lão đại phu nhân đuổi tới rồi

Tô Hạo Trần ở đầu mặt mày bại liệt điện thoại thông minh ngắc ngứ, điều này càng xác định phỏng đoán của Tô Lan Huyên.

Tô Lan Huyên ngay tức khắc nổi xung mắng người: “Đồ ngốc, mau cút về mang đến chị, nếu như em còn dám chuồn nằm trong Lệ Quốc Phong thì đời này chớ gọi chị là chị nữa”

Bạn đang xem: lão đại phu nhân đuổi tới rồi

Tô Lan Huyên vừa vặn tức giẫn dữ vừa vặn lo ngại, cô khó khăn lắm mới mẻ tìm kiếm ra người, giờ đây hòn đảo đôi mắt người lại chuồn, ko tức được sao?

“Chị, em van lỗi, ông ấy vẫn chính là thân phụ em, ko sợ hãi em đâu” Tô Hạo Trần thưa xong xuôi thì quắp ngay lập tức.

Tô Lan Huyên gọi lại thì điện thoại thông minh vẫn tắt.

“Ngu xuẩn!” Tô Lan Huyên cực kỳ tức giẫn dữ.

Tô Khánh Thành kể từ bên trên lầu chuồn xuống: “Có chuyện gì thực hiện con cái tức giẫn dữ thế?”

“Con với chuyện vội vàng, ko bữa ăn đầu, thân phụ và chị Lý ăn đi” Tô Lan Huyên ko thưa thiệt với Tô Khánh Thành, rời nhằm Tô Khánh Thành lo ngại, cô ấy gọi mang đến Vệ Tây: “Lái xe pháo về.”

“Vâng, chị dâu”

Vệ Tây tài xế, Tô Lan Huyên vội vàng trở về.

Tô Lan Huyên tương tác mang đến Lục Đồng Quân, tuy nhiên không tồn tại người nghe máy, thời điểm này mới mẻ sáu giờ chiều, Tô Lan Huyên thẳng cho tới doanh nghiệp.

Thường thì doanh nghiệp tan thực hiện khi năm giờ rưỡi, Lúc Tô Lan Huyên cho tới thì vẫn rộng lớn bảy giờ, vô doanh nghiệp vẫn tồn tại rất đông người thực hiện thêm thắt, ai nấy thường rất hấp tấp vàng.

Ai cũng biết việc Tô Lan Huyên trở nên phu nhân của ông công ty của tập đoàn lớn Đại Lục, những nhân viên cấp dưới thấy lúc Tô Lan Huyên thì nhao nhao cho tới kính chào căn vặn.

“Chào bà chủ”

“Bà chủ”

“Chào bà chủ”

Tô Lan Huyên hấp tấp vàng ko kịp kính chào căn vặn, nhận ra Lưu Ngọc Nhơn, sếp trước của cô ý, ngay tắp lự hỏi: “Giám đốc Lưu, tổng giám đốc Lục đâu?”

“Đang họp” Lưu Ngọc Nhơn sửng sốt Lúc nhận ra Tô Lan Huyên, và lại nom bụng Tô Lan Huyên, ghen tuông ganh trêu nói: “Bây giờ tôi cũng nên gọi cô là bà công ty rồi”

“Giám đốc Lưu, chớ trêu tôi nữa.” Tô Lan Huyên hỏi: “Cuộc họp cần thiết sao? Họp trễ vì vậy sao?”

“Các khuôn khổ ở phía nam giới đều phải có yếu tố, tổng giám đốc Lục đang được tổ chức triển khai một buổi họp khẩn cấp” Lưu Ngọc Nhơn nói: “Bà công ty cho tới chống thao tác làm việc đợi một lúc chứ?”

“Được.” Tô Lan Huyên cũng biết chuyện Tô Hạo Trần vội vàng cũng chẳng được gì, chắc chắn rằng nó vẫn sớm theo đòi Lệ Quốc Phong rồi nên cô cũng ko nhiều chuyện cho tới việc làm của Lục Đồng Quân.

Tô Lan Huyên cho tới chống thao tác làm việc của Lục Đồng Quân group, bàn thao tác làm việc rườm rà, tư liệu ở mọi nơi ko được bố trí.

Có vẻ như Lục Đồng Quân thực sự cực kỳ bận.

Tô Lan Huyên bố trí xong xuôi, đựng không còn ăn mặc quần áo Lục Đồng Quân nhằm lại bên trên sô trộn.

Đột nhiên, Tô Lan Huyên phân phát hiện nay bên dưới sô trộn nhịn nhường như với cái gì bại liệt.

Tô Lan Huyên khá ngồi xổm người xuống, vươn tay sờ soạng, phân phát hiện nay một cái vớ lụa mỏng dính màu sắc domain authority.

Tất xuyên thấu.

Tại sao văn chống của Lục Đồng Quân lại sở hữu vớ nữ?

Với giác quan tiền loại sáu của phụ phái đẹp, Tô Lan Huyên lại liếc nom thùng rác rưởi, ngược nhiên là với cùng một cái bao cao su đặc Like New 99%.

Nhìn thấy những loại, Tô Lan Huyên cảm nhận thấy rét mướt gáy, tuy nhiên cô tin cẩn chắc chắn Lục Đồng Quân sẽ không còn phản bội bản thân.

Tô Lan Huyên điềm đạm lấy vớ bịa đặt lại khu vực cũ, fake cỗ như không kiếm thấy cái gì vô thùng rác rưởi, ngồi phía trên số trộn nghỉ dưỡng.

Trong khi mong chờ, Tô Lan Huyên hoang mang lo lắng, đôi khi cô cũng do dự ko biết những loại này là của người nào, và ai đó đã sử dụng qua quýt.

“Cốc cốc!”

Có một giờ gõ cửa ngõ.

Tô Lan Huyên đáp: “Mời vào”

Cánh cửa ngõ được đẩy đi ra, một cô nàng mang 1 cái váy cực kỳ ngắn ngủn lao vào với ly cafe.

“Bà chủ!”

Tầm nhì mươi tuổi hạc, khuôn mặt mày trẻ em thơ, giọng loli, cái váy cực kỳ ngắn ngủn, như thể cố ý mang đến ai bại liệt thấy

Xem thêm: hàn trinh trinh

khung cảnh bên dưới lớp váy.

“Mới cho tới à?” Tô Lan Huyên nom đối phương, vẻ mặt mày điềm đạm.

“Bà công ty, tôi là kẻ mới mẻ cho tới phần tử thư ký, thương hiệu là Trình Dự Hoa, cứ gọi tôi là Dư Hoa, tổng giám đốc Lục cũng gọi tôi như thế?

Trình Dư Hoa hạnh phúc năng nổ, còn mang 1 cái vớ lụa màu sắc domain authority, y sì với cái ở bên dưới ghế sofa.

Bề ngoài nom cực kỳ vô sáng sủa, tuy nhiên tâm lý lại ko vô sáng sủa tí này.

Tô Lan Huyên liếc nom cafe nói: “Phụ phái đẹp có bầu ko tu được cafe, thay đổi trở nên một ly sữa chuồn.”

“Á? Tôi ko biết, van lỗi bà công ty, tôi thay đổi ngay lập tức trên đây.” Trình Dự Hoa xoay người lại rời khỏi ngoài, rồi lại về lại ngay: “Bà công ty, sữa của chị ý đây”

Tô Lan Huyên nhấp một ngụm, thản nhiên hỏi: “Cô với chúng ta trai chưa?”

“Chưa, ko ạ” Trình Dự Hoa ngượng ngùng đỏ gay mặt mày, cúi đầu: “Tôi vẫn ko yêu”

Tô Lan Huyên là người dân có kinh nghiệm tay nghề, câu nói. như vậy tin cẩn mới mẻ là kỳ lạ.

Là phụ phái đẹp Hay những phụ nữ, nom kể từ dạng chuồn và dáng vẻ chân là biết ngay lập tức.

Trình Dư Hoa không hề là 1 trong những cô nàng thơ ngây nữa.

“Không nên yêu thương đối mặt, cô vừa vặn mới mẻ tham gia doanh nghiệp, nên triệu tập vô việc làm.” Tô Lan Huyên đem ko thay đổi sắc: “Đúng rồi, gọi dì nhân viên cấp dưới dọn dẹp vệ sinh sắp tới đây dọn đồ vật chuồn, thùng rác rưởi ăm ắp rồi, đâu đâu cũng chính là bụi”

“Dì nhân viên cấp dưới dọn dẹp vệ sinh tan thực hiện rồi, nhằm tôi dọn cho”

Trình Dư Hoa tự nguyện dọn dẹp và sắp xếp thùng rác rưởi, nom lướt qua quýt bên phía trong, sửng sốt: “Sao mà…”

“Sao vậy?” Tô Lan Huyên tỏ vẻ như ko biết.

“Không, không tồn tại gì” Trình Dự Hoa dọn túi rác rưởi, ngập ngừng hỏi: “Bà công ty, chị với phân phát hiện nay gì không?”

“Phát hiện nay gì?” Tô Lan Huyên cố ý căn vặn.

“Không với gì, tôi tiếp tục sụp đổ rác rưởi trước đã” Trình Dư Hoa cầm theo đòi bịch rác rưởi rồi tách chuồn.

Cái loại mong muốn Tô Lan Huyên phân phát hiện nay và lại ỉm đi làm việc người không giống nghi hoặc vô nằm trong.

Tô Lan Huyên nhận ra thủ đoạn của Trình Dư Hoa, tuy nhiên cô sẽ không còn cần thiết câu, cô vờ vĩnh như ko biết.

Sau rộng lớn tư mươi phút mong chờ, Lục Đồng Quân sau cuối cũng kết thúc đẩy buổi họp và về bên với vẻ mệt rũ rời.

Lục Đồng Quân ko biết Tô Lan Huyên vẫn sắp tới đây, vừa vặn đẩy cửa ngõ chống thao tác làm việc ngay tắp lự nhận ra Tô Lan Huyên, cực kỳ kinh ngạc: “Lan Huyên, sao em lại ở đây?”

Vẻ mệt rũ rời bên trên mặt mày Lục Đồng Quân bị quét dọn tinh khiết, thấy Tô Lan Huyên, bên trên mặt mày anh chỉ với lại một nụ mỉm cười.

“Đến thăm hỏi anh một chút ít.” Tô Lan Huyên nói: “Hạo Trần chuồn với Lệ Quốc Phong rồi, em ko ra quyết định được, cho tới thám thính anh bàn chuyện một lúc.”

“Chuyện Lúc nào?”

“Tầm sáu giờ chiều, Hạo Trần gọi mang đến em”

“Lệ Quốc Phong vượt lên trước ngục xong xuôi còn ko chạy ngoài Thủ đô à?” Lục Đồng Quân nhíu ngươi rét mướt lùng căn vặn.

“Mà giờ đây chắc chắn cũng chuồn rồi, nếu như không thì Hạo Trần cũng chẳng gọi mang đến em”

“Em cũng chớ vượt lên trước bi quan tiền, Lệ Quốc Phong dẫn Tô Hạo Trần chắc chắn rằng cho rằng Tô Hạo Trần là huyết mủ của ông ta” Lục Đồng Quân phân tích: “Lệ Quốc Phong chắc chắn sẽ tới nước M, ở vị trí kia thì công an khó khăn bắt ông tao về”

Truy nã xuyên vương quốc trở ngại rộng lớn thật nhiều.

“Tạm gác thường xuyên Lê Quốc Phong này qua quýt một bên” Tô Lan Huyên nhì tay ôm ngực, nom chằm chằm. | Lục Đồng Quân: “Lệ Quốc Phong nhức đầu tạm thời ko thưa, tuy nhiên em biết là anh gặp gỡ phiền nhiễu rồi”

“Anh làm thế nào thế?” Lục Đồng Quân hoảng loạn cười: “Lan Huyên, ai chọc giẫn dữ em vậy?”

Tô Lan Huyên đá ghế sô trộn đi ra một không nhiều, nhằm lòi ra cái vớ domain authority bên trên mặt mày khu đất.

“Giải quí sao đây?” Tô Lan Huyên căn vặn tội: “Khi nãy em còn thấy một cái bao cao su đặc vô thùng rác rưởi, còn nữa, cái vớ này y sì những người dân thư ký thương hiệu Trình Dư Hoa bại liệt mang”

Xem thêm: nhân sâm bé con

Lục Đồng Quân đùng một phát quan sát, phu nhân bản thân đang được ghen tuông.

“Vợ ơi, nếu như anh thưa anh ko biết em tin cẩn không???

Tô Lan Huyên lúc lắc chân, mỉm cười lạnh: “Anh thưa xem?”