không thể không nói


Chương 14: Mẹ Lục Chương

Tác Giả: Kính Lí Phiến

Editor: Mèo Con T’airy

Bạn đang xem: không thể không nói

Vượt qua loa nấc số lượng giới hạn ko nên là việc tốt, người nào cũng đều tương tự nhau. So với việc dựa dẫm quá mức cần thiết, buông thả bạn dạng thân ái rất dễ khiến cho đi ra chuyện rộng lớn. Chẳng qua loa Lục Mân Sâm cảm nhận thấy còn vượt lên trước sớm, điều này hoàn toàn có thể khiến cho Tô Dư trở nên cô nhỏ xíu hư đốn lỗi.

May tuy nhiên Tô Dư là cô nhỏ xíu một vừa hai phải ngoan ngoãn ngoãn, lại nghe điều hiểu chuyện.

Đột nhiên Lục Chương mặt mày bại cảm xúc áp lực nặng nề Lục Mân Sâm tạo nên mang đến anh sụt giảm nhiều, tuy nhiên anh ko suy nghĩ cho tới vẹn toàn nhân tại vì sao, cũng ko quan hoài nhiều cho tới cụ thể. Càng ko suy nghĩ cho tới Tô Dư tiếp tục phát biểu chung bản thân, Lục Chương chỉ suy nghĩ cho tới chuyện giờ đây làm thế nào nhằm hoàn thành xong trọng trách tuy nhiên trợ lý Nguyên gửi gắm trong tầm nửa năm.

Ánh chiều cùn chập choạng tối chiếu trực tiếp xuống nhị mặt mày cây ngô đồng trồng vô Nhà biệt thự, Lục Chương mới mẻ một vừa hai phải thực hiện xong xuôi việc làm bao nhiêu ngày trời. Anh quay trở lại Nhà biệt thự ko tắm cọ ngay lập tức, chỉ mệt rũ rời ở nhiều năm bên trên nệm.

Người chung việc đã trải xong xuôi bữa tối, tuy nhiên khi nãy Lục Chương đang được ăn ở doanh nghiệp nên anh không tồn tại tâm lý ăn tiếp, kêu cô tao quăng quật không còn món ăn vô ở bên trong tủ rét mướt.

Gần phía trên Trình Lê cũng gọi điện thoại cảm ứng chất vấn anh với cần thiết chung gì ko, anh không thích nên vẫn 1 mình chống hứng cho tới giờ đây.

Đời sinh sống tình thương của Lục Chương rất rất lếu loàn, tuy nhiên ko ngờ này lại thật sạch cho tới thế.

Căn phòng nghỉ thoáng rộng rét mướt như băng, anh cố kỉnh điện thoại cảm ứng địa hình của tôi cởi nhật ký cuộc gọi đi ra, khi lướt cho tới thương hiệu Tô Dư thì anh nhắm đôi mắt lại quăng điện thoại cảm ứng thanh lịch ở bên cạnh.

Sự yên ổn tĩnh vô chống như hòa vô cùng theo với lối chân mây xa cách xôi u ám phía bên ngoài, bóng tối mù loà chính thức nuốt trộng lấy khung trời tối, Lục Chương vực lên lên đường vô phòng tắm, khung hình stress của anh ý kể từ từ buông lỏng đi ra.

Tính tình của Tô Dư rất rất nhạy bén, nếu như gọi năng lượng điện nhiều vượt lên trước thì cô ấy tiếp tục nghi ngại anh chẳng làm ra chuyện gì.

Anh không thích nhằm Tô Dư 1 mình ở lại mái ấm chúng ta Lục 1 chút nào.

Lục Chương và Tô Dư đang được sinh sống công cộng cùng nhau mươi bao nhiêu năm trời, không tồn tại ai hoặc bất kể cái gì hoàn toàn có thể đối chiếu được quan hệ thân ái chúng ta. Nhưng chỉ khi ở lại mái ấm chúng ta Lục thì cô mới mẻ yên ổn tâm chữa trị đôi mắt, tiếp tục không trở nên tính xấu xa của anh ý tác động.

Anh biết bản thân là 1 trong thằng rất rất ngang bướng, ko phù hợp với tổng giám đốc Lục thị có tiếng bại. Lục Chương giờ đây không phải như hồi nhỏ, hâm mộ những đứa trẻ con không giống với tía u ở bên cạnh, anh chỉ ước gì bản thân hoàn toàn có thể thẳng cố kỉnh chi phí lên đường chữa trị đôi mắt mang đến Tô Dư.

Thế giới này không tồn tại cái gọi là bữa trưa không tính tiền, Lục Chương không thích thiếu thốn nợ ngẫu nhiên ai, anh đơn thuần vượt lên trước lo ngại mang đến Tô Dư.

Cô ko mến phát biểu trực tiếp đi ra tâm lý của tôi, cô một vừa hai phải hoảng người kỳ lạ còn rất đơn giản xấu xa hổ, gặp gỡ bao nhiêu chuyện phiền toái cũng ko phát biểu điều này mang đến anh nghe.

Trước ni Lục Chương gạt cô thật nhiều chuyện, anh hoảng cô cảm nhận thấy không an tâm, hoảng cô gian khổ sở, hoảng cô trách cứ anh, từng đợt phát hiện ra cô, anh đều thấy áy náy ko phát biểu nên điều. Bây giờ nhị người xa cách vạn dặm, ko thể thẳng họp mặt cô thường ngày khiến cho anh càng ghi nhớ cô rộng lớn.

Không biết giờ đây hai con mắt cô đang được chữa trị cho tới đâu rồi, kỳ vọng ngày hai con mắt cô phát hiện ra rõ ràng, anh hoàn toàn có thể ưỡn ngực quay trở lại gặp gỡ cô.

Lục Chương lên đường thoát ra khỏi chống tắm, người sử dụng khăn lông vệ sinh làn tóc đang được ướt đầm. Anh quan sát về phía cuốn lịch bên trên bàn, chợt quan sát ngày sinh nhật của chúng ta chuẩn bị cho tới.

———————–

Cứ cơ hội một khoảng chừng thời hạn là Lục Mân Sâm tiếp tục lên đường công tác làm việc, chuyện này so với là chúng ta Lục thì thông thường như cơm trắng bữa, riết rồi Tô Dư cũng tập dượt trở nên thói thân quen.

Mỗi đợt lên đường công tác làm việc, hắn sẽ không còn kể từ chối điện thoại cảm ứng của cô ý. Trước bại cũng vậy, mặc dù cô với phát biểu gì lên đường nữa thì đợt này từng chuyện vẫn bất biến.

Nhưng tuy nhiên đợt này hắn chất vấn cô nhiều chuyện rộng lớn, Lục Mân Sâm chất vấn cô tới trường gặp gỡ những ai, rỉ tai những gì. Giọng phát biểu trầm ổn định kiên trì ko cuống quýt vàng, Tô Dư biết hắn hoảng cô và Cố Nam Trì tiếp tục ở cùng cả nhà, bị cái gọi là cảm xúc lường gạt.

“Chú Lục, chú đảm bảo chất lượng thiệt đấy.” Tô Dư ôm chân ngồi bên trên ghế ngoài ban công, làn dông ngày hè thổi lướt qua loa gò má, cô xấu xa hổ nói: “Thật đi ra thì em với tương đối ghi nhớ chú.”

Động tác nốc coffee của Lục Mân Sâm tương đối tạm dừng, hắn nhằm ly xuống bàn, nói: “Mấy ngày nữa là tôi tiếp tục về.”

Cô tương tự một chú mèo con cái được nhặt về, đợi người chủ sở hữu được cho phép là cô chính thức cảnh giác thăm hỏi dò….. Hàng mi run rẩy rẩy, song má xấu xa hổ mẩn đỏ cùng theo với song môi và ngọt ngào là tranh bị của cô ý, hắn vẫn là kẻ được cho phép cô xoay người trở nên người chủ sở hữu.

Từ khi gặp gỡ cô, Lục Mân Sâm đang được lùi về đàng sau thật nhiều, cô cũng ko cảm nhận thấy tôi đã thực hiện sai việc gì.

Chỉ cần thiết đợt trước cô không trở nên Trình Lê bắt nạt, mặc dù cô làm cái gi thì hắn vẫn ko nhằm ý nhiều.

Tô Dư “vâng” một giờ, cô tựa cằm vô cánh tay bản thân, nói: “Hôm ni vô lớp không tồn tại chuyện gì cả, khi tái mét nhà lao bác bỏ sĩ phát biểu đôi mắt em phục sinh rất tuyệt, vẫn nên kế tiếp chữa trị thêm thắt. Nếu như giờ đây phẫu thuật thì rất rất nhằm lại di triệu chứng sau đây, đợi thêm thắt bao nhiêu năm nữa rồi phẫu thuật tiếp tục hứng phiền toái rộng lớn, tuy nhiên nhưng mà em cũng ko kỳ vọng gì nhiều.”

Lục Mân Sâm nói: “Bác sĩ nhà lao đôi mắt mang đến em đó là bác bỏ sĩ xuất sắc nhất toàn cầu, nếu mà em ko tin yêu bạn dạng thân ái bản thân thì cũng nên tin yêu vô bác bỏ sĩ.”

“Không nên là em ko tin yêu chúng ta.” Tô Dư lẩm bẩm: “Không trị được cũng chẳng sao, mặc dù sao em cũng thân quen kể từ nhỏ rồi. Chỉ hoảng là tiếp tục liên lụy cho tới anh Chương thôi, em luôn luôn cảm nhận thấy bản thân với lỗi với anh ấy.”

Tay Lục Mân Sâm gõ từng nhịp xuống bàn, kể từ từ vấn đáp lại, như thể biết cô mong muốn nói đến việc chuyện gì.

“Chú Lục, sinh nhật anh Chương cũng chuẩn bị cho tới rồi, em hoàn toàn có thể lên đường gặp gỡ anh ấy không?” Tô Dư nói: “Em sẽ không còn thực hiện trễ nãi việc làm của anh ý ấy đâu.”

Nhà chúng ta Lục cấm người vô mái ấm gia đình yêu thương sớm, tuy nhiên với quá nhiều người nhận định rằng cô và Lục Chương là 1 trong song. Tô Dư không thích vì như thế chuyện này tuy nhiên thực hiện liên lụy cho tới Lục Chương, nên cô nỗ lực giới hạn gọi điện thoại cảm ứng mang đến anh.

Nhưng chuyện sinh nhật so với chúng ta ko nên là chuyện nhỏ, chúng ta đang không gặp gỡ nhau 2 năm rồi, Tô Dư thiệt sự rất rất mong muốn gặp gỡ Lục Chương.

Tay Lục Mân Sâm tương đối tạm dừng, đùng một phát hắn cảm nhận thấy dạo bước mới gần đây bản thân tương đối nuông chiều cô vượt lên trước, từ xưa cho tới giờ Tô Dư trước đó chưa từng dám đứng trước mặt mày hắn rỉ tai này.

“Còn ghi nhớ chuyện xẩy ra với hai con mắt không?”

Xem thêm: tinh tế chi cái gì mang thai rồi

Đột nhiên hắn chất vấn một câu khiến cho Tô Dư sửng nóng bức, vô trí ghi nhớ của cô ý thì phía trên ko nên là đợt thứ nhất Lục Mân Sâm chất vấn chuyện này, cô trung thực trả lời: “Em ko biết, có lẽ rằng là vì trời sinh.”

“……. Chưa từng suy nghĩ đó là tai nạn thương tâm bởi ai bại tạo ra sao?” 

Lời phát biểu của hắn ko khi nào có hại, Tô Dư hiểu ý hắn, cô cũng biết hắn mong muốn chỉ vật gì.

Người lớn mạnh cùng theo với cô chỉ mất 1 mình Lục Chương.

“Em với suy nghĩ cho tới tuy nhiên nhưng mà ko ghi nhớ rõ ràng lắm, nếu như như thực sự là vì người không giống tạo ra, em cảm nhận thấy có lẽ rằng là vì hắn ko cảnh giác tuy nhiên thôi.” Tô Dư phụ thuộc cánh tay phát biểu tiếp: “Chú Lục, cá tính của anh ý Chương mến mượt ko mến cứng, nếu như chú nghiêm khắc tự khắc với anh ấy vượt lên trước thì anh ấy tiếp tục lên đường ngược lại ý chú……”

Cô phát biểu được rộng lớn phân nửa thì cuống quýt vàng tạm dừng, Lục Mân Sâm ko mến khi bị người không giống dạy dỗ đời. Cô chỉ là 1 trong tè bối thiếu thốn kinh nghiệm tay nghề, mang đến mặc dù có thân thiện với hắn như này lên đường nữa thì chỉ việc ăn phát biểu quá mức cần thiết được cho phép, ko sớm thì muộn cũng chọc dỗi hắn.

Trong một khi, phía mặt mày bại điện thoại cảm ứng không tồn tại tiếng động này. Tô Dư khẽ gặm đầu ngón tay, đùng một phát cô ghi nhớ cho tới Lục Mân Sâm không chỉ có là trưởng bối ăn ở đảm bảo chất lượng với cô, hắn còn là một tổng giám đốc quyết đoán của Lục thị.

“Đừng tự động bản thân dày vò bạn dạng thân ái, tôi ko phát biểu cho tới em.” Hình như Lục Mân Sâm thấy rõ ràng cô đang khiến gì, hắn thở nhiều năm một tương đối, không thích tức dỗi với cô: “Lục Chương với chuyện tuy nhiên nó mong muốn thực hiện, hai con mắt của em ko đảm bảo chất lượng, ra đi ngoài thì tiếp tục xẩy ra chuyện. Tôi cho rằng nó cũng không thích em cho tới thăm hỏi đâu, nếu mà em mong muốn gặp gỡ thì chỉ với cơ hội đợi nó về thôi. Nhưng em với suy nghĩ là nó thiệt sự mong muốn về mái ấm chúng ta Lục này hoặc không?”

Giọng phát biểu của hắn thảnh thơi nhạt nhẽo tuy nhiên cũng đầy đủ nhằm Tô Dư lấy lại niềm tin, cô ra đi ngoài sẽ gây ra thêm thắt phiền toái mang đến Lục Chương. Tính cơ hội của anh ý ấy và Lục Mân Sâm đang không ăn ý nhau, cũng ko chắc chắn vì như thế cô tuy nhiên trở lại mái ấm chúng ta Lục.

“Em biết.” Tô Dư trả lời: “Sinh nhật trong năm này em tiếp tục gọi năng lượng điện mang đến anh ấy, cũng sẽ không còn thực hiện tác động cho tới anh ấy.”

“Còn em thì sao? Có chủ kiến gì không?”

Một khi lâu sau Tô Dư mới mẻ phản xạ lại điều phát biểu của hắn, cô nhỏ rộng lớn Lục Chương một mon. Sau sinh nhật Lục Chương là tiếp tục cho tới sinh nhật cô, Lục Mân Sâm đang được chất vấn cô mong muốn tổ chức triển khai sinh nhật trong năm này ra sao.

“Ngồi trong nhà ăn chén bát mì như từng năm thôi ạ.” Tô Dư nói: “Nếu như với chú Lục ở bên cạnh, em tiếp tục rất rất vui sướng.”

Cô chỉ thuận mồm phát biểu vu vơ, việc làm của Lục Mân Sâm cần thiết rộng lớn ngẫu nhiên chuyện gì. Vả lại đó cũng ko nên là tiệc mừng lâu, chỉ là 1 trong buổi tiệc sinh nhật thông thường, ko cần thiết hắn nên quan hoài.

Lục Mân Sâm “ừ” một giờ, hắn ko phát biểu đồng ý tuy nhiên cũng ko kể từ chối.

Chuyện nhỏ này thông thường có khả năng sẽ bị bao nhiêu chuyện không giống cuốn trôi lên đường, Tô Dư cảm nhận thấy cô nên bàn riêng biệt chuyện này với Lục Chương, nên ko nhắc nhở lại nữa.

Cô ko biết tại vì sao bản thân lại sở hữu nhiều chuyện nhằm phát biểu với Lục Mân Sâm như vậy, cô gọi năng lượng điện rỉ tai với hắn ngay gần nhị giờ đồng hồ đeo tay. Không tương tự như trước đó phía trên luôn luôn phát biểu những chuyện hắn cảm nhận thấy hào hứng, đợt này cô toàn phát biểu những chuyện thông thường tuy nhiên hắn vẫn tráng lệ và trang nghiêm lắng tai, nhiều lúc còn còn thể hiện phán xét của tôi.

Cuối nằm trong Tô Dư nhịn ko được ngáp một tương đối thiệt nhiều năm, mặt mày bại Lục Mân Sâm nghe được khẽ mỉm cười một giờ, còn tạo nên Tô Dư giật thột tỉnh giấc.

Hắn hứng đầu nói: “Cứ ngủ tiếp lên đường, chút nữa là tôi họp, ko cụp máy đâu.”

———————

Lục Mân Sâm rất rất thần túng bấn, Tô Dư ko nghe hắn mỉm cười khi nào. Lần trước nghe hắn mỉm cười vô điện thoại cảm ứng, tiếng động nhẹ dịu ấy như cất cánh lên ko trung đâm vỡ lớp bọt do khí tạo ra, nếu mà ko nên lỗ tai cô rất tuyệt, Tô Dư vẫn ko tin yêu rằng hắn đang được mỉm cười.

Hiếm khi cô hoàn toàn có thể thực hiện mang đến hắn sung sướng cho tới vậy.

Tô Dư biết tránh việc chất vấn nhiều chuyện riêng lẻ một cơ hội công khai minh bạch, tuy nhiên bên dưới sự nuông chiều của hắn, trong tâm địa cô vẫn nảy lên một chút ít nghi ngại.

Thật đi ra thì cô tương tự ai? Mẹ của Lục Chương là ai? Tại sao mái ấm chúng ta Lục không thích nhắc tới?

Tất cả nghi ngại ấy đều đè trong tâm địa cô, Tô Dư trước đó chưa từng nghe người này nói tới.

Lúc hắn còn đang di chuyển công tác làm việc, vô mái ấm chúng ta Lục chỉ với từng bản thân cô và má Trương. mỗi một ngày ăn cơm trắng xong xuôi cô đều nên nốc dung dịch đích giờ, má Trương nhận trọng trách đứng ở bên cạnh để ý cô, ko làm cho cô không nên ăn hoặc nhịn ăn. Tô Dư ko mến nhiều chuyện người không giống, hai con mắt cô với yếu tố thì nên nhằm cô 1 mình Chịu đựng.

Cô mới mẻ một vừa hai phải nốc dung dịch xong xuôi, vẫn đang được cố kỉnh ly nước bên trên tay, má Trương hứng cô ngồi xuống ghế, ngóng bà lau chùi thật sạch xong xuôi rồi hãy lên đường, tách nhằm bị té trật chân.

Tô Dư sờ đầu ngón tay, cô đùng một phát hỏi: “Má Trương, dạo bước này còn có thông tin gì của anh ý Chương ko ạ?”

“Không với, mới gần đây Lục Chương ko gọi năng lượng điện về mái ấm.” Má Trương lau chùi chén đũa, bà nên đi ra tan vô vào chống nhà bếp bao nhiêu lần: “Chắc là cậu ấy đang được dành hết thời gian, tổng giám đốc Lục rất rất nghiêm khắc tự khắc với bạn dạng thân ái bản thân, nên ngài ấy cũng nghiêm khắc tự khắc với cậu ấy.”

“Hình như chú Lục với chút trở nên loài kiến với anh Chương.” Tô Dư nốc một ngụm nước: “Má Trương ơi, con cái hoàn toàn có thể chất vấn vẹn toàn nhân tại vì sao không? Con không thích quan hệ của nhị chúng ta cứng nhắc như giờ đây.”

Tô Dư và má Trương đang được sinh sống công cộng cùng nhau 2 năm, cô ko khi nào chất vấn bao nhiêu chuyện thực hiện khó khăn người không giống, má Trương cũng ko kể mang đến cô nghe, tuy nhiên quan hệ thân ái Lục Chương và Lục Mân Sâm thế này thì trong tâm địa nhị người chúng ta biết rất rõ ràng.

Má Trương tương đối bởi dự tuy nhiên cũng phát biểu với cô: “Tô Dư, con cái tránh việc chất vấn chuyện này, hẳn là tổng giám đốc Lục không thích con cái biết.”

Tô Dư tương đối rũ đôi mắt xuống, nói: “Chẳng qua loa là con cái cảm nhận thấy nếu như sau đây chú Lục mong muốn anh Chương quá tiếp gia tài, tuy nhiên anh ấy ko tôn trọng chú Lục thì nên thực hiện sao? Chú Lục chắc chắn tiếp tục tâm lý chung anh Chương, con cái không thích anh ấy trở nên người vì vậy.”

Ngược lại má Trương vẫn không trở nên điều phát biểu của cô ý thuyết phục, tuy nhiên bà cũng biết Tô Dư đang được mong muốn hòa đình quan hệ của nhị tía con cái bại.

Bà thở nhiều năm nói: “Không nên là má không thích phát biểu mang đến con cái biết, mặc dù gì má đã và đang sinh sống trong nhà chúng ta Lục này lâu rồi, tuy nhiên thiệt sự thì má ko biết gì cả. Má cũng đều có nghe vài ba tin đồn thổi tương quan cho tới u Lục Chương, nghe đâu bà ấy là gia sư dạy dỗ kèm cặp tận nơi của tổng giám đốc Lục. Sau bại xẩy ra chuyện gì thì con cái cũng biết rồi bại, nếu mà con cái vẫn mong muốn ở lại mái ấm chúng ta Lục thì chớ nhắc cho tới chuyện này, cứ làm cho tổng giám đốc Lục tự động bản thân giải quyết và xử lý lên đường.”

Xem thêm: nữ vương trà xanh ở thập niên 70

—————————-

Tác fake với điều mong muốn nói:

Tin tức này là nửa thiệt nửa fake, ngày mai tổng giám đốc Lục tiếp tục phát biểu.