ổ chăn của cô ấy rất mềm mại

Edit: Mei

Sau khi tiết học tập loại nhì kết đôn đốc, Tôn Bình gọi Thời Nhụy cho tới văn chống, chất vấn coi tình hình mức độ khoẻ của cô ý, phát biểu với cô nếu như cảm nhận thấy ko tự do thoải mái cần báo ngay lập tức với ông, ko cần thiết miễn chống bạn dạng thân mật cần nỗ lực làm cái gi, tự động lượng mức độ bản thân nhưng mà thực hiện.

Bạn đang xem: ổ chăn của cô ấy rất mềm mại

Thời Nhụy vô cùng ngoan ngoãn ngoãn gật đầu: “Cảm ơn thầy Tôn, thời điểm hiện tại mức độ khoẻ của em rất hay ạ.”

Tôn Bình có vẻ như trang nghiêm nhìn cô, tuy nhiên thiệt đi ra ông cũng ko cần là kẻ hung tợn. điều đặc biệt là đối đãi với Thời Nhụy, người dân có kết quả xuất sắc ưu tú còn xử sự với bàn sinh hoạt vô cùng nhu hòa. Ông mang ra một tờ giấy tờ ĐK vấn đề học viên kể từ gò tư liệu.

“Trong khi em nhập viện, thầy vốn liếng mong muốn tương tác người nhà đất của em, tuy nhiên lại không tồn tại số điện thoại thông minh.”

Thời Nhụy cúi đầu cắm môi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi thầy Tôn, em không thích thực hiện người vô mái ấm phiền lòng. Tiền viện phí em tiếp tục gom đầy đủ trả lại cho tới thầy càng nhanh càng chất lượng tốt.”

“Tiền viện phí?” Tôn Bình nghi ngại nhìn cô, “Không cần em đang được thanh toán giao dịch rồi sao?”

Thời Nhụy:……?

Sau khi về lớp học tập, Thời Nhụy vẫn luôn luôn nghĩ về cho tới những tiếng Tôn Bình phát biểu.

Tôn Bình phát biểu khi ông hiểu rằng thông tin thì cô và được đưa tới cơ sở y tế, cho tới khi ông sẵn sàng thanh toán giao dịch chi phí viện phí, mặt mày cơ sở y tế phát biểu người thân cô đang được thanh toán giao dịch trước rồi. Nhưng ông lại ko bắt gặp người nhà đất của cô, cho nên vì thế ngỏ liên hệ đang được ĐK đi ra nhằm gọi năng lượng điện cho những người mái ấm cô, tuy nhiên lại bắt gặp vị trí ghi số điện thoại thông minh lại bị quăng quật trống trải.

Rốt cuộc là ai hùn cô trả tiền? Làm việc chất lượng tốt còn ko nhằm lại vấn đề gì?

Không hiểu vì như thế sao, theo dõi bạn dạng năng cô xoay đầu lại quan sát về phía cuối chống học tập.

Trình Trì đang được nằm trong Nguyên Lượng và Ngô Thiệu Châu chơi trò giải trí, Nguyên Lượng nằm trong Ngô Thiệu Châu ở một phía vừa vặn xứng đáng vừa vặn mắng, không thật yên lặng tĩnh, Trình Trì chỉ cúi đầu, ngón tay lướt thời gian nhanh bên trên screen địa hình.

Lúc này, Nguyên Lượng dậm chân, phát biểu nhao nhao không ngừng nghỉ “Tôi mong muốn tắt máy mong muốn tắt máy”. Sau tê liệt, trụ thủy tinh nghịch của chúng ta bị đập diệt, screen gửi thanh lịch color xám, chúng ta thiệt sự tắt máy.

Nguyên Lượng và Ngô Thiệu Châu đồng thanh mắng chửi, Trình Trì vô cùng điềm đạm đặt điều địa hình xuống, vừa vặn ngấc đầu lên, cậu ngay lập tức phát hiện ánh nhìn của Thời Nhụy.

Hôm sư ni ko buộc tóc đuôi ngựa, làn tóc đen ngòm mềm mịn rũ bên trên vai, càng tạo nên làn domain authority của cô ý White rộng lớn, khuôn mặt nhỏ xinh. Đôi đôi mắt cô trong xanh tương tự mặt mày hồ nước, nhịn nhường như ko nhiễm một phân tử lớp bụi dơ này.

Hai người nhìn nhau vài ba giây, Đồng Giai Giai nhằm ý cho tới, khều khều cánh tay cô.

“Thời Nhụy, này, thiệt đi ra sở hữu một yếu tố nhưng mà tớ đang được mong muốn chất vấn cậu kể từ sớm.”

Khóe tế bào Thời Nhụy tương đối nhếch lên, ko rõ rệt lắm, Trình Trì tương đối sững người, ko xác lập được sở hữu cần cô vừa vặn cười cợt với cậu hay là không. Đến khi cậu mong muốn nhìn, nường đang được hồi qua loa đầu chuồn.

“Cái gì?” Thời Nhụy chất vấn.

Đồng Giai Giai nhiều chuyện nhìn cô chớp chớp mắt: “Có cần Trình Trì mến cậu không? Tớ cảm nhận thấy cậu ấy so với cậu tuồng như vô cùng đặc biệt quan trọng.”

“Không đâu, ko đâu, ko thể này.” Thời Nhụy ngay lập tức ngay tắp lự không đồng ý, cũng ko biết vì như thế vật gì, chỉ cảm nhận thấy trong tim bản thân tương đối chột dạ.

“Cậu ấy vô cùng quan hoài cậu, tớ tin cẩn rằng không ít người cũng bắt gặp được.”

“Chắc là cậu ấy quan hoài cho tới bàn sinh hoạt nằm trong lớp thôi.”

“Không trúng.” Đồng Giai Giai chống cằm, “Ba năm sơ trung tuy rằng tớ rủi ro mắn được học tập nằm trong lớp với cậu ấy, tuy nhiên truyền thuyết về cậu ấy người nào cũng biết, phái nữ sinh mến cậu ấy thật nhiều, tuy nhiên cậu ấy trước đó chưa từng đảm bảo một phái nữ sinh này như vậy, từ xưa đến giờ trước đó chưa từng sở hữu.”

—— trước đó chưa từng sở hữu.

Thời Nhụy thế cây bút nhìn phụ thân đáp án ABC bên trên bài bác thi đua, tâm lý nên lựa chọn loại này.

“Thật đi ra nếu như cậu ấy phát biểu mến cậu, tớ cũng không tồn tại gì bất thần, cậu phát triển xinh như vậy, kết quả lại chất lượng tốt, vấn đề đó đã cho chúng ta thấy ánh nhìn của cậu ấy ko tồi tệ 1 chút nào. Nếu cậu phát triển thành nữ giới của cậu ấy, tớ coi như cũng có thể có mối quan hệ bọn họ mặt hàng với lão đại, về sau tớ cũng hoàn toàn có thể chuồn ngang vô ngôi trường học tập, nghĩ về thôi đang được thấy thiệt niềm hạnh phúc.”

Thời Nhụy ko nghĩ về một người ham mê muội lão đại nhiều năm như Đồng Giai Giai tiếp tục phát biểu như thế, nguyên do nhưng mà cô ấy thổ lộ nghe cũng khôi hài, tuy nhiên cô cũng chỉ coi tê liệt là 1 trò đùa.

Cô và cậu, nhì đứa ở nhì trái đất không giống nhau, căn bạn dạng ko thể hạn chế nhau được.

Sau khi tan học tập, Thời Nhụy đứng ở cổng ngôi trường bắt gặp Tô Trà chạy cho tới quầy buôn bán lặt vặt, vì vậy cô nhờ Đồng Giai Giai và Đàm Thiến lấy giấy tờ của tôi về trọ tại trường trước.

“Tô Trà.” Cô gọi cô ấy một giờ đồng hồ.

Tô Trà xoay đầu lại, bắt gặp là cô, tương đối kinh ngạc: “Tiểu Nhụy, là cậu à, mức độ khoẻ của cậu phục sinh thế này rồi?”

Hôm ni Tô Trà ko group nón, lòi ra làn tóc cụt, vừa vặn thật sạch vừa vặn thời gian nhanh nhẹn.

Thật đi ra những lối đường nét bên trên khuôn cô ấy khá xinh rất đẹp, tuy nhiên ko cần loại vẻ rất đẹp nữ tính thướt ân xá, có lẽ rằng là vì loại tóc đậm chất cá tính của cô ý ấy, tạo nên từ đầu đến chân choàng lên vẻ mạnh mẽ và uy lực.

“Tớ không vấn đề gì, chuyện thứ tự trước cảm ơn cậu nha.” Thời Nhụy vẫn luôn luôn mong muốn mò mẫm thời cơ tự động bản thân phát biểu tiếng cảm ơn với cô ấy, ko nghĩ về cho tới thời điểm ngày hôm nay lại vô tình bắt gặp được.

“Không cần thiết cảm ơn tớ, mong muốn cảm ơn……” Tô Trà liếc nhìn bóng người sau sống lưng cô, cong cong môi, “Muốn cảm ơn thì cần phát biểu với cậu tao.”

Thời Nhụy như cảm nhận thấy được điều gì này mà xoay đầu lại, chỉ thấy group người Trình Trì đang di chuyển cùng với nhau kể từ vô ngôi trường học tập đi ra.

Tô Trà lấy kể từ ở bên trong tủ rét đi ra bảy tám chai nước uống, nhét một chai Pulsating vô tay  Thời Nhụy.

“Trình thiếu thốn gia mến nốc loại này.”

Mới kể từ tủ đông đúc mang ra nên thức uống vẫn còn đấy rét, tuy nhiên Thời Nhụy lại cảm nhận thấy giống như là đang thế một củ khoai y sĩ mát rượi.

“Nhanh lên, Sprite của tớ đâu, lão tử rét mong muốn bị tiêu diệt.” Giọng phát biểu Nguyên Lượng truyền cho tới trước.

“Trà tỷ, Mirinda của tớ.”

Tô Trà lấy bao nhiêu chai nước uống phân loại cho tới chúng ta, vô nháy đôi mắt đã không còn, Thời Nhụy xoay người, đúng vào lúc Trình Trì đang được đứng sau sống lưng cô, cô ngay lập tức trả chai nước uống vô tay sang: “Của cậu.”

Trình Trì nhận lấy, ngón tay vấp cần đầu ngón tay của cô: “Cảm ơn.”

“Không cần thiết cảm ơn tớ, là Tô Trà mua sắm.”

Dụ Vi nằm trong Khương Mẫn kể từ vô ngôi trường học tập ra đi, đúng vào lúc thấy một mùng như thế, Khương Mẫn đanh đá hừ một tiếng: “Cậu nhìn cậu tao tề, thông thường ngày thì fake dạng trở thành gái ngoan ngoãn, tuy nhiên thiệt đi ra đó là một đứa phụ nữ ăm ắp nối tiếp tế bào.”

Xem thêm: đọc tiểu thuyết

Dụ Vi nhìn Trình Trì, thấy cậu nhận lấy chai nước uống, ngỏ đi ra nốc.

Từ trước đến giờ, Trình Trì trước đó chưa từng nhận nước của ngẫu nhiên phái nữ sinh này, trong cả của cô ý tao cũng ko. Thật đi ra cậu sở hữu nhận nước nhưng mà Tô Trà mua sắm, tuy nhiên cô tao nhìn đi ra được, cậu ko coi Tô Trà là phụ nữ.

Nhưng thời điểm hiện tại, cậu cứ như thế bất ngờ nhận lấy chai nước uống kể từ Thời Nhụy, không tồn tại một ít bởi dự.

“Tiểu Nhụy cậu nốc loại gì? Cậu nốc Coca không?”

Bên này Tô Trà còn đang được chất vấn, tuy nhiên tai ông mái ấm vô cùng thính, ngay tắp lự ngay lập tức lấy một chai Coca rét trả cho tới, Tô Trà cũng thuận tay thế lấy trả cho tới Thời Nhụy. Thời Nhụy đang được mong muốn phát biểu bản thân ko khát, thì chai Coca tê liệt đã biết thành ngăn lại thân mật chừng.

Trình Trì lấy chai Coca rét trả lại cho tới ông mái ấm, nói: “Một ly trà sữa rét.”

“Ồ, anh Trì còn mong muốn cai quản chuyện này?”

“Anh Trì tinh xảo như thế là tôi ko kịp thích nghi nha.”

Thấy Nguyên Lượng đứng đầu, những người dân không giống cũng chính thức tiếng ồn ào, domain authority mặt mày Thời Nhụy mỏng mảnh, Chịu ko nổi những tiếng trêu chòng, mặt mày ngay tắp lự đỏ rực bừng. May mắn là Tô Trà kịp lúc gửi chủ đề, thảo luận về trận tranh tài bóng rổ.

Hôm ni khí hậu nóng hổi, mặc dù đang được là tư giờ, ánh mặt mày trời vẫn còn đấy vô cùng độc. Nhưng chúng ta nhịn nhường như ko kinh rét, nghe nhắc cho tới tranh tài thì sự hào hứng ngay lập tức được đưa lên cao. Nghe phát biểu trận đấu này là kể từ group người phía bên ngoài ngôi trường học tập khiêu khích, điều này càng khơi dậy tham lam vọng đại chiến của chúng ta, Thời Nhụy chỉ việc nghe chúng ta phát biểu cũng cảm nhận thấy sôi trào hăng hái.

Trình Trì bắt gặp được sự hào hứng kể từ vô ánh nhìn cô, cậu tiếp cận, khi lấy chai nước uống trống rỗng ném vô thùng rác rưởi hâu phương cô, cậu cúi đầu bảo nhỏ mặt mày tai cô: “Không mong muốn cảm nắng nóng thì ngoan ngoãn ngoãn quay trở lại trọ tại trường chuồn.”

“Đợi đang được, Đợi đang được, tất cả chúng ta đều vô hình dung sao? Dám thì thì thầm bảo nhỏ trước đôi mắt tất cả chúng ta như vậy!”

Nguyên Lượng kêu lên, Thời Nhụy ngay tắp lự lùi đi ra hâu phương một bước, mặt mày đỏ rực au.

“Tiểu Nhụy, lát nữa nằm trong chuồn coi tranh tài đi?” Tô Trà phát biểu với cô.

Thời Nhụy mím môi bên dưới, nhấp lên xuống đầu nói: “Không được, tớ dường như không đến lớp một tuần rồi, sở hữu thật nhiều bài bác luyện về mái ấm ko thực hiện, tớ cần thâu tóm thời hạn hoàn thành xong bọn chúng.”

Thật là ngoan!

Khóe đôi mắt Trình Trì cong lên.

Dường như Thời Nhụy nhìn đi ra cậu đang được đắc ý, trong tim ko ngoài cảm nhận thấy tức giận dỗi. Không cần cô nghe tiếng cậu nên mới mẻ ko chuồn coi tranh tài, cô thiệt sự mong muốn hoàn thành xong gò bài bác luyện về mái ấm của tôi mà?

Từng người một ném chai nước uống trống rỗng vô thùng rác rưởi, rồi hùng hổ chuồn vô ngôi trường học tập với thế như sẵn sàng đi ra mặt trận. Trình Trì nghịch tặc trái khoáy bóng rồi vô tay, thế tự do thoải mái lòi ra một loại trọn vẹn mạnh mẽ và tự tin.

“Cố lên!” Thời Nhụy nhìn theo dõi bóng hình chúng ta động viên.

Mọi người xoay đầu lại vẫy vẫy tay với cô, Ngô Thiệu Châu nói: “Cảm ơn, chớ phiền lòng, chúng tôi ko hề áp lực nặng nề.”

Nguyên Lượng đẩy cậu ra: “Ông cảm ơn vật gì, tiếng tê liệt là phát biểu với ông sao?” Sau tê liệt cậu cười cợt tủm tỉm nhìn Thời Nhụy phát biểu, “Cậu yên lặng tâm chuồn, Shop chúng tôi tiếp tục chiếu cố anh Trì thiệt chất lượng tốt.”

“……” Muốn cô phiền lòng loại gì?

“Lão tử cần thiết cậu chiếu cố?”

Trình Trì tấn công vào sau cùng đầu cậu tao một chiếc, tuy nhiên nhìn qua loa không tồn tại vẻ gì là tức giận dỗi, ngược lại tâm lý của cậu tuồng như còn sung sướng, bóng rổ đang được xoay bên trên đầu ngón càng mượt nhưng mà rộng lớn.

Nhìn chúng ta chuồn vô sảnh ngôi trường, Thời Nhụy cũng đem theo dõi ly trà sữa rét quay trở lại trọ tại trường, mùi hương trà sữa rảnh nhạt nhẽo xung quanh quẩn ở chóp mũi. Cô nhẹ dịu nhấp một ngụm, khóe môi bất giác cong lên.

Thật ngọt!

Mỗi ngày vô giữa trưa ngôi trường học tập tiếp tục dành riêng đi ra một giờ đồng hồ nhằm vạc thanh, từng lớp thay cho phiên nhau trực ban thực hiện vạc thanh.

Hôm ni cho tới phiên của lớp tám, Tôn Bình lựa chọn nhì người chuồn là Dụ Vi và Thời Nhụy, chính vì cảm nhận thấy tiếng nói của nhì người đều tương đối tốt, hơn thế nữa giờ đồng hồ phổ thông của chúng ta vô cùng chuẩn chỉnh.

Đến giữa trưa, khi sẵn sàng tiếp cận chống vạc thanh, Dụ Vi đang được cố ý gọi Thời Nhụy chuồn nằm trong, cô tao nhịn nhường như đang được quên chuyện về cái hồ nước tê liệt.

Thời Nhụy ko cần là kẻ xấu xí tính, người không giống cười cợt với cô, cô sẽ không còn xử sự rét nhạt nhẽo với những người tê liệt, cho nên vì thế ở đầu cuối cô vẫn bị Dụ Vi kéo chuồn nằm trong cho tới chống vạc thanh.

Biểu hiện tại của Dụ Vi thực hiện người không giống hiểu nhầm rằng từ xưa đến giờ quan hệ của bọn cô vẫn chất lượng tốt rất đẹp, ko hề sở hữu chút sứt mẻ này.

Kịch bạn dạng vạc thanh được biết rất hay, phân trở thành nhì anh hùng AB, Dụ Vi còn cố ý nhường nhịn anh hùng A nhiều tiếng thoại cho tới cô, cố rất là đi ra vẻ bản thân là kẻ hùng vĩ.

Khi tiếng nói phái nữ nữ tính vạc đi ra kể từ lâu năm, phụ thân người group Trình Trì sửng oi.

Nguyên Lượng dựng lên lỗ tai: “Hôm ni đi học tất cả chúng ta vạc thanh hả, đó là tiếng nói của Tiểu Nhụy mái ấm ông cần không? Thật ngọt ngào!”

“Giọng phát biểu của Dụ Vi cũng ko xoàng, tuy nhiên ko biết vì như thế sao, ko cần thiết nghe giọng Tiểu Nhuỵ cũng thấy tự do thoải mái rồi.” Nguyên Lượng cười cợt xấu xí sờ sờ ngực bản thân, “Có người đang được ngứa ngáy khó chịu trong tim.”

Trình Trì liếc đôi mắt, thế lấy trái khoáy bóng rổ ném qua: “Ông ngứa domain authority cần không?”

Nguyên Lượng bắt lấy, cười cợt ranh mãnh: “Đúng trúng trúng, Tiểu Nhụy mái ấm ông người không giống ko được vấp vô, ko được phát biểu, nhìn cũng ko thể nhìn rộng lớn một thứ tự, này dám động vô cậu ấy.”

Sau khi vạc thanh đoạn, Dụ Vi ngỏ một bài bác hát 《 Light Chaser 》 thực hiện phần kết đôn đốc, nhì người chính thức nép dọn đồ vật sẵn sàng tách chuồn.

Dụ Vi đùng một cái nói: “Thời Nhụy, chuyện ngày tê liệt cho tới tớ nài lỗi, ko thực hiện rõ rệt chân tướng tá vấn đề đang được khiến cho cậu Chịu oan ức, vô nằm trong nài lỗi.”

“Chuyện đều đang được qua loa, tớ không thích nhắc nhở lại chuyện này.” Thời Nhụy rảnh nhạt nhẽo phát biểu.

Dụ Vi mang ra nửa tấm hình ảnh kể từ vô túi: “Ngày tê liệt, cậu thực hiện rơi tính năng này, tớ nhặt lại hùn cậu.”

Thực đi ra, nếu như tấm hình ảnh này sẽ không xuất hiện tại trước mặt mày cô một đợt tiếp nhữa, thì Thời Nhụy căn bạn dạng là đang được quên bản thân từng sở hữu 1/2 tấm hình ảnh tê liệt.

Xem thêm: kim phong ngoc lo

“Người vô tấm hình ảnh hình như thể Trình Trì, hình xăm bên trên tay cậu ấy vô cùng đặc biệt quan trọng.” Dụ Vi ăm ắp hàm ý nhìn cô.

“Vậy cậu sở hữu mến cậu ấy không?”

Cuộc thì thầm của nhì người bên trên đài vạc đi ra tương đối đầy đủ một chữ này, toàn bộ người xem ở sảnh bóng rổ đều lặng yên.