nợ em một đời hạnh phúc

                                    
                                              

"Mẹ con cháu sở hữu thực hiện món ăn ngon ko thế?"

"Cha con cháu mong muốn ăn tổ yến xào nên u con cháu đang khiến. Mẹ còn giúp nhiều số ngon lắm."

Bạn đang xem: nợ em một đời hạnh phúc

“Cha của con cháu thiệt niềm hạnh phúc.”

“Cháu cũng thấy vậy."

“Để mang đến phụ thân con cháu hậm hực một phen nên chú đưa ra quyết định tối ngày hôm nay tiếp tục cho tới mái ấm con cháu ăn ké, lấy tổ yến xào u con cháu thực hiện ăn vì như thế không còn.”

Bình Bình cũng cười cợt cười cợt, “Chú ăn ko không còn đâu. Mẹ con cháu thực hiện thật nhiều."

Nhiếp gia đại trạch, Thịnh Phương Đình cũng ko hoặc cho tới điểm này tuy nhiên người thực hiện đều xem sét biển cả số xe pháo, kể từ xa thẳm đang được tiếp đón, Open xe pháo rồi xin chào, “Thịnh tiên sinh đang được tới?"

Bình Bình bắt tay Thịnh Phương Đình cút vô phòng tiếp khách, rộng lớn lời nói, “Cha ơi, chú nhì cho tới." Không nghĩ về cho tới Nhiếp Vũ Thịnh đang được ở vô chống tiếp khách hàng, tuy nhiên người khách hàng này cư nhiên lại là Thư Cầm. Thịnh Phương Đình ko sẵn sàng chất lượng tư tưởng tự nhiên đứng thần người rời khỏi, nhì người đã và đang 3 năm rồi ko bắt gặp nhau. Thư Cầm quay trở lại kể từ Nội Mông, khi bại rời khỏi cút tách đứt từng cách thức liên hệ, một chút ít thông tin cũng không tồn tại, tuy nhiên rất lâu vẫn gọi điện thoại cảm ứng mang đến Nhiếp Vũ Thịnh. Lần này là sở hữu việc nên mới mẻ về, ko nghĩ về cho tới ở trên đây tiếp tục tái ngộ Thịnh Phương Đình, bất thần ko kịp sẵn sàng tư tưởng nên cả nhì người đều ngẩn rời khỏi.

Nhếp Vũ Thịnh cũng biết một chút ít về vượt lên trước khứ của nhì người bọn họ, đang được mong muốn thưa câu gì bại nhằm đánh tan khoảng không gian này thì đúng vào khi Đàm Tĩnh kể từ vô chống phòng bếp rời khỏi, “Có khách hàng nữa sao? A... là Tiểu Thịnh, vừa phải khi, tổ yến cũng chưng được rồi, người xem cùng với nhau ăn bữa cơm trắng cút."

Xem thêm: truyện hào môn kinh mộng

Thịnh Phương Đình cho tới lúc này vẫn đặc biệt khách hàng khí với Nhiếp Vũ Thịnh, tuy nhiên ngược lại đặc biệt lễ phép tắc với Đàm Tĩnh, “Chị dâu, An An đâu?"

"Lúc chiều ngủ một chút ít, đoán chừng lúc này còn ko dậy.”

Đàm Tĩnh vừa phải thủ thỉ vừa phải túa tạp dề bên trên người xuống, nằm trong người thực hiện bày bàn ăn, mới mẻ vừa phải ngồi xuống được một khi thì bảo kiểu bế một cô nhóc xuống,

“An An tỉnh rồi.”

Nhiếp An An mươi mon tuổi tác, domain authority dẻ Trắng nõn, người bắt gặp người mến, đang được ngậm ngón tay bậm bạp vô mồm, nước miếng đã và đang chảy xuống, một phía đang được nỗ lực bắt lấy vạt áo của Đàm Tĩnh. Đàm Tĩnh ôm con cái vô lòng, An An nhượng bộ như đặc biệt sung sướng, cười cợt nhoẻn với người xem.

Xem thêm: giả yêu thành thật

“Ngoan, An An." Thư Cầm vỗ vỗ tay, làm cho cô nhóc để ý, “Cô ôm con cháu giành được không? Ngày ngày hôm nay đó là phen trước tiên cô phát hiện ra con cháu, trước khi chỉ liếc qua hình ảnh thôi, khi bại con cháu còn đặc biệt nhỏ.

"Lúc này là hình ảnh chụp đẫy mon." Nhiếp Vũ Thịnh mỉm cười cợt, “Hình như ngày đẫy mon bại, tôi sở hữu gửi tin nhắn mang đến sở hữu bao nhiêu tấm hình."

"Lúc con cái bé nhỏ được một trăm ngày anh cũng đều có gửi hình ảnh qua chuyện, giọng điệu cực kỳ tự động mãn, còn thưa gì tuy nhiên coi An An mái ấm công ty chúng tôi, lớn mạnh chắc chắn tiếp tục đặc biệt xinh rất đẹp.” Thư Cầm căm hờn thưa, “Lúc ấy tôi đang được ở quần thể khai quật mỏ, ko biết trải qua chuyện từng nào là đau đớn, thấy hình ảnh phơi bầy nắng và nóng của mái ấm gia đình anh, thực sự là hận ko thể cất cánh về, nện mang đến anh một trận. Chúng tôi thì ở điểm bại Chịu đau đớn, anh thì ở trên đây tuy nhiên và lắng đọng chăm sóc."