nữ phụ phản diện cô có độc

                                    
                                              

CHƯƠNG 1 – trùm cuối phản diện là quá tướng tá ngạo kiều (1)

Đường Hoan chuẩn bị bị tiêu diệt.

Bạn đang xem: nữ phụ phản diện cô có độc

Cô phạm phải bệnh dịch nan hắn, thời hạn sót lại không thực sự thân phụ mon. Khi sẽ có được giấy má chuẩn chỉnh đoán bên trên khám đa khoa, chân Đường Hoan dẻo quẹo, suýt nữa thì ngất lên đường.

"Haiz."

Nửa tối, Đường Hoan thở lâu năm một khá, tự động căn vặn phiên bản thân thích coi thân phụ mon cuối đời nên sinh sống thế này.

Người thông thường Lúc chỉ với sinh sống được thân phụ mon có lẽ rằng tiếp tục giành toàn cỗ thời hạn cho tới mái ấm gia đình, tuy nhiên cô...

Cô là một trong cô nhi bị vứt quăng quật kể từ nhỏ, cũng không tồn tại bè bạn sát bên, ngẫm lại thì nếu như thời nay bại liệt cô bị tiêu diệt, vững chắc cũng chẳng với ai bận tâm. Càng nghĩ về Đường Hoan càng cảm nhận thấy phiên bản thân thích thiệt thê thảm, u nó chứ, bên trên đời này nhiều kẻ ác vì vậy, vì như thế cớ gì nhưng mà cô – một thiếu hụt nữ giới mới nhất vô ĐH được nhì mon lại bắt gặp cần chuyện bị tiêu diệt tiệt này?

Trong lòng khích động, nước đôi mắt cứ thế lên cao.

[A! Nhân loại ngu xuẩn, bị tiêu diệt với gì kinh sợ, xoàng nhát!]

Bỗng nhiên "Đường Hoan" hừ rét một giờ đồng hồ, y chang người nhiều nhân cơ hội.

Xem thêm: quân hôn kéo dài

Kể cả Phượng Hoàng với là nhân cơ hội loại nhì tồn bên trên vô khung người Đường Hoan thì Đường Hoan vẫn mong muốn cho tới Phượng Hoàng nhì cái tát nhằm cô bé ấy chớ đột ngột xông rời khỏi phát biểu nhảm nữa.

Phượng Hoàng nhìn đời vày nửa con cái đôi mắt, với cô bé thì trừ phiên bản thân thích rời khỏi, toàn bộ quý khách đều là người ngu xuẩn.

Đúng vậy, trong cả nhân cơ hội công ty của cô bé - Đường Hoan cũng là người vừa vặn ngu xuẩn vừa vặn yếu ớt.

Đường Hoan vẫn luôn luôn ý thức được rằng bản thân không giống với quý khách, cô với nhì nhân cơ hội, một nhân cơ hội là phiên bản thân thích cô, nhân sót lại đó là Phượng Hoàng, tựa như với nhì vong hồn sinh sống nhờ vô một khung người vậy.

Đường Hoan ko nhằm ý cho tới con cái khổng tước đoạt kiêu ngạo quí xé X[1] này nữa, cô ngồi bên trên nệm, chính thức tự động nhìn lại phiên bản thân thích vô quãng thời hạn nhì mon kể từ lúc lao vào ĐH. Đường Hoan quí một không khí thật sạch sẽ tinh ma khiết của ngôi trường học tập, đùng một phát trừng trị sinh ra bản thân đang được đứng bên trên bờ vực tử vong, cô càng ko nỡ tách xa xăm. Nghĩ cho tới vị GS già nua vừa vặn tráng lệ và trang nghiêm lại hủ lậu vô giờ phẫu thuật, Đường Hoan đưa ra quyết định... sau thời điểm bị tiêu diệt, đem di thể[2] quyên tặng cho tới giáo sư!

Ai bảo GS đợt nào thì cũng quí xách cô rời khỏi thực hiện "tấm gương" phê bình trước cả lớp cơ chứ.

Cô tặng di thể cho tới GS, phía trên trái khoáy là một trong phần quà vừa vặn khắc sâu vào tâm trí lại cực kỳ vươn lên là thái!

Xem thêm: lâm quỳnh đam mỹ

Sau Lúc cô bị tiêu diệt, mặc dầu toàn bộ quý khách đều quên cô thì chắc hẳn rằng GS cũng vẫn luôn luôn ghi nhớ cho tới cô, ghi nhớ tương khắc cốt ghi tâm!

[Nhân loại ngu xuẩn, bổn Phượng Hoàng ko được cho phép cô thực hiện như vậy!]

Cho mặc dù nhân cơ hội loại nhì – Phượng Hoàng phát biểu với giọng cao ngạo tuy nhiên Đường Hoan vẫn tinh ma ý quan sát sự lập cập rẩy vô nằm trong khẽ khàng vô tiếng động ấy. Cô cực kỳ ưng ý. Vừa nãy còn phát biểu cô xoàng nhát, giờ nghe thấy cô mong muốn quyên tặng di thể cho những người tớ phẫu thuật thì lại kinh sợ hãi?