sai phi dụ tình

                                    
                                              

Đi thoát ra khỏi ngõ hẻm nhỏ tối tăm, tia nắng một lần tiếp nữa chiếu rọi bên trên người, Mạn Sương cơ hồ nước không tin chuyện mới mẻ xẩy ra vừa phải rồi vốn liếng chỉ là một trong cơn mơ.

Song, đem người tựa hồ nước không thích thực hiện cho tới nường nghĩ về như thế.

Bạn đang xem: sai phi dụ tình

Mới vừa phải phi vào hắn quán, Mạn Sương ngay tắp lự nghe được thanh âm nhập xuyên suốt sướng mừng kể từ nhập điếm truyền ra: “Bạch cô nương, ngươi rốt viên đang được quay trở lại, tớ đợi ngươi lâu lắm rồi!”

Người lưu giữ gia sản hắn quán rời khỏi, hé đi ra một chiếc ghế thái sư, Bách Lý Băng thản nhiên ngồi bên trên ghế, vểnh cước, cười cợt hì hì thưa.

Hắn đương nhiên ko khoác cỗ ăn mặc quần áo đen giòn khi nãy, lúc này hắn khoác một cỗ cẩm hắn, ánh xà xừ, khôn xiết tươi tỉnh đẹp nhất.

Trên hắn bào thêu một đóa hoả hồng rộng lớn (hơi đem tý nghi hoặc nghờ về nam nữ của Băng đệ :-<), kỹ năng thêu tuyệt vời lắm, đơn giản thêu loại cực kỳ phẩm, thiệt sự đẹp nhất ko thua thiệt hoa thiệt. Chân hắn thản nhiên xê dịch nhẹ dịu, đoá hoả hồng cũng theo đuổi chân hắn địa hình, như thể hoa lá đang được cất cánh nhập bão, nhường nhịn như còn ngửi thấy mùi hương hoa thông thoáng.

Hắn hé đi ra khuôn mặt tuấn mỹ, hai con mắt đen giòn nháy sáng sủa như ngọc điềm tĩnh nom nường, cỗ dáng vẻ khôn xiết nhu thuận động lòng người.

Thiếu niên tuấn mỹ lại sở hữu hào quang đãng, người như thế ko khi nào thì cũng bắt gặp được, Hồng Ngẫu sớm nom cho tới ngây toàn bộ cơ thể. Sợ là Mạn Sương đem thưa hắn đó là hắc hắn đái tặc, Hồng Ngẫu cũng sẽ không còn tin tưởng Mạn Sương.

Khuôn mặt mày này, như của hoàng tử tới từ yêu tinh giới, hoàn toàn có thể máu mê hoặc thế nhân.

Nhưng Mạn Sương không trở nên vẻ đẹp của hắn hấp dẫn, kể từ khi trông thấy loại phiên bản mặt mày của hắn, mặt mày Mạn Sương đang được thay đổi thanh lịch tình trạng giá buốt lùng. Tiểu Ma vương vãi này, lại còn trêu chọc nường, không chỉ có thế, còn ko thèm gọi nường là tam tẩu, gọi Bạch cô nương. Hắn gọi thế cũng không vấn đề gì cả, chính vì, thời hạn nường thực hiện tam tẩu bên trên danh nghĩa của hắn không thể lâu nữa.

Xem thêm: ôn hương diễm ngọc

Điều khiến cho nường tức giận dỗi là đái tử này sao cứ nên quấn lấy nàng?

Có nên thổ lộ chuyện khi nãy hắn fake thực hiện tặc nhân ko, tâm trí một chút ít, ở đầu cuối xúc cảm được sai trái, mặc dù sao, mới mẻ vừa phải rồi bị hắn thơm trộm một chiếc, thổ lộ hắn cũng ko xấu xí hổ lắm, chỉ mất nường xấu xí hổ thôi.

Mạn Sương thực hiện cỗ ko trị hiện nay hắn, phân phó Hồng Ngẫu: “Hồng Ngẫu, lấy người dịch nhập chống trong! Dược xoa, vì sao vẫn ko chuẩn chỉnh mạch cho tới hắn?”

"Người bệnh? Hắn cho tới coi dịch sao?" Hồng Ngẫu sửng nóng bức, tuấn mỹ công tử trước đôi mắt này nom xuôi nom ngược thế này, cũng không phải như là kẻ đang xuất hiện bệnh

"Đương nhiên là cho tới coi dịch, còn nếu không cho tới hắn quán thực hiện vật gì, còn ko mau đi!" Mạn Sương nhẹ nhõm giọng quở trách cứ thưa.

Mạn Sương lãnh đạm thực hiện Bách Lý Băng sửng nóng bức, khuôn mặt mày tuấn tú tức thời suy sụp.

Xem thêm: tuyệt thế thần y nghịch thiên ma phi

"Bạch cô nương, ngươi không sở hữu và nhận đi ra tớ sao, tớ là Băng nhi mà!" Sở dạng này, ngữ khí này, mong muốn xứng đáng thương từng nào đem xứng đáng thương từng ấy. Cho mặc dù là trái ngược tim Fe đá cỡ này, cũng trở nên hắn thực hiện cho tới tan chảy trở thành nước.

Nếu ko nên Mạn Sương hiểu rằng đái tặc vô lại khi nãy là hắn, chắc hẳn đang được sớm mượt lòng rồi.

Hắn thiệt sự là không tồn tại cùn ý gì chứ, ko nghe biết hắn quán, tính phá huỷ hư hỏng vật gì phía trên.