khi quân hôn gặp gỡ tình yêu

Cụ ông và bà nội vui mừng vẻ chơi nhị ngày ở TP. Hồ Chí Minh W, tiếp sau đó ưng ý tay cầm tay nhau về mái ấm. Hai người vô nằm trong và lắng đọng, khiến cho Người trẻ tuổi tuổi tác như Tôn Đào Phi cũng hổ ngượng ngập.

“Tội bị tiêu diệt sở hữu thể miễn, tội sinh sống khó khăn buông tha.” Trước Khi qua chuyện kiểm an, cụ ông né vào mặt mũi tai Tôn Đào Phi, âm trầm phát biểu.

Bạn đang xem: khi quân hôn gặp gỡ tình yêu

Tôn Đào Phi cười cợt híp mắt ngẩng đầu, không có tội nháy đôi mắt bao nhiêu loại, “Ông nội đang được phát biểu gì, con cháu nghe không hiểu biết nhiều.”

Mắt cụ ông sáng sủa như đuốc lườm cô một chiếc, tựa hồ nước còn mong muốn phát biểu tiếp đồ vật gi, tuy nhiên đã trở nên bà nội lôi kéo qua kiểm an.

“Ông nội, bà nội đi đàng cảnh giác.” Tôn Đào Phi vui mừng sướng khuynh hướng về phía nhị cụ vẫy tay một chiếc. Câu phát biểu bại của cụ ông, cô làm thế nào ko biết sở hữu ý gì, chẳng qua chuyện là cô ở thành phố W phía xa xôi, mặc dầu tay cụ ông dài ra hơn nữa, cũng ko xoạc cho tới xa xôi vì vậy.

Cho cho tới Khi trả toàn không phát hiện ra bóng hình nhị cụ, Tôn Đào Phi mới mẻ yên ắng xoay người, thở phào một loại, rốt cuộc đã mang được nhị vị Phật gia lên đường.

Lại phát biểu, nhị cụ ở đây hai ngày, nhị người già cả thêm 1 Yên Đinh, giầy vò bị tiêu diệt cô Chịu nhọc mệt mỗi ngày.

Nhất là cụ ông, vào ngày loại nhị ở phía trên, đơn giản và giản dị phát biểu mong muốn ăn bánh ngọt cô tự động bản thân thực hiện, nhưng mà nhập tay cô, dụng cụ, bột mì, trứng gà, loại gì rồi cũng không tồn tại. Cho mặc dù cô là phụ phái đẹp khéo léo, cũng ko bột thách thức gột nên hồ nước. Người phụ phái đẹp mặc dù khéo cho tới đâu cũng rất khó có thể có thể thổi cơm trắng Khi không tồn tại gạo. Sau bại, còn nếu như không cần bà nội ngăn ông, có lẽ rằng ông cụ sẽ mua sắm cho tới cô một cỗ khí giới, chỉ vì như thế ham say thức ăn của tôi.

Xuyên qua chuyện kho bãi tập luyện, thật xa, Tôn Đào Phi phát hiện ra Yên Đinh đang được đùa vô cùng có hứng nhập hố cát. Buồn bực thở nhiều năm, vốn liếng cô còn kiêng dè nhằm nó ở trong nhà Tống Văn, đứa nhỏ này tiếp tục quậy. Bây giờ trông cỗ dạng nó, phát hiện ra phân tử cát có lẽ rằng còn vui mừng rộng lớn thấy cô. Đoán chừng cô có mất tích một nhị ngày, nó cũng tiếp tục không tồn tại ngẫu nhiên phản xạ này.

“Bàn Đinh.”

“Mẹ, u.”Thằng nhóc nghe thấy giờ đồng hồ gọi, ngước đầu lên thiệt thời gian nhanh, nom qua chuyện nom lại sau lưng Tôn Đào Phi, quơ múa xẻng nhỏ nhập tay.

“Thái, thái.” Tôn Đào Phi đương nhiên là biết, đái tử đang được căn vặn ông cố, bà cố lên đường đâu.

Ngồi xuống, Tôn Đào Phi tỉ mỉ vệ sinh lên đường phân tử cát bám bên trên mặt mũi nam nhi, chỉ chỉ phương xa xôi, “Ông cố, bà cố về mái ấm.”

Trong nháy đôi mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của chính nó ngay tắp lự lưu luyến u ám, Tôn Đào Phi cơ hồ nước nhận định rằng bản thân nom lầm rồi.

“Phi Phi.” Thằng nhóc chu chiếc miệng nhỏ, khuôn mặt mũi nhỏ nhắn hồng hào như fake đám, trả toàn không còn sung sướng hoạt bát trước.

Tôn Đào Phi tức thời bị con lây chút cảm thương, xoa xoa đầu nó, cười cợt nhẹ dịu phát biểu, “Bàn Đinh, sau này chúng tao tiếp tục về mái ấm, Khi bại tất cả chúng ta tiếp tục luôn luôn trực tiếp ở công cộng một vị trí.”

Mặc mặc dù thời hạn ở chung với ông nội bà nội, phụ huynh ông chồng ko cần vô cùng nhiều năm, tuy nhiên cô vô cùng thích không khí ấm cúng hoà thuận sung sướng nhập đại mái ấm gia đình này. Thích nụ cười cợt ấm cúng, sự quan tâm ấm cúng của từng người.

Cụ ông lên đường, nhằm lại một chồng rộng lớn phim truyền hình vấn đề quân lữ. Tôn Đào Phi thiệt vất vả bố trí ngay ngắn toàn cỗ CD.

Buổi tối, lại bị Trình Phi Viễn hùng hùng hổ hổ lật ngổn ngang.

“Trình Phi Viễn.” Tôn Đào Phi gọi cả thương hiệu cả chúng ta, tức phẫn nộ nom chằm chằm người con trai đang được lật qua lật lại say sưa bại, tàn tệ mong muốn một vạc đá hắn cho tới Tây Ban Nha, sở hữu biết cô tốn từng nào thời hạn mới mẻ bố trí xong xuôi hay là không.

Trình Phi Viễn hơi nghiêng qua chuyện, sau này lại rất là chuyên nghiệp chú tiếp cận lật cho tới lật lùi, nhập miệng không ngừng chuyện trò, “Binh chiến sĩ đột kích” lên đường đâu rồi, anh ghi nhớ rõ rệt hôm qua mới coi nhưng mà.” Không một chút nào nhằm ý cho tới Tôn Đào Phi đang được tức phẫn nộ ngập trời.

Hít khí thiệt thâm thúy, thở ra, Tôn Đào Phi không ngừng nghỉ tự động phát biểu với bản thân, toàn cầu đảm bảo chất lượng đẹp mắt như vậy, ánh trăng mỹ lệ như vậy, Yên Đinh đáng yêu và dễ thương như vậy, tránh việc so kè với những người đàn ông trước mặt mũi. Lặp lại rất nhiều lần, Tôn Đào Phi mới mẻ cố ép xuống tức phẫn nộ tràn trề.

Không phát biểu một lời nói lên đường đến bên cạnh Trình Phi Viễn, kể từ phía bên dưới rút rời khỏi “Binh chiến sĩ đột kích”, vứt cho tới trước mặt hắn.

“Em fake anh sớm, anh cũng ko cần thiết mò mẫm lâu vì vậy.” Chỉ kiêng dè Tôn Đào Phi fake sai, Trình Phi Viễn lật qua chuyện lật lại coi thiệt lâu. Cuối nằm trong, vô cùng oán thù phẫn nộ chỉ trích Tôn Đào Phi.

Tôn Đào Phi nhất thời nghẹn ở trong cổ họng, nuốt thế nào thì cũng nuối ko trôi, bao tử teo rút nhức nhối. Cô không nên mò mẫm gom hắn, càng tránh việc nhằm ý người con trai khiến cho người tao tức giận này.

“Vợ, anh đói bụng.”

Ánh đôi mắt Tôn Đào Phi quét qua chuyện hắn, nhẹ dịu phát biểu, “Em ko đói.”

Trình Phi Viễn vốn liếng hết sức chuyên nghiệp chú, triệu tập niềm tin, nhập nháy đôi mắt ngay tắp lự quay đầu sang một bên, lập tức hiểu rời khỏi, nom sắc mặt mũi rét mướt lùng, âm trầm bại của phu nhân bản thân, hắn biết, phu nhân mình đang vô cùng ko vui mừng.

“Vợ, ai dám chọc giận em vậy, phát biểu cho tới anh biết, anh lên đường tấn công hắn.”

Tôn Đào Phi thảnh thơi nhạt liếc đôi mắt nom hắn, môi đỏ rực mọng khẽ ngỏ, “A, cần ko, vậy anh tấn công chủ yếu anh trước rồi phát biểu.”

Không phát biểu nhảm với hắn nữa, Tôn Đào Phi thẳng nhập buồng ngủ, “Phanh” một giờ đồng hồ, ngăn ai bại ngoài cửa.

Ngồi 1 mình bên trên ghế sa lon, Trình Phi Viễn đau đớn vô cùng tâm trí nửa ngày, rốt cuộc vạc xuất hiện nguyên nhân bản thân khiến cho Tôn Đào Phi tức phẫn nộ, tàn tệ vỗ đầu, hắn ko ngoài ăn năn hận tại sao bản thân phát biểu câu bại, thiệt là ‘một bước lỡ chân nhằm hận ngàn năm’.

Nhìn công cộng xung quanh phòng khách trống trải trống rỗng một vòng, lại nom cửa ngõ chống đóng góp chặt.

Trình Phi Viễn không còn xem xét nội dung bên trên TV, ngồi yên tĩnh nhập khoảnh khắc nữa. Sau bại, Trình Phi Viễn liền trái khoáy quyết đứng lên, vậy loại khóa xe đặt tại bên trên khay trà, mỉm cười cợt nom về phía buồng ngủ, hắn sải bước ra phía bên ngoài.

Tiếng ngừng hoạt động không tính là nhẹ nhõm, khiến cho Tôn Đào Phi theo đòi phiên bản năng nghiêng người, nhẹ dịu kéo cửa ngõ phòng ra một khe hẹp, nhập phòng tiếp khách trái khoáy nhiên tiếp tục không tồn tại một bóng người.

Đồ con trai ko tim không phổi, chỉ nơm nớp cho bản thân.

Ôm thân thích thể mượt mềm thơm thơm nức của Yên Đinh, Tôn Đào Phi khẽ thơm một chiếc, vẫn chính là nhỏ phụ thuộc được hơn.

Trong mơ tơ tưởng màng, Tôn Đào Phi thiệt tương tự nghe được thanh âm khóa xe hoạt động. Động động khóe mồm, cô lại kế tiếp lên đường ước hứa với Chu công, đợi cô tỉnh táo tự động bản thân đi ăn, ko thèm phụ thuộc người đàn ông” xấu xí bại.

Bật đèn của chống khách lên, Trình Phi Viễn rón nhón nhén kéo cửa ngõ buồng ngủ rời khỏi.

Dưới ánh sáng của đèn lù mù, một lớn một nhỏ, ôm nhau ngủ say ngon miệng. Khóe môi cong lên, khuôn mặt mũi cương nghị của Trình Phi Viễn hiện thị lên phỏng cong nhu hòa.

Nhẹ nhàng đóng góp cửa phòng, kể từ góc cửa ngõ xách rời khỏi một túi ny lon gold color, Trình Phi Viễn cười cợt cười cợt, có cái này, làm thế nào lửa phẫn nộ của phu nhân hắn ko mất tích như sương mây.

Từ vào bên trong túi lôi ra dưa chuột, thịt gà, quả cà chua, xử lý thật sạch sẽ.

Đúng vậy, đoàn trưởng Trình của tất cả chúng ta mong muốn trải qua tài nấu nướng nướng của tôi, khiến cho phu nhân bản thân nở nụ cười lại.

Bởi vì như thế Tôn Đào Phi đang ở nhập hừng hực lửa phẫn nộ, không chỉ có vậy lửa phẫn nộ này còn là vì hắn mang tới. Trình Phi Viễn thiệt sự không tồn tại tay nghề lấy lòng dỗ ngon dỗ ngọt phụ phái đẹp. Đột nhiên nghĩ về cho tới, thật lâu trước lúc Tôn Đào Phi cho tới trại chiến sĩ, hắn tự động bản thân xuống nhà bếp nấu bếp, được miệng vàng của phu nhân bản thân giã thưởng, phát biểu là làm công việc thật tuyệt vời. Cho nên, đoàn trưởng Trình ngay tắp lự mong muốn mượn tài nấu nướng nướng của tôi nhằm lấy lòng.

Nửa giờ sau, Trình Phi Viễn ngỏ buồng ngủ rời khỏi, ôm đái tử ngủ say trong trái tim Tôn Đào Phi lên.

Tôn Đào Phi cơ hồ nước lập tức tỉnh lại, nhị đôi mắt trợn lên, “Anh làm những gì vậy?”

Trình Phi Viễn ko trả lời, mỉm cười cợt thần túng bấn.

Nhìn tía số đậm, một món canh, mùi vị không hề thiếu bên trên bàn, Tôn Đào Phi quá bất ngờ há to lớn mồm.

“Anh làm?” Tôn Đào Phi ko thể tin yêu nom Trình Phi Viễn đang được cười cợt tỏa nắng rực rỡ.

Trình Phi Viễn nghiêng người phụ thuộc ghế, một tay kháng bàn, nom Tôn Đào Phi đang được ngỏ rộng lớn mồm, nụ cười nồng đậm bên trên mặt mũi. Dưới góc nhìn không tin của Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn hung hăng gật đầu.

“Đúng vậy, một trăm tỷ lệ, một trong những phần ngàn ngàn ko thể fake được.” Đồng thời cũng không quên người sử dụng tiếng động rộng lớn đáp lại.

“Nếm test một chút xem, sở hữu cần vị em mến hay là không.” Chỉ nhập gà xé phay xanh lơ đỏ rực lộn lộn[1] , Trình Phi Viễn đề cử trình độ của hắn, cũng là 1 trong mỗi đồ ăn phu nhân hắn thích nhất.

Nhìn người con trai nở nụ cười chói lóa như hoa ngày hè trước đôi mắt, ông chồng của cô ý, Tôn Đào Phi sở hữu chút hoảng hốt. Cho mặc dù chỉ là 1 đồ ăn thiệt đơn giản và giản dị, trong những lúc lơ đãng, cũng trở nên người đàn ông này thực hiện rời khỏi đầy đủ mùi vị thơm và ngon. Cô kể từ từ ý thức được, Tôn Đào Phi cô tựa hồ nước gả cho 1 người con trai ko tệ, trừ sở hữu chút yếu điểm sơ sót rời khỏi.

“Há miệng!” Trình Phi Viễn gắp lên một phân tử hạt lạc, đưa tới trước mồm Tôn Đào Phi. Nếu cô không Chịu ăn, vậy nhằm hắn gom.

Tôn Đào Phi vô cùng nghe lời há mồm rời khỏi, nuốt hoàn toàn đậu phồng hồng bóng ướt đẫm, giòn giòn xốp xốp.

Dưa loài chuột, thoáng mát ngon miệng.

Gà xé phay, xốp xốp tươi mới mẻ.

Đôi đũa của Trình Phi Viễn đưa tới mồm của Tôn Đào Phi đợt loại tư thì bị cô đang tâm đẩy rời khỏi, cô muốn tự bản thân ăn, mới mẻ rất có thể ăn thiệt nhiều nha.

“Giúp em lấy một chén cơm trắng.” Thừa thời gian nuốt xuống, Tôn Đào Phi vội vàng vàng sai khiến cho.

Trình Phi Viễn nhíu mày, ngừng nhị giây, thấy Tôn Đào Phi vẫn chuyên nghiệp chú nhét đồ ăn nhập mồm, cười khổ rung lắc đầu, ngoan ngoãn ngoãn nhập chống nhà bếp.

Nhìn Tôn Đào Phi không ngừng nhai, điểm thâm thúy nhất trong tim lòng Trình Phi Viễn thản nhiên tràn rời khỏi một cỗ tự hào vừa lòng nồng đậm.

“Như thế này, phu nhân, tài nấu nướng nướng của anh ấy cũng ko tệ lắm cần không!”

Tôn Đào Phi quét dọn mắt người này bại cười cợt cho tới đôi mắt chuẩn bị híp trở nên một thanh kẻ ngang, ngừng song đũa nhập tay lại, lãnh đạm phát biểu, “Miễn chống tạm thời được.”

Khóe mồm Trình Phi Viễn run lập cập, miễn chống tạm thời được, em đang được không ngừng nghỉ cho vô mồm đấy.

“Nhớ chớ quên thu chén cọ đĩa.” Lau thật sạch sẽ mỡ ở khóe mồm, Tôn Đào Phi vênh mặt mũi hất hàm sai khiến cho Trình Phi Viễn rõ rệt tiếp tục hóa đá.

Nằm bên trên ghế tụt xuống lon, Tôn Đào Phi tự do thoải mái xoạc sống lưng một chiếc, cuộc sống đời thường đảm bảo chất lượng đẹp mắt cũng chỉ như vậy. Nhất là thấy người này bại dành hết thời gian kề bên, cuộc sống đời thường ngay tắp lự càng đảm bảo chất lượng đẹp mắt vạn phần.

“Tiểu Viễn tử, giúp tao xối ly nước.” Tôn Đào Phi cực kỳ nhập tuồng miễn chống phân phó, giống như chủ yếu cô đó là Lão Phật Gia được Trình Phi Viễn đáp ứng.

“Lão Phật Gia, mời uống nước.” Ngồi xuống kề bên, Trình Phi Viễn cười cợt hì hì fake nước cho tới Tôn Đào Phi, nếu như phu nhân mong muốn đùa đóng góp kịch, hắn cũng vui mừng lòng theo đòi nằm trong.

Nhận lấy loại ly không Tôn Đào Phi fake qua chuyện, Trình Phi Viễn bịa đặt mông ngồi xuống nối tiếp mặt mũi cô, “Lão Phật Gia, lúc này tâm tình em đảm bảo chất lượng rộng lớn chút ko, còn tức phẫn nộ đái sinh hoặc không?”

“Còn hóng suy tính.” Tôn Đào Phi rỗi rãi phát biểu, tuy nhiên cô tiếp tục sớm không hề tức phẫn nộ, nhưng cũng không thích hắn đơn giản dễ dàng đắc ý.

Trình Phi Viễn khẽ vuốt ve lọn tóc của Tôn Đào Phi, ngón tay như sở hữu như ko chà nhẹ nhõm khoanh tai trắng nõn mềm mượt của cô ý.

Tôn Đào Phi thông thoáng lui thân thể rời khỏi, tức phẫn nộ trợn đôi mắt nom Trình Phi Viễn một chiếc, “Cách tao xa xôi một chút.”

Trình Phi Viễn dán chặt vào Tôn Đào Phi, trầm thấp khẽ cười cợt nhị giờ đồng hồ, tương đối thở giá rực phả nhập cần thiết cổ cô.

“Thế này còn có tính là xa xôi hay là không.” Cợt nhả phụ thuộc ngay sát sát rộng lớn, tương đối giá ướt đẫm của Trình Phi Viễn càng tăng dán chặt mặt mũi gáy Tôn Đào Phi, vấp nhẹ nhõm, râu ria mới mẻ đâm chồi rời khỏi bên trên cằm theo động tác của hắn, từng loại từng loại, đâm nhập bên trên domain authority thịt cô, chọc cô ngứa ngáy.

Tôn Đào Phi bị cảm giác tê bại ngây ngô gàn này thực hiện tua, kích ứng cho tới lắc nảy bản thân lập cập lên.

Tôn Đào Phi cười cợt khanh khách, fake tay cần rời khỏi, mong muốn tách lên đường đả kích của Trình Phi Viễn. Nhưng hắn lại thuận thế mách bảo, cô ngược lại vững vàng vàng ở mặt mũi người hắn.

Bàn tay tương đối thô ráp không biết kể từ khi này tiếp tục lặng lẽ đưa vào bên phía trong ăn mặc quần áo của cô ý, ko ngừng vuốt ve sầu trêu chọc nụ mai mềm mịn và mượt mà của cô ý. Chịu đựng ko nổi quấy rầy và hành hạ giắt cỡ lại khó Chịu này, Tôn Đào Phi thở nhẹ nhõm tựa nguồn vào cần thiết cổ Trình Phi Viễn, mềm mịn và mượt mà khẽ rên rời khỏi giờ đồng hồ.

Hiển nhiên, hàng loạt phản ứng của Tôn Đào Phi, thực hiện cho tới Trình Phi Viễn càng tăng khuyến khích, động tác dưới tay càng mạnh rộng lớn.

“Da thịt Lão Phật Gia thiệt thực sự mềm mịn và mượt mà ngon mồm, thiệt thực hiện cho tới tay nhỏ nhỏ xíu của anh ấy yêu thương thích không mong muốn buông.”

Trình Phi Viễn cười cợt nhẹ ngậm khoanh tai White noãn hắn thèm thuồng tiếp tục lâu, phun rời khỏi nuốt nhập khuấy.

“Ừ...” Hơi ngước đầu, Tôn Đào Phi uyển gửi khẽ rên, nhập nháy đôi mắt cũng đỏ rực bừng cả mặt mũi.

“Phi Phi.” Trình Phi Viễn êm ả lại ức hiếp gọi rời khỏi giờ đồng hồ, bàn tay cầm chặt tay nhỏ nhỏ xíu của Tôn Đào Phi, bịa đặt bên trên đồng đội của tôi, làm cho cô cảm biến được yêu cầu giá rộp của mình.

Tôn Đào Phi theo đòi bản năng mong muốn rút tay về, tuy nhiên bên trên khuôn mặt tuấn tú đỏ rực sậm mà đến mức mong muốn chảy máu của Trình Phi Viễn dày quánh những giọt mồ hôi, sở hữu một nhị giọt thậm chí là nhỏ bên trên mu bàn tay của cô, giá tim phổi người.

Hồi lâu, Tôn Đào Phi ở đầu cuối nhẹ dịu vươn tay, xoa xuống khi người này bại khẩn thiết mong chờ. Chậm rãi túa thừng nịt của hắn rời khỏi, được hắn dẫn dắt, vậy giá rực của hắn, vuốt tăng và giảm.

Trình Phi Viễn tức thời nhẹ nhõm “Hừ” rời khỏi giờ đồng hồ, cơ hội áo ngủ thiệt mỏng dính, ngậm hồng mai tiếp tục khoe sắc ở bên dưới bàn tay hắn, mút từng ngụm từng ngụm.

Không biết là kẻ này tách ngoài người này trước, áo quần tung tóe cô đơn rơi xuống lênh láng khu đất. Vừa xoay người, Trình Phi Viễn đè Tôn Đào Phi ở phía bên dưới, cảm thụ vị trí ướt đẫm tiếp tục sớm sẵn sàng xong xuôi của cô ý, ko kịp mong chờ động thân thích nhưng mà nhập.

Trong nháy đôi mắt bị mềm mịn và mượt mà, ướt đẫm lửa giá tràn trề trời khu đất vây lượn, Trình Phi Viễn tự do thoải mái bại ngây ngô domain authority đầu, tần số vấp càng nhanh chóng, lực phỏng cũng càng rộng lớn.

“Ừ, ừ...” Một giờ đồng hồ tiếp một giờ đồng hồ uyển gửi yêu thương kiều vạc rời khỏi kể từ nhập mồm Tôn Đào Phi.

Tiếng thở dốc, thanh âm yêu thương kiều, từng giờ đồng hồ thường xuyên vang vọng ở phòng tiếp khách, đưa đến từng khúc nhạc và lắng đọng say người.

Trong đầu một lóe khả năng chiếu sáng, một cỗ giá rực phun rời khỏi, Trình Phi Viễn nằm ở phía bên trên tức thời yên tĩnh lìm bất động đậy, chỉ từ lại thở dốc thiệt thâm thúy.

“Anh ra đi ngoài!” Cảm sẽ có được vật của những người không giống vẫn lưu giữ ở trong cơ thể cô, tựa hồ nước lại sở hữu tín hiệu hồi sinh, Tôn Đào Phi cuống quít đẩy Trình Phi Viễn.

“Đừng động.” Trình Phi Viễn ức hiếp lại thân thích thể nhích cho tới nhích lùi của Tôn Đào Phi, chậm rãi rãi rút rời khỏi.

Mặc mặc dù, Trình Phi Viễn đã nhận được sai với cô. Có một vài việc, cô sở hữu thể không so kè, tuy nhiên sở hữu một vài việc, cô tất yếu sẽ không còn đơn giản dễ dàng bỏ lỡ.

“Cũng ko biết TV kêu tấn công kêu giết mổ này còn có đồ vật gi hoặc nhưng mà coi.”

Mấy ban đêm này, chỉ việc Trình Phi Viễn vừa phải ngỏ TV lên, Tôn Đào Phi sẽ không còn ngừng ở một phía oán thù trách cứ.

Nói thiệt, cô là sở hữu một chút ít cố ý, phát biểu cô hẹp hòi cũng đảm bảo chất lượng, đem thù hằn cũng rất được, mặc dù sao cô đó là mong muốn phát biểu vì vậy.

Trình Phi Viễn khẽ nghiêng người, nhập góc nhìn rạm thúy thông thoáng qua chuyện một nụ cười cợt sáng sủa tỏ.

“Vợ, đời nào ngày bại anh ko đầy đủ nắm vững thâm thúy, xúc tiến em vẫn nhớ mãi không bao giờ quên đến giờ.” Uyển gửi cười cợt một giờ đồng hồ, hắn tuyệt đối không dám phát biểu phu nhân bản thân đem thù hằn, mái ấm gia đình hợp lý là vô cùng cần thiết.

“Có sao? Em chỉ phát biểu thiệt nhưng mà thôi.” Tôn Đào Phi thảnh thơi nhạt nhẽo liếc đôi mắt Trình Phi Viễn.

Trình Phi Viễn yên ắng ko giờ đồng hồ động xoay đầu, ko lôi thôi nữa, phụ phái đẹp thiệt là hẹp hòi. Nhắc nhở quý khách, cần tách tránh việc lên đường trêu chọc.

Từ ngày Tôn Đào Phi cho tới, Trình Phi Viễn ngỏ đôi mắt rất có thể phát hiện ra vợ yêu, nhắm đôi mắt cũng rất có thể phát hiện ra phu nhân yêu thương, sinh sống thiệt tự do thoải mái thoải mái, hăng hái sôi trào.

Đoàn binh lình số 323, cơ hồ nước toàn bộ quý khách đều vạc xuất hiện, đoàn trưởng chúng ta thiệt phấn chấn, một ngày dài niềm tin luôn luôn sáng sủa láng tương tự hoa mồng gà.

Lão đại của mình hưng phấn sôi trào. mỗi một ngày đều mạnh mẽ và tự tin quấy rầy và hành hạ bọn họ: treo vật nặng nề chạy việt dã 7 dặm, hít khu đất 300 loại, huấn luyện và giảng dạy tấn công v.v..., nhiều mẫu mã ông chồng hóa học. Khiến cho tới quý khách đau đớn ko thể miêu tả, giận nhưng mà không đủ can đảm phát biểu gì.

Ai bảo lão đại của hắn là đoàn ngôi trường đại nhân, không chỉ có vậy còn vậy lá cờ “Giữ vững vàng đoàn công ty bài xích cần lưu giữ vững vàng vĩnh viễn”.

Cuộc sinh sống của Trình Phi Viễn ngày càng thoải mái, tỏa nắng rực rỡ tươi tỉnh sáng sủa. Mà cuộc sống đời thường của Tôn Đào Phi lại từ từ sở hữu chút thô héo.

Rảnh rỗi trên mức cần thiết, không chỉ có vậy tiếp tục chuẩn bị nhị mon, cô tự động xưng là chăm chỉ, làm thế nào rất có thể Chịu được.

Buổi tối, trưởng đoàn Trình thức ăn no đầy đủ ưng ý ngồi bên trên ghế tụt xuống lon.

Xem thêm: eo thon nhỏ truyện

“Vợ, sở hữu cần ai khiến cho em ko vui mừng, tâm sự, anh lên đường tấn công hắn.” Trình Phi Viễn vừa phải phát biểu vừa phải fake hai tay vạm vỡ tung.

Tôn Đào Phi yên ắng thu chén bát đũa nhập chống nhà bếp. Bạo lực, cho rằng trái khoáy đấm rất có thể đoạt được toàn bộ sao, loại thô tục.

“Trình Phi Viễn, anh phát biểu em ra đi ngoài mò mẫm việc thực hiện dành được ko, ở trong nhà thiệt nhàm ngán.”

Trình Phi Viễn nghe vậy, thân thích thể vốn liếng lười biếng nói chung biếng, tức thời ngồi nghiêm túc, cảnh giác mạnh.

“Vợ, em mong muốn mò mẫm việc làm loại gì?” Đi theo đòi kề bên Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn vô nằm trong tích vô cùng căn vặn.

Tôn Đào Phi sầm uất rung lắc đầu một chiếc, “Chưa nghĩ về rời khỏi kiểu dáng rõ ràng, dù sao cũng chính là mong muốn mò mẫm chút chuyện nhằm thực hiện, còn nếu như không một ngày nay bại em tiếp tục buồn bị tiêu diệt mất mặt.”

Trình Phi Viễn liếc nom Tôn Đào Phi tựa hồ nước cực kỳ khốn đau đớn, vỗ trán suy tư một thời gian. Đột nhiên ngước đầu lên, nhíu mi cười cợt một giờ đồng hồ, “Em nói anh mới mẻ ghi nhớ, Lâm Văn đang được cần thiết nhà giáo dạy dỗ đái học tập, em rất có thể đi xem một chút ít. Nơi bại ngay sát mái ấm, không chỉ có vậy Yên Đinh cũng rất có thể ở trong nhà trẻ em kề bên.”

Trình Phi Viễn tận chức tận trách cứ bố trí thỏa xứng đáng nhất cho tới phu nhân bản thân. Quan trọng nhất là, hắn nghe phát biểu Hằng Duệ đang dần mò mẫm người, lại có một sư huynh giương giương đôi mắt hổ với phu nhân bản thân ở bại. Vì nhằm ngừa ngộ nhỡ, hắn nên hạ thủ trước.

Từ bại rất có thể thấy được, trưởng đoàn Trình của tất cả chúng ta nom xa xôi nom rộng lớn, mưu mẹo tính thâm thúy xa xôi cỡ này.

Tôn Đào Phi yên ắng nom chú ý nhập người con trai kề bên, ánh đèn trắng nuột hấp thụ vào khuôn mặt mũi cương nghị của hắn, những đàng đường nét trở thành nhu hòa rất là nhiều, nụ cười cợt ở khóe mồm thiệt tương tự cũng hiện lên khả năng chiếu sáng tinh nghịch khiết.

Cô ko ngờ hắn tâm sự ý tưởng phát minh này, kề bên hắn, toàn bộ từng chuyện đều rất có thể xẩy ra, bố trí thỏa xứng đáng vì vậy, cô ko thể phát biểu mình không cảm động. Hơn nữa lúc này, càng ngày cô càng vạc hiện nay, trong những lúc không sở hữu và nhận rời khỏi, cô tương tự ngày càng phụ thuộc nhập hắn. Nếu là trước bại, đó là chuyện cô coi thường thông thường cỡ này, tuy nhiên lúc này cô tựa hồ ngày càng nhằm đem tới chủ yếu bản thân phụ thuộc nhập người con trai này.

“Thế này, phu nhân, sở hữu cần vạc hiện nay ông chồng em vô cùng tuấn tú không?” Đưa tay quơ quơ trước mặt mũi Tôn Đào Phi tựa hồ nước đang được sững sờ, Trình Phi Viễn cười đến thiệt đắc ý.

“Em đang được tâm trí, những lời nói anh phát biểu thiệt vô cùng được.” Lấy lại niềm tin, Tôn Đào Phi cực kỳ trang nghiêm phát biểu.

Đoàn trưởng Trình của tất cả chúng ta tức tốc bị nội thương nặng nề, phu nhân, nhằm em khen lời nói ông chồng em phát biểu là đảm bảo chất lượng trở ngại vậy sao? Chẳng lẽ em ko biết, ngôn ngữ hành vi của em, đó là động lực lớn số 1 của anh ấy.

Ngồi yên tĩnh nhập khoảnh khắc, Tôn Đào Phi phủi khu đất đứng lên, cả Trình Phi Viễn kề bên cũng trở nên giật thột.

“Vợ, em làm những gì đấy?”

“Em lên đường căn vặn Lâm Văn một chút ít, cố vấn thông tin.”

Trình Phi Viễn cười cợt đau đớn chỉ chỉ đồng hồ thời trang treo bên trên tường, “Vợ, lúc này tiếp tục chuẩn bị chục giờ rồi, em xác lập mong muốn lên đường quấy nhiễu mái ấm hắn à. Anh dám cam đoan mái ấm Trịnh Khải xác định ngủ sớm rồi, sáng sủa mai em lên đường là tốt nhất, không chỉ có vậy ngày mai là công ty nhật.”

Trình Phi Viễn cười cợt nhẹ dịu nháy đôi mắt bao nhiêu loại, fake tay kéo Tôn Đào Phi, cười cợt híp đôi mắt phát biểu, “Vợ, nghe lời nói ông chồng em phát biểu, đúng chuẩn ko sai, anh sẽ không còn sợ hãi em.”

“Anh buông tay, em mong muốn lên đường tắm.”

“Thật đảm bảo chất lượng, tất cả chúng ta nằm trong lên đường, anh muốn làm tắm.” Bỏ qua chuyện góc nhìn tràn đầy ý rét mướt của phu nhân bản thân, Trình Phi Viễn vô cùng hưng phấn ôm Tôn Đào Phi, mang cô nhập vào chống tắm, nghĩ về cho tới một mùng mùi hương diễm tươi tỉnh đẹp mắt, hắn liền huyết quản căng phồng.

Bởi vì như thế trong trái tim sở hữu chuyện. Sáng sớm ngày sau, Khi luồng khả năng chiếu sáng trước tiên hấp thụ vào, Tôn Đào Phi ngay tắp lự ngỏ đôi mắt.

Vuốt vuốt eo nhức nhối, nom lại những vết tích thảm ko nỡ nom bên trên người, cô ngay tắp lự tức phẫn nộ, con trai đều con cái u nó chỉ vì như thế phụ phái đẹp gì cả.

Mở cửa ngõ buồng ngủ rời khỏi, Tôn Đào Phi liếc đôi mắt ngay tắp lự phát hiện ra nồi cơm trắng năng lượng điện nhỏ nhằm bên trên bàn ăn, một dĩa rau xanh trộn dưa loài chuột giòn, rau sạch xào ngó sen và một ổ bánh quả bí đỏ vàng óng.

Mở nồi cơm trắng năng lượng điện, mừi hương xông nhập mũi, cháo trứng muối bột thịt nạc thăn nấu nướng thiệt thơm và ngon, khiến cho người tao thiệt mong muốn ăn.

Chợt, tầm đôi mắt của cô ý bị tờ giấy tờ nhắn lại một phía mê hoặc.

Vợ!

Tối ngày qua thực hiện em mệt mỏi rồi, anh thực hiện cho tới em bữa sáng sủa, em tiêu hóa nhập nhé.

Tôn Đào Phi ko thể kìm được nhưng mà toét mồm, nhập tròng đôi mắt như nước ầm ầm gợn sóng li ty. Sáng sớm thông thường lại đảm bảo chất lượng đẹp mắt vì vậy, vì thế vì chút việc thực hiện của những người này bại, nụ cười cợt của cô ý cũng vô nằm trong lóa mắt.

Bằng vận tốc sớm nhất tắm xong xuôi, Tôn Đào Phi bạch, bạch, bạch chạy về buồng ngủ. Vỗ nhẹ nhõm loại mông nhỏ White hồng hào của nam nhi.

“Bàn Đinh, dậy này, mặt mũi trời lên rất cao rồi.”

Nó vô cùng thời gian nhanh ngỏ tung ra to lớn như nho thâm, mệt rũ rời nom u một chiếc, lại nhắm nhị đôi mắt lại thiệt chặt.

Thấy thế, Tôn Đào Phi đành cần cuồng nộ tách lên đường, nhằm nó kế tiếp ngủ nướng.

Dùng điểm tâm, Tôn Đào Phi ăn vô cùng sảng khoái, sung sướng. Cuối nằm trong, cho tới Khi bụng thiệt sự là kháng nâng ko được nữa, cô mới mẻ lưu luyến đặt đôi đũa nhập tay xuống.

Sau Khi lau chùi xong xuôi, Tôn Đào Phi ngay tắp lự tức tốc lịch sự gõ cửa ngõ mái ấm Lâm Văn.

“Lâm Văn, em nghe Phi Viễn phát biểu, ngôi trường học tập của chị ấy đang được mời mọc giáo viên.” Tôn Đào Phi ko vòng cho tới vòng lùi, thẳng lên đường trực tiếp nhập vấn đề.

Lâm Văn cười cợt ha ha, cực kỳ sung sướng phát biểu, “Đúng vậy, em mong muốn cho tới thực hiện à. Như vậy thiệt đảm bảo chất lượng quá, tất cả chúng ta rất có thể đi làm việc cùng với nhau.”

“Em hóng một chút!” Để lại Tôn Đào Phi ngoài cửa ngõ, Lâm Văn vội vàng vàng nhập nhập. Không bao lâu sau ngay tắp lự ôm rời khỏi quá nhiều tư liệu, “Đây là 1 chút tư liệu chị tổng kết rời khỏi, em rất có thể coi một chút ít, kỳ vọng hữu ích đối với em.”

“Cám ơn chị.” Tôn Đào Phi cảm kích ko lời nói này rất có thể mô tả phát biểu được.

Không ở lại lâu, Tôn Đào Phi nhanh gọn lẹ về lại nhà, mặc dù sao thằng nhóc Yên Đinh ở trong nhà 1 mình, cô cũng không đủ can đảm ở lâu bên phía ngoài.

Về cho tới mái ấm, Tôn Đào Phi ngay tắp lự ngỏ những tư liệu bại rời khỏi, chi tiết phát âm, không thể ko phát biểu Lâm Văn thiệt là 1 nhà giáo đảm bảo chất lượng vô cùng sở hữu trách nhiệm. Từ những ý hợp tâm đầu đa dạng và phong phú này, rất có thể nom rời khỏi kỹ xảo thực hiện sao giao tiếp với đám trẻ con, làm thế nào nâng lên kết quả của bọn nhỏ thời gian nhanh rộng lớn.

Chuẩn bị toàn bộ thỏa xứng đáng. Ba ngày sau, vào một trong những giữa trưa ánh mặt trời thông thoáng, Tôn Đào Phi cho tới ngôi trường đái học tập ngay sát bại nhập TP. Hồ Chí Minh W, tổ chức phỏng vấn trong tầm nửa giờ.

Quá trình phỏng vấn vô cùng thuận tiện, tuy nhiên thầy công ty nhiệm bảo cô chờ kết trái khoáy tía ngày. Nhưng cô sở hữu tín nhiệm, tỷ trọng bản thân lấy được việc làm này rất rộng lớn.

Nghĩ cho tới Yên Đinh nhỏ vì vậy đã trở nên fake vào trong nhà trẻ em, lòng của Tôn Đào Phi ngay tắp lự ẩn ẩn nhức, cũng thực hiện cho tới cô sở hữu chút đắn đo Khi mò mẫm việc.

“Phi Viễn, anh nghĩ về em sở hữu nên đi làm việc ko. Em nghĩ về cho tới Yên Đinh nhỏ vậy đã trở nên mang đi vườn trẻ, ngay tắp lự cảm nhận thấy người u như bản thân thiệt vô trách nhiệm.”

Từ chống tắm bước rời khỏi, Tôn Đào Phi lắc làn tóc vẫn còn đó nhỏ nước, có vẻ như vô cùng phiền óc, tinh thần cô động.

Trình Phi Viễn khẽ cười cợt rút khăn lông nhập tay Tôn Đào Phi, tỉ mỉ lau tóc gom cô. Tóc của phu nhân hắn thiệt thực sự đẹp mắt, tương tự là rèn từ sắt thâm thượng hạng, khiến cho hắn sờ mãi ko ngán, yêu thương mến ko buông tay.

“Quan điểm cá thể của anh ấy cũng phủ nhận em đi kiếm việc thời gian nhanh vì vậy, tương tự lời nói em phát biểu, Yên Đinh còn nhỏ vì vậy, cần thiết em che chở. Còn sở hữu, em mới chỉ cho tới phía trên nhị mon, anh mong muốn em đùa nhiều hơn thế nữa. Quan trọng là, anh tiếp tục ghi nhớ em nha!” Giống như thể nhằm minh chứng tình thân của mình so với phu nhân, Trình Phi Viễn vội vàng vàng thơm một chiếc lên trên bề mặt trái khoáy xoan của Tôn Đào Phi.

“Ba hoa.” Tôn Đào Phi tức phẫn nộ nom hắn, đàng cong khóe mồm lại càng kéo lên.

“Nếu ko, em tái hiện việc làm ban sơ của em, mở ra siêu thị bánh ngọt, em thực hiện bà công ty, thời hạn cũng tiếp tục tự tại rộng lớn.”

“Nhưng, ko cần tiếp tục phát biểu, tía mong muốn điều anh về TP. Hồ Chí Minh A sao?”

Trình Phi Viễn tạm dừng động tác nhập tay, dương dương đắc ý cười cợt hắc hắc, “Anh tiếp tục bàn đảm bảo chất lượng với tía, cho tới anh tăng tía năm.”

Bỗng chốc, kéo lại khăn lông kể từ nhập tay Trình Phi Viễn, Tôn Đào Phi ngay tắp lự vội vàng vàng xông về phía thư chống, “Em cần đi kiếm tiệm.”

Trình Phi Viễn dở khóc dở cười cợt rung lắc đầu, theo đòi bóng sống lưng hấp tấp vội vàng của Tôn Đào Phi, chậm rãi rãi ung dung nhập thư chống.

Ba ngày sau, ngôi trường học tập trái khoáy nhiên gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới tới Tôn Đào Phi, bảo cô đi làm việc. Cô ngay tắp lự uyển gửi khước từ việc làm này. Cùng khi bại, cô tiếp tục tìm ra tiệm bánh mới mẻ, chỉ hóng người công nhân sửa chữa thay thế cho tới, tiếp tục tiến hành sửa chữa thay thế tiệm bánh.

“Phi Phi, cho tới sân bay đón quý khách đi!” Nhận được điện thoại cảm ứng thông minh mẹ chồng gọi cho tới, là 1 ngày trước Tết Trùng Cửu (mùng 9 mon 9), Khi đó tiệm bánh tiếp tục sửa chữa thay thế được nhị ngày rồi.

Sững sờ hồi lâu, Tôn Đào Phi vậy điện thoại cảm ứng thông minh địa hình, ví chi phí, ôm lấy con trai ngay tắp lự vội vàng cho tới sân bay. Cô vạc xuất hiện, người lớn tuổi nhượng bộ như cũng vô cùng mến chạy cho tới TP. Hồ Chí Minh W.

Ở đại sảnh sân bay, nom toàn bộ quý khách tương tự đoàn phượt, Tôn Đào Phi trọn vẹn ngây ngẩn.

Ông nội bà nội, tía ông chồng u ông chồng, Thái hậu mái ấm cô, lão Tôn tiên sinh, anh nhị chị nhị, Trình Đóa Đóa, cùng theo với chị chúng ta và đái hoàng tử nhà chị ấy, đó là mọi người sung sướng tổng khích lệ sao?

“Vui ko, Phi Phi.” Mẹ ông chồng tiến thủ lên đến mức cô một chiếc ôm mạnh, siết cô thiếu thốn chút nữa ko thở nổi.

Dưới tầm đôi mắt quý khách, Tôn Đào Phi cười cợt khan gật đầu một chiếc, thực sự thiệt “Rất vui mừng ạ”.

“Mẹ và phụ vương con cái cho tới thăm hỏi những con cái một chút ít, thuận tiện cho tới thăm hỏi đái tử thúi Tôn Thành Phố Hải Dương. Vừa khi u ông chồng con cái trải qua, tất cả chúng ta ngay tắp lự cùng nhau cho tới.” Thái Hậu mái ấm cô vẫn mạnh mẽ và tự tin chục phần, phiên phiến hiểu được Thái hậu mái ấm cô đang được phát biểu mục tiêu chuyến du ngoạn này với cô.

“Phi Phi, chị và anh nhị em vừa khít sở hữu thời hạn rảnh rỗi, lại nói Phi Viễn cho tới TP. Hồ Chí Minh W lâu vì vậy, nhị anh chị cũng trước đó chưa từng cho tới, nhân thời cơ này, chị muốn làm nằm trong anh nhị em cho tới coi một chút ít.” Chu Du Thanh cười cợt khanh khách hàng ôn tồn phát biểu.

“Phi Phi, đợt trước u phát biểu ghi nhớ con cái, thời điểm hôm nay ngay tắp lự cho tới thăm hỏi con cái với ba con, sở hữu cần rất tuyệt ko.” Vương Cẩn Ngôn thực hiện nũng với Tôn Đào Phi, giống như 1 đứa nhỏ xíu.

“Thím nhỏ, Đóa Đóa vô cùng ghi nhớ thím, cũng ghi nhớ bánh ngọt thím thực hiện.” tiểu công chúa Trình Đóa Đóa phụ thuộc chân Chu Du Thanh, nửa câu sau nói ngượng ngùng vô nằm trong.

Tôn Đào Phi ko biết nên khóc hoặc cười cợt, sờ sờ đầu cô nhỏ xíu, “Nhưng lúc này thím nhỏ cứng cáp ko thể thực hiện bánh ngọt được.”

Khuôn mặt mũi nhỏ nhắn vốn liếng tỏa nắng rực rỡ của Trình Đóa Đóa nhập nháy đôi mắt tối đi, vô cùng thời gian nhanh lại sáng sủa chói lọi như khi ban sơ, ngước đầu, ngọt ngào nói với Tôn Đào Phi, “Thật rời khỏi thì con cháu ghi nhớ thím nhỏ nhất, không tồn tại bánh ngọt cũng chẳng sao. Chỉ phải là loại của thím nhỏ, Đóa Đóa đều mến.”

Nụ cười cợt bên trên mặt mũi Tôn Đào Phi càng tăng tỏa nắng rực rỡ, thiệt là 1 teo gái nhỏ biết lấy lòng người không giống.

“Cháu cũng vậy, con cháu cũng như vậy.” Tiểu Vương Tử không can tâm rơi ở đàng sau, chen cho tới cạnh chân Tôn Đào Phi.

Tôn Đào Phi sờ sờ đái cô nương, siết chặt đái vương vãi tử, cười cợt phát biểu, “Tốt lắm, đảm bảo chất lượng lắm, thím biết những con cháu đều là đứa nhỏ xíu ngoan ngoãn, thím cũng thích những con cháu nhất, tất cả chúng ta nhanh gọn lẹ về mái ấm đi!”

Vì vậy, một group chừng chục mồm ăn, vẫy tía con xe xe taxi, kiêu hùng chạy trực tiếp cho tới quân khu vực.

Sắp xếp cho tới quý khách xong xuôi, Tôn Đào Phi ngay tắp lự ngựa không ngừng nghỉ vó gọi điện thoại cho tới Trình Phi Viễn, nhắn hắn cho tới Mạc Tiểu Kỳ cho tới. Dù sao trong mái ấm tức tốc sở hữu rộng lớn chục mồm ăn, loại cô mong muốn mua sắm thiệt sự không ít.

“Chị dâu, trưởng đoàn em phát biểu rồi, sở hữu chuyện gì chị cứ việc phân phó. Mạc Tiểu Kỳ em lên núi đao, xuống vạc dầu, quyết ko khước từ.” Vừa thấy Tôn Đào Phi, Mạc Tiểu Kỳ không hề xấu xí hổ như trước đó, cười cợt hì hì ba hoa với cô. Sở dạng bồn chồn vội vàng của trưởng đoàn vừa phải rồi, hắn thật cảm thấy hài hước. Hắn ngày càng vạc xuất hiện, Tính từ lúc sau khoản thời gian đoàn trưởng cưới phu nhân, ngày càng hớn hở rời khỏi mặt mũi. Làm gì còn cỗ dáng vẻ kinh sợ trước bại.

Tôn Đào Phi vỗ vỗ vai Mạc Tiểu Kỳ như 1 đồng chí đảm bảo chất lượng, “Yên tâm, chị sẽ không còn khách hàng khí. Nhưng vẫn cần phát biểu giờ đồng hồ cám ơn.”

Vừa cho tới cửa hàng, Tôn Đào Phi ngay tắp lự vội vàng lên đường nhập, chính thức cuồng loạn mua sắm, hóa học lênh láng nhị shopping cart mới mẻ Chịu bỏ lỡ.

Trình Phi Viễn trải qua điện thoại cảm ứng thông minh của phu nhân bản thân, biết thời điểm hôm nay người trong mái ấm cho tới, cơ hồ nước tiếp tục sẵn sàng sẵn niềm tin. Thế tuy nhiên, Khi phát hiện ra phòng tiếp khách mái ấm bản thân bị lắc lênh láng, hắn vẫn giật thột. Trước bại, sao hắn ko vạc hiện nay quý khách chạy cho tới TP. Hồ Chí Minh W lại sung sướng chăm chỉ vì vậy. Không thể ko phát biểu mị lực của phu nhân hắn thật to bại.

Lên giờ đồng hồ xin chào căn vặn từng người, Trình Phi Viễn quá thời gian quý khách ko xem xét, lặng lẽ chạy nhập chống nhà bếp.

Tôn Đào Phi đang được quơ múa loại thìa, loay hoay trước nhà bếp, những giọt mồ hôi giá chảy ròng rã.

Đáy lòng Trình Phi Viễn sở hữu chút xót xa xôi, lại tràn trề tràn lênh láng ấm cúng, cảm động. Hắn nghĩ về có lẽ rằng là đời trước hắn thực hiện rất nhiều sự việc tốt, cho nên mới mẻ rất có thể lấy được phu nhân đảm bảo chất lượng vì vậy. Hắn thiệt như mong muốn vì như thế người kết hôn cùng theo với hắn đó là cô nàng trước đôi mắt.

Hắn cũng ăn năn hận, ăn năn hận vì sao, ko thể nhập năm mon Khi lần đầu tiên gặp gỡ cô, tin yêu tưởng trong trái tim chắc chắn sẽ không còn chứa chấp người khác, chỉ mất cô.

“Phi Phi, vất vả cho tới em rồi!” Từ sau sống lưng Tôn Đào Phi nhẹ nhõm bao bọc lấy eo cô, giọng trầm thấp của Trình Phi Viễn tràn trề tình thân. Tuy bên trên người cô tản đuối rời khỏi hương thơm dầu sương thảnh thơi nhạt nhẽo, tuy nhiên hắn cũng ko cảm nhận thấy khó khăn ngửi, ngược lại còn thấy say lòng người.

Tôn Đào Phi tất yếu ko biết những tâm trí trong trái tim Trình Phi Viễn, vô tình vỗ tay của hắn, “Mau buông tay, còn nếu như không đậu phụ tiếp tục bị nhừ.”

“Nhừ thì nhừ, làm cho chúng ta ăn nhừ lên đường.” Trình Phi Viễn đùa bỡn lười nhác ko Chịu buông tay, hắn còn ko ôm đầy đủ, sao rất có thể thời gian nhanh buông tay vì vậy.

Tôn Đào Phi vạn bất đắc dĩ thở nhiều năm, người đó lại chính thức linh tinh nghịch rồi.

“Vậy anh gom em xử lý loại cá bại lên đường, em mong muốn thực hiện cá trụng nước sôi, sắp ko kịp rồi.” Tôn Đào Phi ko ôm bất kể kỳ vọng này, thuận mồm phát biểu.

Vậy nhưng mà, Trình Phi Viễn lại vô cùng nghe lời nói buông tay rời khỏi, túa áo khoác quân trang xuống, vén ống tay áo lên, chính thức nhuần nhuyễn tách cá rọc xương.

Vương Cẩn Ngôn rón rời khỏi rón nhón nhén tựa nhập cửa ngõ chống nhà bếp, nom song vợ chồng son đang được kết hợp kết hợp ăn ý nhập chống nhà bếp, bên trên khuôn mặt mũi được chăm sóc đảm bảo chất lượng tràn trề nụ cười cợt nồng đậm ko lấp giấu quanh được, coi nhị chúng ta ân ái, người thực hiện u như bà cũng yên tĩnh lòng. Nhớ ngày này là bà thực hiện công ty bắt con trai cưới người phu nhân này, lúc này nom nam nhi nhức lòng lo ngại cho cô con cái dâu này, toàn bộ lo lắng ban sơ của bà cũng rất có thể tan trở nên không còn.

Đại khái là cũng chính vì sở hữu Trình Phi Viễn gom một tay, đồ ăn thực hiện vô cùng thời gian nhanh.

“Phi Viễn, anh ra đi ngoài gọi quý khách sẵn sàng ăn cơm trắng.” Lau những giọt mồ hôi rịn bên trên trán, Tôn Đào Phi nhẹ nhõm phát biểu.

“Yes Sir, thuận tiện anh tiếp tục bày bàn rời khỏi. Em vất vả rồi, phu nhân yêu thương.” Trước Khi lên đường, Trình Phi Viễn vẫn không bao giờ quên trộm thơm lên trên bề mặt đẹp mắt hồng hào của Tôn Đào Phi một chiếc.

Tôn Đào Phi tức tốc vỗ nhẹ nhõm lên hông của hắn, “Không nghiêm túc, quý khách đang được ở phòng tiếp khách bại.”

“Ở nhập phòng tiếp khách thì thế này, anh thơm phu nhân bản thân, sở hữu đồ vật gi nhưng mà phải che giấu quanh.” Trình Phi Viễn lại chính thức xây dựng ăn vạ của hắn.

Tôn Đào Phi thấy hắn lại chính thức, vội vàng đẩy đẩy hắn rời khỏi, “Tốt lắm, anh mau thông qua đó lên đường, lên đường ngỏ tiệc.”

“Phi Phi, em vất vả rồi.” Chu Du Thanh vừa phải bưng đồ ăn mới mẻ được tạo xong xuôi ra phía bên ngoài, vừa phải cười cợt nhẹ dịu phát biểu.

Tôn Đào Phi khẽ mỉm cười cợt, “Không sao, việc em nên thực hiện nhưng mà.”

“Ô, Phi Phi những đồ ăn này đều là em làm thế nào, thiệt thần kì. Du Thanh biết nấu bếp thì cũng thôi lên đường, lúc này em cũng biết thực hiện, thiệt là làm cho tới chị tự động ti tự ti nha.” Trong tiếng nói kinh ngạc của chị ấy họ còn đem theo đòi chút ghen ghét ganh.

Tôn Đào Phi biết vị Đường tỷ này từng mặt mũi thường rất xuất sắc ưu tú, tuy nhiên chuyện nấu ăn lại ko biết gì, phía trên đó là yếu điểm lớn số 1 của chị ấy ấy.

“Chị chúng ta, đồ ăn của em nom thì đẹp mắt tuy nhiên ăn ko ngon, lại phát biểu, em trừ những loại này, những loại không giống em đều ko biết.”

“Phi Phi, tối ni ông nội bà nội qua chuyện tối ở vị trí những con cái, còn bọn chúng ta đã bịa đặt xong xuôi hotel rồi.” Trong bữa cơm trắng, tía ông chồng ngay tắp lự bố trí vấn đề chỗ ở của quý khách.

“Chính là hotel u và u con cái ở đợt trước, vô cùng ngay sát mái ấm những con cái.” Mẹ ông chồng tức tốc theo đòi sát tía ông chồng bổ sung cập nhật đàng sau, thanh âm vui mừng sướng lộ rời khỏi nhè nhẹ nhõm tranh giành công, tương tự cũng cũng chính vì công huân trước bại bà tiếp tục ở hotel này, quý khách mới mẻ rất có thể tìm ra vị trí ở thời gian nhanh vì vậy.

Đối với việc bố trí của tía ông chồng, đương nhiên là không tồn tại ai phản đối, lại phát biểu, ông nội bà nội tuổi tác đã tăng cao, tránh việc nhọc mệt ra đi.

“Phi Phi, tía nghe tía con cái phát biểu, mì con cái kéo thật tuyệt vời, tận hưởng tận chân truyền của ông ấy. Không biết ngày mai, tất cả chúng ta rất có thể nếm test tài nấu nướng của con cái không?” Nhận được nụ cười cợt ấm cúng như hồ ly tinh của tía chồng mình, Tôn Đào Phi chỉ cảm nhận thấy domain authority đầu bại ngây ngô, sao cô sở hữu cảm xúc bị tính nối tiếp nhỉ.

“Nếu tía mong muốn ăn, vậy con cái cũng chỉ rất có thể dê diếu.” Thật rời khỏi thì cô đúng là tiếp tục học tập tám chín phần chục tay nghề ngỗng của lão Tôn mái ấm bản thân. Ban đầu đồng chí Tôn Thành Phố Hải Dương cũng cũng chính vì chuyện này, căn vặn ba mẹ bản thân bên trên sao muốn hắn quá nối tiếp gia nghiệp, nhưng mà ko cần đàn bà như cô. Lúc ấy lão Tôn tiên sinh mái ấm cô ngay tắp lự cả phẫn nộ, hét rộng lớn, đàn bà của Tôn Ái Quốc ông không nên Chịu nỗi đau đớn này, quá nối tiếp gia nghiệp là chức vụ của con trai như hắn, ko thể trốn tách. Đồng thời cũng tỏ rõ ràng, CP của cửa mặt hàng nhập mái ấm, cô lắc tứ phần, cho tới Trình Thành Phố Hải Dương sáu phần, là phí vất vả hắn xử lý sản nghiệp. Lời tuy rằng phát biểu như vậy, tuy nhiên Khi cô lấy chồng thì loại cưới ba mẹ cho tới tiếp tục vượt lên trước xa xôi một trong những phần CP. Cho nên thực hiện một người đàn bà, cô cực kỳ như mong muốn Khi bản thân được sinh rời khỏi nhập một gia đình sở hữu ba mẹ thương yêu thương cô vì vậy.

Bây giờ nom lại trời cao cũng tương đối ưu tiên Tôn Đào Phi cô, ko chỉ cho cô ba mẹ đảm bảo chất lượng, còn cho tới cô mái ấm ông chồng đảm bảo chất lượng vậy. Cho nên bất luận phát biểu từ phương diện này cô đều là 1 cô nàng như mong muốn và niềm hạnh phúc.

Xem thêm: truyện của thánh yêu

“Phi Viễn, ngày mai anh gọi Thành Phố Hải Dương và Thành Phi về mái ấm ăn cơm trắng. Lại phát biểu, Chu Thành Phi là em trai chị dâu, sao cho tới lúc này anh cũng không nói với em.”

“Vợ, em cũng ko căn vặn anh nhưng mà.” Trình Phi Viễn đáp vòng xung quanh, động tác gom Tôn Đào càng êm ả.

Tôn Đào Phi lặng lẽ liếc đôi mắt, phát biểu xạo. Bất quá cô cũng ko ví đo với hắn, cô còn cần đo lường tính toán ngày mai cần sẵn sàng bao nhiêu loại đây?