nên gọi anh là thầy hay chồng

Tôi khoanh tay bó chân với những điều trách cứ cứ vô lý và xéo sắc của thầy, chỉ biết thở lâu năm rồi yên lặng ko biết cần thưa gì rộng lớn. Thầy lưu giữ cằm tôi kéo lại sát sát mặt mũi ổng, tay fake lên vuốt ve sầu má tôi nâng niu như cái gì ê quý giá chỉ. Mũi thầy cạ cạ quẹt quẹt lên mũi tôi đong tràn thương cảm nhẹ nhàng giọng nói:

- Em biết không? Em là cô nàng nhưng mà thằng nam nhi nào là xúc tiếp rồi muốn làm chở che, đảm bảo cho tới em. Nhưng anh thì mong muốn người ê đơn giản bản thân anh thôi. Bởi vậy, chớ cho tới anh ăn “dấm chua”, anh chịu đựng ko nổi đâu.

Bạn đang xem: nên gọi anh là thầy hay chồng

Tôi nom thầy, lòng khẽ lắc động từng nhịp. Thầy thưa vậy là thầy tiếp tục ghen ghét Lúc tôi xúc tiếp với những người nam nhi không giống sao? Thầy yêu thương tôi sao? Đang tính há mồm thưa gì ê thì bụng tôi đột nhiên kêu “ ọt”, đánh tan khoảng không gian ngôn tình này. Tôi xấu xí hổ nom thầy, còn ổng thì đang được trìu mến con quay ngoắt 180 chừng khó chịu với tôi:

- Nãy giờ về ko ăn cơm trắng sao? Trời ơi loại con cái heo hỏng đốn này.

Rồi ổng fake tay vỗ nhập mông tôi tấn công “ bốp bốp” 2 trừng trị thực hiện tôi cần la lên ”ây da”, tiếp sau đó mới nhất chịu đựng thả xuống cho tới tôi cút, luôn luôn nhớ cọc cằn:

- Ra ăn cơm trắng cút, làm mất đi cả hứng.

Tôi vui vẻ mừng nhảy chân sáo ra phía bên ngoài phòng bếp vì như thế bay được kiếp nàn rồi. Cầm tô cơm trắng tiêu hóa lành lặn cành moi vì như thế đang được quá đói bụng. Từ ngày ở với thầy, được ổng săn bắn sóc và húp dung dịch té thường xuyên, tôi ăn và ngủ nhiều hẳn nên bụng thấy đói trong cả. Thầy vô cùng ưng ý về tôi thế này, lại càng kêu dì Phương nấu nướng nhiều số ngon cho tới tôi rộng lớn, ko khéo trước sau gì tôi cũng tiếp tục lăn kềnh tổn thất.

Trước Lúc cút ngủ, tôi phát âm lại luận văn môn Triết của tôi vì như thế chuẩn bị sửa nộp cho tới điểm rồi. Thầy tắm cọ kết thúc bước đi ra, xối 1 ly nước fake lên mồm húp tuy nhiên đôi mắt vẫn đăm đăm nom tôi hồi lâu rồi hỏi:

- Chưa cút ngủ sao?

- Em chuẩn bị xong xuôi rồi, thầy ngủ trước cút.

Tôi vấn đáp thầy tuy nhiên tay và đôi mắt vẫn dán lên screen máy vi tính, ngồi ở sofa phát âm phiên bản Word sửa đổi cho tới tháo lui. Do quá để ý, tôi ko biết ông thầy già nua kể từ lâu đang được ghé đầu hâu phương coi tôi làm cái gi và loại tính bao đồng nhiều chuyện vẫn ko bỏ:

- Em dàn trang thế này là ko được rồi, hôm bữa tôi chỉ rồi ko ghi nhớ hả, đồ vật lì lợm.

Tôi con quay ngoắt lại, nom thầy tức tối:

- Thầy kệ em cút, thầy cút ngủ cút, kể từ từ em chỉnh lại. Có thầy em ko thực hiện được đâu.

Ổng fake cằm dựa lên vai tôi, hương thơm dầu gội thơm ngát phức lan toả. Thầy con quay mặt mũi hít nhẹ nhàng lên má tôi 1 loại nhưng mà nũng nĩu như một đứa con trẻ, khác hoàn toàn tầm vóc hổ báo thông thường ngày, nom dễ thương cho tới giắt cười:

- Không đem em anh ngủ ko được. Lên nệm ở với anh cút.

- “Nhưng em ko xong xuôi nhưng mà.”Tôi nhăn nhó vấn đáp, còn thầy thì vùi nguồn vào cổ tôi hít hà domain authority thịt thực hiện tôi nhột ko chịu đựng nổi nhíu người lại.

- Mai thực hiện tiếp, cút em.

Nói rồi ổng fake tay gập screen máy vi tính xuống xong để nó lên bàn, mũi vẫn cọ quẹt bên trên cổ khiến cho tôi cần nhảy mỉm cười đẩy đầu ổng ra:

- Thôi nhưng mà thầy, em nhột.

Thầy vòng đeo tay bế thốc tôi về nệm, tôi ngượng ngùng nom thầy xẻn lẻn, nhập đầu lại nảy đi ra 1 vài ba tâm lý. Chúng tôi chuẩn bị xẩy ra chuyện ê nữa sao? Có cần thầy chỉ thèm muốn thể xác tôi không? Tôi chính thức nơm nớp sợ hãi ko thất bại kém cỏi lần thứ nhất, trong tâm địa đem chút khơi dậy.

Khi thầy lưu giữ đôi tay tôi phía bên trên đỉnh đầu rồi đè body của ổng lên trên người tôi. Tôi trầm mặt mũi xuống, thấp giọng mong muốn chất vấn 1 câu nhằm mong muốn biết đáp án đúng chuẩn cho tới ngoài tơ vương vãi trong tâm địa.

- Thầy.

- Hửm?

- “Có cần..?” Tôi ngập ngừng nom thầy nửa mong muốn chất vấn nửa mong muốn ko. Ông thầy già nua dê đang được vân vê khung người tôi chính thức gắt kỉnh:

- Gì nữa?

Xem thêm: yêu ai em mới hạnh phúc

- Em là gái bao của thầy hả?

Đôi đôi mắt tôi thê lương bổng nom trực tiếp nhập hai con mắt đang được đục ngầu của thầy. Thầy sững người lại như thể ko tin cậy nổi tôi rất có thể chất vấn câu ê. Tròng đôi mắt đang được u ám đột nhiên bừng sáng sủa nom đăm đăm tôi. Ổng ko thưa gì cả cũng chả nối tiếp làm cái gi nữa nhưng mà nằm ngửa lưng qua chuyện lân cận tôi. Tay fake lên trán day 2 thái dương rung lắc đầu mỉm cười cay đắng, mồm nhâm nhẩm thưa 1 mình:

- Chắc tui điên tổn thất. Kêu nó tự động tâm lý nhưng mà nó suy nghĩ cho tới giống như gì trở nên đi ra gái bao của tôi luôn luôn thế này, trời khu đất ơi là trời! Ai cho tới tui hiền lành đây?

Tôi nhỏm đầu dậy, khuôn mặt mũi thơ ngây vô số tội nom thầy ngơ ngác:

- Không cần hả thầy?

Ổng kê gối cho tới cao đầu, lông mày thì nhíu tuy nhiên mồm thì mỉm cười chất vấn ngược lại tôi:

- Em tâm lý sao nhưng mà thưa em là gái bao của tôi vậy? Nghe mong muốn xán cho tới vài ba trừng trị. Tôi đã trải gì nhưng mà khiến cho em cần suy nghĩ bản thân là chuyên mục gái ê hả chị hai?

Tôi cụp đôi mắt, tay vo ve sầu mép gối trả lời:

- Chứ thầy nơm nớp cho tới em tất cả, tuy nhiên cứ yêu cầu chuyện ê với em? Em với thầy lại chả đem danh phận gì với nhau? Không phải chứ còn gì nữa.

”Bụp, bụp, bụp” thầy dọng tay xuống nệm bao nhiêu trừng trị tỏ vẻ bất mãn, đôi mắt trừng lên nom tôi như mong muốn bóp bị tiêu diệt tôi cho tới điểm. Tôi kinh người nom thầy, ổng nghiến răng nghiến lợi quát mắng lớn:

- Tôi là ông xã em chả lẽ tôi không tồn tại quyền yên cầu chuyện ê với em. Kêu cưới ngay lập tức thì ko chịu đựng, một nhị yêu cầu đợi học tập xong xuôi. Giờ dở triệu chứng tâm lý tầm phơ tầm phào tầm phơ sụp tội cho tất cả những người không giống khinh thường danh phận của tôi. Tôi nhưng mà mong muốn nuôi gái thì lần đại quả đât kiểu mẫu hoặc biểu diễn viên nào là có tiếng nuôi đem cần sướng rộng lớn là cút nơm nớp cho một con cái heo vừa vặn ngốc vừa vặn hỏng như em. Em mong muốn tôi sinh sống sao cho tới thỏa mãn em đây? Sở em ăn no rửng mỡ không tồn tại chuyện gì tạo sự tối ngày lần chuyện với tôi hoài như thế hả. Thiệt, người tớ thưa phụ nữ là loại loại vật khó khăn hiểu nhất hành tinh nghịch trái ngược ko sai nhưng mà.

Ừa ha, thầy la 1 trận giờ tôi mới nhất sực ghi nhớ lại chuyện thầy yêu cầu cưới tôi ngay lập tức, làm cho tôi có một danh phận đầu tiên nhưng mà bên trên tôi ko chịu đựng. Tôi tự động vẽ vời mẩu chuyện một cách thái quá xa xôi vời, cho bản thân mình là hero thống khổ bi đát. Thiệt, tôi cũng tầm phơ tầm phào khó khăn hiểu quá mức độ, tự động bản thân diễn dịch vẩn vơ kể từ sáng sủa cho tới giờ làm mất đi thời hạn khiến cho ổng tức điên thế này. Thầy ở con quay sườn lưng về phía tôi, ko thèm kiểm điểm xỉa gì cho tới tôi nữa, tương đối thở phập phồng coi đi ra còn đang được tấm tức vô nằm trong. Tôi xấu xí hổ về phiên bản thân ái, tự động kiểm điểm thấy bản thân quá mẫn cảm và ích kỉ. Tôi fake tay va lên sườn lưng thầy, thỏ thẻ tỏ vẻ ăn năn lỗi:

- Em van nài lỗi thầy, em sai rồi!

- Kệ em, chớ động nhập tôi.

Thầy rét mướt tanh tưởi đáp lại ko thèm con quay mặt mũi lại nom tôi 1 loại. Tôi cuống quýt rụt tay về không đủ can đảm hó hé gì nữa. Trong lòng đương nhiên thấy áy náy và đem lỗi kinh xịn. Thầy đối đảm bảo chất lượng với tôi như thế, nơm nớp cho tới tôi ăn học tập kể từ lớp 11 cho tới giờ. Tôi ko hàm ân thì thôi lại còn giúp thầy giẫn dữ và nổi rét mướt rất nhiều lần. Tôi thiệt tệ sợ hãi, chỉ biết suy nghĩ cho tới phiên bản thân ái ko suy nghĩ cho tới xúc cảm của thầy. Để giờ thầy ko thèm quan hoài cho tới phiên bản mặt mũi tôi nữa, thiệt xứng đáng đời nhưng mà. Mắt và mũi cay cay, đương nhiên lại mong muốn mít ẩm ướt, tôi con quay sườn lưng lại không đủ can đảm nhiều chuyện thầy nhưng mà nước đôi mắt giàn giụa, lặng lẽ khóc nhập lặng lẽ.

Nghe ngóng tôi ko ừ hử hồi lâu, thầy ngó đầu lại, nhìn thấy tôi con quay sườn lưng về phía bản thân tuy nhiên người lại run rẩy run rẩy. Ổng bực tức fake tay nghiêng người tôi lại tính mắng cho tới trận nữa, tuy nhiên trong khi thấy mặt mũi mũi tôi đỏ lòe ke ẩm ướt nhẹp, ổng quáng lên nói:

- Bị gì nữa đây? Người sợ hãi trở nên kẻ bị sợ hãi hả. Không năn nỉ van nài lỗi tôi thì thôi giờ tỉ ti bắt tui năn nỉ lại. Trời ơi trời, học tập đâu đi ra loại tính khó khăn ưa này hả con cái nhỏ kia?

Tôi mếu máo sụt sùi khóc, fake tay lên che mặt mũi lại, nửa thấy xấu xí hổ nửa vì như thế đang được cảm nhận thấy tủi thân ái. Thầy cuống quýt ôm tôi nhập lòng gạ gẫm dành riêng, tôi được thế khóc rộng lớn nức nở rộng lớn. Ổng cưng chiều fake tay xoa xoa đầu tôi, nhỏ nhẹ nhàng trấn an:

- Thôi thôi, anh van nài lỗi. Tuy rằng em sai tuy nhiên anh van nài lỗi em được chưa? Thôi anh thương nhưng mà, nín cút thiên thần.

Tôi kìm nén nấc viên trong tâm địa thầy, fake tay vệ sinh nước đôi mắt rồi dữ thế chủ động bao bọc lấy thầy, áp loại phiên bản mặt mũi đỏ lòe ke không thể chút liêm sỉ lên bờ ngực êm ấm rắn chắc hẳn ấy. Thầy siết tôi lại, nằm ngửa lưng đi ra nhằm tôi phía trên bản thân thầy. Khẽ fake tay vuốt tóc tôi vén lịch sự phía 2 bên cho tới nhỏ gọn nhẹ nhàng giọng nói:

- Em là bà xã, là nguyệt lão tình đầu của anh ấy. Câu vấn đáp nó giản dị sờ sờ vậy ê, em tâm lý gì phức tạp nhưng mà tưởng tượng phong phú và đa dạng quá trời vậy?

Mắt tôi sáng sủa bừng, trong tâm địa xốn xang như các cơn sóng biển lớn dặt dìu tấn công vào cụ thể từng nhịp. Sự vui vẻ mừng và niềm hạnh phúc lan toả từng những tế bào bên trên khung người. Đây là câu vấn đáp khiến cho tôi thoả mãn nhất. Vậy là đem cần thầy đang được tỏ tình với tôi không? Nhưng tôi ko cần thiết thầy thưa yêu thương tôi chỉ việc như thế cũng đầy đủ rõ rệt tình thương thầy dành riêng cho tôi rồi. Tôi rướn người, hít nhẹ nhàng lên cánh môi mỏng mảnh của thầy. Thấy tôi đang được tỏ tường từng việc, lại còn dữ thế chủ động thế này. Thầy cuống quýt vàng đáp lại nụ hít của tôi cơ hội nồng sức nóng, xoay gửi tình thế kể từ thụ trở nên ngôi nhà nhưng mà ngồi trực tiếp sườn lưng dậy, chỉnh 2 chân tôi quắp lên eo thầy. Không quên fake tay trước vùng ngực tháo dỡ từng cúc áo pijama của tôi đi ra.

Xem thêm: trúc mã cực sủng

Khi thân ái bên trên đang được trần truồng trước thầy, tôi khẽ nhíu người lại, đôi tay quàng bao bọc lấy cổ ổng. Cơ thể đột nhiên chốc rộn rực nóng sốt, vấn vít lấy thầy tăng chặt khít. Thầy hít tôi không ngừng nghỉ ngủ, ổng cúi đầu vân vê lướt song môi mỏng mảnh của tôi xuống cổ rồi ngậm lấy một bên bầu ngực đang được sưng cứng của tôi, đôi tay thò nhập vào quần xoa lấy cặp mông láng láng tròn trĩnh trịa khẽ nắn lấy. Tôi khích động cho tới cong người, tay tóm vai thầy bấu chắc chắn thêm, cảm biến rõ rệt nhập người có một làn nước êm ấm tuôn đi ra báo hiệu khung người đang được sẵn sàng tiếp nhận thầy.

Thầy bịa tôi ở xuống, góc nhìn si say nom tôi tràn trề thương cảm mạnh mẽ. Tôi fake tay áp lên má thầy, mồm khẽ nở 1 nụ mỉm cười êm ả nhất trước đó chưa từng trao cho tới bất kì ai. Tay thầy to tát rộng lớn đặt lên trên bàn tay nhỏ nhắn của tôi, quay đầu sang một bên hít lên lòng bàn tay ấy nhưng mà đi ra mức độ mơn trớn.

Khoảnh tự khắc thầy lột sạch sẽ tất cả vướng bận sót lại, niềm nở tiến bộ nhập thân ái thể tôi. Cảm giác nhức rát lúc đầu nhanh gọn mất tích, niềm sung sướng sung sướng nhập tôi trào dưng tinh miêu tả. Lúc này tôi không thích kìm nén những xúc cảm trung thực trong tâm địa bản thân nữa, khẽ dìm nga những tiếng động kiều diễm rét mướt rộp mặt mũi tai thầy. Thầy như được tiêm tăng vài ba liều mình dung dịch doping, ghì lấy tôi càng chặt đi ra mức độ hoạt động nhanh chóng không chỉ có thế. Chúng tôi bên cạnh nhau ngập trong hoan lạc và niềm hạnh phúc, mùi vị hoan ái quan hệ giới tính tràn ngập từng căn chống.