nhật ký theo đuổi vợ cũ của đông tổng

Anh ko hề hoặc biết đàng sau sống lưng bản thân đem 2 cô nàng đang được chú ý nhìn anh. Một người nhìn anh với ánh nhìn giàn giụa coi thường bỉ, người còn sót lại nhìn anh với ánh nhìn đượm buồn.

"Này cậu thấy không khiến nghiệp mang lại hàng tá giờ bị ngược báo. Đáng lắm." tiếng nói vạc đi ra từ 1 cô nàng.

Bạn đang xem: nhật ký theo đuổi vợ cũ của đông tổng

Cô gái này là bạn tri kỷ của Yên Nhi - Đường Hoa Kỳ vị tè thư quyền quý và cao sang căn nhà Đường gia.

Yên Nhi nhìn bóng sống lưng của anh ấy trong tâm địa rối bời, cô chỉ lạnh lùng đáp "Ừ."

Đường Hoa Kỳ nghe vậy nhìn cô, rồi thở nhiều năm, lôi Yên Nhi lên xe pháo xe taxi.

Yên Nhi cứ nhìn anh, nhìn bóng sống lưng ấy, cô ghi nhớ về khoảng chừng thời hạn bản thân ở trong nhà Đông gia. Bất giác, giọt lệ kể từ khóe đôi mắt chảy xuống, cô giật thột vươn tay vệ sinh nó chuồn. Cô ko biết bản thân nên làm những gì thời điểm hiện nay. Hỏi cô yêu thương anh không? Đương nhiên là cô, đoạn tình thương này cô mong muốn buông tuy nhiên lại thực hiện ko được.1

Nhưng chất vấn cô hận anh không? Đương nhiên là đem, cô hận anh, hận anh đã từng thương tổn thương yêu cô giành riêng cho anh, hận những việc anh thực hiện. Cô ko biết làm những gì, cô một vừa hai phải yêu thương, một vừa hai phải hận anh. Tình yêu thương rất rất rất đẹp tuy nhiên sao lại tàn nhẫn vì vậy. Lòng cô tràn trề rối bời.

Đường Hoa Kỳ thấy cô vì vậy, cô ấy phát biểu

"Yên Nhi, tớ biết cậu còn yêu thương Đông Thiên Hoàng tuy nhiên nhưng mà Yên Nhi này, đến thời điểm nên buông vứt rồi. Cậu hãy ghi nhớ cho tới những tháng ngày anh tớ làm những gì với cậu, cậu ghi nhớ cho tới những điều, hành vi nhưng mà anh tớ thực hiện. Tình yêu thương của cậu trao chuồn tuy nhiên nhận lại toàn ngược đắng."

Cô nghe vậy, mỉm cười nhãn phát biểu "Tớ biết bản thân nên buông vứt tuy nhiên thương yêu là loại nhưng mà người tớ phát biểu mong muốn buông là buông được."

"Yên Nhi, thương yêu mong muốn buông hay là không tùy vô người sở hữu của chính nó. Chủ mong muốn buông thì tiếp tục thực hiện được. Cậu hiểu ý tớ không?"

"Ừm. Tớ hiểu." Cô tảo quý phái phía cửa ngõ xe pháo, quan sát về không gian gian ngoan to lớn.

"Ừ, thôi phấn khởi lên chuồn, tất cả chúng ta chuồn sắm sửa xử lý u sầu." Nói rồi, Đường Hoa Kỳ la rộng lớn.

"Bác tài, cho tới trung tâm thương nghiệp." .

||||| Truyện đề cử: Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt) |||||

Hai cô nàng, bên cạnh nhau phấn khởi đùa bên trên xe pháo. Tại một điểm không giống, vô căn chống đem người con trai đang được quỳ bên trên sàn căn nhà giá tiền. Một giọng trung niên vang rộng lớn cả căn chống.

"Đông Thiên Hoàng, ngươi biết sai chưa?"

Xem thêm: nữ vương trà xanh ở thập niên 70

"Dạ rồi ạ. Con biết sai rồi." anh cúi đầu phát biểu.

"Mày nhưng mà biết sai thì ngươi sẽ không còn thực hiện đi ra cái hành vi như vậy. Ly thơm chuồn, giải bay mang lại con cái nhỏ xíu. Nó còn cả cuộc sống rất đẹp phía sao."

"Không, con cái ko ly thơm." anh nghe vậy, hốt hoảng phát biểu.

"Im mồm, ngươi không tồn tại quyền nhằm phát biểu."

"Con thà bị tiêu diệt chứ không cần ly thơm."

"Vậy nhưng mà bị tiêu diệt chuồn, bị tiêu diệt quoách mang lại kết thúc." Ông Đông quát lác rộng lớn.

Nói kết thúc, ông quay trở về nhìn quản ngại gia phát biểu.

"Quản gia đem giấy tờ ly thơm của tụi nó đi ra tòa chuồn. Mai phán xét."

"Vâng" quản ngại gia đáp cúi đầu rời chuồn

Anh ngờ ngạc thiếu hiểu biết chuyện gì, hai con mắt chim ưng đăm chiêu quan sát về khoảng chừng trống không vô hồn đang được tâm trí chuyện gì cơ. Trong đầu hiện thị lên muôn màng lốt chấm chất vấn, tự động chất vấn bản thân.

"Giấy ly thơm của tụi nó? Mình đã ký kết giấy tờ rồi sao, ký lúc nào. Mình và cô ấy vẫn còn đó bà xã ông chồng nhưng mà."

Anh đang được tâm trí chợt một tia sáng sủa lóe sáng sủa, anh chợt ghi nhớ lại chuyện hôm ấy. Tối hôm cô rời chuồn nhằm lại mang lại anh tờ giấy tờ ly thơm đang được đem chữ ký của cô ấy. Anh ngờ ngợ cố ghi nhớ về hồi ức ngày ấy. Giây tiếp sau anh nhảy dậy, hơ hải đuổi theo quản ngại gia nhằm lại đàng sau khuôn mặt mũi bất thần và giờ gọi của ông Đông.

"Thằng nghịch tặc tử, ngươi chuồn đâu, tao mang lại ngươi chuồn ko."

"Thằng cơ đứng lại. Nhanh."

Xem thêm: nữ phụ văn np làm sao để sống

"Khụ… khụ…khụ, ngươi chuồn đâu. Đứng lại đó…"

Giọng phát biểu cơ nhỏ dần dần theo đuổi bất chân của anh ấy. Khoảng rời ra dần dần, xa cách dần dần.

Anh cuống quýt đuổi theo quản ngại gia, cho tới trước của doanh nghiệp anh chạm nên một cô nàng, khi ấy từng hành vi của anh ấy đều tạm dừng.