã Di vô hắn. Vì Tiết Tử Dạ vẫn rét cho tới mê man bất tỉnh nhân sự, làn môi màu tím, thủ công cứng đờ vì thế vẫn đắp điếm tấm áo choàng của nường mang lại hắn. Trong tim Diệu Phong chợt kéo lên một nỗi sợ hãi xưa ni trước đó chưa từng đem – này đó là cảm xúc trước đó chưa từng xuất hiện tại kể từ thời điểm hắn lao vào Đại Quang Minh cung chục bao nhiêu năm. Y sợ hãi nường hiểu rằng thực sự tiếp tục hận hắn như vậy nào? Nhưng, chính vì sự xuất hiện tại của nường, vẫn khiến cho hắn lưu giữ lại nỗi nhức như bị thiêu nhen nhóm cùng với sự giầy vò như mong muốn xé toác trái tim rời khỏi thực hiện song ấy.

 Bao nhiêu trong năm này, hắn vẫn luôn luôn bình lặng và an lòng như vậy, ko lúc nào xấp xỉ mặc dù chỉ một chút ít. Nhưng… vì sao vô thời điểm hiện nay, trong thâm tâm lại nổi lên một nỗi nhức thâm thúy tuy nhiên bí hiểm như vậy? Y… đem cần hắn đang được hối hận hận? Y hối hận hận bàn tay bản thân từng nhuốm tiết ko biết từng nào người, hối hận hận vì thế từng thực hiện tổn hại người đàn bà trước mắt? Hối hận vì thế rất lâu rồi nếu như chỉ nhẹ nhàng tay một chút ít thôi, có lẽ rằng Tuyết Hoài và Tiết Tử Dã vẫn rất có thể sinh sống một cuộc sống thông thường, coi Bắc vô cùng quang quẻ tuy nhiên trong mộng…

 Lần thứ nhất vô đời, Phong phản kháng khẩu lệnh của Vương Giáo, đợt thứ nhất cúi đầu van lơn hắn ân xá mang lại Tiết Tử Dạ, vì thế nường tuy nhiên cần nhận những trượng đao giáng xuống sườn lưng bản thân. Lần thứ nhất, nụ mỉm cười chục bao nhiêu năm như 1 vẫn mất tích, cả vẻ thản nhiên hững hờ của chục bao nhiêu năm cũng trở nên đập mất mặt. Trong đôi mắt Phong, không hề chỉ mất tin tưởng kiên ấn định, đơn thuần với chém giết mổ nữa – thanh mò mẫm vô tưởng vô niệm này… ở đầu cuối cũng trở nên tiến công gãy rồi!

Xem thêm: nữ vương trà xanh ở thập niên 70

 Sau Khi Diệu Thủy rằng mang lại Tiết Tử Dạ chân tướng tá vụ việc, rằng luôn luôn cả việc rất lâu rồi Phong vẫn nhập cuộc trận thảm sát cơ. Nàng vẫn quỳ xuống cầu van lơn Giáo vương vãi ân xá mang lại Phong Khi Diệu Phong ko kịp nghĩ về ngợi gì nhiều, đằm thắm chừng nhanh gọn lẹ đổi mới chiêu, kéo lắc nường rời khỏi sau, rồi xông lên phía đằng trước, nghiến răng đối chưởng với Giáo vương!

 Y ko hề đem ý nghĩ về bội phản Giáo vương vãi, đơn giản khoảng chừng xung khắc cơ ra mắt vượt lên nhanh chóng khiến cho hắn ko kịp tâm trí, bất luận thế này, hắn cũng quyết ko thể nhằm Tiết Tử Dạ bị tiêu diệt ngay lập tức trước đôi mắt bản thân được. Thậm chí nường vấn nỗ lực gọi thương hiệu Nhã Di, thương tâm xé ruột loạng choạng vấp ngã về phía hắn Khi hắn hứng mang lại chị gái Diệu Thủy của tớ một trượng của Giáo Vương. Tập trung nhét toàn bộ những viên dung dịch vô mồm hắn nhằm mục tiêu cứu giúp hắn thêm thắt đợt này nữa.

 Còn Phong, chàng sững sờ nhìn thấy một thực sự, mặc nghe Diệu Thủy giễu cợt” Thật ko ngờ đấy, Phong – thì ra bên ngoài Giáo vương vãi rời khỏi, ko ngờ ngươi còn rất có thể yêu thương người loại 2”.

 Đúng, Phong vẫn yêu thương Tiết Tử Dạ. Nỗi nhức xâu xé tấm lòng kéo lên mạnh mẽ, cơ hồ nước mong muốn nghiền nát nhừ ngược tim của hắn trở thành bột mịn Khi hắn vạc hiện tại huyết khí của nường dường như không thể vận hành thông xuyên suốt. Sắc mặt mày Tiết Tử Dạ từng khi một tái mét cút, khá thở từ từ yếu đuối ớt, còn hắn thì chỉ biết thúc giục thủ vô sách đứng ở kề bên, lòng nhức như hạn chế.

 Khoảng xung khắc giọt nước đôi mắt thứ nhất rơi xuống, ở đầu cuối hắn cũng hét lên được trở thành giờ đồng hồ đằm thắm ri đô tuyết mênh mông. Nỗi đau thường xuyên năm tràn vào ngoài lòng lòng, tàn nhẫn xé nát nhừ ngược tim vẫn bị tiêu diệt thô, ở đầu cuối hắn cũng không nhất thiết phải áp dụng bạn dạng đằm thắm nữa, nhằm khoác mang lại bi thương nằm trong cuồng nộ nhấn chìm bản thân cút.

 Phong không hề nghĩ về được gì, vội vàng vàng ôm Tiết Tử Dạ chạy như hạ cánh núi, ko thể nhằm nường bị tiêu diệt. Ngay cả Khi đương đầu với Thất Kiếm, vừa vặn bế nường xi măng uỷ thác chiến, mặc dầu quyết tử cả một cánh tay nhằm hứng mò mẫm hắn cũng ko tiếc. Vì người cơ giờ đây vẫn trở thành cần thiết nhất vô cuộc sống tăm tối của hắn.

 Nhưng nường vẫn bị tiêu diệt. Chết Khi Phong ôm nường chạy vô tuyết, Khi Phong vẫn tuyệt vọng truyền khí rét nhằm nường sinh sống sót. Toàn đằm thắm Diệu Phong như nhộn nhịp cứng lại, ko thể gắng cự được, nhị gối mềm mại, chầm lờ đờ quỳ xuống mặt mày khu đất băng rét, úp tay tủ mặt mày, ko khiên chế nổi tuy nhiên nhảy khóc nức nở. Y bỏ mặc toàn bộ nhằm đem về sinh mệnh mang lại nường, vì sao nường lại tự động bản thân kết thúc? Tại sao!

 Sáng ngày tiếp theo, Phong thổi khúc “cát sinh”. Tiếng nhạc như giờ đồng hồ than khóc, tuy nhiên người thổi thì lại ko hề ủ ê buồn thảm. Phải trải qua quýt giầy vò xâu xé thế này, mới mẻ rất có thể khiến cho từng nào tình thương vừa vặn manh nha nhú lên trong thâm tâm một thế giới vẫn lại ngừng hoạt động toàn bộ?

Xem thêm: kẻ hai mặt

Phong sẽ không còn thể này quên, chỉ muốn dông tuyết tiếp tục vùi chôn toàn bộ. Tại cơ, nường từng nằm trong hắn kề vai huyết chiến, sưởi rét lẫn nhau vô mùng tuyết white rét giá chỉ – cơ là việc ấm cúng mặc cả đời này hắn trước đó chưa từng cảm biến, cũng không hề thời cơ cảm biến nữa. Trên cánh đồng tuyết cơ, hắn vẫn bất thần giành được loại cả đời hắn trước đó chưa từng chiếm hữu, tương tự như một tia chớp lóe lên đằm thắm tối đen sạm vĩnh viễn, tuy rằng chỉ vô một chớp đôi mắt ngắn ngủn ngủi, tuy nhiên lại khiến cho hắn đợt thứ nhất ngỏ to tướng rời khỏi bắt gặp một toàn cầu trọn vẹn mới mẻ mẻ.

 Và Phong cũng tiếp tục lưu giữ mãi hình hình ảnh Tiết Tử Dạ chui rúc bản thân vô vào áo lông ấm cúng như thú nuôi nhỏ bị thương, nường ngấc đầu lên coi khuôn mặt luôn luôn mỉm mỉm cười cơ như đang được suy tư gì đó:

“Thực rời khỏi, rất có thể sinh sống cả đời vì thế một người này đó… cũng khá hoặc. Diệu Phong, ngài cảm nhận thấy niềm hạnh phúc không?”