tà vương sửu phi

CHƯƠNG 33: QUYẾT ĐỊNH TRỞ VỀ

Editor: Luna Huang
Bởi vì thế Địch Diên Diên fake cơ kéo dãn, Nguyệt Hà thạch đương nhiên là bị Tà Vô Phong tiện lợi đưa đi, tuy nhiên Lam Thần cũng không tồn tại từng nào cảnh báo, nếu như trước Diên Diên không tồn tại xuất hiện nay, Lam Thần so với Nguyệt Hà thạch này là chắc chắn cần được, tuy nhiên Diên Diên fake xuất hiện nay lại tách đứt không còn thảy toàn bộ.

Bạn đang xem: tà vương sửu phi

Cuối nằm trong đề xuất Diên Diên fake thổ lộ, hắn từng động tâm, ham muốn đáp ứng nhu cầu liên minh, đơn giản chẳng biết tại vì sao, khi hắn thấy người y chang người trong tâm bản thân, tuy nhiên phía trên khuôn mặt tuyệt mỹ lòi ra nụ cười cợt âm hiểm, tim của hắn ngay tắp lự đau nhức. . .

Nên hắn cũng không tồn tại khoan khoái đáp ứng nhu cầu, đơn giản không tồn tại lên giờ đồng hồ, bất quá, tựa hồ nước Diên Diên cơ là rất rất xác lập hắn tiếp tục đáp ứng nhu cầu tương hỗ, trước lúc Lam Thần không tồn tại tiến thủ một bước phản xạ, nường tiếp tục xoay người ly khai, về phần tiếp cận phương phía nào là, vì thế sao nường tiếp tục ở vô u lâm này, Lam Thần cũng không tồn tại miệt trau theo đòi xua nhiều, đơn giản khẽ nhấp lên xuống đầu một chiếc ngay tắp lự xoay người ly khai, về phần Nguyệt Hà thạch, hắn biết, thời hạn bị kéo dãn, một tự khắc cơ ngay tắp lự rớt vào vô tay của Tà Vô Phong, ko quan trọng chống cầu. . .

Đến sau cùng Lam Thần không tồn tại về bên Lâm phủ, tuy nhiên là về cho tới điểm ở, thẳng phái người gọi Tử Lam về bên. Tất cả quý khách nhận định rằng Lam Thần ko chịu đựng nỗi bại cuộc, tuy nhiên không có ai giải thích, giờ này tự khắc này một hồi thủ đoạn to hơn đang được nổi lên, tuy nhiên Lam Thần là kẻ cảm kích trong thời điểm tạm thời.

. . .

“Tiểu thư, Minh Diên cô nương nằm trong Lãnh công tử mò mẫm ngươi . . .”

Tiếng bước đi lờ đờ rãi cho tới sát, thanh tiếng động thúy của Thanh nhi vang lên, mới mẻ vừa vặn quay về, nường cụ trà cụ đang được sẵn sàng trộn trà mang đến tè thư nằm trong cô gia, ngay tắp lự thấy thân thiết hình ảnh một cao một thấp ở viện môn tiếp cận. Nghe đoạn ý thiết bị cho tới của nhị người, ngay tắp lự dẫn trả chúng ta vô.

“Ân, những ngươi tiếp tục cho tới, mời mọc ngồi.”

Hình như sớm dự liệu được nhị người cho tới, Địch Diên Diên nom sang trọng ngoài cửa ngõ, vung lên dáng vẻ tươi tỉnh cười cợt, ánh mặt mày trời chiếu xuống có vẻ như vưu kì đẹp!

“Ngươi thiệt tựa như. . . Đang ngóng tất cả chúng ta a!”

Bên này Minh Diên mới mẻ ngồi xuống, ngay tắp lự dựa sang trọng phía của Địch Diên Diên, nom như lão hữu đã nhận được thức nhiều năm tương phùng, so với vị đại mỹ nữ giới tuyệt thế trước đôi mắt này, trong tâm Tà Minh Diên mang trong mình một loại cảm hứng thân thiết thiết. Nghĩ cho tới phiên bản thân thiết kể từ nhỏ cho tới rộng lớn mặt mày người dân có quá nhiều những tè thư hoàng thân thiết quốc mến, tuy nhiên bạn hữu lại không tồn tại từng nào, mặc dầu là nhị vị tẩu tử vô ngôi nhà, cũng chính là kể từ nhỏ bồi mặt mày nường, có thể nói rằng tâm sự, cũng ko trọn vẹn tin tưởng.

Giống như khi đầu Lãnh Tác nằm trong chuyện của nường, ham muốn mò mẫm một người hoàn toàn có thể mặt mày người nường cỗ vũ suy nghĩ cơ hội của nường, một người cũng ko có! Nếu ko cần sau cùng kiểu mẫu phi rốt viên nhẹ nhàng dạ xuất thủ gom một tay, nường nằm trong Lãnh Tác cũng tiếp tục không tồn tại cuộc sống thường ngày giờ đây. . .

Mà nường luôn luôn mang trong mình một loại cảm hứng, nếu như khi cơ nữ giới tử trước đôi mắt này ở trên đây, không còn thảy toàn bộ có lẽ rằng tiếp tục trở thành sự không tương đồng, nường có lẽ rằng căn phiên bản ko fake bị tiêu diệt trốn lên đường. Nên, kể từ khi Địch Diên Diên phân tích ý thiết bị cho tới, nường tiếp tục trọn vẹn so với kỳ nữ giới hoàn toàn có thể bắt lấy được lòng Tà vương vãi lãnh diệnTà Vô Phong này buông cảnh giác xuống. Thậm chí, lòng lòng coi Địch Diên Diên là hảo bạn hữu, hảo tỷ muội!

“Đúng vậy, ngóng một đáp án của những ngươi, tiếp tục suy nghĩ xong?”

Nhìn Tà Minh Diên nghe đâu suy nghĩ thông xuyên suốt toàn bộ, không cần thiết phải thổ lộ, Địch Diên Diên đã và đang biết đáp án. . .

“Ân, tất cả chúng ta đưa ra quyết định về bên với những ngươi, tao ham muốn về bên, thỉnh phụ vương vãi bỏ qua sự tùy hứng của tao, còn tồn tại vô 2 năm qua loa vẫn nhằm kiểu mẫu phi lo ngại, thiệt sự là tao bất hiếu, thời điểm hiện tại, Lãnh Tác là trượng phu của tao, vô luận chúng ta quá nhận hay là không, đã và đang chào bán nhi tử của là chúng ta, nên nằm trong tao hiếu thuận bọn họ!”

Đôi đôi mắt của Lãnh Tác để ý nom bên trên người của Tà Minh Diên, so với lời nói của Tà Minh Diên, nửa điểm ham muốn ý phản chưng cũng không tồn tại, phiên phiến nhất mực một mực mến một người, đó là kiểu mẫu hình dạng này, mặc dầu đối phương rằng, là chuyện từ xưa cho tới giờ phiên bản thân thiết cũng sẽ không còn thực hiện, hắn cũng tiếp tục nghĩa vô phản cố tuy nhiên thực hiện. . .

“Vậy rất hay a! Thành vương vãi phi thấy nữ giới nhi của tớ về bên, chắc chắn tiếp tục rất rất cao hứng! Về phần những yếu tố không giống, yên ổn tâm lên đường, còn tồn tại tướng mạo công của tất cả chúng ta gánh! Tướng công, trúng không?”

Thân mật nhờ vào Tà Vô Phong ngồi ở lân cận bản thân, ôm cánh tay rắn có thể hữu lực cơ, phảng phất chỉ việc nhờ vào một chút ít như vậy, phiền óc gì rồi cũng sẽ tiến hành giải quyết và xử lý. Đó là đương nhiên, chớ rằng trước gia gia khước từ, hoàn toàn có thể đem vật ách tắc hay là không, trong cả mang trong mình một lời nói của Tà vương vãi, ai còn dám rằng gì? Nếu đến thời điểm cơ gia gia thiệt thực sự đem chủ kiến gì, nường còn hoàn toàn có thể tự động thân thiết xuất mã!

“Ân, nường ngươi là chất lượng tốt rồi!”

Biết thê tử bản thân lại thân quen một bạn hữu mới mẻ, kiểu mẫu loại nom như ko thèm nhằm ý này của Tà Vô Phong được xem là Chuyên Viên, tuy nhiên tè nữ giới nhân của tớ rằng, hắn làm thế nào phản chưng, về phần chuyện của những người không giống, hắn thiệt không tồn tại tâm tình quản ngại nhiều vì vậy, chỉ việc là Diên Diên ham muốn hắn thực hiện, hắn ngoan ngoãn ngoãn thuận theo đòi là được. . .

“Tốt lắm, tất cả chúng ta ngày mai tiếp tục chính thức trở về!”

Mặc cho dù cơ hội ngày giám bảo đại hội kết đốc còn tồn tại nhị ngày, tuy nhiên Địch Diên Diên tiếp tục không tồn tại tâm tình ở Lạc châu nữa, hận ko thể ngay tức thì đem theo đòi Tà Minh Diên chạy vội vàng về bên, chỉ việc suy nghĩ cho tới Thành vương vãi phi thấy nữ giới nhi được xem là hình dạng hạnh phúc sung sướng ra sao, Địch Diên Diên không tồn tại tâm tư nguyện vọng kế tiếp đánh dấu, không chỉ có thế, phiên này bảo vật được lưu ý nhất cũng trở nên Tà Vô Phong tuyệt vời và hoàn hảo nhất vô khuyết mang đến bên trên tay của tớ, nường còn tồn tại vật gì ko đủ?

“Vội vả vì vậy a. . . Bất quá cũng chất lượng tốt, thời gian nhanh về bên một chút ít, cũng thời gian nhanh chặt đứt kiểu mẫu cọc tâm sự này, 2 năm qua loa, tao cũng vẫn tưởng vọng kiểu mẫu phi nằm trong phụ vương vãi, mặc dầu chúng ta vẫn luôn luôn sinh sống chất lượng tốt, mặc dù thế. . .”

Nghĩ cho tới những loại này, vô con cái ngươi của Tà Minh Diên hàm những loại cùng bất đắc dĩ, một chút ít lệ quang quẻ ôm gọn gàng nhị đôi mắt. . .

Xem thêm: đừng nhúc nhích tôi muốn hôn em

Địch Diên Diên xoa nhị tay Tà Minh Diên bắt chặt đặt tại bên trên đầu gối, tựa hồ nước ham muốn sử dụng xúc tiếp của song ngọc thủ để lại tín niệm nào là cơ.

. . .

“Môn công ty, ngươi đem xác lập nữ giới nhân cơ được xem là ai?”

Ngồi ở lân cận Lam Thần rơi vào trầm tư, thân thiết nhị người còn cơ hội một chiếc bàn mộc nhỏ, phía bên trên còn nhị ly trà tràn trề mùi hương thơm tho ngát, đơn giản nhiệt độ khí tiếp tục không hề, nom như tiếp tục bịa đặt rất mất thời gian rồi.

Tử Lam nom song tuấn mi ninh chặt, rốt viên nhịn ko được, vẫn chất vấn rời khỏi mồm. . .

Chuyện của môn công ty, hắn luôn luôn trực tiếp sẽ không còn tùy tiện chất vấn cho tới, cũng chính vì chỉ việc là môn công ty cảm nhận thấy quan trọng, hắn đều tiếp tục tự động bản thân thổ lộ, đơn giản phiên này môn công ty lại thiệt lâu ko rằng, nên hắn mới mẻ cần chất vấn. . .

Lúc cơ, ở Lâm phủ nom Tà Vô Phong lấy Nguyệt Hà thạch về bên, giờ đồng hồ kinh hô của quý khách che cất giấu toàn bộ, mặc dầu đem theo đòi mặt mày nạ màu sắc bạc, nom ko rời khỏi dung mạo tuyệt thế của Tà Vô Phong, lại tiến thủ đại viện Lâm phủ một tự khắc cơ, ngay tắp lự đưa ra quyết định thắng lợi của ván này! Uy phong lẫm lẫm, anh khí bức người, body to lớn cơ, đối chiếu với môn công ty, là cân đối, mặc dù thế chỉ vì chưng vô Nguyệt Hà thạch, ngay tắp lự chứng tỏ Tà Vô Phong thắng trận này!”

Chỉ là vì thế sao đợi cho tới sau cùng môn công ty cũng không tồn tại về Lâm phủ, Tử Lam đương nhiên sẽ không còn tin tưởng tưởng, môn công ty tiếp tục giống như các người cơ rằng không thích về bên là vì thấy tôn công ty người tao chủ yếu tao lấy được Nguyệt Hà thạch tuy nhiên bị chế nhạo, vậy rốt cuộc vậy rốt cuộc vì thế sao, vô cơ chắc chắn đem nguyên nhân gì. Nên cũng ko đợi quý khách giã lên đường, Tử Lam vung ống tay áo, cũng ko cố những người dân không giống kế tiếp rằng vật gì cơ sau sống lưng của chúng ta. . .

Đến sau cùng, cũng cũng chính vì một thắc mắc của Tử Lam, Lam Thần cũng thổ lộ toàn bộ chuyện đột biến ở u lâm, đơn giản cho tới giờ đây, so với thân thiết phận của nữ giới nhân dịch dung trở nên Diên Diên cơ, vẫn chính là không tồn tại nửa điểm manh côn trùng.

“Không thể. Bất quá hoàn toàn có thể xác lập đó là, nữ giới nhân này sẵn sàng rất rất không thiếu. Tử Lam, nếu như một người cho tới thanh âm của tớ cũng luyện được tương đương không còn người không giống, vì vậy khẩu kỹ cần thiết bao lâu?”

Tài nghệ dịch dung đã tăng cao siêu nhằm người khó khăn hoàn toàn có thể thấy rõ rệt, nếu như không cần tình nhân Diên Diên, giải thích Diên Diên, kinh hãi là rất giản đơn bị say sưa hoặc, không chỉ có thế vậy cũng lấy thanh âm động nhân fake thực hiện như thực, Diên Diên fake này, chỉ việc không tồn tại rất nhiều động đậy ham muốn gạt người nào cũng ko khó khăn, nữ giới nhân cơ sẵn sàng nhiều vì vậy, lẽ nào là tiếp tục không tồn tại suy nghĩ cho tới, Tà Vô Phong tiếp tục liếc một đôi mắt ngay tắp lự thấy được không còn sự thật?

“Thiên tư người lanh lợi ít ra cũng cần phải nhị mon, không chỉ có thế người thông thức khẩu kỹ vì vậy, bên trên trần thế cũng không tồn tại từng nào người, nếu như môn công ty ham muốn tra rõ rệt, cũng ko cần một chuyện khó khăn.”

“Vậy, việc này giao phó mang đến ngươi, Diên Diên ngày mai về bên, trước lúc tới Lâm Phượng trở nên , mang đến tao một đáp án. . .”

“Vâng. . .”

Tử Lam nom bóng sống lưng to lớn từ từ ra đi, có vẻ như đem chút đơn độc, rằng vậy giờ đây tâm tình của môn công ty phức tạp, nữ giới nhân cơ xuất hiện nay, có lẽ rằng tiếp tục mang về trả cơ mới mẻ, tuy nhiên về góc nhìn không giống, môn công ty chắc chắn cảnh báo Địch Diên Diên, lo ngại nường vì vậy tuy nhiên, ko sung sướng cho nên vì thế mới mẻ ưu tư lo ngại, vì vậy nếu như môn công ty ko hạ thủ được, ngay tắp lự tự hắn. . .

. . .

“Tướng công, nhân gia mời mọc ngươi lên đường dự yến 1 mình, tiến công công ty ý gì ngươi rất rõ ràng ràng chứ. . Thế nào? Có ham muốn lên đường coi demo hoặc không? Nói ko chừng, thiệt thực sự hoàn toàn có thể ôm người đẹp về a, lúc nào mò mẫm một muội muội mang đến tao, cũng hoàn toàn có thể phân tách tiếp tục kiểu mẫu cực khổ của tao s!”

Địch Diên Diên rằng cũng không tồn tại nửa phần mặt mày đỏ ối, nhị tay nâng đầu nhỏ, mâu như nước xanh ngắt nom Tà Vô Phong ngồi ở đối lập bản thân đầu ngươi càng ninh càng chặt, lờ đờ rãi ngày càng nhịn ko được, nhẹ nhàng giọng nhảy cười cợt.

“Nàng đem cực khổ gì? Lưu ở lân cận tao nường khổ?”

Mặc cho dù biết tè nữ giới nhân này là đang được đùa với bản thân, tuy nhiên sung sướng đùa là vì vậy, hắn cảm biến được một điểm khôi hài cũng ko có! Mày mò mẫm tức tự khắc ninh chặt, môi mỏng dính mân khởi tiếp tục nhằm lòi ra hắn ko vui!

“Không đem cực khổ hay là không, tè nữ giới tử như mong muốn phục dịch tướng mạo công ngươi, tao làm thế nào tiếp tục cực khổ, nhân gia chẳng qua loa là chỉ đùa một chút ít thôi. . .”

Liền biết Tà Vô Phong sẽ sở hữu được phản xạ như vậy, mặc dù thế biểu tình dễ thương và đáng yêu vì vậy, nường đó là ko nhịn được ham muốn nhận ra, cho nên vì thế mới mẻ cần sung sướng đùa như vậy!
“Sau này cũng ko được cho phép. . .”

“Được rồi, trong tương lai cũng ko mang đến nô đùa như vậy! Đã biết!”

Xem thêm: vợ tôi đáng yêu nhất quả đất

Nhìn phong thư mời mọc bên trên bàn, Địch Diên Diên phiên loại nhị cười cợt khẽ, thiệt vất vả mang đến s! Lâm Kính Nghiêu cũng ko biết chúng ta ngủ lại điểm nào là ở Lạc châu, sau cùng vẫn chính là phái nhãn tuyến rộng lớn, phía trên lối thấy hạ nhần ra phía bên ngoài mua sắm thiết bị nên mới mẻ hoàn toàn có thể trả thư mời mọc cho tới. Bao nhiêu tâm tư nguyện vọng, suy nghĩ dạng bố cục tổng quan gì, rất rõ ràng ràng nhược yết! Tuy rằng nường rất rất ham muốn lên đường coi mặt mày mũi xấu xí của những người Lâm phủ, mặc dù thế ngày mai sẽ rất cần tách ngoài, nường cũng không tồn tại nhiều tâm tư nguyện vọng lên đường vì vậy. . .

—— đề lời nói rằng ngoài ——

Cảm tạ những vị chi trì!