sủng tình sự giam cầm cả đời

"Chết tiệt! Lại bị Tống Lãnh Thần xoay gửi tình thế đơn giản." Từ khi nhìn thấy Chu Tịnh Sơ tư tưởng bom bên trên người thì Tống Lãnh Vũ tiếp tục đoán được thành phẩm này, nếu như thả Tống Lãnh Thần về thì thời cơ nhưng mà anh phản công là vô cùng cao, điều này cũng minh chứng tỷ lệ nhưng mà anh thắng vô cuộc đọ mức độ này chẳng nên nhỏ.

Người phe bản thân ngày 1 không nhiều lên đường, nếu như như vậy này mãi cũng ko nên cơ hội.

Bạn đang xem: sủng tình sự giam cầm cả đời

Tống Lãnh Vũ nghiến răng, nếu như Tống Lãnh Thần tiếp tục rời khỏi tay đến mức độ này thì hắn tiếp tục dùng con bài sau cùng.

"Tống Lãnh Vũ, ranh hồn thì mau chịu đựng trót, nếu như không kết viên tiếp tục càng thảm." Cảnh Minh tức giận hô rộng lớn, khi nãy Tống Lãnh Vũ đắc ý lắm, nhằm coi lúc này hắn còn rất có thể vênh váo được nữa ko.

Tiếng súng càng ngày càng không nhiều lên đường, trả lại không khí yên tĩnh tĩnh sau đó 1 mùng đọ mức độ tàn khốc.

Phía nằm trong hạ của Tống Lãnh Thần vẫn nấp vô khu vực đáng tin cậy, chúng ta đang được hóng Tống Lãnh Vũ xuất hiện nay sau tường ngăn đang được xây dở dang tê liệt.

"Tống Lãnh Vũ, ngày hôm nay cậu chắc hẳn rằng nên bị tiêu diệt." Tống Lãnh Thần gằn giọng, sát khí kể từ người anh cứ thế nhưng mà lan rời khỏi mọi chỗ.

Dù thế này Tống Lãnh Vũ cũng không hề lối chạy bay, bị tiêu diệt đơn thuần chuyện trước sau.

Nào ngờ phía bên trong truyền rời khỏi giờ mỉm cười tai quái dị của Tống Lãnh Vũ, hắn ko cấp cũng chẳng tất tả, ngược lại lan rời khỏi vô cùng bình thản:
"Tống Lãnh Thần, anh quá thoải mái tự tin rồi đó, anh tiếp tục thịt được tôi chắc?"
Tống Lãnh Thần khó khăn hiểu, tự động dưng Tống Lãnh Vũ trình bày câu này trong những lúc hắn tiếp tục rớt vào lối nằm trong, hợp lý là hắn còn níu lại mang lại bạn dạng thân thuộc chiêu gì tê liệt ko sử dụng đến?
Trong Khi đầu anh vẫn không ngừng nghỉ lần câu vấn đáp thì Tống Lãnh Vũ bỗng nhiên xuất hiện nay sau bức từng, tuy nhiên hắn ko hề lên đường 1 mình, nhưng mà hắn còn đang được áp điệu một người.

Là Tống Hoắc!
Tống Hoắc bị trói chặt tay, mồm cũng trở nên bịt kín, tới mức ú ớ cũng chẳng trình bày được.

Tống Lãnh Thần vừa phải liếc mắt lịch sự coi thì ngay lập tức hãi kinh ko thôi, người Tống Lãnh Vũ đang được uy hiếp nạt thịt tê liệt không có ai không giống ngoài tía anh, cũng đó là tía của hắn.

"Tống Lãnh Vũ!"
Tống Lãnh Thần hận ko thể thịt bị tiêu diệt hắn tức thì tức tự khắc, vì sao hắn rất có thể vô nhân tính cho tới nấc bắt chủ yếu thân phụ ruột của tớ chứ? Năm xưa anh cứ nhận định rằng hắn xốc nổi nên ấn định thịt thân phụ một đợt, về sau cứng cáp thì nhìn thấy dòng sản phẩm sai và ko tái ngắt phạm nữa.

Nhưng hóa rời khỏi anh tiếp tục sai rồi, sai trầm trọng!
"Tống Lãnh Thần, anh ko thịt được tôi đâu!" Lúc đầu Tống Lãnh Vũ chỉ định và hướng dẫn sử dụng Chu Tịnh Sơ nhằm uy hiếp Tống Lãnh Thần nhưng mà thôi, tuy nhiên hắn cũng có thể có một ít phiền lòng, thắc mắc Tống Lãnh Thần tiếp tục vì thế dự khi sử dụng mạng thay đổi mạng với Chu Tịnh Sơ.

Để chắc thêm hắn tiếp tục sai người bắt cóc Tống Hoắc tức thì tiếp sau đó, suôn sẻ rằng bắt ông là sự việc thực hiện đích đắn, giờ tiếp tục với thời cơ sử dụng cho tới rồi.

Lúc trước hắn ko lấy Tống Hoắc rời khỏi uy hiếp Tống Lãnh Thần là vì cho dù gì ông cũng chính là người sinh rời khỏi hắn, hắn tuy rằng hận ông và ham muốn hạn chế đứt từng mối quan hệ với ông, không có ai tương quan cho tới ai nữa.

Nhưng ngày hôm nay Tống Lãnh Vũ tiếp tục đưa ra quyết định tiến công một cuộc chiến lớn số 1 cuộc sống, sinh sống bị tiêu diệt chỉ vô một giây nhưng mà thôi, vậy nên nên suy tính tận tường.

Có Tống Hoắc ở trên đây, hắn ko kiêng dè Tống Lãnh Thần dám manh động!
"Thằng khốn, sao ngươi rất có thể bắt tía chứ!" Tống Lãnh Thần căm uất gào lên, coi mũi súng chĩa trực tiếp vô thái dương của Tống Hoắc, anh ko ngoài nhức lòng.

"Sao lại ko thể, việc thực hiện này nhưng mà Tống Lãnh Vũ này không đủ can đảm làm?" Tống Lãnh Vũ mỉm cười khẩy một giờ, hắn coi lịch sự Tống Hoắc: "Chẳng nên ông thương yêu thương thằng đàn ông tê liệt lắm sao, nếu mà tôi bắt anh tao bị tiêu diệt trước mặt mày ông thì thế này nhỉ?"
Sắc mặt mày Tống Hoắc tím tái ngắt, Tống Lãnh Vũ đem tay dỡ miếng băng dán bên trên mồm ông rời khỏi thì ngay lập tức nghe ông hét lớn:
"Lãnh Thần, con cái chắc chắn ko thể nhằm xẩy ra chuyện gì!"
"Tình cảm thân phụ con cái nồng đậm quá nhỉ, thiệt là chướng mắt!" Tống Lãnh Vũ ko phấn chấn, vô hai con mắt xuất hiện nay vài ba tia tàn ác, "Tống Lãnh Thần, nếu như anh dám tự động kết liễu bản thân thì tôi tiếp tục buông tha mang lại ông tao.

Anh cũng biết quân địch của tôi đó là anh, vậy nên anh hãy tâm trí kĩ."
Nghe được những điều rạm độc này, Chu Tịnh Sơ thảng thốt.

Một mặt mày là anh, một phía là tía anh, cô biết nên trình bày thế này mới mẻ nên đây?
Chu Tịnh Sơ chắc chắn rằng anh sẽ hỗ trợ tía bản thân, như dòng sản phẩm cơ hội nhưng mà anh tiếp tục cứu giúp cô vậy.

Cô ko thể ngăn chặn anh đưa ra quyết định như thế, vì thế ông đó là tía ruột của anh ý.

Xem thêm: nữ vương trà xanh ở thập niên 70

Chỉ là cô kiêng dè quá, kiêng dè tiếp tục rơi rụng lên đường anh...!
Tống Lãnh Thần lặng người vô vài ba giây, anh dời tầm coi ngoài Tống Lãnh Vũ nhưng mà gửi lịch sự Chu Tịnh Sơ, lại thấy từng giọt nước đôi mắt như trân châu cách trở của cô ấy cứ rơi xuống má, lòng bỗng nhiên quặn thắt lại.

"Lãnh Thần..." Cánh môi thô khốc nhẹ nhàng mấp máy, cô nhào về phía anh và ôm chặt lấy khung người anh.

"Tịnh Sơ, em nên sinh sống thiệt hạnh phúc." Có lẽ đó là đợt sau cùng anh được ôm Chu Tịnh Sơ như vậy này, vậy nên anh tiếp tục rất là trân trọng.

"Lãnh Thần, em ko thể chịu đựng đựng được cảnh coi anh rời xa em.

Đừng nhưng mà..." chỉ cô tận mắt chứng kiến việc anh tự động sát không khác gì lấy dao đâm vô ngực cô, Tống Lãnh Thần là kẻ cô yêu thương nhất, sao cô rất có thể coi anh rời khỏi lên đường nhưng mà ko làm những gì cả.

"Xin lỗi em, đang không thể tạo được lời hứa hẹn với em." Anh từng trình bày tiếp tục đỡ đần, đảm bảo, chiều chuộng và chở che cô cả đời, tuy nhiên cuộc sống của anh ý ngắn ngủi quá, cho tới ngày hôm nay tiếp tục chấm không còn rồi.

"Diễn một mùng tình ái cũng đầy đủ rồi đó, nếu như anh ko bị tiêu diệt mà còn phải dám giở trò thì chớ trách móc tôi phun một phân phát vô óc Tống Hoắc." Tống Lãnh Vũ ham muốn tiến công nhanh chóng rút nhanh chóng, việc hắn ham muốn thực hiện lúc này nhất tê liệt đó là coi Tống Lãnh Thần rời khỏi lên đường, lúc ấy hắn tiếp tục hỉ hả lắm.

"Lãnh Thần, tía thà bị tiêu diệt cũng không thích con cái quyết tử vì như thế tía, con cái chớ thực hiện như vậy, tía ko..."
"Ồn ào quá, câm mồm lại lên đường." Tống Hoắc vẫn còn đó đang được trình bày thì đã biết thành Tống Lãnh Vũ dán băng bám khi nãy vô mồm, giờ trên đây ông chỉ lặng ngắt nhưng mà ko trình bày được gì.

"Tống Lãnh Vũ, nếu như sau khoản thời gian tao bị tiêu diệt nhưng mà ngươi ko thả tía rời khỏi thì tao tiếp tục khiến cho ngươi bồi táng cùng!" Vì nhằm cứu giúp Tống Hoắc, Tống Lãnh Thần cần phải bị tiêu diệt.

Tống Lãnh Vũ trình bày đích, quân địch của hắn là anh, nếu như anh bị tiêu diệt rồi thì từng việc tiếp tục ổn định cả thôi.

Anh ko kiêng dè bị tiêu diệt, đơn thuần anh cảm nhận thấy tiếc nuối.

Anh hứa với Chu Tịnh Sơ nhiều như vậy tuy nhiên chẳng thực hiện được gì, anh vẫn ko cầu thơm cô, vẫn ko tổ chức triển khai thơm lễ với cô và vẫn ko nằm trong cô sinh con cái đẻ dòng sản phẩm.

Đời này của anh ý tiếc nuối nhất tê liệt đó là những việc đấy.

Tống Lãnh Thần đem cây súng để lên đầu bản thân, góc nhìn sáng sủa quắc ko hề xấp xỉ.

"Lãnh Thần..." Chu Tịnh Sơ gọi thương hiệu anh vô tuyệt vọng, cô kiêng dè lắm, thiệt sự vô cùng kiêng dè, nỗi kiêng dè hãi này ăn mòn cô từng chút một, khiến cho cô sinh sống ko vì thế bị tiêu diệt.

Anh rời khỏi lên đường rồi thì cô sinh sống còn ý nghĩa sâu sắc gì nữa chứ?
"Xin lỗi em, Tịnh Sơ."
Tống Lãnh Thần trình bày một câu sau cùng, ngón tay trỏ khẽ hoạt động.

"Đoằng."
Tiếng súng nổ.

Xem thêm: ma ddaoj tổ sư

Tiếng gọi thiết tha thê bổng cũng chính thức vang lên.

"Lãnh Thần!"
"Lão đại!"
Màu tiết đỏ hỏn tươi tỉnh chảy rời khỏi kể từ trán người nam nhi.

Bầu không gian bỗng nhiên dừng trệ, xúc cảm không thở được cứ thế ùa tới khiến cho ngược tim của người xem trở thành tê liệt gàn...!
....