hối hận muộn màng

Từ hình hình ảnh cô nàng thơ ngây, sáng ngời như ánh mặt mũi trời vô đôi mắt anh tớ, tôi phát triển thành bà bà xã già cả nua, lắm điều chỉ trong khoảng tám năm. Lần loại thân phụ anh tớ nói tới sự dễ thương của cô ấy thư ký trước mặt mũi tôi, tôi nhẹ dịu bịa đặt dao nĩa xuống trực tiếp thắn đề nghị: "Chúng tớ ly hít lên đường."

Anh tớ thông thoáng sửng nóng bức vài ba giây, cũng ko phản đối.

Bạn đang xem: hối hận muộn màng

Bước thoát khỏi viên dân chủ yếu, anh tớ nhỏ giọng vẻ ăn năn: "Là anh sở hữu lỗi với em... Sau này, tất cả chúng ta vẫn chính là các bạn được chứ..."

"Không cần thiết đâu."

Tôi nói: "Tôi ko lúc nào mong muốn hội ngộ anh nữa."

1.

Tôi ở mặt mũi anh tớ rất rất lâu rồi.

Tôi nằm trong anh tớ xem sách, đến lớp, Lúc anh tớ bị phụ vương tấn công đập, tôi ngay lập tức xông cho tới chở che cho tới anh tớ.

Anh tớ phát biểu tôi là tia sáng sủa độc nhất vô cuộc sống tăm tối của tôi.

Nhưng sau đây, Shop chúng tôi kết duyên, sinh nhì người con.

Trong những tháng ngày lặp lên đường tái diễn tẻ nhạt nhẽo, anh tớ chính thức ngán ghét bỏ tôi.

"Biết trước thế này, đang không kết duyên sớm như thế, còn rất có thể đùa tăng vài ba năm nữa."

Anh tớ giã chuyện phiếm với bằng hữu như thể đang được phát biểu đùa.

Còn tôi, vừa vặn hoặc đang được bưng đĩa chứa trái cây, đứng bên phía ngoài chống sách.

2.

Lời Phó Lăng nhẹ dịu, châm chọc, nghe như đang được phát biểu đùa.

Người các bạn bại rõ rệt cũng ko hề nhằm ý tuy nhiên nói: "Lúc trước anh luôn luôn coi bà xã bản thân như bảo vật, ngậm ở vô mồm thì kiêng dè tan, lúc này là hối hận hận à?”

“Cũng không tồn tại.”

Anh tớ thấp giọng giải thích: "An An, cô ấy rất hay, chỉ là…”

Chỉ là anh tớ tương đối mệt rũ rời.

Tôi từng phân tách kỹ lưỡng Đặc điểm tính cơ hội của Phó Lăng.

Tuổi thơ âm u và giá rét tiếp tục kìm nén thực chất thiệt sự của anh ấy tớ, nhằm lại một Phó Lăng ngạo mạn, bất kham.

Anh tớ rất có thể quỳ gối trong cả tối vô trời tuyết rét mướt giá bán vì thế người bản thân yêu thương, cũng rất có thể vì thế dự án công trình liên minh tuy nhiên trèo thủ công bằng tay ko lên tận tầng sáu.

Bản hóa học của nhân loại này đó là mến sự nguy hiểm và kích ứng.

Và lúc này, Lúc trải qua chuyện cuộc sống đời thường bình yên tĩnh nhạt nhẽo nhẽo ở bên cạnh tôi tiếp tục khiến cho anh tớ cảm nhận thấy ngán ghét bỏ.

Tôi ngây người tâm lý, lại nghe lời nói kể từ phía bên trong vọng ra:

"Thực đi ra anh rất có thể ra phía bên ngoài demo lần chút hạnh phúc."

Người các bạn bại bóng gió: "Vợ anh tiếp tục rộng lớn tuổi hạc rồi, tiếp tục luôn luôn sở hữu những cô nàng trẻ trung sẵn sàng vây xung quanh anh."

Phó Lăng rung lắc đầu, giọng điệu tráng lệ hơn: "Tôi sẽ không còn lúc nào phản bội bà xã bản thân.”

"Về sau, chớ nhắc cho tới chuyện này."

3.

Anh tớ chung tình với tôi tuy nhiên không hề yêu thương tôi nữa.

Tám năm hôn nhân gia đình, bên cạnh nhau nuôi dạy dỗ nhì người con, toàn bộ những ký ức về việc hiểu rõ sâu xa, mến yêu và say đắm nhịn nhường như tiếp tục trở thành... tình thương gia đình?

Điều này còn có đích thị với quy luật vốn liếng dĩ của cuộc sống không?

Xem thêm: cá mặn thiếu gia xuyên thành vai ác bạch nguyệt quang

Tôi ko biết.

Sau giờ tan thực hiện, tôi về lại nhà. Người gom việc tiếp tục nấu nướng hoàn thành thực phẩm. Nhìn thấy cái ghế trống rỗng, tôi hỏi: "Chồng em thời điểm ngày hôm nay ko về sao?"

"Vâng, ông công ty phát biểu sở hữu tiệc xã phó, bận lắm!" Chị gom việc vấn đáp.

Tôi ko phát biểu gì.

Ăn hoàn thành cơm trắng, tôi đem áo ra phía bên ngoài, cho tới doanh nghiệp lớn của Phó Lăng, lên đường cầu thang máy lên tầng tối đa. 

Bên ngoài chống thao tác làm việc của anh ấy tớ, tôi mù mờ nghe thấy giờ người thủ thỉ vô cùng khẽ.

Là anh tớ và phái nữ thư ký riêng rẽ của tôi.

Ngay Lúc tôi ấn định xuất hiện lao vào, lại nghe thấy Phó Lăng thở nhiều năm lênh láng hoài niệm: "Cô vô cùng như thể bà xã tôi thời trẻ con.

"Rất dễ thương, tràn trề mức độ sinh sống, tỏa nắng như ánh mặt mũi trời ko lúc nào tắt."

Giọng phái nữ nũng nịu: "Vợ anh chất lượng như thế, sao anh còn ko chịu đựng về nhà?"

"Cô ấy già cả rồi."

Phó Lăng phát biểu ngắn ngủn gọn: "Cô ấy tiếp tục thân phụ mươi tuổi hạc, ở vô mái ấm tương tự một váy nước ứ tù túng, chỉ mất sinh lực hạnh phúc của nhì đứa nhỏ, tuy nhiên lại vô cùng tiếng ồn ào.”

Cô gái mỉm cười khúc khích:

"Cho nên anh càng nguyện ý nằm trong em thủ thỉ phiếm, thiệt chất lượng, anh sở hữu chuyện gì phiền lòng, đều nói theo một cách khác cho tới em biết.

Anh yên tĩnh tâm, em so với anh không tồn tại ý gì không giống, đơn giản cảm nhận thấy anh sở hữu mái ấm ko thể về thiệt xứng đáng thương.”

Xuyên qua chuyện khe cửa ngõ chống thao tác làm việc thu nhỏ, tôi bắt gặp Phó Lăng và phái nữ thư ký dán vào với nhau, ăn mặc quần áo dây dính.

Phó Lăng nhẹ dịu nhắc nhở cô ta:

"Chú ý lưu giữ chừng đỗi."

Cô tớ lại mỉm cười khinh khích.

Người nam nhi coi vẻ mặt mũi tươi tỉnh sáng sủa, hạnh phúc của cô ấy tớ, vô đôi mắt hiện thị lên sự hoài niệm và sự ngạc nhiên thân thuộc.

Giống như rất rất lâu trước đó, Lúc tôi chũm huê hồng chúc mừng sinh nhật anh tớ, anh tớ cũng coi tôi với biểu cảm như thể nó hệt.

Một đôi bạn trẻ yêu thương nhau say đắm, trải qua chuyện những tháng ngày với mọi người trong nhà, bị những toan lo vụn lặt vặt bào ngót không còn tình thương, thế thì nên thực hiện gì?

Câu căn vặn này, tôi tiếp tục căn vặn Phó Lăng khi anh tớ cầu hít tôi.

Khi bại, anh tớ lạng lẽ một khi, bắt lấy tay tôi, nhẹ dịu hít lên.

Đáp rằng: "Anh ko cho rằng tất cả chúng ta sẽ sở hữu ngày không còn yêu thương nhau, nếu như sở hữu, thì cũng là vì em ngán anh."

"An An, em là độ sáng độc nhất vô cuộc sống thâm tối của anh ấy."

"Không sở hữu em, tiếp tục không tồn tại Phó Lăng của thời điểm ngày hôm nay."

“Cả đời anh, đều tiếp tục so với em, chung tình không bao giờ thay đổi.”

“Nhớ về cuộc sống đời thường khi nhỏ của anh ấy, u anh rơi rụng sớm, phụ vương anh từng đợt say rượu đều tấn công anh, thường ngày anh đều nên đem ăn mặc quần áo cũ nhừ, cuộn bản thân ở một góc chống học tập, chịu đựng đựng sự bắt nạt của bằng hữu.”

“Là em tiếp tục cho tới điểm này, vào trong 1 buổi sớm trời vô nắng cháy, trở về phía anh, kẻ kém cỏi mọn xứng đáng thương ấy…”

Anh tớ tạm dừng khó khăn hiểu hỏi: "Tại sao khi bại em lại mong muốn gom anh?"

Xem thêm: trời sáng rồi nói tạm biệt

"Vì số phận tiếp tục ấn định đoạt." Tôi mỉm mỉm cười bắt lấy tay anh ta: "Phó Lăng, anh sở hữu tin yêu vô số phận không?"

"Không tin yêu."

Anh tớ đựng giọng trầm thấp: "Nhưng nếu mà chủ yếu số phận đã lấy em cho tới mặt mũi anh, thì anh vô cùng hàm ân."