ngông cuồng cùng em

Đêm mưa điểm trấn cổ Lâm Lang, con xe tạm dừng, một cô bé nhỏ tầm mươi tuổi hạc nhập cỗ phục trang white color trình diễn hí Quan âm, bên trên tay vắt cái mặc dù, phi vào nhập mùng mưa, rồi tạm dừng bên dưới túp lều tủ mồm giếng ở bên cạnh cây cầu đá. Tại điểm bại, mang trong mình 1 cậu bé nhỏ trạc tuổi hạc cô, nhập tay ôm bo bo lọ tro cốt, bị đám trẻ con đồng trang lứa một vừa hai phải tấn công một vừa hai phải mắng, ấn đầu cậu xuống làn nước điểm mồm giếng.

Cậu nhóc đang được không hề mức độ lực nhằm kháng trả. Điều có một không hai hoàn toàn có thể thực hiện đơn giản sử dụng tấm thân thiện gầy guộc gày gò nhơ nhớp nhằm bảo đảm an toàn lọ tro cốt của bà nước ngoài đang được ôm nhập lồng ngực cho tới Lúc đám trẻ con đùa ngán, tấn công ngán rồi giải thể.

Bạn đang xem: ngông cuồng cùng em

Lâm Thanh Nha bước vào mặt mũi phía cậu, ko màng cho tới cỗ ăn mặc quần áo Quan Âm bên trên người đã trở nên bùn lội dính không sạch, rồi lạng lẽ đứng nhìn.

Cậu bé nhỏ nhập cỗ dạng nhơ nhuốc nhất, thảm sợ hãi nhất tuy nhiên lại đối lập cô tự góc nhìn nụ cười cợt mỉa mai: “Nhìn loại gì?”

Cô bé nhỏ ko vấn đáp nhưng mà chỉ chìa đi ra cái khăn tay, hùn cậu vệ sinh tinh khiết lọ tro cốt bị dính không sạch.

Từ hôm đấy, trấn cổ Lâm Lang của Dục Diệc xuất hiện nay một vị Bồ tát sống: Lâm Thanh Nha cho tới Lâm Lang cổ trấn bái sư, theo đuổi học tập Côn kịch. Cô bé nhỏ nhu mì, không nhiều thưa tuy nhiên đem hai con mắt hạnh sáng sủa ngời êm ấm. Cô bé nhỏ ko hoặc biểu lộ tình thương tuy nhiên luôn luôn là kẻ trị khuẩn, trét dung dịch từng khi Dục Diệc tấn công nhau; là kẻ phê bình, uốn nắn nắn cậu vứt thói lưu manh; nấu nướng cho tới cậu chén sủi cảo nhập tối uỷ thác thừa; và là kẻ mặc dù trải qua quýt bao lâu vẫn luôn luôn đỏ lòm mặt mũi trước những câu nô đùa cao bồi của cậu.

Một tối nọ, tè Quan âm của cậu lại lừa “bán” cậu về lại ngôi nhà chúng ta Đường, điểm nhưng mà, trước lúc vứt trốn về trấn Lâm Lang với bà nước ngoài, cậu đang được cần trải qua quýt một tuổi hạc thơ thảm khốc, thực hiện đồ dùng đùa cho tới đứa em trai nằm trong thân phụ không giống u thả cửa tra tấn, và bên dưới góc nhìn hờ hững đem kệ sinh sống c không còn của những người dân rộng lớn được gọi là “gia đình” của cậu.

Từ bại, địa ngục thế gian của cậu chính thức, ko cần tự đòn roi vọt, tự sỉ nhục, nhưng mà tự nhung ghi nhớ, tự khát vọng hội ngộ.

“Bác sĩ của Mạnh Giang Dao gọi cho tới thưa tôi đem dịch, dịch ko nhẹ nhõm, ko tu dung dịch hoàn toàn có thể có khả năng sẽ bị đ iên. Tôi biết những loại thuốc chữa bệnh bại, chúng ta thưa tu nhập trí ghi nhớ tiếp tục sút giảm, tiếp tục quên tổn thất thật nhiều chuyện. Cho nên tôi ko tu.

Dù sao thì tôi ko kinh hãi bị đ iên, cũng ko kinh hãi c không còn.

...Nhưng tôi kinh hãi quên tổn thất cô ấy.”

Kể kể từ bại Đường Dục đắm chìm ngập trong toàn cầu thảm khốc của chủ yếu bản thân. phẳng bảy, tám năm bị cô vứt vứt, hắn vô tình trong cả với phiên bản thân thiện, đ iên cuồng thao tác làm việc, đ iên cuồng trả thù địch rồi tiếp cận đỉnh điểm, lưu giữ nhập tay phục vụ phó quản trị điều hành quản lý của tập đoàn lớn mái ấm gia đình Thành Thang.

“Bảy năm.

Hai ngàn năm trăm ngày.

Sáu mươi ngàn giờ đồng hồ đồng hồ thời trang.

Ba triệu sáu trăm ngàn phút”.

Nỗi ghi nhớ em gửi gắm nhập những tranh ảnh vẽ em nhưng mà tôi quý rộng lớn sinh mạng. Ngày này bại, nếu như được hội ngộ, tôi tiếp tục cho tới em coi. Liệu em tiếp tục hiểu lòng tôi? Liệu em sẽ không còn vứt vứt tôi đợt nữa?

Ai cũng biết quãng đàng ấy nhiều năm ra làm sao. Nhưng không chỉ có nhiều năm, tuyến đường của Đường Diệc còn ngập nhập bi thương và nhung ghi nhớ.

Những gì treo bám hắn là ngày ngày tối đêm nằm trong lòng ranh giới tươi tắn và láo độn. Có những cơn ác mơ, hắn coi tra tấn là nụ cười. Có những niềm mơ ước phát hiện ra cô, hắn coi này đó là tưởng thưởng...

Năm mon thay đổi, xuân qua quýt xuân lại tuy nhiên người thì vẫn như vậy, đ iên cuồng, mỏi mòn. Thứ Đường Diệc ko kinh hãi nhất là c không còn. Nhưng hắn cũng không thích c không còn, vì như thế kinh hãi c không còn chuồn rồi, tiếp tục vĩnh viễn tổn thất cô...

Người tớ bảo Đường Diệc dầu muối bột ko ăn, chỉ mến nhìn phục trang màn trình diễn hí kịch của phụ phái nữ. Chính vì vậy khá nhiều người chào hắn chuồn coi kịch. Nào đem ai biết, nhạc một vừa hai phải lên hắn đang được ngủ tổn thất. Đời này, hắn coi kịch cũng chỉ vì như thế người trong tim hắn trình diễn kịch. Mà ngẫu nhiên ai không giống đứng bên trên Sảnh khấu đều thực hiện hắn ghi nhớ cô.

Xem thêm: hân hoan đam mỹ

“Từ ni tớ không đủ can đảm nhìn Quan âm…” Bởi vì… e kinh hãi tiếp tục lại ghi nhớ cho tới người xưa… (1)

Cho cho tới một ngày nọ, đem người lại kéo hắn chuồn coi kịch. Nhạc nổi lên, người bước đi ra Sảnh khấu… Chú chó Tiểu Diệc vốn liếng ở ngoan ngoãn ngoãn mặt mũi chân hắn đột nhiên trở triệu chứng, sủa cho tới dọa dẫm người rồi nhảy xẻ lên Sảnh khấu. Còn hắn… c không còn sững…

Người bên trên Sảnh khấu, tè Quan âm của hắn… Lâm Thanh Nha đang được về bên.

Bảy năm nhiều năm bị tra tấn tự khổ đau, quáng gà mịt… Câu chuyện xa xưa là gì nhằm cô vứt hắn đi ra đi? Vì sao cả bảy tám năm trời chúng ta lại ko hề tìm hiểu nhau? Điều gì tiếp tục chờ đón chúng ta, Lúc cô đang được đem ông xã ko cưới tự mái ấm gia đình sắp xếp, còn hắn đang trở thành một nhân loại tuyệt tình, đ iên cuồng chẳng nể mặt mũi ai.

Năm xưa, hắn kinh hãi bùn lội nhơ nhớp của tớ tiếp tục dính không sạch tuyết trắng; kinh hãi con cái ác q uỷ nhập bản thân tiếp tục kéo tè Quan âm nằm trong xuống địa ngục.

Nhưng rồi, hắn vẫn tổn thất cô.

Giờ trên đây, bùn đem bùn, tuyết đem tuyết; mặc dù là dính không sạch hoặc uỷ thác hòa, hãy nhằm bùn nhơ và tuyết White hòa quấn cùng với nhau. Hắn sẽ không còn đem kệ sinh sống c không còn của phiên bản thân thiện nữa. Bởi giờ trên đây, điểm nhưng mà hắn mong muốn cho tới ko cần là địa ngục, nhưng mà là thế gian này, điểm đem cô, điểm chúng ta đem nhau, điểm nhưng mà đem người thực lòng thương cảm hắn, và đem người cần thiết hắn chở tủ một đời.

“Em yêu thương anh, cầu ước toàn cầu cũng tiếp tục thương cảm anh, Đường Diệc.”

Còn anh,

“Anh sử dụng một đời dẫu nhiều năm dằng dặc hoặc cụt ngủi,

Tỏ tình với em.”

***

“Ngông cuồng nằm trong em” được viết lách với toàn cảnh tám năm tiếp theo, Lâm Thanh Nha về bên và vô tình hội ngộ Đường Diệc. Từng trang truyện lật giở tiếp tục trả lời mẩu chuyện quá khứ vì như thế sao chúng ta lại tách vứt nhau và viết lách tiếp mẩu chuyện thương yêu của nhì nhân loại trọn vẹn trái lập, như bùn và tuyết, như băng và ánh mặt mũi trời.

Vẫn là vật liệu ngông cuồng độc cướp yêu thương mến của Khúc Tiểu Khúc, với “Ngông cuồng nằm trong em”, người sáng tác thực sự hòa quấn được thân thiện cục cưng và ác q uỷ, thân thiện đ iên cuồng và nhẹ nhõm êm ả, thân thiện thương yêu và khát vọng.

Tình yêu thương của mình chính thức kể từ lần thứ nhất chạm mặt, Lâm Thanh Nha mang trong mình 1 cỗ phục trang trình diễn Quan âm bước vào cạnh hắn; tiếp nối đuôi nhau Lúc chúng ta hội ngộ nhau, Lâm Thanh Nha nhập phục trang Đỗ Lệ Nương đứng bên trên Sảnh khấu hát vở kịch vĩ đại về thương yêu “Mẫu Đơn Đình”.

Những tình tiết tôn vinh văn hóa truyền thống được đan ghép kha khá phải chăng, một vừa hai phải thể hiện nay được nét xinh của anh hùng, một vừa hai phải thể hiện nay được khát vọng vực dậy nền văn hóa truyền thống Côn kịch (2) vốn liếng đang được dần dần mai một của Trung Quốc. Mặc mặc dù một vài ba đoạn tưng bốc đem phần quá trớn, tuy vậy nhìn bao quát nội dung đan ghép đầy đủ khôn khéo, cơ hội truyền đạt không khiến không dễ chịu, bên cạnh đó cũng thực hiện người gọi làm rõ rộng lớn về mô hình văn hóa truyền thống này.

_____

(1): Trích tiếng Lương Sơn vịn nhập vở Lương Sơn vịn, Chúc Anh Đài

Xem thêm: cứu vớt nam phụ đáng thương

(2): Côn kịch là một trong những mô hình hí kịch truyền thống lâu đời của Trung Quốc, vốn liếng Thành lập và hoạt động và cải tiến và phát triển kể từ rất rất sớm. Cho cho tới thời ngôi nhà Thanh Lúc những đoàn Kinh kịch, vốn liếng cũng đều có xuất xứ kể từ Côn kịch nhập Kinh trở thành và cải tiến và phát triển, Côn kịch mới mẻ dần dần nhường nhịn lại địa điểm của tớ cho tới Kinh kịch vốn liếng trở thành thịnh kể từ tiến độ này.

“…”: Trích kể từ phiên bản trả ngữ nhưng mà reviewer đang được đọc: Malibu

*Cover chỉ mang tính chất hóa học minh họa cho tới bài xích viết