lá rơi không vết

Bài review này là của ss Wallflower đề cử mặt mũi TTV, tôi đã van nài luật lệ ss ấy đem về mái ấm nhằm thực hiện kỷ niệm, một đợt tiếp nhữa, em van nài cảm ơn ss Wallflower đang được với những share rất là thiệt lòng và thâm thúy về mẩu chuyện tình buồn này

Link review: HERE.

Bạn đang xem: lá rơi không vết

Link phát âm truyện: HERE.

Truyện này vốn là một đoản văn và đã được dịch nhưng mà tớ nhìn thấy bên trên Diễn đàn LQĐ. Mong nường Mèo và các thiếu nữ Mod không giống với trải qua trên đây thì cũng nhắm đôi mắt thực hiện ngơ, vứt quá mang lại tớ nhằm lại review này ở trên đây, như 1 lời nói giã từ cho tới Tư Doanh, người đàn bà thiện lương bổng và ý chí đó…..

“VÌ YÊU MÀ YÊU, LÀ THẦN – VÌ BỊ YÊU MÀ YÊU, LÀ NGƯỜI”

Mở đầu truyện có lẽ rằng cũng giống như các truyện nằm trong motif “cường thủ hào đoạt” không giống. Nữ chủ yếu Trình Tư Doanh là thiên kim của tập đoàn lớn Nguyên Thị, còn nam giới chủ yếu Tiếu Hoan xuất thân thiện kể từ giai tầng nghèo đói khó khăn tuy nhiên là 1 trong người siêu tham lam vọng và tài năng. Vì yêu thương Tiếu Hoan, Tư Doanh van nài phụ vương giúp sức người bại tuy nhiên loại giá bán nhưng mà Tiếu Hoan nên trả là kết duyên nằm trong Tư Doanh, người anh tớ luôn luôn coi thường thông thường và đánh đố kỵ.

Từ khi tớ phát âm ngôn tình cho tới ni, thông thường đang được nghe biết không hề ít loại phái đẹp tử: thiện lương bổng với, tinh khiết với, nhân hậu với, ý chí với, xinh đẹp mắt với, hấp dẫn với, bất lương và tàn nhẫn cũng có thể có. Tuy nhiên, những người dân đàn bà nhưng mà tớ khâm phục và kính trọng thì không nhiều nếu không muốn nói là rất ít và tình cờ sao, Trình Tư Doanh cũng trực thuộc số bại.

Không thơ ngây và quật cường như Hạ Tiểu Tinh vô “Sai vị hít nhân”, ko cương ngạnh, tuỳ hứng như Lục Cẩn Du vô “Một tối, một ngày, một đời” và càng ko nhu nhược, yếu ớt ớt như phần nhiều anh hùng phái đẹp của những truyện chi phí hít hậu ái không giống. Trình Tư Doanh kể từ khi sinh rời khỏi cho tới ngày bắt gặp được Tiếu Hoan, cả cuộc sống cô trôi qua chuyện điềm nhiên như nước. Tiền tài nhiều, tuy nhiên trong đôi mắt cô, nhì loại quý giá bán nhất nhưng mà phụ vương cô đang được nhằm lại ko lúc nào là tập đoàn lớn Nguyên thị mạnh mẽ nhưng mà đó là Tiểu Bắc – người bà bầu chất lượng và Tiếu Hoan – kẻ trước đó chưa từng coi cô là phu nhân.

Ta đang được cực kỳ không thể tinh được trước việc điềm nhiên của cô ý Lúc phát hiện ông xã bản thân thân thương với những người phụ phái đẹp không giống vô cơn say. Sự tỉnh bơ ko sinh rời khỏi vì thế niềm tin yêu vô cùng vô lòng chung tình nhưng mà là vì thế hiểu rằng thời hạn bản thân sót lại cũng không thể nhiều nữa. Ghen tuông, hợp lý cũng chỉ là 1 trong loại mặt hàng xa xăm xí phẩm?

Xem truyện, nhiều người tiếp tục cho là cô thiệt ngốc nghếch, thiệt yếu ớt và kém cỏi mọn. Nhưng, thực rời khỏi, cô mưu trí rộng lớn ai không còn. Không thực hiện rầm rĩ, ko tra căn vặn, ko xen vô cuộc sống đời thường riêng biệt của những người con trai bại, càng ko đòi hỏi anh tớ bồi thông thường, đền rồng đáp ngẫu nhiên cái gì. Đến sau cuối, loại nhưng mà cô đã đạt được chẳng nên còn nhiều hơn thế nữa toàn bộ những gì nhưng mà một người phụ phái đẹp mong ước đã đạt được vô đời bọn họ đấy sao?

Biết bản thân bị ung thư óc, không thể sinh sống được bao lâu, ngày có được tin yêu kể từ cơ sở y tế, Tư Doanh trọn vẹn điềm nhiên tiếp nhận điều này. Có lẽ, Lúc người tớ tâm đang được bị tiêu diệt lặng thì sinh sống 1 năm hoặc năm năm, chục năm đều như nhau và đều rất cần phải trân trọng quãng thời hạn quý giá bán bại.

Riêng Tiếu Hoan, tớ nên quá nhận rằng anh tớ là 1 trong người con trai mưu trí và khả năng. Nhưng, vì thế vì vậy mới nhất càng tăng xứng đáng thương Lúc anh tớ lại ko biết quý trọng người đang được nằm trong bản thân đầu ấp tay gối trong cả 3 năm. Anh tớ nhận định rằng yêu thương là nên ngang mặt hàng về trí tuệ, về khả năng, về tính chất cơ hội. Tuy nhiên, sau cuối mới nhất nhìn thấy toàn bộ đơn giản hư hỏng ảo….

Anh tớ hương thụ La Tình, mong muốn đấu tranh giành với cô tớ, đã và đang từng yêu thương, từng mong muốn ở cạnh người thanh nữ bại hoàn toàn đời hoàn toàn kiếp. Nhưng kể từ sau thời điểm bắt gặp Tư Doanh, loại tình yêu vừa vặn chớm bại phút chốc đã và đang lụi tàn.

Bản tính quật cường, mong muốn trả trả nợ nần. Anh tớ yêu thương tuy nhiên ko hề biết tôi đã yêu thương. Mãi cho tới Lúc nhìn thấy bản thân chuẩn bị rơi rụng người bại thì toàn bộ đều đang được muộn.

Trích:

Sau bại ‘cạch’ một giờ đồng hồ, cửa ngõ lại banh rời khỏi.
Tiếu đứng ở cửa ngõ, đỏ hỏn đôi mắt coi tôi. Hơi thở của anh ấy cực kỳ việc nhọc, tương tự như là vừa vặn mới nhất chạy marathon vậy, toàn thân thiện đều là các giọt mồ hôi.
“Tiếu!” Tôi nhẹ dịu gọi anh.
Tiếu thô tục vệ sinh các giọt mồ hôi, tiếp sau đó lao mạnh cho tới trên đây, ôm tôi vô vào ngực, ngay thức thì thiên về phía tè Bắc nằm trong Mai tiên sinh nhưng mà rống vĩ đại, “Biến, biến hóa, toàn bộ những người dân mau biến hóa đi!”

Tiểu Bắc mong muốn đem Tư Doanh lên đường, Tiếu Hoan điên loạn phản kháng, điên loạn níu lưu giữ. Đối mặt mũi với ý kiến đề xuất phân chống của Tư Doanh, anh hồi hộp hoảng sợ ko yên tĩnh tuy nhiên lại không đủ can đảm cường ngạnh đòi hỏi lấy vì thế hoảng sợ thực hiện tổn hại cô.

Trích:

“……” Tiếu Hoan ko thì thầm, bên trên mặt mũi tương tự như với chút ko nhịn được.
“Anh không thích trình bày, thì thôi vậy!” Tôi ngồi cạnh anh, tựa nguồn vào bờ vai anh.
“Anh……” Tiếu vươn 1 bàn tay ôm tôi, trình bày, “Anh căn vặn cô ấy, với lúc nào ko mang lại lão Mai chạm vô hoặc không!”
“A?”
“Cô tớ bảo có! Anh căn vặn cô tớ, lúc nào thì? Cô tớ trình bày, bao nhiêu ngày trong những tháng! Anh lại căn vặn cô tớ, trừ vứt khi ấy thì sao? Cô tớ trình bày, cũng có thể có, anh căn vặn, Lúc nào? Cô tớ lại trình bày, khi mới nhất mang bầu. Anh gặm môi, lại căn vặn, trừ vứt bao nhiêu ngày bại, với khi mới nhất mang bầu thì sao? Cô tớ kể từ bên trên cao coi liếc danh một bcái, trình bày, có! Anh hấp tấp căn vặn, Lúc nào! Cô tớ vỗ vỗ bụng, khi ông xã ko được!”
Nói cho tới trên đây anh hít vào một trong những tương đối thiệt thâm thúy, tôi coi hầu kết của anh ấy nhấp nhô, anh lại nối tiếp trình bày, “Phụ phái đẹp sao lại nhỏ nhen vì vậy, biết anh đang được căn vặn vật gì, lại xung quanh quanh teo co vì vậy.” Nói hoàn thành, bưng chén trà bên trên bàn tợp một ngụm.
Tôi coi anh, “Vậy anh mong muốn căn vặn loại gì?”
“……” Ánh đôi mắt anh ko coi tôi.
“Tiếu!” Tôi gọi anh.
Anh cúi đầu, tôi coi hõm vai anh, nhẹ nhàng lập cập.
Hồi lâu, anh căn vặn, “Tư Doanh, vì thế vật gì, lại ko mang lại anh chạm em?!”

Xem thêm: đính hôn cùng bạn học

Vài mon ngắn ngủn ngủi, bọn họ đang được sinh sống cùng với nhau, mến yêu nhau, bao dong và lo ngại lẫn nhau. Khó thể trình bày được vô cuộc hôn nhân gia đình này, ai là kẻ mang lại lên đường nhiều hơn thế nữa, mến yêu nhiều hơn thế nữa. Nếu trách cứ Tiếu Hoan lạnh lùng vô tình thì cũng nên trách cứ Tư Doanh ngay lập tức từ trên đầu đang được đẩy người con trai bản thân yêu thương rời khỏi xa xăm. Nếu đang được vì vậy, bảo sao anh rất có thể giao phó rời khỏi trái ngược tim mình?

Tự tay tổ chức triển khai lại hít lễ một đợt tiếp nhữa. Không sang chảnh, khó hiểu, chỉ là 1 trong buổi tiệc nhỏ vô quán Bar bên dưới sự tận mắt chứng kiến của đồng chí và người thân trong gia đình. Cái Tiếu Hoan mang lại cô không chỉ có là 1 trong cái nhẫn kết duyên không giống tự chủ yếu tay anh lựa lựa chọn nhưng mà còn là một tình thương yêu, niềm tin yêu và lời nói thề nguyền son Fe cả đời.

Chọn Tư Doanh, Tiếu Hoan lựa chọn sinh sống vô thắt thỏm, lo lắng về việc rời khỏi lên đường của cô ý từng ngày, từng ngày một.

Chọn Tư Doanh, anh lựa chọn niềm hạnh phúc hạn chế kỳ chỉ tính bởi vì giây và phút.

Đồng ý ko nhằm cô tiêu thụ hóa trị, hợp lý anh đã và đang liệu toan trường hợp xấu xí nhất cho chính bản thân mình nếu như chẳng may cô tách khỏi?

Tận cho tới những khoảng thời gian rất ngắn chia tay, có lẽ rằng Tư Doanh cũng ko hiểu được người con trai bại yêu thương cô và yêu thương nhiều ra sao.

Điều cô mong muốn nhất, cũng đơn giản anh được niềm hạnh phúc.

Trích:

“Vì yêu thương nhưng mà yêu thương, là thần. Vì bị yêu thương nhưng mà yêu thương, là kẻ. Thiên thần của anh ấy, vậy thì giờ hãy nhằm người trần này ôm em về mái ấm nhé…”

Trích:

Tay anh xê dịch bên trên người tôi, tương đối thở sít sao thỉnh phảng phất thổi mặt mũi tóc tôi, lòi ra khuôn mặt mũi lợt lạt.
“Tiếu, hay những thôi lên đường, buông em rời khỏi. Cơ thể này của em đang được không thể cảm hứng gì nữa rồi.”
Tiếu Hoan ko trình bày lời nói này, cũng ko Chịu đựng buông, anh ôm tôi càng chặt, vô chăn cực kỳ lạnh lẽo, thực hiện mang lại mặt mũi tôi nhiễm hồng, anh lợt lạt hít tôi, khắc ghi dấu tích bên trên từng điểm của khung hình tôi, anh thứ tự lần môi của tôi đợt tiếp nhữa, vô lưỡi ướt đẫm ngọt ngào và lắng đọng.
Tay anh bịa đặt nhì mặt mũi người tôi, Chịu đựng đựng mức độ nặng trĩu của anh ấy, anh càng không ngừng nghỉ trình bày mặt mũi tai tôi, “Đừng, anh với cảm hứng, em với nghe được ko, Tư Doanh, anh cực kỳ với cảm hứng nhưng mà. Anh ko tạm dừng được, anh ko giới hạn được.”
Tôi láo loàn, thân thiện thể Lúc với cảm hứng, với Lúc lại bại tê dở người dở người, với Lúc tôi rất có thể nghe thấy lời nói anh, với Lúc lại ko nghe được, tuy nhiên nhưng mà anh trình bày lên đường trình bày lại, vì vậy, tôi cũng nghe thấy lặp lên đường tái diễn.
Anh trình bày, anh yêu thương em, Tư Doanh.

Trích:

Tay tôi dịch chuyển cho tới sườn lưng anh, tiếp sau đó lật tay, một góc áo lông lòi ra, bên trên mặt mũi thêu một miếng vải vóc, đã trở nên cuốn góc, tôi vươn tay bại, đẩy miếng vải vóc rời khỏi, bên trên mặt mũi thêu tía chữ ——- Trình, Tư, Doanh.
Anh thấy vậy, mặt mũi lập cập rẩy một ít, tôi cảm hứng thấy được sự bi thương, đó là trong tầm thời hạn này, Cửa Hàng chúng tôi đã và đang thân thuộc với loại chua sót này, vì vậy anh chỉ nhíu đôi mắt, ko trình bày vật gì cả.
Tôi vậy lấy cái kéo bên trên bàn, lật mặt mũi bại tấm vải vóc, ‘xoẹt’ một giờ đồng hồ, rời vứt thương hiệu của tôi, tiếp sau đó vò lại vô tay. Anh nhíu ngươi, “Sao lại rời bỏ?”
“Thêu xấu xí quá!”
“Đưa anh!”
“Không đưa!”
“Đưa anh!”
“Không đưa!”
“……” Anh tức phẫn nộ.
“Em tiếp tục mang lại anh một loại không giống thực hiện kỷ niệm!”
“Cái gì?” Anh căn vặn.
“Để em tâm trí đã……” Tôi trình bày.

Ngày Tư Doanh rời khỏi lên đường như cái lá héo thô tách ngoài cành trong dịp ly biệt. Cô thấy thảnh thơi vì thế đang được sinh sống hoàn toàn vẹn cho 1 kiếp người. Tự hào ko Lúc một người ko mưu trí, xinh đẹp mắt cũng chẳng với gì nổi trội như cô và lại rất có thể rời khỏi lên đường trong khoảng tay của những người con trai đang được lập rời khỏi vương vãi triều Nguyên thị?

Xem thêm: sau khi kết hôn với tà thần

Vì vậy, hãy sinh sống thiệt niềm hạnh phúc ở kiếp sau nhé, Trình Tư Doanh!

***

Thật sự, tính đến giờ là tôi đã khóc tư thứ tự vì thế mẩu chuyện này. Lần đầu, là khi bản thân phát âm convert. Lần loại nhì đó là khi edit truyện này. Lần loại tía, đó là khi bản thân beta lại. Và thứ tự sau cuối, đó là vì thế bài xích review này. Thôi nhé Tư Doanh, kể từ ni về sau em sẽ không còn khóc một thứ tự này vì thế chị nữa, và em mong muốn mượn lời nói của ss Wallflower nhằm kết thúc giục mẩu chuyện buồn này của chị ý ở đây: “Vì vậy, hãy sinh sống thiệt niềm hạnh phúc ở kiếp sau nhé, Trình Tư Doanh!”