nhất thế triêu hoa

Một câu này của hồ nước yêu thương tương tự một hòn đá thực hiện dâng lên ngàn tầng sóng(1), Tước Nhiên tức tức giận đến mức độ lông cũng dựng lên, nhị người phun những câu tệ kiêng dè về phía đối phương, mắng cho tới mắng lùi người nào cũng ko lúc lắc được tiện ngờ. Liễu Triêu Hoa từ từ ko Chịu đựng đựng nổi, sử dụng mức độ vung mạnh ống tay áo, đưa đến một trận lúc lắc động vào bên trong túi càn tinh. Hồ yêu thương kia hiển nhiên là tiếp tục với tay nghề, phen này giờ đồng hồ la hét vẫn vang lên không ngừng nghỉ, từng câu từng chữ đều tương tự đâm vô lòng Tước Nhiên.

(1) Nguyên gốc là “Nhất thạch kích khởi thiên tằng lãng”: là một trong những câu thành ngữ của Trung Quốc, tức là ném một tảng đá vô nội địa thực hiện sủi lên tầng đẳng cấp lớp váng bọt sóng, thông thường sử dụng đê ví von với cùng một lời nói hoặc một hành vi nhỏ tuy nhiên lại phát sinh phản xạ mạnh mẽ.

Bạn đang xem: nhất thế triêu hoa

Liễu Triêu Hoa nom bên trên đỉnh đầu Tước Nhiên với bao nhiêu cái lông vũ cũng dựng lên, biết nường ấy đang được tức tức giận vô nằm trong, đang được mong muốn lựa lời nói khuyên nhủ, nào ngờ Tước Nhiên mặc dù thế lại phin lên lúc lắc lấy túi càn tinh vô ống tay áo nường.Không thèm nhằm ý cho tới ánh mặt mày kinh ngạc của Liễu Triêu Hoa, Tước Nhiên hung hăng lấy túi càn tinh vứt bên trên mặt mày khu đất, nhảy lên giẫm vài ba loại. Thanh âm của con cái hồ nước yêu thương vào bên trong túi ngay lập tức yên ổn bặt.

Cho cho tới khi cảm thấy nỗi tức tức giận tiếp tục tan biến, Tước Nhiên mới nhất mỉm mỉm cười nhặt túi càn khôn bẹp dí bên trên mặt mày khu đất lên đem mang đến Liễu Triêu Hoa, mỉm cười tỏ vẻ quan hoài hỏi: “Không cảnh giác thực hiện dơ rồi, cũng muốn tao canh ty ngươi giặt một chút không?”

Liễu Triêu Hoa nom nụ mỉm cười quỷ dị của Tước Nhiên tuy nhiên sởn tua ốc, ngay lập tức fake cỗ cười cười hấp tấp vàng tịch thu túi càn tinh, trong tim âm thầm khoác niệm mang đến con cái hồ yêu xui xẻo lại quí rằng lời nói gian ác kia: “A, dơ cũng ko cần thiết vội giặt, tất cả chúng ta ăn cơm trắng trưa trước cút.”

Trong lúc ăn, Liễu Triêu Hoa len lén lấy một chút thực phẩm nhét vào bên trong túi càn khôn trong ống tay áo, Tước Nhiên cũng thực hiện như ko thấy, chẳng qua chuyện là khóe mắt phát rời khỏi hàn ý.

Hồ yêu thương vào bên trong túi mãi cho tới tối mới nhất phục hồi lại, Liễu Triêu Hoa đang được nửa ở nửa ngồi phía trên chóng xem sách, nghe thấy thanh âm phân phát rời khỏi kể từ cái túi ngay lập tức kề miệng sát vô nhẹ dịu hỏi: “Hôm ni thực hiện ngươi bị thương rồi sao? Có cần dung dịch trị thương không?”

Thanh âm từ túi càn tinh chợt yên ổn bặt, hồ nước yêu thương nghe rời khỏi là lời nói của Liễu Triêu Hoa mới nhất với chút buồn phiền nói: “Ngươi mau thả tao ra bên ngoài, cũng chính là vì thế ngươi, còn nếu như không tao cũng tiếp tục không xẩy ra thương!”

“Không được, trước lúc hồ nước gia gia tách ngoài trên đây, tao ko thể khiến cho ngươi chạy lung tung.” Liễu Triêu Hoa ko chút suy nghĩ ngợi ngay lập tức cự tuyệt.

“Vậy ngươi cứ như thế nhằm tao bị con cái khổng tước đoạt bại ức hiếp hả?” hồ nước yêu thương sử dụng lời nói bén nhọn quát tháo lên với Liễu Triêu Hoa.

Liễu Triêu Hoa thở lâu năm một giờ đồng hồ, với chút vạn bất đắc dĩ nói: “Ngươi ko chọc tức nàng ko được sao. Tộc nhân của nường đều không hề, chớ lấy chuyện này rời khỏi khích động nường, vày ko đến thời điểm bại chủ yếu ngươi cần Chịu đựng khổ sở.”

Hồ yêu thương vào bên trong túi mỉm cười mai mỉa một tiếng: “Được thôi, trước không còn bắt nường van lơn lỗi tè gia tao, tè gia tao tiếp tục tâm trí về yếu tố này một ít.”

Liễu Triêu Hoa bất lực nâng trán, dựa vào tính cách của Tước Nhiên, việc nường nói lời van lơn lỗi trước đối với mặt mày trời nhú kể từ phía Tây còn hãi kinh rộng lớn. Liễu Triêu Hoa giờ đây so với con cái yêu tinh này thiệt sự với chút ko biết phải làm thế nào, đành rằng sang trọng chuyện khác: “Nếu ngươi không xẩy ra thương tổn gì thì ngủ cút.”

“Tiểu gia không ngủ! Tiểu gia mong muốn ăn cơm! Ngươi ko khiến cho tè gia ăn cơm trắng, tiểu gia ngay lập tức rầm rĩ bị tiêu diệt ngươi” hồ nước yêu thương vào bên trong túi nhường nhịn như với chút hả hê rống lên. Liễu Triêu Hoa xoa xoa huyệt thái dương đang được lúc lắc lúc lắc, mệt mỏi lên tiếng: “Thức ăn tao đem mang đến ngươi khi trưa, ngươi ko ăn sao?”

Hồ yêu thương ngừng một ít, với chút chột dạ nói: “Ta ko ăn thực phẩm nguội! Ta mong muốn món ăn giá, mong muốn ăn thịt!”

Liễu Triêu Hoa nhịn xuống tức bực trong tim, mang ra thực phẩm ngày hôm nay nường len lén nhét vô vào bên trong túi càn tinh mới nhất phân phát sinh ra thực phẩm bị giẫm giẫm đến không còn hình thù hằn gì, trong tim nường khó tính ngay lập tức mắng: “Có thức ăn ngươi còn ko ăn! Ngươi với biết khi tao bắt gặp hồ nước gia gia, người đã trở nên đói bao nhiêu trăm năm, trong cả bùn khu đất còn rất có thể ăn! Ngươi như thế thiệt làm người thất vọng!”

Hồ yêu thương vào bên trong túi tĩnh lặng một ít, lại trầm trồ mặc kệ nói: “Dù sao tao cũng ko ăn thực phẩm nguội, nếu như ngươi ko mang đến tao thức tiêu hóa, thì coi như ngươi làm tao đói chết!”

Tước Nhiên ở lầu bên dưới nghe thấy giờ đồng hồ quát tháo khó tính của Liễu Triêu Hoa ngay lập tức mỉm cười hì hì dang cánh cất cánh lên, nhận ra vẻ mặt mày Liễu Triêu Hoa giàn giụa mỏi mệt mỏi, liền đỡ nường ở xuống, khóe đôi mắt liếc một chiếc, mỉm cười rằng “Triêu Hoa, tránh việc tức tức giận với nó, phó nó mang đến tao cút.”

“Lại là ngươi, con cái khổng tước đoạt thối này! Có khả năng thì thả tè gia rời khỏi tất cả chúng ta đàng đường kính trắng chủ yếu chính tấn công một trận! Nhân khi tè gia bị nhốt trong này tuy nhiên ức hiếp tè gia tao thì hoặc lắm à!” hồ nước yêu thương vừa phải nghe thấy tiếng nói của Tước Nhiên ngay lập tức xù lông lên, hùng hùng hổ hổ động che ko yên lặng.

Tước Nhiên nhìn túi càn tinh ko rằng lời nói nào là, Liễu Triêu Hoa thẳng đem túi càn tinh mang đến Tước Nhiên, ở cù sườn lưng lại coi như ko nghe thấy giờ đồng hồ kêu cứu vớt của hồ nước yêu thương bại.

Tước Nhiên tỏ vẻ đắc ý ưng ý, khóe đôi mắt tối tăm lóe lên hàn quang quẻ, nường ráng lấy túi càn tinh đang được toan cút, Liễu Triêu Hoa tự nhiên nói: “Hắn còn ko ăn cơm, Tước Nhiên, ngươi tùy tiện thực hiện đồ vật gi bại mang đến hắn ăn.”

Liễu Triêu Hoa ngừng lại một ít rồi rằng tiếp: “Nếu như hắn ko ăn, vô một mon cho tới cứ quăng quật đói hắn.”

“Biết rồi, ta tiếp tục mang đến nó ăn.” Ánh đôi mắt Tước Nhiên đem theo gót vẻ đắc ý như mong muốn nói ngươi rốt cuộc cũng rớt vào tay tao, ráng túi càn tinh tuy nhiên khóe mồm nhếch lên một nụ mỉm cười quỷ dị.

Liễu Triêu Hoa cù sườn lưng lại nên ko nhận ra, nghe thấy Tước Nhiên đáp ứng như vậy, ngay lập tức yên lặng tâm khiến cho nường đem túi càn tinh cút.

Sáng sớm ngày bữa sau, Liễu Triêu Hoa lấy lại túi càn tinh kể từ tay Tước Nhiên, còn còn chưa kịp mang đến vô vào ống tay áo, thì nghe thấy vào bên trong túi phân phát rời khỏi tiếng hét kinh kiêng dè và tức tức giận cho tới đỉnh điểm của hồ nước yêu thương kia: “Tước Nhiên, ngươi là loại tè kỹ nữ giới, tối ngày qua ngươi mang đến tao ăn loại gì!”

Liễu Triêu Hoa nghi vấn quan sát về phía Tước Nhiên, lại phân phát hiện nay khóe đôi mắt chân mày của đối phương đều đem theo gót vẻ đắc ý, phân minh là tiếp tục rời khỏi tay với con hồ yêu thương xui xẻo ở vào bên trong túi.

“Ngươi làm thế nào vậy?”

Câu căn vặn của Liễu Triêu Hoa vừa phải thoát khỏi mồm, mặt mày tai tiếp tục vang lên giờ đồng hồ la oai phong oái của hồ nước yêu thương kia: “Lão tử bị rụng lông! Là loại tè kỹ nữ giới Tước Nhiên bại hạ độc ta!”

Xem thêm: vụng trộm không the giấu đoàn gia hứa truyện chữ

Tước Nhiên nghe thấy thanh âm vô nằm trong tức tức giận của hắn thì tỏ vẻ mừng sướng bên trên nỗi nhức của những người khác: “Đáng đời!”

“Tước Nhiên.” Giọng rằng Liễu Triêu Hoa đặc biệt điềm đạm, tuy nhiên Tước Nhiên lại nghe được vô bại với điểm bất mãn.

Tước Nhiên bĩu môi, không tồn tại dự định vấn đáp Liễu Triêu Hoa, cù mặt mày qua chuyện một phía tỏ vẻ không thích rỉ tai.

Thanh âm khó tính cho tới giơ chân của hồ nước yêu thương vẫn kế tiếp vang lên, Liễu Triêu Hoa lại cao giọng hơn: “Tước Nhiên, giải dược.”

Tước Nhiên quay đầu lại thấy Liễu Triêu Hoa đang được điềm đạm nom bản thân, giọng điệu không được chấp nhận đối phương cự tuyệt, hốc đôi mắt nường ngay lập tức đỏ au lên, nghiêng đầu sang trọng nơi khác kế tiếp im thin thít.

“Tước Nhiên, đem giải dược rời khỏi trên đây.” tiếng nói của Liễu Triêu Hoa vẫn đặc biệt điềm đạm, nhưng một ít cũng ko nhân nhượng, ko mang đến Tước Nhiên với cơ hội lảng tách.

Tước Nhiên nổi tức giận, ném một viên dung dịch vô trong tim Liễu Triêu Hoa, đôi mắt đỏ au lên giậm chân nói: “Xem rời khỏi nó mới nhất thiệt sự là bạn hữu của ngươi, còn tao trọn vẹn ko phải!” dứt lời nói nổi xung đùng đùng quăng quật xuống lầu.

Liễu Triêu Hoa kềm chế sự tức bực, ném giải dược vào bên trong túi càn tinh, hồ nước yêu thương bên trong ngay lập tức trầm trồ mừng vẻ: “Khổng tước đoạt thối, phen này ngươi xui xẻo rồi!”

Rõ ràng là giọng điệu mừng sướng Lúc người không giống bắt gặp họa.

Thái dương Liễu Triêu Hoa lúc lắc lúc lắc, nường cũng ko khách hàng khí nữa, thẳng vứt túi càn tinh xuống chóng, giá buốt lùng nói: “Ngươi yên phận mang đến ta!”

Hồ yêu thương ở vào bên trong túi bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Có gì gớm ghê đâu.”

Liễu Triêu Hoa cũng khoác kệ hắn, coi như ko nghe thấy gì, ngồi lên xe pháo vòng mang theo thực phẩm của lão hồ nước yêu thương, cũng ko thèm hạ bất kể cấm chế gì trong phòng ngay lập tức thẳng thoát khỏi cửa ngõ.

Liễu Triêu Hoa vừa phải mới nhất cút ngoài thì Liễu Triêu Dương hưng phấn phi vào đem theo một không nhiều mơ mới nhất hái mong muốn lấy mang đến muội muội, nào ngờ vô chống lại không thấy Liễu Triêu Hoa đâu, Liễu Triêu Dương với chút tổn thất hứng tiếp sau đó tầm mắt nường xem qua cái túi càn tinh bịa đặt bên trên chóng.

Thật rời khỏi thì Liễu Triêu Dương tiếp tục thấy quí cái túi này kể từ lâu rồi, đó là loại mà chưởng môn thân phụ mang đến Liễu Triêu Hoa nên chắc chắn rằng cần là loại cực phẩm. Lúc trước nhị tỷ muội còn xa xăm kỳ lạ cùng nhau, Liễu Triêu Dương mặc dù mong muốn mượn Liễu Triêu Hoa về coi đùa nhị ngày tuy nhiên lại trầm trồ coi thường thường không thèm. Mà lúc này mối liên hệ của nhị tỷ muội tiếp tục đảm bảo chất lượng rất nhiều, nàng lại cảm nhận thấy ngượng ngùng không thích mượn của Liễu Triêu Hoa, rộng lớn nữa thời gian giảo qua chuyện nường cũng luôn luôn tất bật, từ từ cũng quên luôn luôn chuyện này.

Bây giờ chiếc túi ở tức thì trước đôi mắt, nường mới nhất ghi nhớ rời khỏi. Liễu Triêu Dương nom xung quanh một ít xác lập Liễu Triêu Hoa không tồn tại ở trên đây, sự tò mò và hiếu kỳ rục rịch trong tim, ko biết Liễu Triêu Hoa chứa chấp lấp liếm cái gì bên phía trong.

Liễu Triêu Dương tiện tay ráng túi lên, thiệt cảnh giác ngỏ rời khỏi một khe hở, ko kịp nhìn vô bên phía trong thì trước đôi mắt nường tự nhiên hiện thị lên một tia sáng trắng lóa. Nàng còn còn chưa kịp cảm nhận thấy bất ổn thì sau gáy chợt đau nhói, trước đôi mắt tối sầm lại, tiếp sau đó ngay lập tức mê man ngất xỉu.

Liễu Triêu Dương ngất xỉu bên trên mặt mày khu đất, một phái nam tử khoác bạch hắn vừa phải cút vòng quanh người nường đánh giá vừa phải lẩm nhẩm một mình: “Liễu Triêu Hoa rõ rệt là một người què mà!”

Đi xung quanh nhị vòng, phái nam tử bại ồ lên một giờ đồng hồ, ghé sát vô người Liễu Triêu Dương vừa hít hà bao nhiêu tương đối vừa phải lẩm nhẩm nói: “Không đích thị, bên trên người Liễu Triêu Hoa không tồn tại mùi hương son phấn.”

Nam tử để ý một hồi lâu mới nhất với phản xạ, té ra ko cần là và một người, vậy rốt cuộc với nên giết mổ người này không?

Hắn cảm nhận thấy đặc biệt khó khăn xử nên lâm vào tình thế suy tư một ít, nom người phía trên mặt mày khu đất có dung nhan kiểu như Liễu Triêu Hoa cho tới chín mươi chín Xác Suất, vô lòng hắn âm thầm suy nghĩ, người này chắc chắn là tỷ muội của Liễu Triêu Hoa, nếu như giết mổ nường tao, người què bại chắc chắn tiếp tục tức tức giận.

Nam tử suy nghĩ một hồi, gặm răng ngán chán nản phất phất tay áo: “Thôi, thôi! Hôm nay cứ coi như thể ko thấy người này.” Dù sao người què bại cũng ko làm những gì thiệt sự tác động cho tới việc của hắn, không chỉ có thế nghe khẩu khí của nàng dường như thể còn mong muốn canh ty hắn.

Sau Lúc suy nghĩ thông trong cả, phái nam tử bại với chút buồn phiền thẳng hóa trở thành một đạo bạch quang quẻ phi trực tiếp lên trời.

Liễu Triêu Hoa cho tới đem cơm trắng đoạn, tâm sự với lão hồ nước yêu thương một hồi, tiếp sau đó mới nhất vừa về cho tới núi Chính Nguyên thì nghe thấy từng núi đều là giờ đồng hồ reo hò hưng phấn lếu tạp của những môn sinh. Trong lòng thấy phiền lòng, nường kéo một người lại căn vặn mới nhất biết, té ra là nhị đại trưởng lão vừa phải bắt được một con cái hồ yêu cho tới khiêu hấn. Hơn nữa những trưởng lão tiếp tục ra quyết định tiếp tục sử dụng nó làm quan yêu thương của đại hội so sánh tài tiên lần tới đây.

Tin tức này giống như sét tấn công thân thiện trời quang quẻ, Liễu Triêu Hoa nhanh gọn điều khiển xe pháo vòng cất cánh về tè viện của tôi, vừa phải lên lầu ngay lập tức phân phát hiện nay Liễu Triêu Dương ngất xỉu nhân sự phía trên mặt mày khu đất. Nàng hấp tấp vàng cho tới sát đem ngón tay dò thám tương đối thở của tỷ tỷ, khi phân phát hiện nay Liễu Triêu Dương vẫn còn thở, nường mới nhất giật thột nhận biết những giọt mồ hôi giá buốt tiếp tục ướt sũng một mảng sau sườn lưng.

Tim đập dần dần trầm lắng, mặc dù tiếp tục biết trước thành phẩm, Liễu Triêu Hoa vẫn ôm một tia mong muốn ráng lấy túi càn tinh, nhẹ dịu ngỏ ra…

Xem thêm: mang thai trước khi ly hôn

Không thấy hồ nước yêu thương đâu cả.

Biết được điều này làm cho Liễu Triêu Hoa gần như là thấy vô vọng, hồ nước yêu thương kia nhất toan có khả năng sẽ bị tra tấn một trận, mặc dù thực hiện quan lại yêu thương, kết viên sau cùng còn nếu như không cần là bị tiêu diệt trận thì cũng tiếp tục phát triển thành linh thú bị hạ khế ước, nửa đời sau cũng chỉ rất có thể sinh sống kiếp nô dịch cho những người không giống.

Cho mặc dù là kết viên gì so với hắn cũng là một trong những thảm kịch.