huyền trung mị

                                    
                                              

Ô Kim Sát Thổ là vùng khu đất rộng lớn mênh mông, mặt phẳng ngang sở hữu cho tới chục sáu điểm rộng lớn nhỏ, theo lần lượt thuộc sở hữu chục sáu trở nên trì. Phân phụ vương tầng dọc thì đơn giản và giản dị rộng lớn, cũng tương tự như những điểm không giống, bên trên nằm trong là Bồ Tát, thân ái là tam giới, yêu thương quái và quả đât nằm trong công cộng sinh sống. Xuống bên dưới nữa là địa phủ điểm quỷ hồn và sát thần sát cánh, cũng đó là điểm u ám nhất bên trên trần thế.

Chỗ nào là sở hữu người điểm đấy ắt náo nhiệt độ, trở nên Thiên Cực là trở nên trì lớn số 1 ở Sát Thổ, điểm này thậm chí là còn gặp mặt giao thương mua bán với Trung Thổ. Đi dạo bước vô trở nên vô buổi ngày tiếp tục thấy được cảnh đại dương người hỗ tương như thoi trả với vô số những thương lái, phân phối đầy đủ loại sản phẩm & hàng hóa.

Bạn đang xem: huyền trung mị

Kinh tế càng phát triển, phân hóa nhiều nghèo khó càng tốt, kẻ sở hữu chi phí thì ngồi thuyền chu du bên trên hồ nước trong những khi những người dân nghèo khó lại đang tiếp tục moi khoai thầy thuốc phía trên bờ.

Trời vừa phải mưa một trận, dáng vẻ núi bị khá nước bôi nhòe, tất yếu cũng khó khăn lưu giữ gấu quần thật sạch tinh nghịch tươm tất được. Một bóng người lụi hụi mặt mũi bờ ruộng, song giầy thêu bị bùn lầy lụa (nhầy nhụa) bám dơ, đang không nhìn đi ra được sắc tố vốn liếng sở hữu. Nghe thấy đằng xa cách chợt sở hữu ai cơ kêu lên ‘tiểu sử’, bóng người mặt mũi bờ ruộng nhấc bó mây lên rồi đứng trực tiếp dậy, người vừa phải kêu nhoáng loại tiếp tục chạy cho tới trước mặt mũi.

“Tiểu sử đang được bận đấy à?” Người mới mẻ cho tới khoác âu phục quan lại công, mặt mũi mũi bặm trợn, giờ rộng lớn tuy nhiên giọng lại rất rất nhã nhặn, “Lại đến thời điểm vạc lương lậu rồi, kinh tiểu truyện ko rảnh cút lãnh lương lậu nên lý trưởng bảo tớ cho tới trả mang lại tiểu truyện phía trên.”

Người bên trên bờ ruộng không nói, đứa con trẻ đứng ở bên cạnh nhận lấy xâu chi phí, dè bĩu ước chừng, “Lần trước tiếp tục trình bày là tiếp tục tăng lương lậu mon, thành quả mon này vẫn như cũ.”

Công sai mỉm cười xòa, “Cũng tiếp tục trình bày rộng lớn nhị mươi năm rồi, nghe mang lại hí hửng thôi, chớ xem như là thiệt.” Dứt điều ngay tắp lự lẹo tay đi ra sau sống lưng, “Tiểu sử vất vả rồi, lý trưởng sẽ có được tin tưởng báo rằng nhị ngày nữa sẽ sở hữu được trận mưa rộng lớn, phiền tiểu truyện nhằm ý cho tới thần tháp hộ. Đợi lúc nào không còn mưa sở hữu chi phí tu té tháp thì tiểu truyện hẵng sửa lại ngôi nhà, chứ giờ xin xỏ tiểu truyện trong thời điểm tạm thời chịu thương chịu khó bao nhiêu hôm.”

Xem thêm: giày thuỷ tinh nối duyên

Công sai trình bày hoàn thành ngay tắp lự chạy trở nên, người đứng bên trên bờ chẹp mồm, “Cù Như, mua sắm từng miếng thịt về nhà chứa nào là.”

Hai bóng người một cao một thấp tiếp cận phiên chợ bờ sông, cả nhị thoạt nhìn nghèo khó túng tuy nhiên lại rất rất được hoan nghênh, người qua quýt lối thấy bọn họ đều rối rít lại bắt chuyện:

“Tiểu sử cút mua sắm món ăn đấy à?”

Xem thêm: mối tình đầu năm ấy có chút ngọt ngào

“Ở điểm tớ còn một cây hương thơm thung* đấy, tiểu truyện lấy về xào trứng cút.”

(*Hương thung – một loại cây dung dịch sở hữu kĩ năng trị dịch, đọt non mượt dùng để làm chế trở thành khoản ăn)

(*Hương thung – một loại cây dung dịch sở hữu kĩ năng trị dịch, đọt non mượt dùng để làm chế trở thành khoản ăn)

Rất tiếc! Hình hình họa này sẽ không tuân theo phía dẫn nội dung. Để nối tiếp đăng lên, hí hửng lòng xóa hoặc chuyển vận lên một hình hình họa không giống.