khi mây đen gặp trăng sáng

1-1-Voyager-of-the-Seas-at-Sea

Bạn đang xem: khi mây đen gặp trăng sáng

Khi mây đen sạm bắt gặp trăng sáng

Tác giả: Đinh Mặc

Dịch: Rabbitlyn

Văn án:

Cô ấy tương tự ánh mặt mũi trời nhỏ.

Còn tôi đơn thuần khác nước ngoài ở bên dưới ánh mặt mũi trời ấy.

Bởi vì như thế cô ấy phát sáng, nên sau cuối ngửng đầu lên nước đôi mắt nhạt nhẽo nhòa.

Chương 1: Đàm Giảo (Phần 1)

Đến giờ tôi vẫn tồn tại ghi nhớ rõ ràng tầm dáng của chiến thuyền cơ.

Thân thuyền white color, cực kỳ mới mẻ cực kỳ thật sạch sẽ, sở hữu tổng số phụ vương tầng, tầng một là chống công nằm trong, tầng nhị phụ vương là chống giành cho khách hàng. Cạnh nhập sang chảnh tự do thoải mái và dễ chịu. Nó được gọi là là “Mỹ Nhân Điền”, lên đường vào trong ngày 23 mon 6 năm năm nhâm thìn, kể từ TP.HCM Đại Ly tỉnh Vân Nam cho tới hồ nước nước Thâm Sơn.

Đó là chuyến hành trình dài tôi ao ước vẫn lâu, cũng chính là chuyến hành trình dài vẫn thay cho thay đổi số phận của tôi.

Tính mạng của tôi vẫn gắn chặt với anh phía trên chiến thuyền cơ.

Sau cơ mới mẻ dần dần bay rời khỏi được một chút ít.

Tôi là Đàm Giảo, là 1 trong những người sáng tác mạng, cây bút danh Thất Châu, chuyên nghiệp sáng sủa tác một vài mẩu chuyện đem sắc tố huyền nghi ngại, tìm được một chút ít tài sản, cũng có thể có chút tiếng vang, và nhất là sở hữu thật nhiều thời hạn rảnh rỗi. Khi ko sáng sủa tác, tôi cực kỳ mến lên đường du ngoạn, tuy nhiên đều là theo gót tour, lựa lựa chọn an toàn và tin cậy lại tách bồn chồn. So với bao nhiêu người các bạn người sáng tác mến lên đường nghêu du thiên hạ, thanh niên văn nghệ, tư tưởng giác ngộ của tôi còn tầm thường xa thẳm lắm.

Tôi còn ghi nhớ rõ ràng hôm cơ trời nhập xanh rớt, mây white, nước sông nhập xuyên suốt. “Mỹ Nhân Điền” xuất trị nhập buổi sớm, chầm chậm rãi chạy trong tâm địa sông. Có lẽ chính vì là tuyến phố mới mẻ khai quật, chưa tồn tại tiếng vang, giá thành cũng không rẻ mạt, cho nên vì thế cũng không tồn tại nhiều quý khách.

Tôi ở nhập chống cho tới trưa. Lúc thì ngồi phịch bên trên nệm coi phim truyền hình, khi lại uốn nắn éo bên trên ghế chơi trò chơi, hoặc rời khỏi ban công hóng dông tố, thư nhàn tự động bên trên.

Tôi vẫn bắt gặp anh ở ngoài ban công.

Trưa hôm cơ ở quán ăn tầng một nhóm chức tiệc, tôi không thích tiếp cận lắm. Một là vì như thế nhập tuột tay du ngoạn vẫn ghi chép không thiếu thốn hành trình dài và những việc cần thiết lưu ý, tôi thực sự chả mong muốn nghe lại nữa; nhị là tôi ko nhận định rằng chỉ nhập bao nhiêu ngày cộc ngủi bên trên thuyền hoàn toàn có thể kết các bạn được với ai.

Vì thế tôi nỗ lực nửa ly rượu mơ, tựa nhập lan can ban công, phơi bầy nắng và nóng bên dưới ánh mặt mũi trời, chầm chậm rãi nhấp rượu.

Đúng thời điểm hiện nay, anh kể từ căn chống ở bên cạnh rời khỏi.

Tôi lấy tay lấp lên đường ánh mặt mũi trời, liếc anh.

Xem thêm: 1 đêm 1 ngày 1 năm cả đời

Anh cũng lạng lẽ nom tôi.

Áo sơ-mi white, quần màu sắc cafe đậm, vớ white, giầy đen sạm. Nghe thưa phần rộng lớn con trai mang vớ white trong tâm địa thường rất kiêu ngạo. Anh nhằm đầu đinh, đàng đường nét bên trên khuôn mặt mũi rõ rệt, xương gò má tương đối cao, cho nên vì thế tầm dáng lòi ra sự mạnh mẽ và uy lực tuy nhiên ngũ quan lại cũng có thể có chút thanh tú, cực kỳ đẹp mắt trai.

Tôi vô thưc rướn người lên, không thể tương tự một gò bùn nhão còng sườn lưng tựa nhập lan can, không chỉ có vậy lại chỉ sử dụng phụ vương ngón tay nhã nhặn nỗ lực ly rượu.

Tôi thấu hiểu anh đang dần để ý tôi.

Nghe thưa khuôn mặt mũi của tôi cực kỳ lừa tình, thuộc sở hữu loại người và lắng đọng. Quý Khách đằm thắm của tôi từng thưa tôi là “cơ thể loli, trái khoáy tim ngự tỷ”, tuy rằng tôi mới mẻ chỉ tròn trĩnh nhị phụ vương, còn trước đó chưa từng đầu tiên yêu quý, cũng chỉ từng sở hữu hỗ tương một phiên, tuy nhiên nó là 1 trong những đường nét cây bút thất bại, chả xứng đáng nhắc cho tới.

Sau cơ anh mỉm cười cợt, lên tiếng: “Chào cô.”

Tôi đáp: “Chào anh.”

Anh hỏi: “Sao cô ko tham lam giá bán tiệc xin chào mừng?”

Cô nỗ lực lấy ly rượu huơ huơ: “Tôi cảm nhận thấy loại tiệc cơ cực kỳ nhàm ngán.”

Anh khẽ cười: “Thế tuy nhiên tôi còn đem theo gót tư tưởng như mong muốn, lên đường nhập cơ chục phút, rồi mới mẻ Chịu đựng bại rời khỏi.”

Tôi ko nhịn được nhảy cười cợt. Người này khá thú vị đấy.

Tầm đôi mắt của anh ấy lướt qua loa ly rượu của tôi, nhảy cười: “Cô nốc rượu 1 mình à?”

Xem thêm: chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh

Tôi huơ huơ ly: “Rượu mơ, chỉ tầm chục chừng thôi.” Giữa Shop chúng tôi chỉ cơ hội một lan can không tới nhị mét. Tôi thưa tiếp: “Anh mong muốn test không?”

Anh liếc tôi.

Ánh đôi mắt của anh ấy thực sự cực kỳ sở hữu sự lôi kéo, đen sạm láy, sở hữu sự trầm lặng của con trai lại nhịn nhường như sở hữu chút hồn nhiên của cậu nhỏ xíu.