năm ấy tui mở vườn bách thú

                                    
                                              

Chương 197: Nâng cấp cho tham ô quan

Trải qua quýt 1 năm nhiều năm tổ chức những thay cho thay đổi rộng lớn, ở đầu cuối Linh Hữu cũng hoàn toàn có thể thông tin thoáng rộng, những khu vực triển lãm ở Linh Hữu đang được sửa hoàn thành, hoàn toàn có thể đầu tiên hé rời khỏi vô mon này.

Bạn đang xem: năm ấy tui mở vườn bách thú

Tất cả những động vật hoang dã được quy hướng một lần tiếp nữa, sử dụng cách thức nuôi chăm sóc lập thể, lại thêm thắt ống dẫn rải rác rưởi từng vườn thú, cách thức tham ô quan lại trọn vẹn mới mẻ, nhằm quý khách hoàn toàn có thể hưởng thụ trung thực trái đất động vật hoang dã hoang dại.

“Ừm.. ko tệ.” Đoàn Giai Trạch đang được coi áp phích nhưng mà Tiêu Vinh thể hiện, chúng ta lăng xê bên trên trang web, TV, báo chí truyền thông.. tấm áp phích này mong muốn dán ở những thị trấn xung xung quanh.

Trước cơ Đoàn Giai Trạch đang được coi phiên bản design năng lượng điện tử, lúc này Tiêu Vinh cho tới anh coi unique giấy má, thấy sắc tố in được rồi, Đoàn Giai Trạch ký thương hiệu lên bên trên, biểu thị hoàn toàn có thể chính thức in ấn và dán.

Tiêu Vinh cảnh giác đựng tờ áp phích vô, cười cợt phát biểu với Đoàn Giai Trạch: “Vườn trưởng à, đi dạo này anh Lục dường như máu mê lướt web đọc báo.”

Đoàn Giai Trạch ko ngấc đầu lên: “Bạn trai cậu cũng vậy nhưng mà.”

“Đó giờ Tiểu Thanh vẫn vậy nhưng mà, khi tôi biết anh ấy, anh ấy đang được đem nick wechat rồi. Nhưng anh Lục dường như không giống. Tiêu Vinh ko tấp tểnh lên đường, ngồi xuống đối lập với Đoàn Giai Trạch, nói rằng, “Còn xuyên suốt ngày nhận đồ vật cung cấp nhanh nữa, Tiểu Thanh đem mua sắm gì đâu, anh ấy hoàn toàn có thể đồng ý design của những người thông thường à?”

“Nghe câu nói. cậu phát biểu này,” Cuối nằm trong Đoàn Giai Trạch cũng ngấc đầu lên, mỉm cười cợt với Tiêu Vinh, “Trông anh ấy ko nhiễm lớp bụi trần đến mức độ ấy à?”

Không cần ko nhiễm, tuy nhiên nhưng mà.. Tiêu Vinh thì thầm suy nghĩ, cơ giờ loại Lục kề hoàn toàn có thể lý tưởng “ăn”, tuồng như chỉ mất vườn trưởng nhưng mà thôi?

Thế tuy nhiên Tiêu Vinh cũng ko tiện phát biểu câu nói. này trước mặt mũi Đoàn Giai Trạch, vườn trưởng cũng cần được sĩ diện chứ.

Xem thêm: quy tắc ngầm

Nhắc cho tới Tào Tháo, Tào Tháo cho tới luôn luôn. Lục kề đẩy cửa ngõ lên đường vô, hắn vừa phải lên đường, vừa phải cúi đầu sử dụng Tablet.

Đoàn Giai Trạch và Tiêu Vinh đều nhìn hắn, cảm nhận thấy dĩ nhiên hắn lại lên mạng mua sắm đồ vật.

Đoàn Giai Trạch thuận mồm chất vấn một câu: “Mua gì thế?”

Lục Áp: “Mua ngôi nhà.”

Đoàn Giai Trạch: “Khụ khụ khụ! Gì cơ?!!!”

Cái này to lớn quá tuyệt vời rồi, bao nhiêu ngày hôm trước còn mua sắm đồ vật nghịch tặc cho tới vẹt gì cơ, thời điểm hôm nay đang được mua sắm ngôi nhà, nhưng mà nghe giọng điệu chằng khác gì mua sắm thực phẩm.

Đoàn Giai Trạch lao cho tới giành lấy Tablet, cũng may nhưng mà chưa tồn tại khoa học tập technology đen thui hoàn toàn có thể hoàn thành giấy tờ thủ tục mua sắm ngôi nhà bên trên mạng, tuy nhiên thực sự Lục kề đang được coi lăng xê bán nhà đất.

Anh chợt lưu giữ cho tới điều gì cơ, tự nhiên bừng tỉnh: “Bảo sao bao nhiêu thời điểm hôm nay cứ đem người gọi điện thoại thông minh cho tới em, chất vấn em cũng muốn mua sắm ngôi nhà ko.”

Xem thêm: truyện eo thon

Lục kề sử dụng thông tin tài khoản của anh ý để sở hữ đồ vật, vấn đề điền bên trên này cũng là của anh ý, đương nhiên cần gọi điện thoại thông minh cho tới anh rồi.

Lục Áp: “Ừm.”

“Ừm vật gì nhưng mà ừm.” Đoàn Giai Trạch khôi hài phát biểu, “Anh mua sắm ngôi nhà gì hả, bản thân mua sắm ngôi nhà làm cái gi chứ.”